• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 11: DẠ THAM MỘNG VIÊN
Editor: Luna Huang
Mai di sợ thấy ánh mắt như thế của tam gia, băng lãnh, âm hàn, để cho nàng nhịn không được rùng mình một cái thật to. Mi, chăm chú nhăn lại, lụa mỏng trên mặt phi động, lòng của nàng mơ hồ đau.
(Luna: Lúc nãy bảo tháo khăn xuống rồi giờ lại có khăn trên mặt @@)
“Xin lỗi Mai di, lại để cho người thương tâm.” Tam gia biết mình lại để cho Mai di thương tâm.
Tuy rằng nàng chỉ là nha đầu bên người mẫu phi, nhưng trong mắt hắn nàng chính là trưởng bối, là thân nhân, quan tâm của nàng để hắn cảm thụ được thân tình ấm áp. Nên, đối với nàng, từ trước đến nay đều rất tôn trọng.
Mai di cúi đầu lau khô lệ ở khóe mắt, thời gian ngẩng đầu nhìn về phía tam gia lại nở nụ cười: “Vương gia, nô tỳ lần này tới là cùng người cáo biệt.”
“Mai di muốn đi đâu?” Tam gia nghe xong nóng ruột nhìn Mai di.
“Vương gia, người đừng lo lắng. Nô tỳ chỉ là muốn đi ra ngoài đi một chút, mấy tháng sẽ trở lại, ngươi phải chiếu cố thật tốt bản thân.” Mai di không yên tâm nhìn tam gia, lâu như vậy tới nay nàng chưa từng rời xa tam gia, chuyến đi này thật không biết khi nào trả mới có thể gặp lại lần nữa.
“Mấy tháng, vậy bổn vương phái người bảo hộ người.” Tam gia sốt ruột Mai di, lo lắng tính tình quái dị của nàng sẽ không đáp ứng.
Quả nhiên, Mai di lắc đầu, rất là lạnh nhạt nói rằng: “Nô tỳ từ trước đến nay thích thanh tĩnh, có người theo ngược lại sẽ cảm thấy phiền phức, Vương gia yên tâm, ta chỉ là một phụ nhân phổ thông, không có người chú ý.”
“Mai di…”
Tam gia còn muốn nói chút gì, lại vì một ánh mắt của Mai di đem lời nuốt xuống.
Gió ngưng thổi, mùi hoa nhàn nhạt nổi lơ lửng, kiểu nguyệt giấu ở mây đen, trời dần dần đen xuống. Tam gia lần thứ hai đi tới bên cửa sổ, ngưng thần nhìn ngoài cửa sổ, nghe được tiếng bước chân ly khai hít một hơi thật sâu, mùi hoa vào mũi, tim của hắn rốt cục bình tĩnh trở lại.


Đan viện, trong đình lưu ly tiếng đàn lang lãng, Mẫu Đơn thuần thục huy động ngón tay như hoa lan, mất hồn mất vía nhìn cái sân trống rỗng. Trong đầu không ngừng hiện ra nụ cười của tam gia, mặt của hắn từ lâu thật sâu lạc vào trong lòng của nàng.
Loảng xoảng lang!
Ngón tay vung lên, huyền đoạn, một vết máu thật sâu xuất hiện ở trên ngón tay. Máu, tích tích rơi vào cầm huyền, nàng chỉ là thất thần nhìn về phía trước, mặc cho gió thổi vết thương, một màn đau đớn kia thua đau lòng của nàng.
“Chủ tử, chủ tử người đây là thế nào?” Châu nhi từ bên ngoài đình tiến đến, mắt thấy vết máu trên tay chủ tử khẩn trương đi tới.
Mẫu Đơn như trước nhìn phương xa, trong miệng thì thào nói nhỏ: “Nếu một ngày hắn đã biết, ngươi nói hắn sẽ đem ta xử trí thế nào?”
(Luna: Ta đoán Mẫu Đơn giết Tử Huân)
“Chủ tử, người nói cái gì đó?” Châu nhi sợ dáng vẻ thất hồn lạc phách này của chủ tử, khẩn trương hỏi.
“Ngươi nói!” Mẫu Đơn nói ra hai chữ.
“Nói… Nói cái gì?” Châu nhi càng sợ hơn, lui về phía sau giữ vững khoảng cách nhất định với chủ tử.
Mẫu Đơn bỗng nhiên ngẩng đầu, thân hình như gió, nhìn như không nhúc nhích, lại đã đến trước mặt Châu nhi. Đưa tay, nàng liền kháp cổ của Châu nhi. Hàn quang bức người, sát khí mãn mâu, lời của nàng từng chữ từng chữ từ trong kẻ răng bức ra: “Nói! Hắn đã biết sẽ đối với ta thế nào? Đối với ta thế nào?”
“Sẽ… Sẽ…” Thân thể của Châu nhi một trận run run, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên trán chảy xuống, thanh âm run, thân thể run, tinh khôn thường ngày bay lộn ánh mắt cũng ngây dại ra. Hai mắt nhắm lại vừa mở, nước mắt từ trong hốc mắt bừng lên.
Ba tháp ba tháp!
Nước mắt rơi xuống từ cằm chảy xuống trên vết thương ở ngón tay của Mẫu Đơn, nước mắt mặn mặn để cho nàng cảm thấy đau nhức, đầu óc một chút tỉnh táo lại. Chậm rãi buông tay ra, sát khí trong con ngươi cũng dần dần tiêu tán, nhưng, hàn khí đáy mắt vẫn không có tán đi.

Châu nhi lấy lại tinh thần, sợ quỳ trên mặt đất liên tục hướng Mẫu Đơn dập đầu, trong ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Mẫu Đơn thấy thế, đem đầu chuyển hướng viện môn, khẩu khí bình thản hỏi: “Đêm nay Vương gia trong viện vị cô nương nào?”
“Hồi… Hồi chủ tử, hôm nay là mười lăm, hạ nhân của quý phủ đều biết hễ đến mười lăm vương gia cũng không lâm hạnh nữ nhân. Nghe nói đó là bởi vì Lệ phi nương nương chính là chết ở mười lăm, nên hễ đến đêm hôm đó Vương gia sẽ đứng ở thư phòng, phải đến ngày mai mới ra.” Vừa mới bắt đầu thanh âm của Châu nhi còn run, lúc sau tốc độ nói chuyện bởi vì khẩn trương mà thay đổi nhanh hơn.
“Mười lăm!”
Trong miệng Mẫu Đơn một trận nói thầm, trầm mặc một chút, nàng lại mở miệng hỏi: “Bệnh tình của Mộ Dung gia nữ nhân kia thế nào? Nghe nói nàng hai ngày trước có thể xuống giường?”
“Hồi chủ tử, thân thể của tiện nhân kia đang khôi phục‘, nhưng gương mặt đó nhất định là bị hủy.” Châu nhi nói đến Mộ Dung Tuyết, sợ hãi trong mắt rút đi, đổi lại cười nhìn có chút hả hê.
Hừ!
Hừ lạnh, tâm tình của Mẫu Đơn nhìn qua đã khá nhiều. Đứng dậy, cúi đầu nhìn thương trên ngón tay, cười nhạt của nàng dường như hoa anh túc nở, nở đến diễm lệ, lại mang theo kịch độc: “Đem mấy phụ nhân trong các phòng các giám sát chặt chẽ chút, tam vương phi vị trí này phải là của bổn cô nương.”
“Chủ tử…” Châu nhi còn muốn nói điều gì, đón nhận mâu quang sắc bén của đón nhận, tiếng nói đến miệng lại nuốt xuống.
“Đã trễ, đi về nghỉ?” Mẫu Đơn câu nói vừa dứt, đi ra đình.
Cước bộ dần dần đi xa, Châu nhi quỳ trên mặt đất cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Nhìn bóng lưng của Mẫu Đơn, phẫn nộ rót đầy hai tròng mắt, nàng thật chặt kéo lại nắm tay từ dưới đất đứng lên. Ra đình, nàng hết nhìn đông tới nhìn tây một phen đi tới gian phòng cuối cùng đẩy cửa đi vào
Lúc này, Mẫu Đơn chỉ là tắt, nhưng không ngủ, lẳng lặng nghe tiếng bước chân rời đi, xác định Châu nhi đã ngủ, nàng thay y phục khác nhảy ra cửa sổ.
Đêm, sương mù, trăng tròn trên bầu trời như chơi trốn kiếm, bị mây đen che đậy không được nửa canh giờ, lại từ phía sau mây đen chạy ra.
Sưu sưu…

Thân ảnh của Mẫu Đơn lướt qua ngói lưu ly, đi tới viện tử Mộ Dung Tuyết ở. Ghé vào ngói lưu ly, nàng không chớp mắt nhìn chằm chằm gian phòng Mộ Dung Tuyết. Quan sát hồi lâu, xác định người ở bên trong ngủ, thân thể nàng nhẹ nhàng rơi xuống đất, nhanh chóng đi vòng qua phía sau gian nhà.
Đem cái lỗ tai dán tại trên tường nghe xong, nàng lại trên cửa sổ thọc cái lổ thủng, dùng ống trúc thổi mê dược. Đợi chút, nàng từ cửa sổ vào phòng. Tiểu tâm dực dực đến gần bên giường, nhìn kỹ, phát hiện người nằm trên giường không phải là Mộ Dung Tuyết, mà là nha đầu tiểu Cẩm.
Cảm giác được một hương nhàn nhạt trong không khí, tiểu Cẩm trở mình, ngủ say chép chép miệng, ôm chăn ngủ càng ngon..
Tại sao có thể như vậy?
Trong lúc nhất thời Mẫu Đơn chưa suy nghĩ cẩn thận, Mộ Dung Tuyết thương thế nặng như vậy, thời gian vài ngày tối đa chỉ có thể xuống giườn, mà nữ nhân này buổi tối cư nhiên không ở trong phòng.
Lẽ nào?
Nàng nhẹ nhàng mà ly khai bên giường nhảy ra cửa sổ, đem mấy căn phòng trong viện đều kiểm tra một lần, trong căn phòng cuối cùng tìm được Mộ Dung Tuyết nằm ở trên giường ngủ say. Nàng không có lập tức đến gần, mà là dùng phương pháp thả khói mê.
Mộ Dung Tuyết mơ mơ màng màng ngửi được hương khí, kiếp trước là sát thủ nàng rất rõ ràng, có người thả khói mê. Nàng nỗ lực để cho mình thanh tỉnh, nhưng vết thương trên người chưa khỏi hẳn, nội lực cũng chưa khôi phục, nàng chung quy đở không nổi dược tính vựng của khói mê ngủ mất.
Mẫu Đơn nhảy cửa sổ mà vào, đi tới bên giường vừa nhìn, Mộ Dung Tuyết nằm trên giường. Cái này để cho nàng buồn bực, không nằm ơpr gian nhà chủ tử, thế nào nằm ở trên giường hạ nhân?
Đặng đặng đặng! Đặng đặng đặng!
Mẫu Đơn vốn định bắt mạch cho Mộ Dung Tuyết, nghe được tiếng bước chân cẩn thận nhảy ra cửa sổ, nhảy lên đỉnh phòng dự định nhìn đã trễ thế này còn ai vào cái địa phương quỷ quái này?
Tiếng bước chân trong viện đột nhiên tiêu thất, một mảnh đen như mực nhìn không thấy có người. Gió thay đổi nhẹ, nhẹ hình như chỉ là lướt mà qua, ngay cả lá cây cũng không cũng không bay xuống.
Kỳ quái?
Rõ ràng chợt nghe có tiếng bước chân tới gần, làm sao sẽ không người?
Mọi nơi một mảnh đen như mực, Mẫu Đơn chỉ cảm thấy cả người sợ hãi, chà xát tay, nhìn chằm chằm địa phương viện môn, nhìn hồi lâu như trước không ai tiến đến, nàng theo bản năng nhìn thoáng qua phía sau.
Meo meo…

Một thân ảnh nho nhỏ đột nhiên từ bên trái nhào tới, sợ đến nàng trượt chân lăn xuống phía dưới, may là tay nàng nhanh túm được xà nhà nhô ra ngoài, lúc này mới không từ trên nóc nhà ngã xuống.
Meo meo…
Một đôi mắt mắt trong đêm đen tản ra tặc lượng âm trầm, một con mèo con ngẩng đầu ưỡn ngực đứng ở trên nóc nhà, mắt nhìn xuống mắt nhìn xuống Mẫu Đơn đọng ở sát biên.
Không biết nó có đúng hay không nhìn Mẫu Đơn không vừa mắt, cư nhiên xông về phía trước vài bước, vũ động móng vuốt sắc bén kia, trên mu bàn tay tuyết trắng của Mẫu Đơn đẩy một móng.
A…
Mẫu Đơn thấp hô một tiếng, nhẹ buông tay, đáng thương nàng cuối cùng vẫn là từ trên xà nhà rơi xuống đất. Mà, con mèo kia tựa hồ chưa hết giận, đứng ở trên nóc nhà diễu võ dương oai lại hướng về phía nàng điên cuồng hét lên hai tiếng.
“Súc sinh chết tiệt, một ngày nào đó bổn cô nương sẽ làm thịt ngươi!” Trong miệng nàng một trận khẽ nguyền rủa, tuy rằng người mang khinh công, chưa thương tổn được gân cốt, nhưng trên mu bàn tay tuyết trắng để lại một đạo vết trảo sâu đậm.
Meo meo…
Mèo con một trận phách lối kêu gào, trên nóc nhà thị uy mài móng vuốt, thanh kéo kẹt trên nóc nhà cho người sợ hãi. Thanh âm tuy nhỏ, nhưng tiếng kêu lạ của mèo con, để viện tử sát vách đèn sáng.
Như vậy, Mẫu Đơn không dám dừng lại nhiều, hơn nữa vết trảo trên tay nếu như trễ xử lý, sợ rằng sẽ lưu lại dấu vết, nàng chỉ có thể thở phì phò nhảy tường rời đi.
Meo meo meo meo…
Mèo con lại kêu vài tiếng, thế nhưng không còn là gầm nhẹ đáng sợ, nghe ra được là vui. Liếm liếm khóe miệng, lại vẫy vẫy đuôi, nó linh xảo từ đỉnh phòng xuống tới, nhảy vào cửa sổ vào bên trong.
Một mảnh đen nhánh, một đôi mắt lục sắc của nó phá lệ sáng sủa, như ngọn đèn nhỏ trong phòng, đi tới đâu chiếu sáng đến đso. Nó tiểu bào đi tới bên giường Mộ Dung Tuyết, nhảy lên phía sau giường trên người nàng đạp đạp, ngửi vị đạo trên người nàng một cái, cuối cùng hài lòng tiến vào trong chăn của nàng chợp mắt.
Đặng đặng đặng! Đặng đặng đặng!
Tiếng bước chân của ban nãy lại xuất hiện, mèo con lộ ra một đầu, hết nhìn đông tới nhìn tây một phen, nhanh chóng núp vào dưới sàng.
Cửa, bị một đôi tay đẩy ra, nam nhân một lưng dược sương xuất hiện ở cửa. Đại môn mở rộng, cổ hương vị nồng nặc đập vào mặt, nam nhân nhíu mày một cái, trong dược sương xuất ra nén hương, cầm châm hương đi vào phòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK