Mục lục
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

dịch: mafia777

***

Lời của Hàn Nghệ vừa nói ra, thì việc này nhất định là không sai được rồi.

"Ah nha...!"

Lập tức có không ít thôn dân phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

Nguyên nhân chính là vì khi Hàn Đại Sơn còn sống rất vui vẻ giúp đỡ người khác, cũng không chiếm tiện nghi của người khác bao giờ, chỉ có bị người khác chiếm tiện nghi thôi, càng miễn bàn đến chuyện khó xử như đưa tay vay tiền người khác thế này, cho nên thời điểm Vương Bảo vừa mới tới cửa đòi nợ, bọn họ vẫn cho là Vương Bảo đang bịa đặt, mục đích là muốn bắt đi vị nương tử dung mạo xinh đẹp này, nào biết rằng đây lại là sự thật, không tránh khỏi khiếp sợ không thôi.

Tiền này có nhiều hay không, thì phải xem người nợ rồi, đối với người giàu có, thì chỉ như cái hắt xì mà thôi.

Nhưng đối với người nghèo, thì mỗi một văn tiền đều là moi ra từ trong xương tủy đấy, hơn nữa hiện tại vừa mới qua những năm Trinh Quán, vật chất phong phú, so sánh tương đối ra, thì tiền này chẳng khác gì ngày càng tăng giá trị, bởi vì giá hàng tiện nghi quá mà. Đầu năm nay sức mua của 1 văn tiền cũng bằng với sức mua của 3 tệ đời sau (tầm 10k VND), một xâu tiền đã có thể bằng hơn 3000 tệ rồi (10 triệu VND), đối với đám nông dân như bọn họ, tuyệt đối là một khoản tiền lớn.

Sơn ca, Nghệ huynh, mẹ nó chứ ta bị các ngươi đẩy lọt hố rồi.

Hàn Nghệ đã hoàn toàn hiểu ra, hóa ra số tiền này đều là vay để lo cho chuyện hôn sự, bởi vì Hàn Đại Sơn chỉ là một nông dân, trong nhà cái gì cũng không có, dù có tiết kiệm nữa cũng rất khó có tiền tích trữ, nhưng cô con dâu này lại xinh đẹp như tiên nữ, tri thư đạt lễ, ngàn dặm mới tìm được một, đương nhiên là cái ấn tượng tri thư đạt lễ này đã hoàn toàn bị tan vỡ vào một khắc trước rồi. Nhưng bất kể thế nào, Hàn Nghệ có thể cưới được vị mỹ nhân này, thật đúng là đã tu luyện phúc khí mười đời rồi, kỳ thật chỉ bằng tình trạng của Hàn gia, nếu chính Hàn Nghệ không tự cố gắng, thì hoàn toàn có khả năng cả đời FA.

Tuy rằng mỹ nữ kia lớn hơn Hàn Nghệ vài tuổi, nhưng cái dung nhan tuyệt sắc kia, cũng đủ để làm người ta xem nhẹ điểm này.

Lại thêm Hàn Đại Sơn là một người vô cùng trung hậu thật thà, còn biết thân biết phận, tâm lý tự ti khiến ông ta cảm thấy nếu nữ nhân này nguyện ý gả vào Hàn gia nhà họ, thì chỉ thế thôi bọn họ cũng đã nợ nữ nhân này rất nhiều rồi, cho nên, sau khi xác định hôn sự, Hàn Đại Sơn cảm thấy hôn lễ này cũng không thể làm quá khó coi, không thể bạc đãi cô con dâu này được.

Hai phụ tử này bèn rủ nhau đi đến nhà ông chủ Vương gia vay tiền, may mấy bộ quần áo tốt một chút cho tân nương, cũng thuận tiện làm hai bộ đồ mới cho Hàn Nghệ, Hàn Đại Sơn cũng đã nghĩ hết cả rồi, đợi đến thu hoạch vụ thu xong, thì trước tiên mang gạo thu được đi gán nợ cho Vương gia, sau đó chính mình đi ra ngoài làm công, tình nguyện chính mình chịu khổ chứ cũng không muốn con trai, con dâu mình chịu khổ.

Có thể nói Hàn Đại Sơn tuyệt đối là một vị phụ thân vĩ đại.

Nhưng đâu ngờ rằng, lại gặp phải tai họa bất ngờ như thế này.

Thật sự là bi thống nha!

Ngươi cảm thấy bi thống hả, lão tử còn thấy bi thống hơn đây, ồ, hóa ra ta xuyên qua đây, chính là để giúp các ngươi gánh nợ đấy hả. Hàn Nghệ thà rằng không nhớ gì hết còn hơn.

"Có nghe thấy không, có nghe thấy không hả?"

Vương Bảo vừa nghe Hàn Nghệ thừa nhận, thì càng dí lấy không tha: "Mẹ lũ cẩu tặc, đám tiện dân các ngươi, thật đúng là mù mắt chó, xứng đáng làm tiện dân cả đời." Nói xong tựa hồ còn chưa hết giận, lại mắng Hàn Nghệ tiếp: "Tiểu tử ngươi nợ tiền bản công tử, lại còn dám lấy dao chém bản công tử nữa, món nợ này đợi tí nữa bản công tử sẽ tính với ngươi sau, hiện tại trả tiền đi."

Hàn Nghệ hoảng sợ trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn phi thường cứng rắn nói: "Giấy nợ có viết rõ là đợi đến sau khi thu hoạch vụ thu mới phải trả tiền, hiện tại còn 10 ngày nữa mới đến vụ thu hoạch nha, ngươi gấp cái gì chứ."

"Còn thu hoạch cái mẹ gì? Ngươi còn thu cái rắm á!

Vương Bảo cười ha ha một tiếng: "Ngươi không biết là ruộng nhà ngươi đã bị nước lũ cuốn trôi hết rồi sao?"

Sẽ không nhức trứng như vậy chứ! Hàn Nghệ thật đúng là không biết, trong hồi ức cũng không có tình tiết này, vậy nên bèn quay đầu nhìn đám người Dương Lâm.

Dương Lâm ngập ngừng mấy lần, mới gian nan gật đầu, nói với vẻ mặt đồng cảm: "Tiểu Nghệ, mấy ngày hôm trước trời mưa to, nước Mai Hà dâng cao, ngập hết cả ruộng nhà ngươi rồi, nhà của chúng ta tuy rằng cũng bị tổn thất chút, nhưng chỉ có nhà ngươi là nghiêm trọng nhất thôi."

Thật sự là họa vô đơn chí mà!

Hàn Nghệ lau khóe mắt nói: "Ai có thể cho ta mượn một cây dao không?"

"Ngươi muốn làm gì?"

Vương Bảo lập tức cả kinh.

"Tự sát."

Hàn Nghệ mỉm cười, cười vô cùng rạng rỡ, Mai thôn này có hơn một trăm hộ gia đình, hết lần này tới lần khác chỉ có nhà hắn tổn thất thảm nhất, chỉ có nhà hắn vay mượn nặng lãi, chuyện may mắn như vậy, thế nào hắn đều gặp phải, hắn thật sự hoài nghi là nếu một dao tự đâm chết, thì mình sẽ đạp đất thành tiên luôn, hoàn toàn tìm không ra lý do gì để không tự đâm cả.

"Tiểu Nghệ, ngươi đừng quá kích động nha!"

Dương Lâm có vẻ thập phần lo lắng, hôm nay Hàn Nghệ đã quá không bình thường rồi, giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác.

"Ta nếu còn không kích động, thì ta còn là người sao."

Hàn Nghệ gào lên một tiếng, nhưng lại thấy Dương Lâm kinh ngạc nhìn mình, mới lau mặt khẽ nói: "I am Sorry!"

Vương Bảo hét lên: "Này này này, ngươi muốn chết hay sống ta mặc kệ, nhưng có chết thì cũng phải trả tiền xong rồi mới được chết, nếu không có tiền mà nói..., hắc hắc, thì cầm thê tử ngươi gán nợ cũng được." Nói xong lại dùng ánh mắt dâm tà nhìn vào trong phòng.

Tuy vừa rồi nữ nhân kia nổi bão, thiếu chút nữa thì dọa hắn tè ra quần, nhưng nữ nhân kia thật sự là quá xinh đẹp, điều này càng làm cho hắn nổi sắc tâm, nếu có thể chinh phục được một nữ tử như thế, vậy sẽ cực kỳ thành tựu nha.

Đám người Dương Lâm nghe xong, đều trợn tròn cả mắt.

Tên vương bát đản nhà ngươi, suốt ngày thương nhớ đội nón xanh cho ta hả. Hàn Nghệ thầm mắng một câu, nói: "Cho dù nhà ta không còn lương thực, vậy cũng phải tuân theo giấy nợ, ngươi muốn tiền, được, sau ngày thu hoạch lại đến đây."

Vương Bảo cười lạnh nói: "Hàn Đại Sơn chết rồi, lương thực nhà các ngươi lại bị mất, các ngươi lấy cái gì ra trả tiền."

Hàn Nghệ khẽ hừ nói: "Cùng lắm thì ta đưa ruộng cho ngươi là được."

Vương Bảo cười ha hả nói: "Tiểu tử ngươi là bị sét đánh ngu người rồi à, nhà ngươi có 60 mẫu ruộng, trong đó 40 mẫu là của triều đình, hiện tại Hàn Đại Sơn chết rồi, ruộng nhà ngươi sẽ phải trả lại cho triều đình, còn lại 20 mẫu là của nhà ta, ngươi đem ruộng nhà ta đưa ta để trả nợ, ngươi nghĩ hay quá nhỉ."

Từ từ, để ta suy nghĩ đã.

Hàn Nghệ lập tức tìm tòi tin tức về chuyện này trong đầu.

Đột nhiên trong đầu toát ra ba chữ "Quân Điền Chế."

Bởi vì hiện nay Đường triều mới dựng nước chưa lâu, nhân khẩu rất thưa thót, nhưng đất đai lại nhiều, mà bản đồ của triều Đường cũng không nhỏ nha, triều đình vì muốn phát triển nông canh, vì thế đã áp dụng chế độ Quân Điền Chế.

Quân Điền Chế, tên như ý nghĩa, chính là đem đất đai chia đều, đây là một loại phương pháp phòng ngừa việc đất đai bị thôn tính.

Phía triều đình đưa ra chính sách là, từ 18 tuổi trở lên được chia ruộng theo đầu người là 80 mẫu, đất vĩnh viễn là 20 mẫu, phần ruộng còn lại là đất đai của triều đình, người chết thì trả đất, mà đất vĩnh viễn thì là của tư nhân, là có thể truyền lại cho con cháu và tự do mua bán.

Đương nhiên, đây chỉ là cách nói của triều đình thôi, bình thường nghe chơi là được.

Trên thực tế thì tình huống lại không giống thế, ở thôn nào nhiều đất ít người, mỗi người có thể được chia cho tới 100 mẫu đất, nhưng vùng nào mà ít đất nhiều người, thì sẽ không có nhiều như vậy. Tỷ như ở địa khu Quan Lũng, đó là nơi đông dân, hơn nữa gia tộc lớn toàn bộ tập trung ở đó, mỗi gia tộc thì lại có hơn ngàn mẫu ruộng tốt. Vì vậy từng nam đinh nơi đó chỉ có thể được chia 30 mẫu đất, hơn nữa còn không có đất vĩnh viễn, bởi vì nơi đó ngoại trừ triều đình có đất ra, gần như đất đai đều nằm trong tay bọn quý tộc Quan Lũng rồi.

Dương Châu tuy rằng so ra kém địa khu Quan Lũng, nhưng cũng là nơi nhân khẩu đông đúc, cũng xem là một thành thị lớn rồi, cho nên từng nam đinh ở Dương Châu chỉ được chia có 40 mẫu đất thôi, mà 40 mẫu đất này đều là của triều đình hết, ngươi chỉ có thể trồng trọt mà không được phép mua bán.

Kỳ thật bất kể thế nào, đất đai trong tay dân chúng khẳng định cũng không nhiều, vì sợ nhiều đất sẽ có nhiều kẻ nhàn rỗi ấy mà, bởi vì nếu mỗi người dân đều có hơn trăm mẫu đất ruộng thì còn ai đi làm việc cho đám địa chủ kia nữa, vậy thì địa chủ không phải cũng thành nông dân sao. Điều này rất không khoa học, thà rằng đất để không chứ cũng không thể cho dân chúng nhiều thêm một mẫu, đây là tư tưởng của đám địa chủ, đây cũng là lý do gì sao các triều đại đổi thay thế nào cũng không thể ngăn cản được việc đất đai bị thôn tính, không phải là đất không đủ nhiều, mà là không đủ người, không có nô lệ, thì lấy đâu ra địa chủ nữa.

Kỳ thật Hàn gia vốn còn có 20 mẫu đất, chính là do tổ tiên truyền lại, nhưng vào năm Trinh Quán đã bị đám địa chủ này thôn tính rồi, tuy nói triều đình phản đối việc thôn tính đất đai, nhưng điều này cũng chẳng dùng được mẹ gì, muốn thôn tính thì cứ thôn tính thôi, nghe nói hai mươi mẫu đất Vương gia cho Hàn gia thuê này, nguyên bản chính là tổ nghiệp của Hàn gia.

Mà Hàn Nghệ lại chưa đủ 18 tuổi, phải đợi nửa năm nữa thì hắn mới đủ 18 tuổi, cho nên trước mắt cũng chưa được chia đất đai, kỳ thật loại tình huống đặc biệt thế này, quan phủ sẽ suy xét xử lý, cuối cùng vẫn sẽ cho Hàn Nghệ đất thôi, nhưng vấn đề là, đợi quan phủ làm việc, không có nửa năm thì không xong, hơn nữa vụ thu hoạch sắp đến, cho ngươi đất đai ngươi cũng chẳng trồng gì được, chỉ sợ ít nhất cũng phải đợi đến cuối đông năm nay, thì đất đai mới được chia xuống.

Nói đơn giản hơn, chính là một trận mưa lớn đã khiến Hàn gia nghèo rớt mùng tơi rồi.

Còn ai thảm hơn ta không?!

Hàn Nghệ hét to trong lòng.

So bi thảm!

Hàn Nghệ hiện tại thực sự là không sợ ai hết, chắc chắn đoạt chức vô địch luôn.

Nhưng đây là sự thật, dân chúng vĩnh viên là đối tượng bị nô dịch, bởi vì tất cả mọi quy củ đều là do cường giả chế định ra.

Trong lòng Hàn Nghệ mặc dù đã rất lạnh, rất run, nhưng nét mặt vẫn vững như núi Thái Sơn, mặt không đổi sắc, đây là yếu tố cơ bản một tên lừa đảo phải rèn luyện hàng ngày, bất cứ lúc nào cũng không thể để cho người khác biết được trong lòng ngươi đang suy nghĩ gì, hắn hừ lạnh nói: "Cho dù là thế, vậy thì làm sao? Ngươi muốn thu nợ, được, đợi đến thời điểm trả tiền rồi lại tới."

Vương Bảo cười lạnh nói: "Thế vạn nhất ngày mau ngươi chạy mất thì làm sao bây giờ? Hiện tại các ngươi chẳng còn gì nữa, rất có khả năng chạy mất."

Làm một kẻ cho vay nặng lãi, gã sớm đến đòi tiền, cũng không phải là không có đạo lý, bởi vì giấy nợ nguyên bản viết rõ là đợi đến vụ thu hoạch sẽ lấy lương thực gán nợ, nhưng hiện tại lương thực của Hàn gia đều bị cuốn trôi hết rồi. Phàm là kẻ cho vay có trách nhiệm, thì đều sẽ đến đòi nợ sớm thôi, vạn nhất đối phương chạy mất thì làm sao bây giờ, cho nên khi Vương Bảo vừa nghe nói ruộng của Hàn gia bị nước lũ tràn vào, nội tâm liền cao hứng dị thường, vội vàng mang người chạy đến đây ngay.

Thằng này bị thiểu năng trí tuệ à, lão tử mà lại đi...từ từ đã... Hừm...Chạy trốn ngược lại cũng là một lựa chọn tốt a, dù sao ta cũng thích cuộc sống bốn biển là nhà. Trong lòng Hàn Nghệ mặc dù nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại nói: "Nếu đã vậy, ta đây cũng có thể tố cáo ngươi tội giết người đúng không?"

Vương Bao hét lên: "Ngươi dựa vào cái gì nói bậy đó."

"Chỉ bằng ngày mai."

"Ngày mai?"

"Vạn nhất ngày mai ngươi lại tới giết ta."

"Ngươi bớt đứng đây ngậm máu phun người đi, mắc gì ta lại phải giết ngươi chứ?"

"Ta làm sao biết được, ta nói là vạn nhất thôi, chẳng phải ngươi vừa nói vạn nhất ngày mai ta chạy trốn đó thôi, chẳng lẽ ta không thể nói vạn nhất ngày mai ngươi giết ta à? Ngươi tưởng ta dễ ức hiếp à!"

"Ta...Ta... Ngươi."

Vương Bảo bị phản bác tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt béo phì.

Hàn Nghệ đột nhiên lại khoác một tay lên vai của Từ lão, nói: "Hơn nữa có nhân chứng là Từ lão đây, ngươi không tin ta, thì cũng phải tin Từ lão nha."

Vương Bảo trừng mắt nhìn Từ Vọng, trong giọng chất chứa uy hiếp nói: "Từ lão, ngài muốn đảm bảo cho hắn sao?"

Người làm chứng chỉ có liên quan đến tính chân thật của giấy nợ thôi, còn việc đảm bảo con nợ có thể trả nợ, lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

"Hả?"

Từ Vọng nhìn có chút kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu bọn họ đang nói cái gì, đương nhiên, cũng không nhìn thấy sự uy hiếp của Vương Bảo, lão chỉ là một con mọt sách, không hiểu uy hiếp là gì cả.

Hàn Nghệ vội vàng nói: "Ngươi không phải là nói nhảm sao, với người tài trí hơn người như Từ lão, có học phú năm xe, bụng đầy học vấn kinh luân, theo lời thánh nhân dạy chính là người hăng hái làm việc nghĩa, trừ bạo giúp kẻ yếu, thay trời hành đạo, tự nhiên là không nói chơi rồi."

Không thể không nói, câu người có học vấn này của Hàn Nghệ xem như trúng đích, Từ lão nghe vậy mừng rỡ không ngậm nổi miệng, liên tục gật đầu, chỉ thiếu chút nữa là đã giúp Hàn Nghệ trả nợ luôn, nhưng lão lại hỏi lại: "Hăng hái làm việc nghĩa, trừ bạo giúp kẻ yếu, thay trời hành đạo, đây là những điều thánh nhân đã nói sao?"

Hàn Nghệ mặt không đổi sắc nói: "Ngoại trừ thánh nhân và Từ lão ra, còn có ai có thể nói ra những lời đại nghĩa ngất trời như vậy chứ."

"Nói có lý."

Từ lão cực kỳ không biết xấu hổ gật đầu, lão vốn đã già nua, hơn nữa đọc sách đã vài thập niên, cho dù thông minh đến mấy thì cũng học đến choáng váng rồi, đầu óc hiện tại không được minh mẫn cho lắm, vậy nên vô hình trung đã giúp Hàn Nghệ làm một cái bảo đảm rồi.

Hàn Nghệ rốt cuộc hiểu được vì sao Từ lão luôn thi mãi không đỗ rồi.

Vương Bảo cũng nhìn ra Từ lão bị Hàn Nghệ lừa, đang muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng Hàn Nghệ nào cho gã có cơ hội này, lại thân thiết nói với Từ Vọng: "Từ lão, ngài xem chúng ta trước đó đều đã thỏa thuận xong xuôi khi nào sẽ trả tiền rồi, trên giấy nợ cũng đã viết rõ, nhưng Vương Bảo lại sớm chạy tới đây đòi tiền, ngài nói nếu lên quan phủ bẩm báo, thì ai là người có lý?

Từ lão ngẫm nghĩ một chút, lập tức gật đầu nói: "Đương nhiên là ngươi có lý."

Hàn Nghệ nhìn Vương Bảo nói: "Ngươi nghe thấy chưa? Nếu ngươi muốn bắt ép ta, thì ta cũng chỉ có thể bất chấp mọi thứ thôi, dù sao ta cũng chỉ có cái mệnh tiện, ai làm tấm lót dưới quan tài thì ta cũng không thiệt."

"Được được, tiểu tử ngươi giỏi lắm."

Vương Bảo chỉ vào Hàn Nghệ, nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ hãi, bởi vì cử chỉ hôm nay của Hàn Nghệ rất kỳ quái, trong lòng gã cũng thiếu tự tin, hơn nữa lại có Từ lão ở bên cạnh đảm bảo, chỉ có thể bỏ lại một câu đe dọa: "Nếu đến lúc đó ngươi không trả được tiền, ta nhất định sẽ cho ngươi đẹp mặt."

"Đến lúc đó rồi nói sau."

Hàn Nghệ nhẹ cười một tiếng.

"Đi."

Vương Bảo mang theo một đống nanh vuốt tức thở hổn hển rời đi Hàn gia.

Bởi vì thời kỳ hiện tại, vẫn còn đang kéo dài làn gió Trinh Quán, luật pháp vẫn còn phi thường nghiêm khắc. Bọn địa chủ lúc này chưa tới mức không chỗ cố kỵ giết người, cướp bóc lung tung, bọn họ vẫn còn phải kiêng kị quan phủ, bởi vì hiện tại bối cảnh của mỗi một quan viên đều cực kỳ trâu bò. Nhưng, nếu đến lúc đó Hàn Nghệ vẫn không trả được tiền, vậy thì nữ nhân này nhất định sẽ bị Vương Bảo bắt đi thật, kỳ thật nói cho cùng, luật pháp ở một trình độ nhất định là đang bảo vệ cho lợi ích của đám địa chủ này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK