• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Gió đêm thổi qua song cửa. Ánh nến lay lắt lập lòe, người đang dựa vào thư án ngủ say đột nhiên bừng tỉnh.

Ánh nên lung lay, gió đêm mát lạnh, trong đêm sâu nổi lên nỗi tịch liêu, Bạch Thanh Ẩn đứng dậy đóng cửa sổ, tâm niệm vừa động, người đã đứng lên đẩy cửa bước ra.

Hắn đi về phía lầu các Sướng Tâm viên, nhìn cảnh đêm trong vườn, cúi đầu tự giễu, suy nghĩ một lát, đang định trở về thư phòng bỗng nhìn thấy cửa phòng trên lầu chưa đóng. Chớp mắt một cái hắn đã tiến tới nơi, giơ tay đẩy cảnh cửa khép hờ mở hẳn ra.

 

Trong phòng tối đen, ánh sáng từ ngoài cửa sổ u uất chiếu vào, gian phòng tựa như không có người ở. Hắn đi về phía giường, thấy chăn đệm nguyên si chưa ai động tới, phút chốc hiểu ra tất thảy.

Hắn oán hận xoay người ra khỏi phòng. Một lát sau, Bạch phủ ban nãy còn chìm trong bóng tối, đèn đuốc đã sáng trưng.

Trong màn đêm xuất hiện một bóng người mảnh khảnh dáng vẻ vội vàng trên con đường trải đá xanh, băng qua sương mù ẩm ướt.

Y đã sớm lên kế hoạch kỹ càng, tìm đường rời khỏi kinh thành, ra ngoài thành xong sẽ đến tiểu trấn lân cận mua ngựa và lương khô, ngược hướng Tô Châu mà đi, Bạch Thanh Ẩn sẽ đuổi theo y về phía Tô Châu, chắc chắn vồ hụt.

Cứ như thế rời đi, dù ngàn vạn lần không cam tâm nhưng y biết nếu mình không tạm thời rời Tô Châu, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt họ, sẽ khiến vợ chồng Bạch Thanh Ẩn Trịnh Ngưng Sương thống khổ.

Cho dù đời này y là nữ nhân cũng không thể hoàn trả tình nghĩa tiền kiếp của Bạch Thanh Ẩn, bởi vì tình này ngàn năm trước đã trao cho người nọ mất rồi.

Y không thể yêu người khác được nữa.

Hiện giờ, cho dù âm kém dương sai, Bạch Thanh Ẩn và tỷ tỷ Trịnh Ngưng Sương cũng đã là vợ chồng, y nhận ra tỷ tỷ Ngưng Sương thực sự yêu Bạch Thanh Ẩn. Nếu y biến mất, thời gian trôi qua, người tốt như Ngưng Sương nhất định có thể khiến Bạch Thanh Ẩn động tâm, quên đi y mà chấp nhận Ngưng Sương.

── đúng vậy, y biết, ý nghĩ này căn bản là lừa mình dối người mà thôi.

Nếu tình yêu khắc cốt ghi tâm dễ dàng quên đi đến thế, thì tại sao hôm nay y còn đứng đây, vì sao Bạch Thanh Ẩn kia vẫn lưu luyến si mê y không thể nào quên được?

Nhưng, y cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, làm như vậy, ít nhất so với duy trì tình trạng này còn khá hơn.

Trong đêm tối, y dựa vào lộ tuyến đã trộm ghi nhớ ngày đến đây, vội vàng mò ra cổng thành. Y toan thông qua binh lính để xuất thành thì bị một màn làm cho kinh hãi.

Tại cổng thành, không hiểu sao bỗng có nhiều binh sĩ hơn cả ban ngày. Giờ phút này, bất kỳ ai muốn thừa dịp ban đêm rời thành đều bị ngăn lại.

Tâm Trường Tiếu nhất thời nặng như đeo đá, tuy không biết tình hình cụ thể ra sao nhưng y cảm thấy chuyện này và việc mình bỏ trốn khỏi Bạch phủ có liên quan đến nhau.

Chính là y không nghĩ ra mình bị phát hiện nhanh như vậy. Cứ tưởng tới sáng sớm hôm qua mới có người phát giác mình đã rời đi.

Phụ thân Bạch Thanh Ẩn là nhất phẩm đại quan, hai vị huynh trưởng cũng là trọng quan trong triều. Khi hắn phát hiện y bỏ trốn đã nhờ bọn họ xin giúp đỡ, làm cho binh lính trông coi cửa thành làm việc nghiệm túc chặt chẽ hơn cũng không phải là việc khó.

Nghĩ vậy, Trường Tiếu không dám tùy tiện đi qua cửa thành, mà dần dần lui ra, tính chuyện tìm một khách điếm trong thành nghỉ chân tạm, đợi thời cơ ra khỏi thành.

Nhưng y vừa bước lui đã bị một binh sinh canh cổng thành phát hiện, hô lớn bắt dừng lại. Trường Tiếu khẽ cắn môi, cân nhắc hậu quả nặng nhẹ rồi giả bộ như không nghe thấy, xoay người bước nhanh rời đi.

Y nghe thấy đằng sau có người đuổi theo, càng bước gấp hơn nhưng chưa được vài bước đã bị một người chắn ngựa trước mặt.

Vó ngựa dừng lại trước mặt, Trường Tiếu ngẩng đầu nhìn, thấy vẻ mặt lạnh lẽo của Bạch Thanh Ẩn, tâm không khỏi lạnh đi, thối lui từng bước.

Ánh mắt Bạch Thanh Ẩn quá đỗi lạnh lùng đáng sợ, dán chặt trên người Trường Tiếu khiến y cảm giác như mình bị nhốt vào hầm băng, trốn cũng không thể trốn.

 

***

Chương 17

         Bạch Thanh Ẩn túm lấy cánh tay Trường Tiếu, mặc y giãy giụa, kéo thẳng đến phòng trong Sướng Tâm viên, hung hăng lẳng lên giường.

"Tại sao ngươi bỏ trốn?"

Trường Tiếu chưa kịp ngồi dậy, Bạch Thanh Ẩn đã lạnh giọng chất vấn.

Trường Tiếu ngồi lút vào trong giường, khuôn mặt cố ý tỏ ra lạnh lùng nhưng không giấu được nỗi bi thiết dưới đáy mắt.

"Ta không trốn."

"Vậy ngươi vừa mới định làm gì?"

"Ta chỉ là muốn quay về Tô Châu."

"Ngươi có thể nói với ta một tiếng."

"Nói thì ngươi sẽ cho ta trở về sao?" Trường Tiếu lạnh lùng châm biếm.

Bạch Thanh Ẩn yên lặng.

Đương nhiên không, không có khả năng đó. Chẳng dễ gì mới tách được y ra khỏi phụ thân, sao có thể để y trở về?

"Mới đi vài ngày, ngươi đã nhớ cha ngươi đến khó có thể tự kềm chế sao?" Bạch Thanh Ẩn cười lạnh nói. Tim hắn như bị ai đó đ.â.m nát, mỗi chữ là một nhát dao.

Trường Tiếu nhắm mắt lại, tàn nhẫn mà tuyệt tình.

"Phải"

Một câu của y làm cho Bạch Thanh Ẩn loạng choạng đứng không vững, mà trong lòng y cũng thê lương.

Vài phần thực vài phần giả? Cố ý nói như thế cho Bạch Thanh Ẩn nghe, cắt đứt ý niệm của hắn với mình. Mà cũng là sự thật, y yêu người ấy cả ngàn năm, làm sao lại không nhớ đến? Chớ nói mấy ngày, từng khắc từng giờ y đều tưởng niệm.

"Trường Tiếu. . . . . ." Bạch Thanh Ẩn hai tay nắm chặt cánh tay y, bi ai trong mắt khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng, "Đừng mơ hão nữa, hắn là cha ngươi."

Trường Tiếu khóc, hoàn toàn không thể khống chế, một câu hắn là cha ngươi khiến bi ai đè nén hơn mười năm trong lòng không thể kìm giữ được hơn.

"Ta biết, ta biết hơn bất kỳ ai.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK