Mục lục
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

dịch: mafia777

Dương Tư Nột tính toán trong lòng, trong lòng Hàn Nghệ cũng có bàn tính của mình. Hắn đương nhiên nghĩ đến điểm này, nhưng hắn cảm thấy đây hoàn toàn là một cơ hội không tệ, bởi vì đối với người trong Thiên Môn bọn họ mà nói, vụ lừa hoàn mỹ chính là không bị bắt tại trận, đó chính là hoàn mỹ, sau này có bại lộ hay không thì không quan trọng, bởi vì bọn họ đã biến mất rồi.

Nhưng mà, Hàn Nghệ bây giờ không thể nào biến mất được. Tuy rằng hắn cũng nắm chắc đối phương không nắm được chứng cứ của hắn, nhưng trời biết sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, nhưng so với chuyện này, Bồ Tát vàng còn quan trọng hơn. Nếu Hàn Nghệ có thể giúp Dương Tư Nột tìm Bồ Tát vàng về, vậy thì cho dù Dương Tư Nột biết Hàn Nghệ giở trò quỷ, ông ta còn nhắm vào Hàn Nghệ sao?

Đáp án dĩ nhiên là phủ định.

Hàn Nghệ đến đây một mặt đích thực là bù đắp lỗi đã từng lừa Dương Phi Tuyết, dù sao thì Dương Phi Tuyết cũng là một thiếu nữ vô cùng lương thiện, trong lòng Hàn Nghệ vẫn có chút áy náy, nhưng mặt khác chính là muốn thêm một lớp bảo vệ cho mình.

"Ngừng ngừng ngừng."

"Hàn công tử, vẫn chưa tới."

"Ta biết, dừng ở đây là được rồi."

"Dừng xe."

Hàn Nghệ chui ra khỏi xe ngựa, nhảy xuống khỏi xa, chắp tay nói với mấy hộ vệ hộ tống hắn về: "Đa tạ các vị đại ca đưa tiễn, ta về trước đây, các vị cũng về đi."

Một hộ vệ nói: "Nhưng Dương Công lệnh cho chúng ta đưa ngươi về nhà an toàn, vẫn còn chưa"

"Đã đến, đã đến, không cần tiễn nữa, ta đi trước đây. Cáo từ, cáo từ."

Hàn Nghệ dứt lời thì xoay người đi. Hắn biết nếu hắn không đi thì những hộ vệ này chắc chắn cũng sẽ không đi.

Quả nhiên, hộ vệ kia thấy Hàn Nghệ cố chấp như thế cũng không cưỡng cầu nữa, chuyển xe ngựa từ từ rời đi.

Mai thôn này chưa từng có xe ngựa tới lui, lỡ như bị người ta nhìn thấy hắn ngồi xe ngựa của phủ Thứ Sử về, tuyệt đối sẽ chấn động nha. Đây không phải là chuyện hắn muốn, cho nên đến cổng Mai thôn thì hắn xuống xe ngựa, sau đó một đường mò mẫm đi về nhà.

Nhưng khi cách nhà hơn mười bước chân, hắn đột nhiên thả chậm cước bộ, nhìn cánh cửa đóng chặt, cửa sổ tối như mực, bước chân hắn lại trở nên chần chừ.

Nàng hẳn là đã ngủ nhỉ? Nếu ta gõ cửa, chẳng phải sẽ đánh thức nàng sao, vậy có phải là quá không lễ phép không.

Hàn Nghệ mang theo một ít điểm tâm mà Dương Phi Tuyết cho hắn, đứng trước cửa, nhất thời không biết làm sao cho phải, rõ ràng là vô cùng do dự.

Hắn bình sinh lần đầu gặp phải tình huống này. Khi ở kiếp trước, sao có thể xuất hiện tình huống này chứ, thông thường hắn đều được người ta khiêng về, hơn nữa hắn đều ngủ trong khách sạn, dĩ nhiên là có người mở cửa cho hắn rồi.

Thật ra nếu đổi lại là người khác, nhất định sẽ bước lên gõ cửa, sau đó tiếp nhận sự thẩm vấn của thê tử, thành thật nhận sai, dũng cảm chấp nhận trừng phạt, ngủ một mình cũng không sao. Thật ra sự trách cứ của thê tử vào những lúc này lại chứng minh nàng ta yêu ngươi, nếu hai phu thê xa cách nhau, vậy thì cho dù ngươi đánh thức nàng, nàng cũng sẽ không oán giận nửa câu, tiếp tục quay về ngủ.

Nhưng Hàn Nghệ hoàn toàn không hiểu chuyện về mặt này, hắn chỉ là cảm thấy mình về trễ như vậy, vốn là mình không đúng, nếu còn đánh thức Tiêu Vân nữa thì càng không lễ phép.

Bỏ đi, chấp nhận một đêm đi.

Hàn Nghệ vẫn quyết định không gõ cửa, tựa vào sào phơi đồ ngồi xuống, hắn thích ứng được mọi hoàn cảnh, ứng phó qua một đêm ở đây thật sự không thành vấn đề.

Nhưng mà, hắn lại không biết, trong cuộc đời mỗi nam nhân đều sẽ trải qua vô số lần gõ cửa nửa đêm đánh thức thê tử dậy. Đương nhiên cũng có một vài nam nhân uất hận, chỉ vì về trễ mà bị con cọp cái trong nhà khóa trái cửa, việc này cũng thường có.

Thật ra, thay vì nói hắn không muốn quấy rầy Tiêu Vân, thì chi bằng nói hắn không có dũng khí gõ cánh cửa kia.

Nghiêng người tựa vào sào phơi đồ, ngửa mặt lên nhìn vầng trăng sáng treo nơi chân trời, thoạt nhình trăng sáng có duyên với ta, Hàn Nghệ hơi cười khổ, bất giác lắc đầu, phát ra tiếng thở dài.

Hả? Thở dài sao lại có hồi âm chứ?

Hàn Nghệ hình như nghe thấy cái gì, chuyển mắt nhìn sang cửa sổ, vẫn còn chưa kịp phản ứng, cửa sổ đột nhiên mở ra, nương theo ánh trăng chỉ thấy một vị đại mỹ nữ đứng trước cửa sổ.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đôi bên đều là kinh ngạc.

"Phụt!"

Đại mỹ nữ trước cửa sỗ nương theo ánh trăng nhìn thấy Hàn Nghệ tựa vào sào phơi đồ, đột nhiên phụt một tiếng, bật cười khanh khách.

Khóe miệng Hàn Nghệ co quắp, đen mặt nhìn đại mỹ nữ bên cửa sổ nói: "Cười cười cười, suốt ngày chỉ biết cười, ngủ giống như heo vậy, cô có biết ta gọi đến câm mà cũng không gọi cô tỉnh được, ta thấy cô thật thành tâm đó."

Thật sự là mở to mắt nói dối mà! Đại mỹ nữ ngừng cười, trừng mắt sang, sau đó lập tức đóng cửa sổ lại.

Làm gì hả? Sao hôm nay sự độ lượng của nàng lại nhỏ như vậy chứ.

Hàn Nghệ vội vàng đứng lên, đi lên trước gõ cửa: "Còn không mở cửa ra."

"Xin lỗi, ta ngủ rồi."

"Đại tỷ, nửa đêm canh ba, tỷ đừng đùa."

"Chừng nào ngươi có thể đánh thức heo đang ngủ thì mới gõ cửa đi."

"...!"

Đột nhiện, trong ngoài phòng đều an tĩnh lại.

Một lát sau, Tiêu Vân bên trong nhỏ giọng nói: "Hàn Nghệ, Hàn Nghệ ngươi còn đó không? Hàn Nghệ."

Cửa đột nhiên mở ra, nhưng cửa vừa mở ra, một bóng đen thừa dịp lẻn vào.

"Còn, ta sai rồi còn không được sao?"

Hàn Nghệ kêu lên, giọng nói có vẻ vô cùng sợ hãi, chỉ thấy một chiếc giày thêu cách mũi của hắn chỉ một centimet.

Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!

Hàn Nghệ thở dốc, sau lưng vẫn ướt đẫm, có thể đoán được là, một khi xảy ra sự tiếp xúc thân mật, thì hắn nhất định sẽ bay lên giường nằm xuống, hắn rất thích giường của mình, đây là chuyện không thể nghi ngờ, nhưng cách lên giường này thật sự không thể chấp nhận được.

Tiêu Vân đôi chân dài tròn lẳng xuống, lạnh lùng nói: "Chẳng phải ngươi nói ăn cơm tối sao, sao bây giờ mới về?"

Việc này cô phải hỏi Dương Tư Nột nha, ông ta là Thứ Sử, ông ta không thả ta, ta dám đi sao? Hàn Nghệ nói: "Việc này...khụ khụ, thật raừ,ta nói ra sợ cô cảm động đến khóc."

"Ta cũng muốn khóc như thế, nhưng ta luôn bị ngươi chọc tức đến khóc."

"Không phải chứ, ta khi nào thì chọc giận cô, thông thường đều là cô chọc giận ta mới đúng."

"Hửm?"

Bỏ đi, tối đen như mực quá nguy hiểm, không thích hợp né tránh, có điều một nén nhang sau nàng nhất định sẽ cười với ta.

Một nén nhang sau.

Ánh nến Hàn gia cuối cùng cũng sáng lên, nương theo ánh nến mờ ảo, chỉ thấy Tiêu Vân ngồi trên giường, hai chân đu đưa lắc lư trên dưới, tay phải cầm một miếng điểm tâm nhỏ, ngón út tay trái linh hoạt nhẹ nhàng lau đi vụn điểm tâm dính bên miệng, cho vào miệng, mặt cười tươi như hoa: "Coi như ngươi còn chút lương tâm, còn biết mua điểm tâm về cho ta."

Nữ nhân này thật sự là heo mà, chỉ cần có ăn thì e rằng lão tử là ai cũng không biết.

Hàn Nghệ nửa nằm bên kia nhìn Tiêu Vân ăn đến bất diệc nhạc hồ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, miệng không ngừng run rẩy, nhìn khẩu hình hẳn là không phải lời tốt đẹp gì.

"Ừm...điểm tâm này thật sự ngon."

"Ngon sao?"

Hàn Nghệ thấy nàng ăn đến sung sướng như vậy, không khỏi nuốt nước miếng, vươn tay ra nói: "Ta cũng ăn một miếng."

Tiêu Vân nhanh nhẹn biết bao, cánh tay ngọc ngà trắng như sen quét qua bàn thấp, ôm lấy điểm tâm trên bàn thấp vào lòng, nói: "Đây là của ta, ai cho phép ngươi ăn."

Hàn Nghệ nhìn bàn tay treo trên không trung của mình, lại nhìn Tiêu Vân, kinh ngạc nói: "Cái...điểm tâm này hình như là ta mua mà."

Tiêu Vân nói: "Ngươi nên nói là ngươi mua cho ta ăn, vậy thì là của ta."

"Oa! Ta chưa từng nhìn thấy nữ nhân nào hiểu đạo lý như cô vậy." Hàn Nghệ vừa giận vừa buồn cười nói: "Cô cũng biết là ta mua cho cô ăn, lẽ nào ngay cả tư cách ăn một miếng ta cũng không có sao?"

"Không có."

Tiêu Vân quyết đoán nói.

Hàn Nghệ nói: "Ta cứ ăn một miếng!"

"Tất cả đều là của ta." Tiêu Vân không nhượng bộ bước nào.

Đáng giận! Lão tử sống đến ngần này, cũng chưa từng gặp nữ nhân đáng giận như vậy.

Hàn Nghệ gật đầu, nói: "Được, của cô của cô đều là của cô, ta không ăn là được rồi."

Nói xong hắn liền nằm xuống, nhưng đầu còn chưa đặt xuống thì hắn đột nhiên bắn lên, nhào về phía Tiêu Vân, nói một cách không chính xác là nhào về phía điểm tâm trong lòng Tiêu Vân.

Biết ngay sẽ xuất hiện tình huống lúng túng như vậy mà.

Chỉ thấy Tiêu Vân nghiêng người ba mươi độ, hai tay ôm giỏ gỗ, mũi chân trái thẳng tắp đặt dưới cằm Hàn Nghệ, cố định động tác như hổ vồ mồi của Hàn Nghệ trong một tấm hình.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt nữ nhân là vẻ đắc ý, trong mắt nam nhân là vẻ xấu hổ.

Nam nhân đùa giỡn như nhân là đầu ngón tay khều cằm nữ nhân, lẽ nào nữ nhân câu dẫn nam nhân là dùng mũi chân sao?

Buồn cười, Hàn Nghệ nổi giận, cuối cùng xuất ra đòn sát thủ đòi mạng nhất: "Sau này cô đừng mong ta cùng chơi mạt chược với cô."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK