Mục lục
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: mafia777

Rượu chính là một thanh kiếm hai lưỡi, nó có chỗ hỏng, cũng có chỗ tốt. Có hai nơi tốt nhất để giải quyết ân oán, thứ nhất chính là chiến trường, thừ hai chính là bàn rượu.

Đêm đó, Hàn Nghệ làm chủ, cùng mấy vị trưởng bối tại tửu quán uống quên cả trời đất. Hàn Nghệ chưa bao giờ chọn bạn rượu, ăn mày cung là một chén rượu, bởi vì hắn cũng đã từng làm ăn mày, ông chủ cung là một chén rượu, hắn cũng đã từng làm người có tiền. Hơn nữa với tư cách là cao thủ Thiên môn, thiên nam địa bắc không chỗ nào không biết, chỉ là không tinh thông thứ gì thôi. Ngươi tán gẫu với hắn chuyện gì, đều có thể nói được thư sướng, vì lẽ đó hắn cũng không để ý mấy thứ này.

Từng có lúc, hắn tại dưới chân một toà cầu vượt ở Trịnh Châu cầm bốn bình Mao Đài uống suốt đêm cùng một đám phần tử nửa ăn mày nửa nghệ sỹ. Cái gọi là phần tử nửa ăn mày nửa nghệ sỹ, chính là chỉ loại người kiếm sống bằng cách đàn hát trên phố kia. Bọn họ uống suốt đêm, tán gẫu xong liền kéo nhị hồ, uống rượu chỉ cầu hợp ý, nếu như quan tâm quá nhiều, thân phận, địa vị, thế thì liền mất đi ý nghĩa rồi.

Trong bữa tiệc, Dương Lâm cùng mấy người Quan Tam liền tiêu trừ hết khúc mắc trong lòng. Có vài chuyện căn bản không phải đại sự gì, chỉ vì ngươi không nói, ta cung không nói, thời gian dài tích lũy, liền khiến chuyện to băng hat vưng có thể diễn biến thành một đoạn ân oán không thể hóa giải, kỳ thực mọi người nói ra là không sao rồi.

Hàn Nghệ cung uống đến say mèm, trong ấn tượng của hắn, chỉ nhớ là bò đến cửa nhà, gõ cửa hai lần xong, sau đó liền bất tỉnh nhân sự.

Hôm sau!

Hàn Nghệ hơi hơi mở mắt ra, thoáng xoa xoa huyệt Thái Dương, bởi vì bọn họ uống cũng không phải rượu mạnh, vì vậy đầu cũng không quá đau, chính là có chút choáng váng. Đảo mắt nhìn chung quanh, phát hiện hắn vẫn ngủ trên giường của mình, dùng sức chà mặt một chút, thầm nói, không nghĩ tới thân thể này đánh nhau không được, uống rượu cung kém cỏi như vậy, thật là không có phát hiện được một điểm sở trường gì cả.

"Ngươi đã tỉnh."

Đột nhiên nghe thấy một thanh âm êm tai vang lên, chỉ thấy Tiêu Vân từ bên ngoài đi vào.

Hàn Nghệ ừ một tiếng, nói: "Tối hôm qua làm phiền cô rồi. Hắn thấy mình ngủ ở trên giường, hơn nữa giầy cũng đã cởi, cả người cung không thấy có quá nhiều mùi rượu, đây nhất định là Tiêu Vân làm."

Tiêu Vân chép miệng một tiếng: "Ngươi không uống được rượu, liền uống ít một chút, tối hôm qua nôn ra đầy đất, thực sự là bẩn chết đi được."

"Ừ, ta sẽ chú ý hơn."

Hàn Nghệ hai tay che mặt, nhẹ nhàng nhào nặn, kiếp trước hắn cung thường thường say ngất ngây ở trên đường, tất cả đều là Peter Zhu thu thập tàn cục, thế nhưng Peter Zhucũng sẽ không làm những việc này, chỉ có ném hắn vào trong khách sạn, để hắn tự sinh tự diệt, thế nhưng bởi vì trong khách sạn còn có phục vụ viên giúp đỡ, nhiều nhất cũng chính là ngày hôm sau cho chút ít tiền, người phục vụ cung hài lòng, hắn cung bớt đi phiền phức, vì lẽ đó mỗi khi say rượu, đã quen như vậy rồi. Nhưng không nghĩ tới hiện tại cũng không có người phục vụ giúp hắn xử lý những thứ bẩn thỉu kia, chỉ có Tiêu Vân, hắn đúng là cảm thấy vô cùng có lỗi, sau này khẳng định cũng sẽ chú ý hơn.

Tiêu Vân sững sờ, nang vốn cho rằng Hàn Nghệ sẽ lại tranh đấu miệng lưỡi với nàng đây, thí dụ như nói ra loại hình lời nói như "Đây đều là chuyện người vợ nên làm" hay là "Cô thật dông dài" v...v. Nhưng không nghĩ tới Hàn Nghệ sảng khoái thừa nhận sai lầm của mình như vậy, lúc này mới nói: "Kỳ thực những việc này đều chỉ là việc nhỏ, uống nhiều rượu đối với thân thể mới không tốt."

Hàn Nghệ thả tay xuống, liếc nhìn Tiêu Vân, đột nhiên ha hả mỉm cười.

Tiêu Vân kinh ngạc hỏi: "Ngươi cười chuyện gì?"

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Không có gì."

Kỳ thực hắn vốn cười chính mình dĩ nhiên có cơ hội nghe được một câu nói như vậy, có lẽ đối với người khác mà nói, câu này cực kỳ qua quýt bình thường, thế nhưng đối với hắn mà nói, liền có vẻ cực kỳ xa lạ, hắn thậm chí cảm thấy có chút buồn cười, vì vậy mới cười. Hàn Nghệ lại nói: "Thế nhưng nhân sinh hiếm thấy vài lần say, nếu như kiêng kỵ quá nhiều, nhân sinh liền trơ nên vô vị, uống rượu cứ thuận theo tự nhiên là được rồi."

Tiêu Vân nói: "Ta cũng không phải không cho ngươi uống, chỉ là bảo ngươi uống ít thôi."

"Được được được, ta biết rồi, thật dông dài."

Hàn Nghệ xoa xoa cái trán, lại nói: "Ta đi rửa mặt cái đã."

Tiêu Vân lườm hắn một cái, ngược lại cũng không nói gì nữa.

Rửa mặt xong, Hàn Nghệ tùy tiện ăn một chút bánh, người vừa mới tỉnh rượu xong, ngươi đừng hy vọng xa vời hắn còn có tâm tư đi kiếm bữa sáng, chỉ cần đơn giản là xong.

Ăn xong, Hàn Nghệ liền đánh tiếng với Tiêu Vân, sau đó liền ra ngoài. Hắn phải mau chóng tìm ra biện pháp thủ tiêu tang vật, nếu không, phải trông coi một đống hoàng kim thế kia, cả người chẳng có chút sảng khoái nào, còn phải cả ngày lo lắng đề phòng.

"Tiểu Nghệ."

"Tiểu Nghệ ca."

"Hàn Nghệ."

...

Khi đi ngang qua đồng ruộng, thôn dân dồn dập chào hỏi Hàn Nghệ, đều có vẻ vô cùng nhiệt tình. Tại trước đây thật lâu, bọn họ cung là chào hỏi Hàn Đại Sơn như thế, thiếu một chút hư tình giả ý đầy hơi tiền, nhiều một tia tôn trọng xuất phát từ nội tâm. Điều này đều là do bữa tiệc rượu hôm qua mang đến, bởi vì Hàn Nghệ ngày hôm qua xử lý cực kỳ đẹp đẽ chuyện tranh chấp giữa hai nhà Dương, Quan, do đó đạt được thôn dân tán dương vô cùng, vì lẽ đó các thôn dân mới thay đổi cảm quan với Hàn Nghệ, liền đều xuất phát từ nội tâm mà yêu thích tên tiểu tử Hàn gia này.

Hàn Nghệ cung là rất nhiệt tình chào hỏi, trong lòng tự nhiên cũng cảm thấy vui vẻ. Đi tới cửa thôn, chợt thấy hai hán tử xa lạ thân mặc áo cổ tròn tay hẹp đang cùng ca ca của Trương lục thúc, Trương Thường Ngũ nói chuyện.

Bởi vì vị trí của Mai thôn khá hẻo lánh, ngoại trừ săn thú, rât it ngươi tới đây, mà hai người này tựa hồ không giống như là đến săn thú.

Dù sao cũng là loại người làm ra một ít chuyện không thấy được ánh sáng, khó tránh khỏi có chút chột dạ, Hàn Nghệ hơi nhíu mày, nhưng coi như không gặp, tiếp tục chậm rãi đi về phía trước. Không ngờ khoé mắt lại thấy Trương Thường Ngũ đột nhiên chỉ về phía mình, hai hán tử kia lập tức đi về phía hắn, trong lòng âm thầm cả kinh, lẽ nào sự tình bại lộ? Không thể nào nha, coi như bại lộ, thì cũng là quan binh tìm đến chứ, hai người này cung không có ăn mặc như người nhà quan nha!

Nhưng Hàn Nghệ lại biết, càng là vào thời điểm như thế này, liền càng phải tỉnh táo, nhất định phải làm ra dáng vẻ ta không làm việc đuối lý, không sợ quỷ gõ cửa.

Chỉ chốc lát sau, hai hán tử kia đã đi tới trước mặt Hàn Nghệ, một người trong đó hỏi: "Xin hỏi ngươi là Hàn Nghệ sao?"

Hàn Nghệ trung thực nói: "Ta... Ta đúng là Hàn Nghệ, hai vị đại ca có chuyện gì không?"

"Theo chúng ta đi một chuyến đi."

Nghe giọng điệu nghiễm nhiên như thể quan sai vậy.

"Đi... đi đâu cơ?"

Hàn Nghệ lộ ra bộ dáng vô cùng yếu đuối.

Người kia móc ra một khối lệnh bài bằng gỗ, giơ lên trước mặt Hàn Nghệ, nói: "Chúng ta là hộ vệ Thứ Sử phủ, có người muốn gặp ngươi."

Thứ Sử phủ?

Trong lòng Hàn Nghệ cả kinh, ngoài miệng lại nói: "Có phải ta phạm vào chuyện gì không?"

"Ta không có nói ngươi phạm tội, đi thôi."

Người kia tựa hồ hơi không kiên nhẫn, tay duỗi một cái về phía trước.

Cũng không có cách nào rổi, bọn họ đều đã lấy ra thân phận, Thứ Sử phủ nha, Dương Châu đệ nhất phủ, huống chi, bọn họ đều có đeo đao, Hàn Nghệ có thể không đi sao, đành đàng hoàng đi theo hai người về phía trước.

Khoảng chừng ăn xong một bữa cơm, ba người liền đi tới một toà tiểu đình bên bờ Mai Hà, chỉ thấy bên trong đứng một nữ tử mặc một bộ nam trang màu đỏ. Đây cũng không phải nữ giả nam trang, ngoại trừ quần áo bên ngoài, nư tư nay cũng không có ăn mặc bất kỳ thứ gì mang đặc điểm của nữ tính, bởi vì tại Đường triều rất nhiều nữ tử đều thượng võ, mặc nam trang là một loại thời thượng, cao cao ủng da, tay cầm roi ngựa, anh khí bừng bừng. Ngoài nữ tử này ra bốn phía tiểu đình còn có bôn tên hộ vệ đeo đao đứng gác.

Hóa ra là nàng, xem ra lúc này không cẩn thận liền lật thuyền trong mương rồi.

Hàn Nghệ nhìn thấy nàng kia xong, liền âm thầm cân nhắc đối sách.

Cô gái này chính là vị thiên kim thứ tám của Dương Tư Nột, Dương Phi Tuyết.

Hai tên hộ vệ dẫn Hàn Nghệ đi tới ngoài đình, ôm quyền nói: vKhởi bẩm thiếu chủ, người đã mang tới."

Dương Phi Tuyết gật gật đầu, nói: "Các ngươi lui ra đi."

"Vâng."

Sáu gã hộ vệ rời khỏi đình mười bước xa.

Dương Phi Tuyết liếc nhìn Hàn Nghệ, nói: "Ngươi vào đi."

Hàn Nghệ đi vào trong đình, chắp tay thi lễ.

Khóe miệng Dương Phi Tuyết giương lên hỏi: "Ngươi còn nhớ ta chứ?"

"Không dám quên."

Hàn Nghệ đột nhiên che hai mắt nói: "Ta có lỗi với cô." Trong thanh âm tràn ngập hổ thẹn cùng nghẹn ngào.

"Có lỗi với ta?"

Dương Phi Tuyết đầu tiên là sững sờ, lập tức nhướng lên lông mày lá liễu, hỏi: "Vì sao ngươi muốn nói xin lỗi với ta?"

Hàn Nghệ thoáng nghẹn ngào một tiếng: "Thực không dám giấu giếm, ngày đó trong rừng kỳ thực là ta lừa cô, con chó kia căn bản không phải của ta, hơn nữa ta cung là có ý định để cô bắn trúng nó, mục đích chính là muốn lừa gạt chút tiền của cô."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK