Mục lục
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuyện Hàn Nghệ nhờ Tiết Nhân Quý, đương nhiên chính là bảo gã đi đón Nguyên Mẫu Đơn lại đây, dù sao bỏ một mình Nguyên Mẫu Đơn ở chỗ đó, hơn nữa Nguyên Mẫu Đơn còn đang bị thương, thì hắn cũng không yên tâm được.

Việc này kỳ thật cũng không cần nhờ vả, Hàn Nghệ nói với Tiết Nhân Quý, chắc chắn Tiết Nhân Quý sẽ lập tức phái người đi, Nguyên Mẫu Đơn đâu phải là nữ tử bình thường.

Tiết Nhân Quý nhận lời liền rời đi, gã là Trung Lang Tướng, lại phụ trách trị an bên ngoài cung, hiện giờ việc phải làm thật sự đã là quá nhiều, đâu có thời gian ở đây tán gẫu với Hàn Nghệ.

Còn Hàn Nghệ thì lại cùng đám Hùng Đệ về lại Lục Ba Các.

Nhưng điều làm người ta buồn bực, đó là Lục Ba Các ở ngay bên cạnh khe suối, hơn nữa còn nằm ở phía bắc Vạn Niên cung, thuộc khu vực chịu thiên tai nghiêm trọng nhất, tường ngoài đã đổ nát, bên trong toàn là bùn đất, duy chỉ có tầng hai của lầu các là hoàn toàn không có tổn hại gì, những phòng còn lại đều đã không thể ở được nữa.

Hàn Nghệ không phải người hay chờ đợi, hơn nữa phỏng chừng cũng không có ai đến giúp bọn họ xử lý những việc này, thế là liền triệu tập mọi người, cùng nhau xử lý đống bùn đất, nước bẩn này.

May là bọn họ cũng không phải là hài tử được nuông chiều từ nhỏ, ở Phượng Phi Lâu cũng thường xuyên làm một số việc nhà, mọi người cũng cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, lập tức bắt tay vào làm.

Nam nhân thì phụ trách xử lý đống bùn đất, còn nữ nhân thì vào nhà lấy chăn đệm, quần áo bị ướt ra phơi.

May mắn là ánh nắng rực rỡ, chăn đệm gì đó phơi ở bên ngoài một lúc là khô rồi.

Nước bùn trong sân cũng đã được xử lý sạch sẽ, sau khi làm xong, cả đám người đều vô cùng mệt mỏi, Hùng Đệ mệt đến nỗi ôm một cây cột trụ ngủ gật, Đại Thố và Nhị Thố ở bên cạnh nó ngơ ngác nhìn chăm chú tư thế ngủ quỷ dị của chủ.

Hàn Nghệ thấy mọi người cũng đều rất mệt, hơn nữa bản thân hắn sớm đã đến cực hạn rồi, tối qua hắn cũng không ngủ cả đêm, chỉ ở chỗ đó tập thể dục và canh chừng thú dữ. Bởi vì quần áo đã đưa cho Nguyên Mẫu Đơn rồi, nên hắn lạnh nha, thế là liền căn dặn mọi người lấy mấy cái võng treo lên cành cây ở bên ngoài, nam thì ra ngoài ngủ hết, bởi vì trong nhà vẫn còn rất ẩm ướt.

Đám nữ Mộng Nhi thì ngủ tập thể ở lầu hai.

Hùng Đệ lúc này không biết tại sao mạnh mẽ như vậy, chạy như bay ra ngoài, sau đó trèo lên võng, không đến một khắc đã nằm ngáy o o.

Hàn Nghệ cũng không thua kém, sau khi sắp xếp thỏa đáng cho họ xong, cũng leo lên võng, nằm xuống liền ngủ ngay, gần như không tốn đến một giây.

.

Cũng không biết qua bao lâu.

Hàn Nghệ chợt ngửi thấy mùi thịt nướng thơm phức, không khỏi hít mũi vài cái, nhưng hắn vẫn chưa tỉnh dậy, chỉ là không ngừng phập phồng cái mũi. Qua một lát, hắn mơ màng nghe thấy bên cạnh truyền đến mấy tiếng cười trộm, chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy một miếng thịt nướng lớn bay bay trước mặt, vẫn còn bốc hơi nóng, trò này nếu không phải kỹ thuật cao, thì là giở trò quỷ nha.

Hàn Nghệ bị miếng thịt nướng này câu dẫn mà không kìm lòng nổi ngồi dậy.

Bỗng nhiên, thịt nướng trước mặt "Vèo" một tiếng biến mất không thấy đâu nữa.

Tình huống gì đây?

Hàn Nghệ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hai bóng đen đang đứng trước mặt, một gầy một béo. Từ ánh lửa mập mờ, không khó nhìn ra hai người này chính là Tiểu Béo và Tiểu Dã.

Trong nháy mắt, Hàn Nghệ đã tỉnh táo lại, biết mình bị chơi xỏ, trầm giọng nói: "Tiểu Béo."

Hùng Đệ cười hắc hắc nói: "Hàn đại ca, huynh tỉnh rồi à?!"

Hàn Nghệ cũng không so đo với bọn chúng, phát hiện cơ hội để đùa giỡn bọn chúng còn rất nhiều, ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh, thấy đã là đêm rồi, hỏi: "Giờ nào rồi?"

Tiểu Dã nói: "Đã là canh ba rồi."

Hàn Nghệ nghe vậy cả kinh: "Ta đã ngủ lâu như vậy à?"

Hùng Đệ gật đầu, đột nhiên đưa tay ra trước mặt, chỉ thấy trong tay nó đang cầm một cây gậy gỗ, trên cây gậy gỗ cắm một miếng thịt, nói: "Hàn đại ca, huynh đói rồi phải không, đây là thịt mà đệ và Tiểu Dã vừa mới nướng xong."

Hàn Nghệ cũng đúng là cảm thấy đói bụng, một ngày qua hắn gần như không ăn gì, đã có thể cảm nhận được acid dạ dày xông lên đến ngực rồi, vội vàng nhận lấy, cắn từng miếng từng miếng lớn.

"Hàn đại ca, chụp nè."

Tiểu Dã cũng lấy ra một bình rượu, thảy tới.

"Vẫn là các đệ hiểu ta."

Hàn Nghệ cầm lấy bình rượu, rót vào miệng.

Sau khi cơm no rượu say, Hàn Nghệ thở dài một hơi, nói: "Thật là thoải mái a."

Hùng Đệ cười ha hả nói: "Hàn đại ca, ngon không?"

"Rất ngon."

Hàn Nghệ xoa xoa cái bụng căng tròn, nói: "Thịt này đệ lấy từ đâu ra thế?"

Hùng Đệ hưng phấn khua chân múa tay nói: "Hàn đại ca, huynh biết không, trước đó lúc chiều tối có một con nai nhỏ đột nhiên chạy đến sườn núi phía nam, bị Tiểu Dã nhìn thấy, sau đó..."

Thằng nhóc béo này mà mở miệng thì căn bản là không ngừng được.

Hàn Nghệ nghe phần mở đầu xong là căn bản đã hiểu được đại khái, lại hỏi: "Chẳng lẽ trong cung không đưa cơm tối đến sao?"

Hùng Đệ gật gật đầu nói: "Đưa rồi, đưa rồi, nhưng mà, hi hi, đều đã bị bọn đệ ăn hết rồi."

Tiểu Dã nói: "Với lại Trương thiếu giám cũng đã đến hai lần."

Hàn Nghệ sửng sốt, nói: "Y đến làm gì?"

Hùng Đệ cướp lời nói: "Lần đầu ông ta đến, nói là bệ hạ muốn gặp huynh, nhưng thấy huynh đang ngủ nên bảo bọn đệ đừng làm phiền huynh, sau đó thì rời đi. Lần thứ hai ông ta lại đến, nói bệ hạ bảo huynh sáng mai đến Đại Bảo Điện."

Có thể là do Hàn Nghệ vừa mới tỉnh ngủ, nhất thời chưa nghe rõ, kinh ngạc nói: "Đại Bảo Kiện?" Thầm hít một hơi khí lạnh, thằng này cũng đúng là một hoàng đế tốt thương yêu thần dân nha!

Hùng Đệ sửa lại, nói: "Là Đại Bảo Điện."

"À."

Hàn Nghệ có vẻ hơi thất vọng.

Hùng Đệ hiếu kỳ nói: "Hàn đại ca, Đại Bảo Kiện (*) là cái gì?"

Hàn Nghệ trả lời qua loa: "Không có gì, ta chỉ là quá nhớ đại tỷ tỷ của đệ nên nói nhầm thôi."

(*Đại Bảo Kiện là mấy gói quà tặng trong mấy game online ấy*)

.

Hôm sau!

Trải qua một ngày quét dọn của hàng ngàn người, Vạn Niên cung lại trở về dáng vẻ lúc đầu, khiến người ta không khỏi cảm thán sức mạnh của con người thật là lớn a!

Trên đỉnh núi góc Đông Nam có một toài đại điện hùng vĩ, tiền điện có hàng lang dài học theo hướng Bắc Nam, vòm chữ "Nhân", uốn lượn uyển chuyển, bốn phía còn xây dựng quần thể điện đài.

Nơi này chính là Đại Bảo điện, là nơi chuyên dùng để thượng triều, các điện đài xây xung quanh cũng là nơi làm việc của các cơ quan, ví dụ như Thượng Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh, . . .

Đương nhiên, hôm qua nơi này cũng bị lũ quét, chẳng qua chất lượng cung điện ở đây quá tốt, hơn nữa còn nằm ở chỗ cao phía Đông Nam, trận lũ đến đây thì sức công phá đã nhỏ đi rất nhiều, vì vậy nơi này cũng không bị tổn hại quá lớn.

Lúc này, bá quan văn võ tề tụ trong đại điện, một người ngồi trên bậc tam cấp, thân mặc long bào, chính là Lý Trị.

Y nghỉ ngơi cả một ngày, giờ đã hồi phục lại, tinh thần cũng sáng láng.

Một quan viên đột nhiên đứng ra, nói: "Khởi bẩm bệ hạ, số người tử vong vào nửa đêm hôm qua là 361 người, số người bị thương là 851 người, trong đó trọng thương 120 người. Ngoài ra, cơ sở vật chất bị phá hủy có 38 căn nhà, 3 cây cầu, phòng ốc và lầu các bị hư hại thì cũng đạt tới hơn 40."

Lý Trị nghe vậy gật gật đầu, bây giờ nghĩ lại còn thấy sợ, trên trán lại thấm ra mồ hôi, nói: "Đêm qua đúng là vô cùng nguy hiểm."

"Trời phù hộ bệ hạ."

Quần thần đồng thanh hô lớn.

Lý Trị xua tay nói: "Không phải trời phù hộ trẫm, mà là có hai người đã cứu trẫm, nếu không có hai người này, e rằng trẫm và các khanh đều khó mà toàn thân rút lui." Nói đến đây, y đột nhiên hô: "Người đâu!"

Một thái giám đi ra.

Lý Trị nói: "Tuyên Hàn Nghệ, Tiết Nhân Quý nhập điện."

"Tuân lệnh."

Một lát sau, Hàn Nghệ và Tiết Nhân Quý từ cửa hông đi vào trong đại điện, bọn họ vẫn chưa có tư cách đi cửa chính.

"Mạt tướng (Hàn Nghệ) tham kiến bệ hạ."

"Mau mau miễn lễ."

Lý Trị duỗi tay ra, cho hai người sự đãi ngộ đầy đủ.

Hai người đứng dậy.

Lý Trị nhìn Hàn Nghệ cười nói: "Hàn Nghệ, thân thể tốt chứ?

Hàn Nghệ vội vàng nói: "Hồi bẩm bệ hạ, thảo dân cũng không có bị thương, ngủ một giấc là không sao rồi."

"Vậy là tốt rồi!"

Lý Trị cười gật gật đầu, nói: "May có hai người bọn họ kịp thời đánh thức trẫm, nếu không thì trẫm cũng không thể ngồi ở đây nữa. Đặc biệt là Hàn Nghệ, may mà đêm qua ngươi có cảnh giác, không chỉ đã cứu trẫm, mà còn cứu cả bá quan văn võ của trẫm, cũng là cứu tất cả mọi người trong Vạn Niên cung. Công lao của Tiết tướng quân cũng không thể bỏ qua, nếu không phải khanh quyết định nhanh chóng, lựa chọn tin tưởng Hàn Nghệ, thì chỉ dựa vào Hàn Nghệ cũng e là hữu tâm vô lực, hôm nay trẫm nhất định phải hảo hảo đáp tạ khanh một phen."

Hàn Nghệ nói: "Bảo vệ bệ hạ an toàn, vốn là chuyện mà mỗi một bách tính Đại Đường ta nên làm, Hàn Nghệ không dám kể công." Trong lòng lại nói, nếu lần này mà chỉ cho ta chút tiền rồi tống cổ, vậy ngươi tốt nhất là bị nước lũ cuốn đi cho rồi.

Tiết Nhân Quý cũng vội vã khiêm tốn một phen.

Lý Trị cười nói: "Hai người các khanh có ơn cứu mạng đối với trẫm, đừng nói là trẫm, đổi lại là bất cứ ai cũng đều nên báo đáp, đây chính là Đạo làm người, nếu ngay cả việc có ơn tất báo cơ bản nhất mà cũng không làm được, vậy trẫm còn tư cách gì mà ngồi ở đây."

Nói đến đây, y dừng một chút, lại nói: "Tiết tướng quân."

"Có mạt tướng."

Lý Trị nói: "Hiện tại trẫm thăng ngươi làm Bách Kỵ tướng quân, quản lý cấm quân Bắc nha, đồng thời ban cho một con tuấn mã, mười nô dịch."

Bách Kỵ tướng quân chính là quan võ chính tứ phẩm, trước đó Tiết Nhân Quý là Trung Lang tướng, cũng chỉ là tòng tứ phẩm, tương đương với việc thăng thêm một bậc. Nhưng đây vẫn chưa là gì, mấu chốt là cấm quân Bắc Nha chẳng khác nào là lực lượng vũ trang tư nhân của Hoàng đế, cũng tương đương với Ngự lâm quân, đây là sự tín nhiệm lớn lao nha. Thông thường dù có năng lực đến đâu, cũng chưa chắc Hoàng đế đã để gã đến bảo vệ mình, chức vị này quan trọng nhất vẫn là phải trung thành.

Tòng long chi nhân (Người theo Hoàng đế), sau này chắc chắn sẽ là một bước lên trời nha!

Điều này không cần nghĩ cũng biết.

Ở xã hội phong kiến, chỉ cần Hoàng đế tin tưởng ngươi, thì ngươi căn bản chẳng phải lo lắng điều gì.

Tiết Nhân Quý mừng rỡ, vội vàng bái tạ hoàng ân.

Sau khi Lý Trị kêu Tiết Nhân Quý miễn lễ, lại nói với Hàn Nghệ: "Hàn Nghệ."

"Có thảo dân."

Lúc này tâm tình của Hàn Nghệ giống như đang gọi gái gọi vậy, chình là đang ảo tưởng xem cô em gái này rốt cuộc là ngực nở, hay là "sân bay".

Lý Trị đảo mắt nhìn một lượt, cười nói: "Bây giờ trẫm phong ngươi làm Giám Sát Ngự Sử, đồng thời thưởng cho 50 lượng vàng, 10 nô dịch và nữ tỳ."

Lời này vừa ra, quần thần trong đại điện liền đại kinh thất sắc.

Giám Sát Ngự Sử? Đùa gì vậy?

Hàn Nghệ hoàn toàn không hiểu phương diện này, nhưng khi nhìn lại thì thấy quần thần ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm. Lúc nãy khi phong thưởng Tiết Nhân Quý, những người này cũng không có như vậy. Thế là thầm nghĩ, ủa gì vậy, chẳng lẽ là một chức quan lớn?

Nhưng hắn còn chưa kịp tạ ơn, thì một người đã đột nhiên đứng ra, kích động nói: "Bệ hạ, việc này tuyệt đối không thể."

Hàn Nghệ suýt nữa đã phun ra một ngụm máu tươi, ngẩng đầu nhìn lên, thì ra người đứng ra nói chính là Chử Toại Lương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK