Mục lục
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: mafia777

***

Trời ạ, sao ta lại ngu xuẩn như vậy, sao lại đi tin tưởng cái bao cỏ không biết tán gái này chứ.

Ngay thời khắc này, Hàn Nghệ đã có ý muốn giết người rồi, hắn thật sự không hiểu, sao lại có kẻ ngu xuẩn đến mức này chứ, hắn cho rằng Tần Vũ tốt xấu gì cũng là con trai của chủ bộ, con cháu quý tộc, hẳn là có chút phong phạm quý tộc, nào biết còn không bằng Tiểu Dã.

Một tiếng hét này của Tần Vũ, lập tức thu hút cái liếc mắt của mọi người, nhưng chỉ là liếc mắt mà thôi, không ít người còn cho rằng Hàn Nghệ đang trao đổi chuyện bình phản với Tần Vũ, chẳng qua chỉ là lớn tiếng một chút, nhạc sư vẫn đang tiếp tục tấu nhạc.

Nhưng mỹ nhân kia nghe thấy âm thanh mà sắc mặt thay đổi, xoay phắt đầu lại, hai ánh mắt sắc bén tràn đầy oán hận bắn thẳng về phía Hàn Nghệ.

Chết tiệt.

Hàn Nghệ cũng không bị ánh mắt này hù dọa, cũng không quan tâm đến người khác, hai tay nhấc bàn ngắn ném về phía mỹ nhân.

Ánh kiếm lóe lên, chỉ nghe thấy bang một tiếng, cái bàn ngắn kia lập tức bị chém thành hai nửa bay sang hai bên, có thể thấy uy lực của kiếm này lớn thế nào.

Một tiếng vang này, chỉ làm bừng tỉnh một số người cực ít, chỉ nghe thấy có người ngọng nghịu hét to lên: "Bảo vệ Dương Công. Ợ..."

Còn ợ hơi rượu một tiếng. Trời ạ, lại thấy có ba bốn người thất tha thất thểu chạy đến trước người Dương Tư Nột, nhưng còn rất nhiều người đang mơ mơ màng màng, bởi vì bọn họ đã uống rượu rất lâu rồi, uống từ trưa đến tối, không ít người đã say ngã, không nằm gục xuống đã là khá lắm rồi, hoàn toàn không để ý tình hình, say khướt, vẻ mặt mờ mịt nhìn nữ nhân kia.

Đám rác rưởi các ngươi, bảo vệ ta chứ, ả ta rõ ràng là nhằm vào ta. Trong lòng Hàn Nghệ bất giác mắng to, nhưng người ta đều là đại tướng quân, sao lại nghĩ đến chuyện bảo vệ tiểu tử nhà nông ngươi, nhưng bây giờ không có thời gian để hắn càu nhàu, chỉ thấy mỹ nhân kia không nói một tiếng, giống như sợ đánh động người khác, nhảy phốc lên, đoản kiếm đâm về phía Hàn Nghệ.

Một kiếm này cực kỳ nhanh, hơn nữa không chút chần chừ, chính là muốn tính mạng của Hàn Nghệ. Tuy Hàn Nghệ có chuẩn bị từ sớm, nhưng vẫn không rảnh phản ứng.

Đinh một tiếng.

Một chén rượu phá không bắn ra, vừa hay đánh lên thân kiếm, sức lực cực lớn, mũi kiếm đổi hướng, chuyển sang đâm Tần Vũ bên cạnh.

"A."

Tần Vũ sợ tới mức quát to một tiếng, vừa lăn vừa bò tránh ra sau, vô cùng chật vật, may mà kiếm này hoàn toàn không đâm về phía y, bằng không thì y chết chắc không nghi ngờ gì.

Bất tri bất giác Tần Nghiêm Chi cả kinh kêu: "Vũ nhi. Ông ta chỉ có một đứa con trai này nữa."

Ánh mắt mỹ nhân kia liếc sang Hàn Nghệ, chỉ thấy Tiểu Dã vươn hai tay nhanh như chớp nắm lấy hai góc của chiếc bàn ngắn trước mặt Hồ tướng quân bên cạnh, trực tiếp quét ngang sang, vừa hay có khí thế quét ngang thiên quân, giống như có chuẩn bị từ sớm, xoay người tránh đi, lụa đỏ trên người bị kình phong quét sang phấp phới bay, có thể thấy được uy lực của bàn ngắn này.

Vẫn mặc kệ tất cả, đoản kiếm của mỹ nhân kia lại đâm về phía Hàn Nghệ lần nữa, phảng phất như thề phải lấy được tính mạng hắn vậy.

Tiểu Dã đột nhiên vọt lên, giống như chuột túi vậy, nhảy lên cực cao, hai tay nắm lấy hai chân của bàn thấp, búng hai đùi, cả người hoàn thành một hình cung trên không, bàn ngắn còn sắp cao hơn cả cậu ta, đột nhiên đánh về phía mỹ nhân kia.

Mỹ nhân kia nhìn thấy bàn thấp bá đạo như thế, không kịp nghĩ nhiều, cũng không kịp né tránh, tay trái ra sức chém một kiếm.

Bang một tiếng cực lớn.

Chỉ thấy bàn thấp kia bị đoản kiếm trong tay mỹ nhân chém mất một nửa, nửa đoạn trực tiếp bay ra khỏi cửa, mà nửa đoạn bàn thấp còn lại lóe lên trước mặt mỹ nhân, sợi tóc trước trán tung bay ra sau.

Mỹ nhân kia bị kình phong thổi đến hai mắt đau nhức, tay trái cầm kiếm khẽ run rẩy, trong lúc kinh ngạc, chân dài đá lên một độ cao khiến người khác không thể tưởng tượng được, đá sang Tiểu Dã vẫn đang ở trên không.

Tiểu Dã trên không trung làm sao tránh được, trúng ngay bụng cậu ta, bay thẳng ra sau.

Hàn Nghệ kêu lên: "Tiểu Dã."

Mỹ nhân kia căn bản mặc kệ Tiểu Dã, cau chặt đôi mày nhỏ, vung mạnh kiếm đâm về phía Hàn Nghệ lần nữa.

Hàn Nghệ cũng không phải là bao cỏ Tần Vũ kia, đã gặp nhiều tình huống đột nhiên xảy ra, thuận thế nhấc cái bàn ngắn của Tần Vũ lên đập sang.

Mỹ nhân kia lại dùng kiếm chém bàn thấp thành hai khúc lần nữa.

"A."

Nghe thấy tiếng hét to, lại thấy một bóng người gầy yếu bay đến lần nữa, một tay cầm nửa bàn thấp đánh tới mỹ nhân lần nữa.

Không phải Tiểu Dã thì là ai.

Rõ ràng thân thủ không địch lại mỹ nữ, nhưng khí thế mà cậu biểu hiện ra tựa như cậu đang truy đánh mỹ nhân kia vậy.

Đây chính là chỗ đặc biệt trong đao pháp của cậu.

Chỉ là rất đáng tiếc, cậu hoàn toàn không lĩnh hội được khí thế bá đạo ngạo nghễ chúng sinh, thủy chung vẫn thiếu chút độ lửa, thêm vào tuổi của cậu vẫn còn nhỏ, thân hình nhỏ gầy, mà thân hình sư phụ cậu lại cao lớn uy mãnh, một đao bổ tới, mãnh hổ cũng không chống được. Nếu Tiểu Dã giống như sư phụ cậu, đứng bổ đao thì uy lực chắc chắn giảm mạnh, cho nên Tiểu Dã chỉ có thể nhảy lên bổ, bù lại thiếu sót về dáng người, nhưng điều này cũng khiến cậu sơ hở chồng chất, bởi vì một khi ngươi nhảy lên, thì rất khó tránh được, may mà đao pháp này bẩm sinh chính là cực kỳ bá đạo, người bình thường nhìn mà sợ hãi, chắc chắn là phòng thủ lúng túng, làm sao còn dám xuất kích.

Mỹ nhân kia dường như cũng không dám tranh phong với Tiểu Dã, thân hình ngã ra sau, đoản kiếm đâm lên trên.

"Tiểu Dã, cẩn thận"

Hàn Nghệ vội vàng kêu lên.

Tiểu Dã bay trên không trung, căn bản không thể trốn tránh, trong tình thế cấp bách, Tiểu Dã trực tiếp ném nửa cái bàn thấp ra, bịch một tiếng, đoản kiếm trong tay phải của đại mỹ nhân kia bị Tiểu Dã ném bay đi. Tiểu Dã cũng khó khăn lắm mới tránh được một kiếm này, khi rơi xuống đất thì lăn lộn, giống như một con sói đói vậy, cúi sát người xuống đất, đôi mắt to bắn ra hai ánh hung quang.

Bộ đao pháp bá đạo kia của sư phụ Tiểu Dã, rơi xuống trên người cậu thì bá đạo giảm đi, nhưng hung ác lại đầy đủ.

Nếu như nói sư phụ cậu là mãnh hổ, vậy thì Tiểu Dã bây giờ chính là một con sói hung ác.

Không đợi đại mỹ nữ kịp phản ứng, chợt thấy vật thể không rõ bay tới, vung kiếm ngăn trở, chợt thấy cánh tay bỏng rát, đưa mắt nhìn lại, nào có ám khí gì chứ, chỉ là một vài chén đũa mâm ly, hơn nữa còn đang đựng trà dư canh thừa, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy thằng nhãi Hàn Nghệ còn đang ngồi dưới đất nhặt chén đũa rơi vãi dưới đất lên ra sức ném vào ả ta. Hắn thấy ngay cả Tiểu Dã cũng không đánh lại, bản thân mình lên chính là chịu chết, còn không bằng ném một vài ám khí sang.

"Đê tiện."

Đại mỹ nữ mắng.

"Tặc bà, ta đến chăm sóc ngươi."

Nghe thấy một tiếng hét to, chỉ thấy Dương Triển Phi rút một bội kiếm từ bên hông phụ thân ra xông lên, chỉ thấy y mặt mũi đỏ bừng, vừa rồi y cũng uống không ít rượu, cũng quá chén nha.

Bởi vì đây là tiệc mừng công, không cho mang vũ khí vào, chỉ duy có Dương Tư Nột mang theo bội kiếm, nhưng chỉ là trang trí mà thôi.

Lại vì tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, những người còn lại căn bản không phản ứng được, vừa rồi vẫn luôn đờ đẫn ở đó, Trần Thạc Chân chẳng phải đã chết rồi sao, lẽ nào đây chính là dư nghiệt của Trần Thạc Chân, nhưng dư nghiệt của Trần Thạc Chân sao lại xuất hiện ở Dương phủ, đây rốt cuộc là tình huống gì đây?

Cho đến khi Dương Triển Phi nhảy ra, cơn say của bọn họ mới bị dọa cho rút đi phân nửa, run rẩy một chút, không khỏi thẹn quá hóa giận. Một nữ nhân như ngươi cũng dám động võ trước mặt đại gia, không ít võ tướng lại cầm bàn thấp trước mặt lên xông về phía đại mỹ nữ. Không còn cách nào khác, trên người bọn họ cũng không có vũ khí nha, mà những quan văn kia lại tránh ra xa xa, không ít người chạy ra khỏi phòng, trong sảnh nhất thời trở nên hỗn loạn.

Theo sự tham chiến của Dương Triển Phi và một đám võ tướng, Hàn Nghệ cuối cùng đã tránh thoát một kiếp, vừa rồi hắn thật sự là tìm đường sống trong chỗ chết, nếu không phải có Tiểu Dã, e rằng hắn đã xong đời rồi, bởi vì thời cơ nữ nhân kia ra tay thật sự quá tuyệt, không khỏi thở phào một hơi.

Tiểu Dã nhìn thấy, bèn không tiến lên nữa, mà là đến trước người Hàn Nghệ, nói: -Hàn Hàn đại ca, huynh huynh không sao chứ.

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Ta không sao, đệ nhanh lên hỗ trợ đi."

Tiểu Dã lắc đầu nói: "Đệ...đệ không đi, lấy nhiều đánh ít, hơn nữa hơn nữa đối phương còn là một nữ nhân, không phải chuyện đại trượng phu nên làm."

Hàn Nghệ sửng sốt, lập tức hiểu ra, sư phụ cậu ta là anh hùng bực nào chứ, chắc chắn khinh thường chuyện lấy nhiều đánh ít, ỷ mạnh hiếp yếu, nghe nhiề quen tai, Tiểu Dã dĩ nhiên sẽ không làm loại chuyện này.

Mà bên kia vẫn đang đánh nhau túi bụi, không biết từ lúc nào mà mỹ nhân kia đã nhặt thanh đoản kiếm bị Tiểu Dã đánh rơi kia lên, song kiếm vung múa, bóng kiếm bao trùm toàn bộ đại sảnh. Dương Triển Phi và một đám võ tướng lại không tiếp cận được, có mấy người còn bị đoản kiếm chém bị thương.

Mỹ nữ này quả thực lợi hại, nhưng cũng không phải có thể nói là lấy một địch trăm, hơn phân nửa đều đã uống quá nhiều, cho dù là bây giờ cũng vẫn còn mấy võ tướng đang gục xuống bàn, hoàn toàn không có phản ứng, mà người vây công xung quanh ai ai cũng phản ứng chậm chạp, đánh nhau cũng khá phí sức.

Không ngờ nữ nhân này lại lợi hại vậy, Hàn nghệ nhìn mà trong lòng sốt ruột.

Đột nhiên, nghe thấy mỹ nhân kia nói: "Dám hỏi Dương Hùng Dương Cung Nhân đều là đại anh hùng nhất đẳng, Dương gia là đại gia Quan Trung, hôm nay vừa thấy, quả thật là gặp mặt không bằng nghe danh, bản lĩnh ỷ mạnh hiếp yếu thật sự là lợi hại mà. Thanh âm vẫn mờ ảo, tràn ngập sắc thái mộng ảo."

Từ khi đột ngột xảy ra tới giờ, Dương Tư Nột vẫn luôn ngồi đó, sắc mặt âm trầm, nhưng cũng không chút sợ hãi. Trên chiến trường, ông ta còn không sợ, huống chi là trong Dương phủ này, chỉ lạnh lùng quan sát bên cạnh, trong lòng còn vô cùng khâm phụ sự can đảm của nữ nhân này, vừa nghe câu này, đầu mày khẽ cau lại. Chính xác, người ta là một nữ nhân một mình xông vào phủ Thứ Sử, là can đảm bực nào chứ, mà một đám đại lão gia bọn họ, trong đó không phải công tử Thứ Sử, thì là đại tướng dưới trướng, vây công một nữ nhân, việc này vốn rất mất mặt, hơn nữa tạm thời vẫn không bắt được nàng, quả thật là làm nhục uy danh tổ tiên mà, cười lạnh nói: "Tốt, tốt, quả nhiên có can đảm."

Hàn Nghệ vừa nghe vậy, không khỏi vội vàng kêu lên: "Hừ, yêu nữ, ngươi đang chọc cười hả. Lần này không phải là tỷ võ chiêu thân, mà là tróc nã phản tặc, sao lại phải nói đạo nghĩa với ngươi chứ. Ngươi là yêu nữa tội ác tày trời, khích động dân chúng, họa hại Đại Đường, hai bao nhiêu người nhà tan cửa nát, giết loại yêu nữ như ngươi đương nhiên là ai cũng có trách nhiệm. Các vị anh hùng, tuyệt đối đừng hạ thủ lưu tình với yêu nữ này, phải lăng trì xử tử ả ta, mới có thể giải hận. Bây giờ hắn có đủ lý do tin rằng nữ nhân này cực kỳ có khả năng là Trần Thạc Chân."

Nói xong, hắn lại quát to lên: "Người đâu, mấy tên hộ vệ các ngươi đều chết đâu cả rồi, có thích khách hành thích Dương Công."

Bởi vì đây là tiệc mừng công, nếu ngươi làm đến mức đao thương san sát, làm không tốt còn cho rằng ngươi muốn tạo phản nữa, hơn nữa ai cũng không ngờ là có người lại hành thích ở đây, phòng vệ trong ngoài sảnh hoàn toàn không nghiêm ngặt, nữ tỳ nô bộc thì nhiều, nhưng người mang đao thì không được mấy ai. Chuyện này xảy ra đột ngột, bên ngoài đã loạn thành một đám, không ít gia tướng đang chạy về phía này.

Mỹ nhân kia nghe thấy Hàn Nghệ hét lên, giận đến suýt chút phun máu, không ngờ ngươi lại khinh người đến vậy.

Dương Tư Nột trước đó có chút lo ngại thể diện, nhưng Hàn Nghệ nói như vậy, ông ta dĩ nhiên cũng thuận nước đẩy thuyền, trầm giọng nói: "Nhanh chóng bắt yêu nữ này lại."

Ông ta vừa lên tiếng, một đám mãnh tướng giống như gà chọi hăng máu vậy, hơn nữa cũng đã tỉnh rượu kha khá rồi, ra tay ngày càng sắc bén.

Mỹ nhân kia võ nghệ có cao tới đâu, nhưng chung quy hai tay cũng không đánh lại bốn tay. Những người này lại không phải là văn thần tay trói gà không chặt, mà là một đám tướng quân tục tằn thô lỗ, lại nghe thấy bên ngoài vang lên từng tràng từng tràng tiếng bước chân, trong đôi mắt đẹp cuối cùng lóe lên chút hoảng hốt, đột nhiên một kiếm bay đến, hù cho đám người chính giữa trốn trái tránh phải, mỹ nhân kia thừa cơ giơ một tay lên, lụa đỏ trên tay ngọc bay lên xà ngang trên nóc nhà, cổ tay thuận thế hơi run, chỉ thấy lụa đó giống như linh xà xuất động, quấn mấy vòng quanh xà ngang, đại mỹ nhân dùng sức kéo, bước nhỏ một bước, tung người nhảy, cả người bay lên, đoản kiếm vung múa ra phía sau, bức lui mọi người, cuối cùng đã thoát khỏi vòng vây.

Mỹ nhân bay trên không trung, lụa đỏ phấp phới, giống như tiên nữ vậy, nhưng đột nhiên một vật thể không rõ đánh về phía cặp mông căng tròn của ả ta.

Thật sự là phá hoại phong cảnh mà.

Mỹ nhân ngoay ngoắt đầu, chỉ thấy thằng nhãi Hàn Nghệ đang cầm một cái ly chuẩn bị ném ả ta, không khỏi thẹn quá hóa giận, tên nhãi này quá vô sỉ, đường đường là một nam nhân, lại trốn sau lưng chơi trò đó.

Nhìn cái gì, bà nội ngươi, ta cho ngươi bay. Hàn Nghệ không chút sợ hãi, cầm cái ly ném về phía ả ta.

Đại mỹ nữ đột nhiên dùng sức hai chân đung đưa lên trên, giống như tạp kỹ vậy, hai chân quấn quanh lụa đỏ, dư sức tránh thoát, lại xoay người lần nữa, nhảy lên xà ngang.

Một đám đại lão gia ngẩng đầu nhìn đại mỹ nữ, nhất thời si ngốc.

Thế nhưng đại mỹ nữ lại ngồi trên xà ngang, trong tay đột nhiên có thêm một bao đồ.

Sặc, hóa ra là có mai phục từ sớm nha.

Hàn Nghệ nhìn thấy mà cả kinh.

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, mỹ nhân kia lấy trong bao ra mấy viên đạn châu quăng về phía Hàn Nghệ.

Lần này thật sự là gậy ông đập lưng ông nha.

Sặc, không phải chứ, ngươi mà cũng chơi trò này, ngươi là nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử, nên có phong phạm đại gia mới đúng chứ, sao có thể chơi mấy trò này chứ.

Hàn Nghệ trừng to mắt.

"Cẩn thận."

Vẫn là Tiểu Dã phản ứng nhanh chóng, kéo Hàn Nghệ ngã nhào xuống đất.

Rầm rầm rầm.

Chỉ thấy những đạn châu kia bắn lên đế nến sau lưng Hàn Nghệ, chỉ nghe thấy hai tiếng vù vù, ngọn lửa sắc vàng bùng lên, khói đặc toát ra.

Phấn trắng?

Hàn Nghệ vừa ngửi thấy mùi này, không khỏi cả kinh thất sắc, hét lên: "Mọi người cẩn thận, khói này có độc."

Cầu donate tiếp sức mùa dịch (^_^)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK