• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Thanh Ẩn thật cẩn thận nâng khuôn mặt Trường Tiếu lên, thấy y mắt ngấn lệ, không khỏi đau lòng.

Trường Tiếu cụp mi, một giọt lệ lặng lẽ theo khóe mắt tràn ra: "Tuy ta chưa rõ lắm cảm giác với ngươi. . . . . . Nhưng, ta không muốn ngươi rời đi. . . . . ."

"Nếu ngươi thật sự muốn như vậy. . . . . ." Bạch Thanh Ẩn than thở một tiếng, dùng sức ôm lấy y, "Ta đây sẽ không đi. . . . . ."

"Bạch Thanh Ẩn, ngươi mơ tưởng!"

Đại môn mở ra theo tiếng trả lời. Không biết từ khi nào, Trịnh Kỳ Uyên đã đứng ngoài cửa nghe thấy, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ.

"Ta đã cảnh cáo ngươi không được xuất hiện trước mặt Trường Tiếu. Ngươi nếu không nghe, liền đừng trách lão phu không lưu tình!" Trịnh Kỳ Uyên lớn tiếng quát, trường kiếm trên tay huy về phía Bạch Thanh Ẩn.

Bạch Thanh Ẩn che trước người Trường Tiếu, xác định nhận một nhát kiếm, bỗng đúng lúc kiếm c.h.é.m xuống,Trường Tiếu lại lấy thân mình chắn trước mặt hắn.

"Tiếu nhi!"

"Trường Tiếu!"

Bạch Thanh Ẩn cùng Trịnh Kỳ Uyên trăm miệng một lời, Trịnh Kỳ Uyên vội vàng thu kiếm mới không đả thương Trường Tiếu.

Trường Tiếu nghiêm nghị không sợ hãi nhìn phụ thân, giang tay chắn trước Bạch Thanh Ẩn.

"Trịnh Trường Tiếu, ngươi làm cái gì vậy? !"

Trịnh Kỳ Uyên trỏ tay, giận run, nghiêm khắc chất vấn Trường Tiếu.

"Cha!"

Mắt Trường Tiếu rưng rưng nước. Y hai mắt đẫm lệ nhìn phụ thân, nói: "Nếu cha muốn đả thương Bạch đại ca, vậy cha g.i.ế.c con trước đi!"

Trịnh Kỳ Uyên vừa nghe, thân hình run lên vài cái, trừng lớn mắt, khó có thể tin nhìn con.

"Ngươi đang nói cái gì. . . . . ." Thanh âm Trịnh Kỳ Uyên run rẩy, "Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?"

"Con biết. Cha. Con đã 15 tuổi. Cha nói 15 tuổi là người trưởng thành, có thể tự mình quyết định mọi việc, không phải sao?”

Trịnh Kỳ Uyên nhìn Trường Tiếu, rồi chuyển sang nhìn Bạch Thanh Ẩn như nhìn kẻ không đội trời chung, cuối cùng cắn răng nảy sinh ác độc, nói: "Bạch Thanh Ẩn, ta cho ... cho ngươi một cơ hội nữa, lập tức biến mất cho ta. Lần sau ngươi còn xuất hiện, ta trực tiếp chặt đứt đầu ngươi!"

"Trịnh ——"

Nhìn Trịnh Kỳ Uyên từng coi mình như tri kỷ giờ vì chuyện của Ngưng Sương và Trường Tiếu mà căm hận mình, trong lòng Bạch Thanh Ẩn cũng không chịu nổi, định mở miệng giải thích nhưng lại bị Trịnh Kỳ Uyên tức giận ngắt lời.

"Ta không muốn nghe ngươi nói. Mau cút cho ta. Từ giờ về sau không được xuất hiện trước mặt Trường Tiếu nữa ——"

"Cha!"

"Thực xin lỗi, ta không làm được."

Tiếng kêu của Trường Tiếu và lời nói kiên định của Bạch Thanh Ẩn đồng thời vang lên, Trịnh Kỳ Uyên không để ý đến con, giận dữ chỉ kiếm vào Bạch Thanh Ẩn.

"Ngươi nói cái gì?"

"Thực xin lỗi, Trịnh lão gia, ta không thể rời xaTrường Tiếu. Trừ phi Trường muốn ta đi, nếu không cho dù chết, ta cũng sẽ không rời đi. Trịnh lão gia, trước mặt Trường Tiếu, ta trịnh trọng nhắc lại lần nữa, ta yêu Trường Tiếu."

"Bạch Thanh Ẩn!"

Trịnh Kỳ Uyên nghe vậy, không giữ nổi kiên nhẫn, lần thứ hai vung kiếm, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ phụ bạc con gái lại đòi yêu con trai mình.

Bạch Thanh Ẩn không né không trốn, Trường Tiếu khóc che trước mặt hắn.

"Cha!"

"Ngươi tránh ra!"

"Không, cha, con không tránh. . . . . . Cha, ngươi buông tha Bạch đại ca đi!"

Trường Tiếu chế trụ tay cầm kiếm của phụ thân, khóc quỳ xuống.

"Trường Tiếu? !"

Bạch Thanh Ẩn kinh ngạc nhìn Trường Tiếu vì mình mà quỳ xuống.

Hắn không ngờ Trường Tiếu cư nhiên vì hắn làm chuyện này.

Trịnh Kỳ Uyên liên tục lui về phía sau, hắn cũng không ngờ, không ngờ Trường Tiếu sẽ vì Bạch Thanh Ẩn mà quỳ xuống cầu tình. Trong mắt hắn, Trường Tiếu chỉ là một đứa nhỏ, nhưng giờ phút này, trên mặt Trường Tiếu lại lộ ra một tình cảm mà hắn vô cùng xa lạ ….

Trịnh Kỳ Uyên chậm rãi buông kiếm trong tay, hơi cúi đầu, trông như già đi vài tuổi, trầm giọng nói với Bạch Thanh Ẩn: "Ngươi đi đi. . . . . . trước khi ta g.i.ế.c ngươi, đi mau."

Bạch Thanh Ẩn không đi, thậm chí hề nhúc nhích. Hắn nhìn thấy Trường Tiếu đang quỳ trên mặt đất, cũng chầm chậm quỳ xuống.

Hắn nói: "Trịnh lão gia, ta biết ngài hận ta. Đến giờ phút này, ta vẫn không biết làm thế nào để bù đắp cho ngài. Ta không dám cầu xin ngài tha thứ, nhưng ta vẫn muốn nói, ta thật lòng thương Trường Tiếu, bất luận như thế nào ta cũng sẽ không rời xa y."

"Bạch đại ca?"

Trường Tiếu ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn biểu tình kiên nghị của Bạch Thanh Ẩn.

Bạch Thanh Ẩn cười ảm đạm: "Ta sẽ không rời đi, Trường Tiếu. Dẫu có c.h.ế.t dưới kiếm của phụ thân ngươi, nhưng có thể c.h.ế.t trước mặt ngươi, ta c.h.ế.t cũng không uổng.”

"Bạch đại ca. . . . . ." Nước mắt Trường Tiếu rơi xuống lã chã, sau đó y kìm lòng không đậu, gục đầu lên vai hắn.

"Các ngươi. . . . . ." Thấy hai người bày tỏ tình cảm, trong mắt Trịnh Kỳ Uyên hiện lên lửa giận, xông lên tách hai người ra.

"Tiếu nhi, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Dù ta có thể tha thứ tiểu tử Bạch Thanh Ẩn này phụ bạc Sương nhi nhưng ta cũng không thể chấp nhận con trai ta yêu một nam nhân.”

Trịnh Kỳ Uyên đối mặt Bạch Thanh Ẩn, lần thứ hai vung kiếm.

"Cha ——"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK