Mục lục
Tôi Có Một Bí Mật
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chỗ quầy thu ngân không có ai, bên trong tiệm sách rất im ắng, y chang như một cái tủ lạnh lớn.

Hoàng Đan chà sát cánh tay, mi tâm cậu nhíu chặt, cảm giác mồ hôi trên lỗ chân lông đang đếm một hai ba cùng nhau co rút lại, khô nóng trên người lập tức tan biến không còn tung tích.

Lục Phỉ đi bên cạnh Hoàng Đan nhìn quét một vòng, sau khi bảo đảm không có nguy hiểm, vết nhăn mi gian mới giãn ra một ít.

Cuối cùng Chương Nhất Danh nhịn không được hắt xì một cái, “Bật điều hòa thấp như vậy, là đang muốn đông thịt heo sao?”

Y vừa nói xong, bên trong liền có một chuỗi tiếng bước chân vang lên, từ xa đến gần, rất nhanh có một thiếu niên mảnh khảnh bước đi ra từ sau giá sách.

Là Tiểu Kiệt con trai ông Trương.

Trong ba người, Hoàng Đan và Lục Phỉ là lần đầu tiên đến, chỉ có Chương Nhất Danh quen mặt.

Cho nên Chương Nhất Danh mở miệng, giới thiệu đơn giản, nói Hoàng Đan và Lục Phỉ là bạn của y.

Tiểu Kiệt buông mí mắt vòng vào quầy thu ngân, giống như một cây thanh trúc.

Chương Nhất Danh lộ ra nụ cười thương hiệu, “Bạn học, hai ngày nay Tôn Tứ Khánh có tìm cháu không?”

Y biết rõ còn cố hỏi, cấp dưới vẫn đang theo dõi, hoàn toàn không có nhân vật khả nghi nào tiếp cận thiếu niên.

Tiểu Kiệt lắc đầu.

Chương Nhất Danh nói,”Chú đã gặp mẹ cháu, biết được một số chuyện của nhà cháu.”

Tiểu Kiệt không lên tiếng.

Chương Nhất Danh lại hắt xì,”Tại sao trong tiệm bật điều hòa thấp vậy? Cháu ở bên trong, không cảm thấy lạnh hả?”

Nói xong, y liền biết mình đang nói nhảm, trên người đứa trẻ không phải đang mặc T shirt, mà là áo khoác đồng phục, đương nhiên không lạnh rồi.

Chẳng lẽ bản thân mình thật sự bị thiểu năng trí tuệ sao? Chương Nhất Danh vỗ vỗ trán, ánh mắt ý bảo Hoàng Đan hỏi hai câu, kết quả ngược lại rất tốt, cậu cùng vị nhà cậu đã đi vào tìm sách mất rồi.

“……”

Hoàng Đan đi vào bên trong, nhìn thấy năm sáu ghế sô pha nhỏ, có mấy quyển sách để ở trên một trong số đó.

Lục Phỉ nói,”Lúc chúng ta vào, thằng nhóc kia đang ở nơi này xem sách.”

Hoàng Đan nói chắc vậy, cậu bé không cầm mấy quyển sách, mà là đem nhét vào tầng bốn của kệ sách sau ghế thứ ba, chỗ đó có một hàng sách tranh, bị lộ ra một phần, có vẻ như đột ngột vội vàng nhét vào.

Dựa vào trực giác, Hoàng Đan nghĩ tới thiếu niên kia, hai mắt cậu quét đến sách artbook*, xác định nó không phải dành cho người mới bắt đầu, nên rút một cuốn ra xem thử.

* Sách artbook: Artbook là một bộ sưu tập bằng giấy hay vật liệu khác nữa, nội dung thông thường bao gồm tranh ảnh và đồ họa, được sắp xếp theo một chủ đề xác định. Nó có thể là một tập hợp những bức ảnh nghệ thuật, những bức ảnh chụp từ phim truyền hình hay phim điện ảnh, hay là sưu tập ảnh tác phẩm của một nghệ sĩ nào đó. Trong những năm gần đây, artbook trở nên phổ biến hơn và cũng được sử dụng như một phương tiện quảng cáo cho những quyển truyện tranh hay phim hoạt hình nhiều tập.

Lục Phỉ hơi thấp đầu,”Nhìn ra được cái gì sao?”

Hoàng Đan lật đến phía sau,”Họa sĩ nước ngoài này rất mẫn cảm với màu sắc, phối màu vô cùng tốt, vận dụng màu sắc thống nhất đều rất tươi đẹp, cho người ta cảm giác tràn ngập tính thú vị của trẻ con, cũng tràn ngập tưởng tượng.”

Lục Phỉ chăm chú nhìn thanh niên,”Em còn hiểu hội họa sao?”

Hoàng Đan nói,”Biết một ít thôi, cảm thấy hứng thú nên lúc học đại học cũng có tìm hiểu một chút.”

Tìm tòi nghiên cứu bên trong ánh mắt Lục Phỉ không biến mất, hắn tức giận ”xuy” một tiếng,”Anh cho rằng bản thân đã hiểu rõ em, biết rõ ràng mọi thứ, kết quả hoàn toàn không hiểu gì về em, mẹ kiếp, càng nói càng giống ngu ngốc.”

Hoàng Đan ngẩng đầu, nhẹ nhàng cười cười,”Không sao đâu, ngày chúng ta cùng qua còn rất nhiều, từ từ anh sẽ hiểu hết về em thôi.”

Lục Phỉ không thể nhìn được thanh niên cười với mình, nháy mắt hắn mất đi sức phán đoán, trở thành một ngu ngốc thật sự.

Hoàng Đan đặt Artbook về chỗ cũ, cậu đi dạo hai hàng giá sách,”Lục Phỉ, em muốn mua sách.”

một tay Lục Phỉ đút túi, gật đầu nói,”Vậy mua đi.”

Hoàng Đan nói,”Em không mang thẻ.”

Ánh mắt Lục Phỉ dừng ở trên mặt thanh niên, hắn cầm quyển sách mở ra để ngăn camera, cúi lưng cúi đầu hôn hai cái, còn cắn một phát,”Thẻ đó của em, có mang hay không cũng chẳng có gì khác nhau.”

Hoàng Đan nói,”Trong thẻ còn hơn ba trăm lận.”

Mặt Lục Phỉ sửng sốt đầy gợi đòn,”Bốn bỏ năm lên* à.”

*Một phép tính làm tròn.

Hoàng Đan,”……”

Lục Phỉ đưa ví da cho cậu,”Cầm đi.”

Hoàng Đan lật ví ra, lấy hai tờ một trăm từ bên trong ra, sau đó nhét ví da vào lại túi quần người đàn ông

Hô hấp Lục Phỉ trầm xuống,”Em sờ chỗ nào đó?”

Hoàng Đan nói,”Không có sờ.”

Một tay Lục Phỉ bắt cái tay kia, thấp giọng nói,”Bị bắt quả tang mà còn nói xạo, bà Lục à, em đúng là không thành thật mà.”

Hoàng Đan không nói gì.

Một lát sau, Lục Phỉ đứng ở cửa hút thuốc, Chương Nhất Danh dựa vào khung cửa, cũng nuốt mây phun sương.

Hoàng Đan đứng ở quầy thanh toán tiền,”Tổng cộng bao nhiêu tiền?”

Tiểu Kiệt nói,”Một trăm lẻ hai.”

Hoàng Đan nghe giọng nói thiếu niên, vừa lúc đang ở thời kỳ vỡ giọng, có chút khàn đục, cậu cố ý thả chậm tốc độ lấy tiền,”Sao lại bật điều hòa thấp như thế?”

Tiểu Kiệt nói,”Điều khiển từ xa bị hỏng, ông chủ vẫn chưa sửa.”

Hoàng Đan nhìn độ cao của chỗ lắp điều hòa,”Đứng trên ghế cũng có thể chỉnh được mà.”

Tiểu Kiệt buông mắt tìm tiền lẽ,”Ông chủ chưa nói.”

Hoàng Đan nghe ra ý thiếu niên, ông chủ chưa nói, nhân viên làm công không dám tự chủ trương, rất phù hợp với mấy thông tin Chương Nhất Danh tiết lộ cho cậu trước đó, hướng nội, sợ người lạ, chưa nhìn thẳng đối diện với cậu một lần nào,”Vụ án ba cậu chưa phá, cậu không gấp sao?”

Tiểu Kiệt bỏ sách vào bên trong túi, môi tái nhợt đang mím lại cùng nhau.

Tầm mắt Hoàng Đan dừng ở trên ngón tay dài mảnh của thiếu niên, kẻ hở bên trong móng tay vẫn còn thuốc màu chưa rửa sạch, cậu xem như không có việc gì tiếp tục nói,”Cảnh sát Chương rất tốt, anh ấy nhận vụ án của ba cậu, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ba cậu.”

Tiểu Kiệt đưa túi qua.

Hoàng Đan đưa tay nhận, khóe môi cậu cong lên, lộ ra một chút ý cười,”Tôi ở hộ 401, ở trên đầu nhà cậu đó, bà lão lúc trước ở đó là bà ngoại của tôi.”

Đúng lúc này, mí mắt Tiểu Kiệt nâng lên một chút, lại buông xuống.

Hoàng Đan bắt giữ được một tia biến hóa đó, đáy mắt cậu lóe lóe, khi bà ngoại nguyên chủ còn sống, từng lui tới với thiếu niên này, quan hệ chắc cũng không tệ lắm, đáng tiếc bà lão đã qua đời rồi.

Ngoài cửa Chương Nhất Danh nhe răng trợn mắt,”Nhìn không ra nha, Tiểu Quý rất được người ta thích đó, Tiểu Kiệt nửa ngày không nói ra được một tiếng vậy mà lại trả lời hơn nửa vấn đề của cậu ấy, còn có thể trò chuyện với cậu ấy nữa chứ, thế nào, ghen không?”

Lục Phỉ gẩy gẩy tàn thuốc, để một nhúm khói bụi rơi xuống trên mặt đất,”Chỉ là thằng nhóc con chưa đủ lông đủ cánh thôi.”

Chương Nhất Danh đúng lúc cười nhạo,”Vậy mà cậu còn dựa vào cửa như ông thần giữ cửa thế, thỉnh thoảng còn hướng bên trong nhìn một cái, sợ cậu ấy bị người ta hốt đi mất hả?”

Mắt lạnh Lục Phỉ thoáng nhìn,”Chương Nhất Danh, tôi phát hiện dạo gần đây cậu dông dài thật đó, cái này là thiếu tình yêu nghiêm trọng rồi, nhanh chóng tìm bạn đời đi, một tấc quang âm một tấc kim*, tranh thủ thời gian đi.”

* một tấc quang âm một tấc kim: một tấc thời gian là một tấc vàng.

Chương Nhất Danh bị phun đến xám tro mặt mày.

Sau khi rời đi tiệm sách, Chương Nhất Danh hỏi thanh niên,”Có cảm giác chỗ nào là lạ không?”

Y nhớ rõ vụ án của Lý Thuận, thanh niên đã cảm giác có chỗ không thích hợp từ trước, sau đó mới phát hiện ra sơ hở.

Hoàng Đan lắc đầu,”Không có.”

Chương Nhất Danh,”……”

Hoàng Đan chưa đi được mấy bước, cậu bỗng nhiên dừng lại nói,”Anh Chương, tôi muốn đến nhà vợ trước của lão Trương xem thử.”

Chương Nhất Danh nhìn Lục Phỉ bĩu môi, ý đó rất rõ, chính là đang nói, anh bạn nhỏ, cậu phải qua được một cửa của vị nhà cậu trước cái đã.

Hoàng Đan kéo kéo cánh tay người đàn ông.

Lục Phỉ không nhìn cậu, giọng điệu rất gắt,”Làm gì?”

Hoàng Đan nói,”Buổi chiều đến nhà vợ trước lão Trương trước, rồi sau đó đi leo núi nha.”

Lục Phỉ vẫn không nhìn cậu, giọng điệu cũng hạ xuống, nhưng thêm trào phúng,”Trời nóng còn bò lên núi? Em không sợ bò lên được đến sườn núi không xuống được, rồi làm bữa tối cho chó sói luôn hả.”

Miệng Chương Nhất Danh thoáng co rút, y nhìn về phía thanh niên, rất bình tĩnh, với định lực này người bình thường không thể có được đâu, y cũng không phải may mắn lắm khi dành được người này của bạn chí cốt.

Hoàng Đan nghĩ nghĩ nói,”Vậy chúng ta đi ngắm biển y.”

Lục Phỉ không nói một tiếng, đường nét cứng ngắt trên khuôn mặt mềm xuống một chút.

Hoàng Đan chăm chú nói,”Chúng ta đi tản bộ trên bờ biển, nhặt vỏ sò, ngắm hải âu, buổi tối có thể nghĩ chân ở khách sạn gần đó, cảnh đêm nhất định rất đẹp, em muốn cùng ngắm với anh.”

Đường nét trên mặt Lục Phỉ mềm mại triệt để, hắn nâng một cánh tay lên, bàn tay thô rộng rãi thô ráp che đỉnh đầu thanh niên, dùng sức xoa xoa mấy sợi tóc đen của cậu,”Được rồi, vậy đi ngắm biển.”

Chương Nhất Danh trừng mắt cứng lưỡi, dễ dỗ như vậy sao? Rốt cuộc y cũng tìm được cơ hội báo thù chuyện thiểu năng trí tuệ rồi,”Quả nhiên khi nói chuyện yêu đương, chỉ số thông minh sẽ bị hạ một đường thẳng không phanh mà.”

Lục Phỉ nghiêng mắt,”Có rớt đến thế nào, cũng còn nhiều hơn cậu.”

Chương Nhất Danh,”……”

Buổi chiều buồn tẻ, dòng chảy chán nản chảy đầy trong không khí chờ cho đến khi một cơn bão lớn ập đến.

Trong nhà Trần Lệ có thêm ba vị khách không mời, bà ta lễ phép pha trà, vẻ mặt có chút không yên lòng, giống như có tâm sự, may mà ba người kia cũng không ở lại lâu.

Xe Chương Nhất Danh dừng ở ven đường, y còn tưởng rằng chí ít phải ở lại một hai giờ, dù sao muốn tìm ra manh mối cũng không dễ dàng như vậy, không ngờ chưa ngồi nóng mông, thanh niên đã bảo y rời khỏi,”Tiểu Quý, thế nào? Nhìn ra được cái gì sao?”

Hoàng Đan nói,”Trần Lệ đang nói dối.”

Chương Nhất Danh mạnh quay đầu nhìn thanh niên ghế sau,”Tiểu Kiệt là con trai Tôn Tứ Khánh hả?”

Hoàng Đan không đáp mà hỏi lại,”Anh Chương, các anh không có lấy tóc Tôn Tứ Khánh và Tiểu Kiệt làm giám định cha con sao?”

Chương Nhất Danh nói đã làm, kết quả giám định nói bọn họ không phải cha con.

Hoàng Đan không nói chuyện, chỉ cho Chương Nhất Danh một ánh mắt khiến bản thân y tự nhận ra.

Chương Nhất Danh sờ sờ mũi, da mặt có hơi nóng lên, y ngượng ngùng cười,”Tôi cũng chỉ là nhất thời lanh mồm lanh miệng thôi à.”

Lục Phỉ thấy một màn này, đã lười chửi mát.

Chương Nhất Danh để thanh niên tiếp tục.

Hoàng Đan nói,”Anh Chương, anh từng nói chuyện anh gặp Trần Lệ với tôi, bà ta nói những năm này không hề để ý đến cuộc sống của chồng trước và con trai, vẫn không có lui tới, thực ra bà ta vẫn luôn qua lại vớn con trai, hơn nữa còn rất mật thiết.”

Cậu dừng một chút nói,”Tranh vẽ trên tường có hai phần ba là do con gái Trần Lệ vẽ, còn lại một phần ba là Tiểu Kiệt vẽ.”

Mắt Chương Nhất Danh đầy sửng sốt,” Làm sao cậu biết được?”

Hoàng Đan nói,”Màu sắc.”

Chương Nhất Danh biết ý của chữ này, cũng không phải rất hiểu, y cố gắng nhớ lại mấy bức tranh trên tường một chút,”Nhưng tôi thấy mấy tranh trên tường đều giống như nhau mà.”

Hoàng Đan nói,”Con gái Trần Lệ vẽ là do Tiểu Kiệt dạy, cho nên trong mắt người đi đường, cách vẽ và màu sắc bọn họ sử dụng không có gì khác nhau, nhìn kỹ lại một chút, sẽ phát hiện Tiểu Kiệt vẽ tương đối thành thạo, cái đó không thể che giấu được.”

Người ngoài nghề như Chương Nhất Danh chẳng những không chú ý, còn rất dao động, y nhìn thanh niên ghế sau thật sâu,”Tiểu Quý, mỗi lần cậu đều có thể cho tôi một bất ngờ.” Một câu phía sau chưa nói, nếu có thể làm việc cùng y thì tốt rồi.

Lời này tuyệt đối không thể nói, một khi nói, nóc xe cũng có thể sẽ bị Lục Phỉ hất tung lên luôn.

Chương Nhất Danh chậc lưỡi,”Với lại, tôi chưa từng hỏi con gái Trần Lệ, nhưng mà Trần Lệ nhất định sẽ dặn dò, hỏi cũng không có kết quả.”

Hoàng Đan nói,”Sau lưng mỗi một câu nói dối điều có một lý do, một câu chuyện, anh Chương, anh phái người thăm dò theo sợi dây này đi.”

Thời gian của tôi thật không còn nhiều đâu, cậu nghĩ.

Chương Nhất Danh nghe không được tiếng lòng Hoàng Đan, không biết cậu đang suy nghĩ cái gì,”Một người đang hoảng sợ, những gì bà ta nói trước kia đều bị phủ định, hiện tại phải đưa ra một kết luận có ý nghĩa một lần nữa.”

Hoàng Đan nói,”Tôi nghi ngờ cái chết lão Trương, cũng có liên quan đến Trần Lệ.”

Chương Nhất Danh vừa muốn hỏi thêm cái gì, thì bị trong đội gọi điện thoại quấy rầy suy nghĩ, nói là ở nông thôn có người báo án, nói có một người xa lạ xảy ra đánh nhau với người trong thôn, từ miêu tả thân hình và tuổi tác, người nọ rất có thể là Tôn Tứ Khánh mất tích.

Tôn Tứ Khánh không chết, sợi dây này của ông ta còn có thể dùng được.

Ba người tách ra ở giao lộ, Chương Nhất Danh vội vàng đi tìm Tôn Tứ Khánh, Hoàng Đan và Lục Phỉ lái xe đi ngắm biển.

Trong xe mở điều hòa, cửa sổ đóng kín, hơi miệng của tài xế rất nặng, bay dập dềnh ở bên trong, làm người ta buồn nôn.

Hoàng Đan vốn không say xe, nhưng phải hít mùi đó liên tục, trong dạ dày rất khó chịu, toàn bộ hành trình cậu đều nhắm mắt lại, đến nơi mới mở mắt bước ra khỏi xe, đứng xa xa ra.

Lục Phỉ thanh toán tiền thì gọi điện thoại, kêu cấp dưới lái xe đến đây, hắn đi đến trước mặt thanh niên,”Còn khó chịu hả?”

Hoàng Đan nói đỡ rồi, cậu nhếch miệng,”Hiện tại rất nắng, chúng ta tìm chỗ để buổi tối nghỉ đi, mặt trời xuống núi thì đi ra bờ biển.”

Lục Phỉ nghe cậu,”Ba chồng em lúc này chắc vừa đến nhà rồi, theo như tính tình của ông ấy, vừa mới vào cửa nhà đã cáo trạng với mẹ chồng em, nói đứa con dâu như em rất không được.”

Hoàng Đan dừng bước chân lại,”Vậy phải làm sao đây?”

Lục Phỉ khoát cánh tay lên đầu vai thanh niên, ôm cậu như ôm anh em, ngón tay cách lớp vải bông áo T shirt mỏng manh vuốt ve vài cái,”Sợ cái gì, em có núi dựa, có thể vượt qua mà.”

Hoàng Đan nhìn trái nhìn phải,”Chỗ nào đâu?”

Lục Phỉ ôm người vào trong lòng, lòng bàn tay cực nóng kề sát,”Ở đây nè.”

Mở phòng, Hoàng Đan liền bị Lục Phỉ ôm hôn, cậu ra rất nhiều mồ hôi, trên người dính ướt, T shirt cũng không biết đã bị lột ra từ lúc nào.

“Đến buồng vệ sinh đi, vừa tắm vừa làm.”

“Ý kiến hay.”

Lục Phỉ ôm người đến buồng vệ sinh, dùng chân đá cửa đá, một bên mở nước, một bên ôm hút môi lưỡi cậu.

Một trò chơi hot nhất mùa hè, chính là các trận chiến dưới nước, già trẻ đều yêu thích.

Khi đi ra, đôi mắt Lục Phỉ rất đỏ, mũi cũng vậy, hắn nhấc quần dài dưới đất lên, từ trong túi lấy ra nửa bao thuốc, quăng một điếu ngoạm ở trong miệng, khàn khàn mở miệng,”Em ở trong nhà vệ sinh ủ nấm hả?”

Hoàng Đan đóng vòi nước lại, rồi đặt vòi hoa sen về,”Dưới đất trơn, không rửa sạch được.”

Lục Phỉ đốt thuốc,”Kêu nhân viên khách sạn đến dọn dẹp một chút là được chứ gì, em đừng quan tâm, thu dọn một tý, chúng ta đi ăn cái gì đi.”

Hoàng Đan cúi đầu tìm được một bãi,”Sẽ cho rằng là nước mũi đó.”

Lục Phỉ,”……”

Thuốc bên miệng hắn run run, khóe mắt cũng vậy,”Đi ra thay quần áo cho anh, mang vớ rồi mang giày, xuống lầu ăn cái gì, ngay và lập tức!”

Hoàng Đan không phản ứng, tiếp tục phân cao thấp với sàn gạch.

Huyệt thái dương Lục Phỉ nhảy mạnh,”Qúy Thời Ngọc, em coi lời anh nói như gió thoảng bên tai đúng không? Anh thấy em riết rồi đạp lên mặt anh, còn cưỡi luôn lên đầu lên cổ anh nữa chứ.”

Hoàng Đan nói,”Em không có cưỡi lên đầu lên cổ anh, không thích như vậy, rất nguy hiểm, em chỉ muốn cưỡi trên thắt lưng của anh thôi.”

Lục Phỉ tức đến nửa ngày không nói nên lời.

Hoàng Đan nói,”Anh đi xuống trước, em dọn xong sẽ tìm anh.”

Lục Phỉ trừng qua,”Lười quan tâm em!”

Cửa phòng đóng lại, lại có tiếng khóa cửa chuyển động vang lên, Lục Phỉ sãi bước tiến vào buồng vệ sinh, lấy đi vòi hoa sen trong tay Hoàng Đan, ngoạm thuốc gầm lên,”Tránh ra!”

Hoàng Đan ngoan ngoãn ra khỏi vị trí.

Lục Phỉ dội mấy vết bẩn dưới đất, thở hổn hển mắng,”Đời này của anh tại sao lại gặp một vật nhỏ như em vậy chứ!”

Hoàng Đan không đi ra ngoài, cậu đứng bên cạnh nhìn, không quên nhắc nhở người đàn ông đang hùng hùng hổ hổ,”Anh coi chừng chút, đừng để đụng trúng cửa thủy tinh, cũng đừng để ngã, nếu không sẽ rất đau đó.”

Lục Phỉ từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ,”Sao nào? Đau lòng anh à?”

Hoàng Đan nói,”Ừ, em đau lòng anh.”

Lục Phỉ không nói tiếng nào, hắn không mắng, cũng không ngẩng đầu, không nói chuyện với thanh niên, chỉ im lặng tạt nước trên mặt đất, kéo dài từng giọt nước.

Hoàng Đan nhìn thấy bên tai người đàn ông đỏ, biết là đang xấu hổ, nên cũng không nói gì.

Sau khi làm xong một loạt động tác, người Lục Phỉ đầy mồ hôi, tắm rửa sạch sẽ, hắn vuốt tóc đang ướt về phía sau,”Chuyện này rõ ràng có thể giao cho nhân viên vệ sinh, nhất định muốn tự mình làm, tật xấu không có chuyện gì tìm việc làm vẫn không thay đổi, em nói anh nghe xem em có cái gì tốt hả?”

Hoàng Đan sờ sờ cơ ngực người đàn ông,”Em không có.”

Cậu lại sờ cơ bụng người đàn ông, tuyến nhân ngư, phần thịt của eo cơ,”Em không có cái gì cả.”

Lửa của Lục Phỉ dường như đã nóng rực,”Thật đáng thương mà.”

Hoàng Đan nói,”Dáng người của anh thật đẹp.”

Lục Phỉ vốn đã cứng, bị thanh niên nói như vậy, trực tiếp cứng hướng lên trời, cố ý, nhất định là cố ý, hắn đã biết thằng nhóc này không phải thứ tốt, cả ngày đều muốn quyến rũ hắn, muốn luôn mạng của hắn mà.

Hoàng Đan bị đặt ở trên cửa thủy tinh, cậu đang để trần nửa người trên, trong chốc lát xúc cảm lạnh lẽo của thủy tinh vọt lên ở toàn bộ phía sau lưng, xẹt qua để lại mấy dấu vết ở sau lưng người đàn ông.

Mặt trời chiều ngã về tây, bờ biển dần nhiều người lên, có tình nhân, cũng có nam nữ độc thân, một nhà mấy người, nhịp bước đều cùng nhàn hạ, nghe một chút âm thanh của biển, ngắm màu vàng trên mặt biển, giống như ồn ào náo động và bận rộn đã là chuyện của kiếp trước, năm tháng yên tĩnh là chuyện của một đời này.

Hoàng Đan bưng ly lớn uống trà hoa lài, sợi tóc vẫn còn chút ẩm ướt bị gió biển thổi loạn, từng vị mùi tanh của biển đều cùng nhau chui vào mũi của cậu.

Hai tay Lục Phỉ đút túi, vẻ mặt lười nhát, khóe mắt hắn vẫn rất hồng, có vẻ có hơi yếu ớt, cùng ngoại hình cao lớn cường tráng của hắn rất không hợp nhau, hễ là cùng phái hay khác phái đi qua, cũng sẽ liếc mắt nhìn một cái.

Hạt cát bị mặt trời phơi một ngày, vẫn còn một chút nóng, Hoàng Đan vừa ngồi lên trên thì đã bị một bàn tay kéo lên, đỉnh đầu là giọng nói của người đàn ông,”Không muốn mông nữa à?”

Có hai cô gái đi ngang qua, liên tiếp quay đầu nhìn, ánh mắt rất mờ ám.

Lục Phỉ xem như không thấy, hắn phủi mấy hạt cát phía sau quần thanh niên,”Đã là người lớn như thế rồi, còn không để cho người khác yên lòng.”

Hoàng Đan nói,”Có người nhìn chúng ta bên này.”

Lục Phỉ một chút cũng không thèm để ý, nói nhìn thì nhìn, trên mặt em với anh cũng không có mọc ra thêm cái bông nào,”Lúc trước khi lần đầu tiên gặp mặt, em lén la lén lút nhìn chằm chằm mông anh, gặp chưa được hai lần đã thổ lộ nói thích anh, còn nói bản thân không phải gay, không thích đàn ông, chỉ thích anh, dám nói ra như vậy, hiện tại lại sợ này sợ kia, bà Lục à, lá gan của em đâu rồi hử?”

Hoàng Đan nói,”Khi đó chỉ có hai người chúng ta, hiện tại là nơi công cộng, bị người ta chụp lại đăng weibo, thân phận sẽ bị phơi bày.”

Lục Phỉ nhướn mày,”Cái gì thân phận? Anh chỉ là người làm ăn, cũng chẳng phải người lãnh đạo quốc gia.”

Hoàng Đan,”……”

“Để ý mấy thứ đó làm cái gì, có sức lực nhiều như vậy thì thà nghĩ về anh, nghĩ về nhà mới của chúng ta sau này đi.”

Lục Phỉ dắt tay thanh niên, ngón tay chui vào khe hở bên trong bàn tay cậu, giữ chặt mười ngón của cậu,”Nếu em còn dư sức thì nói cho anh biết, anh làm tiêu hao giúp em.”

Hoàng Đan nói,”Anh đi giết địch một trăm, tự tổn thương một trăm mười.”

Mặt Lục Phỉ tối đen.

Màn đêm buông xuống, người tản bộ ở bờ biển càng nhiều hơn một chút, có cặp đôi yêu nhau cuồng nhiệt bày nến tặng hoa tỏ tình, bạn bè bọn họ vây quanh bên cạnh, cười vang kêu bọn họ hôn nhau.

Đôi tình nhân cũng làm theo yêu cầu biến không khí càng trở nên náo nhiệt hơn.

Lúc trước Lục Phỉ cũng từng gặp những chuyện này, hắn cảm thấy thấp kém, hiện tại nhìn thấy một màn này, trong lòng lại xảy ra biến hóa.

Thoát khỏi thế giới chó độc thân, tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên có màu sắc.

Lục Phỉ liếc nhìn thanh niên bên cạnh, ngưng mắt nhìn khuôn mặt cậu đang được ánh nến vàng ấm áp chiếu rọi lên,”Em thích hử?”

Hoàng Đan lắc đầu, cậu không thích, kiểu nào cũng không thích, từ trước là vậy, hiện tại cũng vậy.

Để cậu thích một kiểu tỏ tình nào đó, đầu tiên cậu phải thích người tỏ tình với cậu trước mới được.

Lục Phỉ nói,”Hoa thì sao? Có thích không?”

Hoàng Đan nói,”Lãng phí tiền.”

Lục Phỉ đang chuẩn bị nói nhà hắn có một mảnh vườn hoa hồng lớn, mẹ hắn bình thường thích trồng hoa cỏ này kia, kết quả nói đến trên miệng thì nuốt xuống.

Hoàng Đan và Lục Phỉ ở bờ biển đến buổi tối mười giờ hơn mới về nơi ở, hai người đều rất mệt, cũng không làm chuyện gì đặc biệt, tắm rửa một cái nằm lên trên giường, rất nhanh đã ôm nhau ngủ.

Ngày hôm sau, Hoàng Đan gọi Chương Nhất Danh, để y dẫn đường, ba người đến gặp Tiểu Kiệt lần nữa, lúc này không phải tiệm sách, là phòng thuê nhỏ của đối phương, ông chủ cung cấp, không bao ăn chỉ bao ở.

Tiểu Kiệt đang đang dọn dẹp gì đó trong phòng nhỏ, xem ra là đang quét dọn vệ sinh, hình như rất bất ngờ khi bọn họ đến.

Trên đường đến Hoàng Đan kêu Lục Phỉ dừng xe ở một nhà tiệm giày, khi cậu về trong xe, giày thể thao trên chân đã được cậu để vào bên trong túi, đổi vị trí cho dép lê.

Là bằng nhựa, kiểu dáng rất già, Lục Phỉ nhìn một cái liền ghét bỏ nói xấu chết.

Hoàng Đan nói có chuyện, dép lê xấu hay không xấu không quan trọng, vào cửa, bộ dạng cậu cố ý giả bộ rất tự nhiên để dép ở cửa, đi chân trần vào phòng.

Lục Phỉ nhướn mày,”Dưới đất bẩn như vậy, em cởi dép ra làm gì?”

Hoàng Đan thuận tiện nói,”Thói quen.”

Lục Phỉ vừa nghe cậu nói như vậy, liền dừng lại hành động lấy giày của hắn.

Điểm ăn ý ấy vẫn phải có.

Hoàng Đan đứng đối diện với thiếu niên đang rót nước nói,”Tiểu Kiệt, có thể ném dép lê lại giùm tôi được không?”

Tiểu Kiệt theo bản năng cầm dép lê ném đến.

Hoàng Đan nghe tiếng dép lê rơi xuống đất, mắt cậu híp một cái,”Cám ơn.”

Tiểu Kiệt cũng nheo mắt, theo sau là rủ mí mắt xuống, tiếp tục rót nước một lần nữa.

Một đoạn nhạc đệm này không gây chú ý cho ai cả.

Chương Nhất Danh không ngồi xuống, thân hình y cao lớn, dù tùy tiện đứng ở chỗ nào, cũng khiến căn phòng nhìn càng thêm chật chội.

“Tiểu Kiệt, cháu biết vẽ sao?”

Tiểu Kiệt đậy nắp bình trà lại,”Không.”

Chương Nhất Danh trao đổi ánh mắt với Hoàng Đan, y lại hỏi,”Phải không? Trường học cháu có giờ mỹ thuật mà.”

Tiểu Kiệt để bình trà trên cái giá, nhàn nhạt nói,”Vẽ không tốt, không thích.”

Chương Nhất Danh uống một ngụm nước trà,”Ba cháu xảy ra chuyện, sau đó học phí của cháu có được giảm không?”

Tiểu Kiệt cúi đầu lau bàn,”Làm công.”

Chương Nhất Danh nói,”Cháu có thể đi tìm mẹ cháu, ba cháu không ở đây, quyền giám hộ sẽ chuyển về trên tay bà ấy.”

Tiểu Kiệt không nói chuyện.

Chương Nhất Danh nhìn Hoàng Đan, thấy được ánh mắt khinh thường của Lục Phỉ, mặt y thoáng co rút.

Giọng nói khàn khàn của thiếu niên bên cạnh bàn vang lên,”Mẹ đã có gia đình riêng.”

Trong những lời này rốt cuộc đại diện cho những ý nào, chỉ có người trong cuộc mới biết được, người ngoài nghe vào tai, sẽ cảm thấy có một chút bi thương.

Nguyệt có âm tình tròn khuyết*, mỗi một gia đình cũng vậy.

* Nguyệt có âm tình tròn khuyết( câu thơ trong bài Thủy diệu ca đầu): nghĩa trăng có đêm tối, sáng, tròn, khuyết.

Trong phòng yên lặng.

Hoàng Đan không đánh giá dấu vết chung quanh, chỉ một gian phòng, một cái giường đơn, bàn ghế cũ, sách giáo khoa trung học và vài thứ khác được đặt ở các vị trí khác nhau.

Hỗn loạn nhưng vẫn có trật tự.

Lục Phỉ ngồi một bên cậu, giống một con gấu chó lớn, luôn luôn bảo vệ nhãi con của mình.

Chương Nhất Danh nói chuyện phiếm với Tiểu Kiệt, đại đa số thời điểm đều là y nói, y cho Hoàng Đan thời gian tìm ra dấu vết để lại.

Chỉ cần là một người, tâm tư dù có kỹ càng đến cỡ nào, cũng sẽ có lúc tính sai.

Liếc đến cái gì, đồng tử Hoàng Đan co rụt lại, ngay trước khi Tiểu Kiệt có động tác, cậu bất ngờ chạy qua bắt lấy xâu chìa khóa.

Theo lý thuyết, chìa khóa rất không nổi bật, không có người chú ý tới.

Hoàng Đan cũng không biết do làm sao, lại đưa tầm mắt lên.

Cách một khoảng cách, cảm thấy chìa khóa cũng không khác nhau lắm, cầm ở trong tay nhìn kỹ sẽ phát hiện chỗ khác nhau.

Hoàng Đan không nhận ra, nhưng có một cái cậu nhận ra, cũng nhất định không nhận sai,”Đây là chìa khóa nhà tôi.”

Nói, Hoàng Đan lấy chìa khóa cửa chính nhà mình ra, rồi đặt ở một chỗ đối chiếu lại, giống nhau như đúc.

Mấy cái khác Hoàng Đan đoán ra là của nhà ai, cậu nhìn về phía thiếu niên, phát giác tuổi đối phương không lớn, tố chất tâm lý lại rất tốt, không luống cuống, cũng không sợ hãi.

Chương Nhất Danh cầm chìa khóa từ trong tay Hoàng Đan,”Tiểu Kiệt, theo tôi đến từng nhà trong cư xá một chuyến đi.”

Tiểu Kiệt đi đến trước xe, cậu ta đột nhiên quay đầu nhìn Hoàng Đan, liếc nhìn rồi khom lưng ngồi vào trong xe.

Chương Nhất Danh đóng cửa xe,”Phá được vụ án này, mời cậu ăn cua Đại áp giải* nha.”

* Đại áp giải: còn có tên là cua cà ra, một loài cua nước ngọt thuộc hệ cua đồng có nguồn gốc từ Trung Quốc từ tỉnh Phúc Kiến

 Đại áp giải còn có tên là cua cà ra một loài cua nước ngọt thuộc hệ cua đồng có nguồn gốc từ Trung Quốc từ tỉnh Phúc Kin        

Hoàng Đan nói,”Tôi chưa nói cậu ta là hung thủ.”

Chương Nhất Danh,”……”

Hoàng Đan nói,”Có vấn đề cần đơn giản hóa, có vấn đề không được, phải cần động não.”

Mặt Chương Nhất Danh run rẩy,”Tôi có động mà.”

Hoàng Đan chậm rì rì quét mắt liếc nhìn y.

Chương Nhất Danh ho khan, y gãi gãi cái ót tấc bản cười,”Đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, chính là nói tôi á.”

Hoàng Đan nói,”Tôi biết.”

Chương Nhất Danh phun ngụm máu, y trở lại vấn đề chính,”Tiểu Kiệt không phải hung thủ, vậy sao lại có chìa khóa nhà cậu? Làm sao có được?”

Hoàng Đan nói,”Tôi cũng muốn biết.”

Thái dương Lục Phỉ co rút đến phát đau,”Chương Nhất Danh, đầu óc cậu bị lừa đá hả? Manh mối lớn như vậy cũng cho cậu rồi, còn muốn làm thế nào nữa?”

“Được rồi được rồi, tôi đi ngay đây.”

Chương Nhất Danh dẫn Tiểu Kiệt về cư xá, cầm xâu chìa khóa mở từ tầng một, phát hiện hai lầu một hai không được, ba tầng ba bốn năm đều có, bao gồm cả hộ 501 tầng năm.

Lúc này đã lộ ra được một lượng thông tin lớn.

Ai lại đi làm chuyện này, phí công sức đi làm chìa khóa từng nhà? Còn làm ra nhiều như vậy.

Chương Nhất Danh dẫn Tiểu Kiệt về cục thẩm vấn, tiến triển trì trệ không tiến, y gọi điện thoại tới, nói Tiểu Kiệt làm thế nào cũng không chịu nói.

Hoàng Đan nói,”Dẫn mẹ cậu ta đến.”

Chương Nhất Danh lên tiếng cười trong điện thoại, nói ý tưởng này được đó.

Hoàng Đan cầm điện thoại ném sang một bên,”Anh Chương làm thế nào lên làm đội trưởng được vậy?”

Lục Phỉ cũng không cho bạn chí cốt mặt mũi,”Thân thủ, nghĩa khí, can đảm? Anh cũng không nghĩ ra được mấy cái khác.”

Hoàng Đan nói,”Anh ấy cứ như vậy, sẽ rất nguy hiểm.”

Lục Phỉ nhéo mặt thanh niên, môi cọ cọ lên mặt cậu,”Yên tâm đi, có ba cậu ta, thì cậu ta sẽ tiếp tục được cưng đến lên trời, không ai dám động vào cậu ta đâu.”

Sau hơn hai giờ, Hoàng Đan nhận điện thoại của Chương Nhất Danh, nói Tiểu Kiệt đã chịu nhận tội.

Bên trong điện thoại, Chương Nhất Danh nói,” Là Tiểu Kiệt vứt ném dép lê trong lối đi, theo dõi rình Triệu Hiểu, ra vào nhà cô ta, xuất hiện ở nhà Tôn Tứ Khánh cũng là cậu ta, mục đích là muốn nhìn xem bọn họ có lộ ra sơ hở sau khi giết người không.”

“Về phần dép lê gầm giường cậu, cũng do Tiểu Kiệt để, cậu ta biết Lý Thuận có bệnh, sẽ bất lợi với cậu, làm như vậy là đang nhắc nhở cậu rời đi.”

Hoàng Đan im lặng,”Vậy tại sao không nói rõ ra chứ?”

Chương Nhất Danh nói,”Tính tình một đứa trẻ, một mặt là lòng tốt, một mặt lại có ý xấu, cậu đi hay không đi, cũng phải xem vận may của cậu, với lại, làm sao mà nói rõ chứ? Nói rõ chẳng phải cậu ta sẽ bị lộ ra sao?”

Hoàng Đan nói,”Tại sao nhất định phải ném dép lê?”

Ở đầu kia Chương Nhất Danh cười,”Tôi hỏi, cậu ta nói cậu ta thích, cảm thấy thú vị.”

Hoàng Đan,”……”

“Tại sao Tiểu Kiệt lại đặt sự chú ý vào dép lê?”

Chương Nhất Danh nói,”Vào buổi tối một ngày, Tiểu Kiệt trở về cư xá, trùng hợp nghe được tiếng lãi nhải của bác gái Lưu với bác trai Lưu, biết dép lê trên chân ba cậu ta là đôi dép của hai ông bà cụ.”

“Tiểu Kiệt cảm thấy chuyện này có kỳ quái, nghi ngờ dép lê trên chân ba cậu ta có liên quan đến hung thủ, nên muốn dựa vào cái này dẫn hung thủ ra.”

Hoàng Đan nói,”Cậu ta nghi ngờ hàng xóm.”

“Đúng rồi, người chết ở trong hành lang, bị hạ độc, điều đầu tiên sẽ nghĩ đến hung thủ là một trong các hàng xóm xung quanh.”

Chương Nhất Danh nói,”Tuy rằng quan hệ Tiểu Kiệt và ba cậu ta không tốt, nhưng dù sao người chết cũng là ba cậu ta.”

“Tôi hỏi tại sao Tiểu Kiệt không đến cung cấp manh mối cho cảnh sát, phối hợp với cảnh sát điều tra, cậu biết cậu ta nói thế nào không?”

Hoàng Đan nói,”Cảnh sát vô dụng.”

“Cậu đoán đúng rồi.”

Chương Nhất Danh nói,”Thật không thể xem nhẹ trí nhớ của một đứa trẻ, cậu ta nhớ rõ ba cậu ta từng đánh mẹ cậu ra, còn biết mẹ cậu ta đã báo cảnh sát, đồn cảnh sát không coi trọng, mặc kệ không hỏi, làm cho bản thân bọn họ phải tự đóng cửa lại xử lý.”

Hoàng Đan nói,”Tại sao đồn cảnh sát làm như vậy?”

Chương Nhất Danh châm biếm,”Nồi quá lớn, bên trong làm sao lại không có một hai cục phân chuột chứ.”

Hoàng Đan hỏi cái cậu muốn biết,”Vậy hung thủ sát hại lão Trương là ai?”

Chương Nhất Danh nói là Tôn Tứ Khánh chạy thoát rồi,”Tiểu Quý, Trần Lệ có điểm không thích hợp, không thể nói rõ là ở đâu, cậu muốn đến đây xem không.”

Hoàng Đan không thể nào nói nổi,”Đợi bắt được Tôn Tứ Khánh thì sẽ biết được hết thôi.”

Chương Nhất Danh tò mò hỏi,”Sao cậu khẳng định được Tiểu Kiệt không phải hung thủ?”

Hoàng Đan nói,”Tranh cậu ấy nói tôi biết.”

Đối với một người tràn ngập mong chờ cho tương lai, không có khả năng sẽ làm ra chuyện sát hại cha mình tàn nhẫn như vậy.

Chỉ có điều Tiểu Kiệt tự ý xông vào nhà dân, cũng đã là phạm tội, phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

Cách kỳ hạn nhiệm vụ còn có hai ngày, cảnh sát phát hiện hành tung Tôn Tứ Khánh, cũng bắt giữ thành công.

Theo Tôn Tứ Khánh bị tìm được, vụ án cũng điều tra ra được manh mối.

Dựa theo lời khai của Tôn Tứ Khánh, ông ta và Trần Lệ hợp mưu sát hại ông Trương, ông ta cần căn hộ của ông Trương để khiến bản thân có thể trở lại như ngày xưa.

Mà Trần Lệ thì muốn dành quyền nuôi con.

Tuy rằng Trần Lệ có nói dối trước mặt Chương Nhất Danh, nhưng bà ta nói đại đa số điều là sự thật, bao gồm ông Trương không không cho bà ta gặp con trai, nói thấy một lần đánh một lần, lý do là bà ta không có tự trọng, không xứng đáng gặp mặt con trai.

Trần Lệ vẫn đang lừa gạt Tôn Tứ Khánh, lấy giấy giám định giả nói Tiểu Kiệt là con của ông ta, cho ông ta một ảo tưởng tốt đẹp, sau khi chuyện ông Trương kết thúc, một nhà ba người bọn họ sẽ đổi một nơi khác không ai quen biết mà sinh sống.

Trừ Trần Lệ, không ai biết, Tôn Tứ Khánh không muốn một mình, ông muốn có một gia đình.

Trong toàn bộ chuyện này, Tiểu Kiệt không biết gì cả, cậu ta dùng phương pháp cùng tư duy của bản thân để tìm hung thủ, không nghĩ tới cái chết của ba cậu ta, lại có phần của mẹ cậu ta.

Chân tướng vụ án thứ nhất được vạch trần, đã có một gia đình không còn trọn vẹn, vụ án thứ hai cũng như thế, để lại hai đứa trẻ vị thành niên phải đối mặt với hiện thực tàn khốc.

Có đôi khi sẽ nghĩ, không ra được chân tướng, kết quả cũng không xấu đến như vậy.

Nhưng loại suy nghĩ đó là sai lầm, ý nghĩ tồn tại của nhân viên chấp pháp chính là phải tìm ra chân tướng.

Hoàng Đan không dùng đến cây súng của anh Tam cho, cậu có hơi tiếc nuối, cái loại cảm giác này như là sáng sớm đi bệnh viện xếp hàng đăng ký, chờ cho đã rốt cuộc cũng đến mình, kết quả không có chuyện gì cả, trong lòng oán hận một câu, cảm thấy lãng phí thời gian, một trận căng thẳng.

Tỉnh táo ngẫm lại, thật sự nếu bác sĩ nói ra cái gì, không chừng sẽ cảm thấy như là trời đất sụp xuống, cũng không biết mình sẽ rời khỏi bệnh viện thế nào nữa.

Hoàng Đan ở trong lòng nói,”Anh Tam, tôi muốn điền đáp án, muốn nói hai cậu với anh.”

Hệ thống,”Điền mấy cái?”

Hoàng Đan nói,”Hai cái, Tôn Tứ Khánh, Trần Lệ.”

Cậu thông qua Chương Nhất Danh biết được, dép trước cửa nhà bác trai Lưu là do Tôn Tứ Khánh mang về, không ai trộm, ngày ông Trương gặp chuyện không may là ở trong nhà ông ta, khi đi ra đã mang nhầm dép.

Độc từ từ bộc phát, do Trần Lệ cung cấp, nói ông Trương chết, sẽ không điều tra được đến trên đầu bọn họ.

Tôn Tứ Khánh không biết mấy ngày trước ông Trương có uống thuốc hạ sốt, dẫn đến ông ta tử vong nhanh hơn, rời đi khỏi nhà Tôn Tứ Khánh thì phát hiện thân thể khó chịu, khi xuống lầu thì chết ở trong hành lang.

Sau khi ông Trương chết, Tôn Tứ Khánh vụng trộm leo ban công vào, cố ý tạo ra hiện trường giả hung thủ cướp của giết người.

Hoàng Đan nghĩ nghĩ, cảm giác chỉ có hai đáp án, vì để an toàn một chút, trước khi điền cậu tìm anh Tam, muốn thăm dò một phen.

Hệ thống,”Điền đi.”

Hoàng Đan thả lỏng, anh Tam nói như vậy, chứng minh đáp án của cậu không nhiều không ít vừa đúng,”Cám ơn.”

Cậu điền tên hai người lên cuối màn hình nhiệm vụ, trên màn hình có thêm một con dấu đã hoàn thành.

Hệ thống,”Nhiệm vụ đã hoàn thành, chúc cưng may mắn.”

Hoàng Đan nói,”Tôi còn gặp lại anh Tam không?”

Hệ thống,”Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Hoàng Đan,”Sau này gặp lại.”

Buổi sáng mười giờ rưỡi thứ bảy, Hoàng Đan và Lục Phỉ lên máy bay, đi gặp mẹ chồng, một trận chiến không nhìn thấy khói thuốc súng sắp tiến vào giai đoạn gay cấn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK