• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chu Linh nghe vậy thì khẽ nhếch miệng cười, cô đưa tay lên xoa xoa chiếc bụng nhỏ lúc nãy bị đạp liên tục.

Cơn đau từ bụng truyền đến khiến Chu Linh không cách nào đứng vững, cô phải đưa tay vịn vào người Cố Giai Thụy mới có thể đứng yên.

Nghĩ đến cảnh vừa rồi Chu Linh vô cùng tức giận, cô hận mình bị đánh một thì hận người phụ nữ kia đã khiến Cố Giai Thụy khóc đến mười.
- Em muốn cô ta sống không được yên.

Còn muốn cả nhà cô ta tán gia bại sản.
Cố Giai Thụy nghe vậy thì vô cùng hài lòng, anh tỏ vẻ tự hào mỉm cười với Chu Linh ân cần nói:
- Được, đều nghe mèo con nhỏ!
Nói rồi anh xoay sang nhìn Lý Hi Trạch và vợ anh ta bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, khí thế bức người lại lần nữa tỏa ra khiến ai cũng phải run sợ.

Cố Giai Thụy nghiến răng hừ lạnh:
- Lý Hi Trạch, cậu có biết vợ cậu đã làm gì không?
Lý Hi Trạch nghe vậy thì run rẩy, giọng anh ta lắp bắp:
- Cố...!Cố tổng, xin...!xin anh...!tha...!cho chúng tôi!
- Tôi hỏi cậu có biết vợ mình đã làm cái gì không?

- Dạ biết!
- Ồ, vợ cậu đã làm gì?
Ánh mắt chết chóc và khí thế ép người tỏa ra trên cơ thể Cố Giai Thụy khiến Lý Hi Trạch không dám nhúc nhích.

Anh ta run rẩy quỳ xuống dưới chân anh không dám ngẩng đầu nói:
- Vợ tôi đã đập phá đồ, la hét om sòm còn mời phóng viên làm loạn công ty.
- Hết rồi?
- Hết rồi!
- Chưa hết! Vợ cậu còn dám đánh bảo bối của tôi đó!
Câu nói vừa phát ra từ miệng của Cố Giai Thụy không những khiến Lý Hi Trạch mà còn khiến cả chú của hắn ta là lão Lý Hữu Lương cũng phải xanh mặt.

Cả nhà ba người Lý gia mặt mày tái mét vội vàng dập đầu:
- Cố tổng, tôi không biết! Tôi xin ngài tha cho chúng tôi.
- Tha? Làm sao tha?
Lý Hữu Lương lúc này cũng biết đã đụng đến người không nên đụng nên cũng phải dập đầu vang xin lạy lục:
- Cố tổng, nể tình tôi cống hiến nhiều năm qua xin ngài tha cho chúng tôi một mạng.
Nghe vậy Cố Giai Thụy khẽ nhếch miệng cười khinh bỉ, ánh mắt anh híp lại, chân mày khẽ nhướng lên giọng mỉa mai:
- Lão Lý, tôi nể ông năm xưa có giao tình với ba tôi nên từ đó đến giờ không muốn động đến ông.

Đáng lý ông phải biết ơn chứ không phải để người nhà làm loạn.

Lão lý, ông thật sự cho rằng những việc tốt ông đã làm tôi không biết sao?
Lý Hữu Lương nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu, ông ta vội vàng lết lại ôm lấy chân Cố Giai Thụy cầu xin:
- Cố tổng, xin ngài...!tôi không dám nữa!
- Lão Lý, ông làm bao nhiêu việc sau lưng tôi cứ từ từ mà suy nghĩ.

Bây giờ tôi cho ông thời gian suy nghĩ, tôi sẽ xử lý cháu ông và vợ của hắn ta trước.

Còn ông, cứ từ từ sẽ tới.
Nói rồi Cố Giai Thụy liếc sang Lý Hi Trạch, ánh mắt anh tràn đầy lửa giận nhìn hai vợ chồng Lý Hi Trạch hỏi:
- Lý Hi Trạch, cậu có biết cái giá khi động đến người của tôi là gì không?

Câu hỏi của Cố Giai Thụy làm Lý Hi Trạch xanh mặt, anh ta đương nhiên biết rất rõ hậu quả chả việc động đến Chu Linh.

Chu Linh chính bảo bối Cố Giai Thụy đặt ở đầu quả tim, là bảo bối Cố Giai Thụy hết mực yêu thương sủng ái.

Cả tập đoàn Cố thị có ai không biết Cố Giai Thụy nâng Chu Linh như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Bình thường anh nâng cô trên tay còn sợ cô đau huống hồ giờ là bị đánh, bảo bối Cố Giai Thụy yêu thương hết mực lại bị đánh thành ra nông nỗi đứng không vững thế này khỏi nghĩ cũng biết kết quả chính là cái chết.
- Tôi biết!
- Biết rồi thì tôi không nói nhiều nữa.

Vợ cậu đánh bảo bối của tôi ra làm sao, tổn thương cô ấy thế nào thì tôi sẽ trả lại gấp 10 lần thế đó.
Nói rồi Cố Giai Thụy vẫy tay gọi một tên vệ sĩ phía sau lên, vệ sĩ Cố gia vừa nhìn vào đã thấy sợ.

Ai nấy đều tướng tá cao to, mặt mày bặm trợn, một cái đấm của tên vệ sĩ này khỏi nói cũng biết sẽ chỉ còn giữ lại được nửa cái mạng chưa kể đến việc vợ Lý Hi Trạch lại đánh Chu Linh đến mức bị thương đầy người.

Gấp 10 lần chỉ có thể là không còn đường sống.
- Đánh!
Nhận được mệnh lệnh của chủ nhân tên vệ sĩ lập tức hành động, hắn nắm đầu vợ của Lý Hi Trạch không ngừng tát vào mặt cô ta.

Sau vài cái tát mặt người phụ nữ đã sưng tấy, cô ta nước mắt nước mũi ròng ròng không ngừng lên tiếng cầu xin:
- Cố tổng, tôi biết sai rồi! Tha cho tôi!
Đối mặt với lời xin xỏ của người phụ nữ kia Cố Giai Thụy không có nửa điểm nào gọi là thương xót.


Gương mặt vô cảm vẫn cứ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ:
- Đánh!
Tiếng la thất thanh đau đớn của người phụ nữ vang lên sau từng cú đạp vào bụng, Lý Hi Trạch nhìn thấy cảnh này thì xanh mặt cũng không dám xin xỏ thêm gì chỉ biết im lặng nhìn vợ mình bị đánh.

Sau khoảng hơn chục cái đá thì người phụ nữ đã không còn sức để la nữa, cô ta gắng chút sức cúi cùng nắm lấy giày của Chu Linh lên tiếng:
- Chu...!Chu tiểu thư, xin...!xin cô...!tha cho tôi!
Chu Lình thấy cảnh này thì cũng không cầm lòng được, mặc dù cô bị người phụ nữ này đánh rất đau nhưng dù sao người ta cũng chỉ là phụ nữ.

Bị đánh đến mức thừa sống thiếu chết thế này khiến cả cô cũng không còn cách nào coi tiếp.

Dù nói cô đáng đời nhưng bắt cô chứng kiến cô ta chỉ còn lại nửa cái mạng quả thật Chu Linh không làm được.

Nghĩ rồi cô lay lay tay áo Cố Giai Thụy nói:
- A Thụy, đủ rồi! Tha cho cô ta đi!
- Được, đều nghe em hết!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK