• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 47: NGƯƠI MUỐN MANG TA ĐI ĐÂU
Editor: Luna Huang
Mộng viên
Mộ Dung Tuyết lần thứ hai tiến nhập trong ác mộng, mà lần này, nàng mơ tới tử lang.
Đêm trăng tròn, là thời gian tử lang suy yếu nhất, nó bị vây công, một làn sóng sát thủ lại thêm một làn sóng sát thủ, thậm chí còn có tướng quân ăn mặc khôi giáp, người chỉ muốn lấy huyết dịch của nó, không tiếc đại giới công kích. Nó gầm rú tê tâm liệt phế, trong ánh mắt tuyệt vọng hiện lên mặt mình.
“Không!” Điên cuồng hét lên một tiếng, cả người nàng đầy mồ hôi ngồi dậy. Trong đầu đều là ánh mắt tuyệt vọng của tử lang, dùng sức lắc đầu vẫn như cũ không đẩy lái đi được.
Lúc này, Tiểu Bạch đứng ở bên giường, một thân lông dựng thẳng lên, mắt màu hổ phách xinh đẹp tiêu thất, mắt huyết hồng chiếm. Mà, ánh mắt của nó hiện lên dáng dấp của tử lang, dáng dấp cầu cứu tội nghiệp.
Thiên!
Lẽ nào tử lang cho mình uống máu, là vì có một ngày mình có thể báo đáp nó sao?
Kinh ngạc nuốt một ngụm nước bọt, nàng kích động lao xuống sàng chạy đến bên cửa sổ vừa nhìn. Đêm nay quả nhiên là trăng tròn, lúc này ánh trăng còn chưa thăng lên đỉnh. Ánh trăng trong mộng lên tới đỉnh, khi đó tử lang chính diện bốn bề phục kích, hư nhược nó bị đả thương.
Meo meo…
Tiểu Bạch tiểu bào đến bên chân của Mộ Dung Tuyết, ngửa đầu nhìn nàng, tựa hồ muốn nói cho nàng biết chút gì. Tiểu móng vuốt càng không ngừng vuốt ống quần của nàng, trợn to mắt máu đỏ nhìn nàng, trong mắt như trước hiện lên đáng thương dạng cầu cứu của tử lang.
“Là thật?” Nàng ngồi xổm người xuống ôm lấy Tiểu Bạch, đây hết thảy thật sự là thật bất khả tư nghị.

Loảng xoảng lang… Loảng xoảng lang loảng xoảng lang!
Nàng sợ đến bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy kỳ lân kiếm trên tường đang run động, thanh âm mới vừa rồi chính là thanh âm của kỳ lân kiếm gõ tường. Chỉ là, để cho nàng cảm thấy kỳ quái là vỏ kiếm hơi tủng, lại không thấy được bên trong tán phát kiếm khí. Này để cho nàng không thể không nghi ngờ, kỳ lân kiếm có đúng hay không cũng cùng trăng tròn có liên quan?
Thùng thùng đông! Thùng thùng đông!
Tiếng đập cửa cắt đứt loại trầm mặc đáng sợ này, nàng nháy mắt một cái, thấy kỳ lân kiếm trên tường lại khôi phục bình tĩnh, mà tiếng đập cửa vẫn còn tiếp tục.
“Chủ tử, người nghỉ ngơi chưa?” Ngoài cửa truyền đến thanh âm của tiểu Cẩm, trong tay nàng bưng thức ăn khuya, hồi lâu nghe không được chủ tử đáp lời, có chút bận tâm đem cái lỗ tai dán tới.
Nguyên lai là tiểu Cẩm!
Mộ Dung Tuyết thở hổn hển khẩu khí, đang muốn để Tiểu Bạch trốn đi, lại phát hiện vật nhỏ lại chẳng biết đi đâu? Nàng biết vật nhỏ nhất định là không muốn để cho tiểu Cẩm thấy cặp máu đỏ kia của nó mới trốn đi. Đứng dậy, nàng mở cửa phòng ra.
“Đây là tổ yến vừa chưng xong, chủ tử người nhân còn nóng ăn chứ?” Tiểu Cẩm thấy chủ tử bình yên vô sự, lòng nâng giữa không trung cuối cùng cũng rơi xuống.
“Hảo!” Mộ Dung Tuyết tiếp nhận chén, bưng chén đi ra khỏi phòng.
Ngẩng đầu, nhìn kiểu nguyệt tròn đến như chậu, ánh trăng của đêm nay trong đẹp mang theo vài phần âm trầm, mây đen bên cạnh trăng tròn, nổi lơ lửng bên cạnh ánh trăng, nhưng vẫn không che giấu ánh trăng.
“Ánh trăng đêm nay thật xinh đẹp, chủ tử người có muốn thưởng trà ngắm trăng trong viện hay không?” Tiểu Cẩm kiến nghị, theo ánh mắt của chủ tử nhìn về phía bầu trời.
Mộ Dung Tuyết không nói chuyện, ăn tổ yến trong chén. Tổ yến rất ngọt, nhưng trong lòng nàng đã có loại khổ không rõ. Trong đầu không ngừng hiện lên nhãn thần chờ mong thống khổ của tử lang, hai chân của nàng không nghe đi vào trong nhà. Vẫy vẫy tay, tiểu Cẩm đi theo, thuận lợi đóng cửa phòng.


Bầu trời, mây đen càng ngày càng nhiều, mắt thấy liền sắp che ánh trăng, đột nhiên một trận gió lạnh thổi qua, mây đen lại đột nhiên tản ra, ánh trăng sáng tỏ thuận lợi chiếu vào cánh rừng.
Nha nha…
Quạ đen hổ phách như trước đứng ở cao nhất trong rừng kia kêu to, chỉ là hôm nay thanh âm mang theo vài phần khàn khàn, cũng có vẻ có chút vô lực. Ngay cả cặp mắt hổ phách kia nguyên bản mang theo âm khí, ngày hôm nay nhìn qua cũng biến thành lờ mờ không ánh sáng.
Cánh rừng này, tựa như bị trọng bệnh gì vậy. Những động vật bình thường tràn ngập sức sống, nhìn qua đều giống như ngủ không đủ vậy, vài con quạ đen đang ở ngáp trên nhánh cây.
Trong bãi tha ma, mấy ngày nay hài cốt chất lên khắp nơi trên đất. Gió thổi qua, hài cốt thành cát theo gió cuốn bay, biến thành trọ bụi không thể thiếu ở đây.
“Lão đại, thực sự trong sách ghi lại như vậy, đêm trăng tròn tử lang hình như rất yếu. Ngươi xem, ngay cả quạ đen hổ phách canh gác đều như trái hồng mềm.” Trốn ở phụ cận cánh rừng giang hồ nhân sĩ cao hứng nói, khẩu khí nghe tình thế bắt buộc.
Nam nhân được gọi lão đại cũng không có đồng ý lời của người kia nói, ngang người nọ một mắt thấp giọng nói rằng: “Nếu như ngươi muốn giống núi bạch cốt một dạng, có thể thấy được nhược điểm của bọn nó.”
Nam nhân vừa nói chuyện tức khắc ngậm miệng lại, đàng hoàng tiếp tục cúi người xuống, tiếp tục quan sát đến cử động trong rừng.
Lúc này, cao thủ mai phục trong rừng chí ít hai ba trăm người, tất cả đều là cao thủ số một số hai trong võ lâm. Mà, những người này chỉ là tiên phong, nói trắng ra là lót đế. Vì vậy thời gian quân đội của Mộ Dung Cuồng đến ngoại vi, chờ Mộ Dung Cuồng ra lệnh một tiếng vọt vào chiếm tiện nghi.
Mộ Dung Đồ trên cây đứng nhìn chằm chằm mấy canh giờ, đợi Mộ Dung Cuồng ra lệnh, cũng hy vọng có thể trước một bước thấy vật có giá trị. Mà, lần này hắn không có thất vọng, thấy một bóng đen minh mục trương đảm từ bãi tha ma đi đến trong rừng.
Dưới ánh trăng, quang thốc thốc bãi tha ma hiện lên một bóng đen. Động tác rất nhanh, nhưng mặt đất trống kia, vẫn có thể cho người thấy. Từ thể hình nhìn, đó là một nữ nhân. Mà, nữ nhân này chính là Mộ Dung Tuyết.

Mộ Dung Tuyết tuy rằng ăn mặc y phục dạ hành, không muốn bại lộ bản thân. Nhưng, nàng biết lúc này đối phó cao thủ chí ít phỏng chừng có mấy trăm người. Chỉ dựa vào một mình nàng căn bản không có cách nào khác đối phó, nên chỉ có thể liều, chọn địa phương những người khác không dám đi tiến cánh rừng.
Nha nha… Nha nha…
Đứng ở trên cây cao nhất quạ đen hổ phách thấy được Mộ Dung Tuyết, nó đột nhiên hét rầm lêm. Tiếng kêu phảng phất có lực xuyên thấu, toàn bộ cánh rừng đều có thể nghe được. Mà, tiếng kêu này của nó để chim muông trong rừng đều bay.
Sát thủ nằm vùng ở phụ cận cánh rừng cho rằng bị phát hiện, vài chỗ có người nằm vùng đều rối loạn đầu trận tuyến, ở trong rừng một trận lủi. Minh mục trương đảm như vậy, không thể nghi ngờ bằng nói cho bầy sói biết thực vật đưa lên cửa rồi.
Từ sau khi tử lang xuất hiện, bầy sói trong rừng này có thêm không ít thức ăn. Ăn đến nghiện rồi, cách hai ngày không có thịt, chúng nó sớm nghiến răng. Thấy người xuất hiện trong rừng, bầy sói chạy như bay đến, tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, đem mười mấy nam nhân ngưu cao mã đại trực tiếp cắn chết.
Mùi máu tươi tràn ngập một góc của cánh rừng, người xung quanh nằm vùng cảnh tượng trước mắt tóc gáy dựng lên. Trái lại người nam nhân dẫn đầu kia thần chí rõ ràng, nhìn về phía một đám xạ thủ mang tới, trừng mắt hét lớn một tiếng: “Bắn cung!”
Sưu sưu sưu!
Ánh mắt như đèn lục sắc của tựa như ma quỷ địa ngục, để đám xạ thủ tóc gáy đều dựng lên. Nhưng, nghe đến của mệnh lệnh của lão đại, hơn mười xạ thủ giương cung bắn tên, nhắm ngay cổ họng sói đang xé con mồi.
Gào khóc…
Thanh sói tru thảm thiết trong trời đêm rên rĩ, đồng dạng hướng đồng bạn khác thả ra tín hiệu. Kể từ đó, trong rừng coi như quạ đen thảnh thơi nhất thời tinh thần. Tìm kiếm nơi phát ra thanh âm, từ bầu trời cánh rừng nhìn một chút, thấy sát thủ trốn trong rừng, đám quạ đen ra sức công kích, đánh cho đám xạ thủ trở tay không kịp.
Nghe được triệu hoán của quạ đen, bầy sói tất cả đều dâng lên. Lần đầu tiên công kích bị thua như vậy, mai phục tại cánh rừng hơn mười danh sát thủ, không một may mắn tránh khỏi, tất cả đều thành mỹ thực của bầy sói. Mà, cảm giác được trong rừng nguy hiểm trọng trọng, bầy sói không lưu luyến thực vật nữa, chỉ là đem những người này móc tim, liền ném xuống đất, sau đó nghiêm chỉnh huấn luyện chạy vào bên trong cánh rừng.
Mộ Dung Tuyết nhìn một màn máu tanhở trong mắt, ôm cây thật chặt, nàng có loại xung động muốn nôn. Vừa định phải tìm tử lang, chẳng biết lúc nào quạ đen hổ phách đã dừng ở trên vai?
Nha nha…
Quạ đen hổ phách lười biếng kêu, nhãn thần nhìn như dáng vẻ mệt mỏi, thấy trong ánh mắt của Mộ Dung Tuyết có hưng phấn cùng một chút chút hy vọng.
“Ngươi muốn mang ta đi đâu?” Mộ Dung Tuyết lớn mật vươn tay, nhẹ nhàng mà sờ sờ đầu của quạ đen hổ phách. Bộ lông của nó nhu thuận cùng Tiểu Bạch một dạng, chỉ là không có mao sắc đẹp như Tiểu Bạch mà thôi.

Quạ đen hổ phách không né tránh, ngược lại hưởng thụ nhắm mắt lại, trong miệng phát sinh thanh ‘Ô ô’ kỳ quái, nghe tựa như thanh âm hài tử nũng nịu.
“Đi thôi! Người đêm nay thật nhiều, sợ rằng khó đối phó.” Mộ Dung Tuyết thấp giọng, khẩn trương nhìn chung quanh một chút. Không biết sao? Mắt đêm nay so với bình thường tốt hơn, người trốn trong bụi cỏ đều có thể thấy rất rõ ràng.
Tuy rằng nàng có chuẩn bị mà đến, lại cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bao tiễn trên lưng, đây là vì đối phó vây công của địch nhân.
Quạ đen hổ phách bay, dọc theo cành lá rậm rạp, tốc độ thả chậm tiện để Mộ Dung Tuyết đuổi kịp. Một người một người đi chậm trên cây, Mộ Dung Tuyết đều không khinh công của mình đột nhiên đến cảnh giới này, cử động như vậy cư nhiên có thể để cho người trong bụi cỏ không phát hiện được.
Có lẽ là do máu của tử lang, có lẽ còn liên quan đến người nam nhân kia. Hắn rốt cuộc là ai? Vì sao phí hết tâm tư cứu mình?
Nhân tình thiếu cũng sẽ có ngày phải trả, chỉ là sớm muộn mà thôi. Nàng tin tưởng, tương lai không lâu người nam nhân kia sẽ còn gặp, có lẽ còn có thể lấy phương thức đòi nợ xuất hiện.
Ngao ngao…
(Luna: dịch hú hú thấy kỳ kỳ =.=)
Một tiếng sói tru bén nhọn xuyên phá cánh rừng, đưa tới vô số thanh thét chói tai của bầy sói.
Chỉ thấy, trong đống cỏ khô cách đó không xa, một bạch lang cao to như thủ lĩnh, uy phong lẫm lẫm đứng ở phía trước bầy sói. Cặp mắt phát tử kia đầy sát khí, gương mặt dữ tợn, răng dài sắc bén còn có thịt người vừa xé.
Ngao ngao…
Nó lại kêu một tiếng, mâu tử tản ra quang nhàn nhạt, trong mắt hiện ra hình dạng của Mộ Dung Tuyết, tâm tình của nó trở nên kích động.
Quạ đen hổ phác đưa Mộ Dung Tuyết đến đây xong, vỗ cánh, dựa theo đường cũ thấp bay về, miễn cho bị người mai phục người biết chỗ ẩn thân của tử lang.
“Vật nhỏ thật thông minh.” Mộ Dung Tuyết nhìn động tác quạ đen hổ phách rời đi, nhịn không được trong miệng một tiếng tán, không hổ là tiên phong của tử lang, quả nhiên có nhạy cảm lực của tiên phong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK