Mục lục
[Hệ Thống Xuyên Thư] Sau Khi Xuyên Qua Nam Chính Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cố Triều giật mình, không nghĩ lại khiến Thu Trì phản ứng như vậy, hắn vội vàng bước lên, đưa tay muốn ôm lấy cậu một lần nữa.
Nhưng lần này khoảng cách không hề thay đổi, hắn dù bước như thế nào cũng không thể chạm vào cậu.
"Xin lỗi em." Cố Triều vì không thể thu lại khoảng cách của cả hai mà trong lòng hoảng hốt, vội vàng nhận lỗi: "Nếu em không thích thì anh sẽ không gọi em như vậy nữa."
"Thu Trì?" Khoảng cách mãi không thay đổi, hắn càng trở nên gấp gáp, giọng cũng khẩn thiết hơn: "Anh sẽ không ép em phản ứng lại lời anh nói, chỉ cần em đẩy anh ra.

Thu Trì!"
Dù khoảng cách vẫn không thu hẹp lại nhưng biểu cảm Thu Trì đã trở lại bình thường, cậu nhìn Cố Triều vẫn đang cố gắng bước đến đây, ánh mắt cậu rũ xuống rồi hít một hơi, nói: "Anh sẽ không sao đâu."
Thu Trì nói rất chậm, âm thanh phát ra giống hệt như một chiếc radio bị nhiễu sóng, âm tiết còn bị đè rất nặng nghe như phải dùng rất nhiều sức mới có thể nói ra: "Đừng làm hại Ngạn Từ Dương."
Cố Triều không ngờ cậu lại nói như vậy, hắn ngạc nhiên hơn khi cậu biết đến Ngạn Từ Dương, đây chẳng phải là giấc mơ của hắn thôi sao? Tại sao thiếu niên lại biết Ngạn Từ Dương? Còn nói hắn không được làm hại y.
Suy nghĩ cuối cùng khiến lòng ngực Cố Triều thắt lại, cảm giác đau đớn từ lòng ngực truyền đến chân thực đến mức hắn không tin đây chỉ là giấc mơ của hắn.
"Em..." Cổ họng Cố Triều run rẩy, hắn muốn hỏi nhưng lại sợ mình nói gì đó lại khiến thiếu niên tức giận, nhớ lại khuôn mặt tức giận đến sắp khóc ban nãy, hắn lại càng không nói lên lời.
Mà Thu Trì lại giống như đang chờ câu trả lời từ hắn, khiến hắn nhẫn nhịn một hồi lâu cuối cùng mới nói ra một chữ: "Được."
Nghe được câu trả lời mình muốn, nét mặt Thu Trì lập tức thả lỏng, nếu để ý kỹ thì sẽ thấy cậu vừa thở phào một hơi.
Nhìn cảnh tượng này lòng ngực Cố Triều càng thêm đau đớn, đau đến mức hắn bắt đầu cảm thấy khó thở.
Cố Triều cảm thấy bản thân thật thảm hại, hắn cúi thấp đầu, hắn không biết tại sao, nhưng hắn biết hắn không muốn thiếu niên nhìn thấy bộ dạng bây giờ của mình.
Thu Trì duy trì khoảng cách nhìn hắn một hồi lâu, sau đó liền quay người rời đi.


Lần này cũng giống như lần gặp đầu tiên, ngay khi Thu Trì rời đi Cố Triều lập tức tỉnh dậy.
Cố Triều mở toang mắt, thấy căn phòng vẫn tối đen liền đưa mắt nhìn đồng hồ, mắt thấy mới hơn bốn giờ trong lòng lập tức hối hận.
Nếu không do hắn đột nhiên gọi như thế, hắn có thể gặp bên cạnh cậu lậu thêm một chút nữa.
Cố Triều mắc chứng khó ngủ, phải hiếm hoi lắm mới có thể một lần ngủ sâu mà lại bị chính bản thân đánh thức, bây giờ hắn nhắm mắt muốn ngủ lại là đều không thể.
Chỉ còn hơn một tiếng là trời sẽ sáng, Cố Triều dùng tay đỡ người muốn ngồi dậy, nhưng vừa nâng đầu lên liền cảm thấy đau buốt.
Cố Triều nhăn mặt, bởi vì đêm qua hắn để tóc ướt đi ngủ, cho nên bây giờ phải lãnh hậu quả.

Hắn dừng lại động tác trong giây lát, chờ cho cơn đau đi qua mới tiếp tục ngồi thẳng người,
Hắn đưa tay bật đèn ngủ trên tủ đầu giường, con mắt đột ngột tiếp xúc với ánh sáng cho nên theo quán tính hơi nheo lại, đợi đến khi nhìn thấy rõ hắn lập tức mở to mắt vì kinh ngạc.
"Cái quái gì..." Cố Triều kinh ngạc nhìn những vết nứt xuất hiện dày đặc ở trong phòng, số lượng thậm chí còn nhiều gấp đôi hôm qua.
Căn phòng trở nên méo mó đến quái dị, Cố Triều nhìn cảnh tượng trước mặt cảm thấy cực kỳ buồn nôn.

Đột nhiên điện thoại hắn rung lên, hắn dời tầm mắt nhìn qua thấy trên màn hình hiện lên hai chữ Lâm Đặng liền lập tức nhíu mày.
Hắn do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhận điện thoại: "Alo." Bởi vì mới tỉnh dậy cho nên giọng hắn khàn vô cùng: "Bây giờ em gọi cho anh có phải không thích hợp hay không?"
Tối qua là hôn lễ của cô và Ngạn Từ Dương, sau khi kết hôn là quãng thời gian thế nào ai cũng biết rõ.

Bây giờ trời còn chưa sáng, cô lại gọi điện cho hắn, nghĩ thế nào cũng sẽ không thích hợp.

"Em biết." Âm thanh Lâm Đặng phát ra có chút run rẩy.
"Hôm qua anh rất bận cho nên không đi được, xin lỗi em, anh cũng đã gửi quà chúc phúc cho em, đã nhận được chưa?" Cố Triều nghĩ mình lỡ lời dọa sợ cô lập tức hạ âm giọng xuống, hắn thở dài rồi đưa tay vuốt ngược tóc mái lên.
"Anh đừng xin lỗi, là em không nghĩ đến cảm nhận của anh.

Quà em đã nhận được, cảm ơn anh, em rất thích." Lâm Đặng khẽ thở dài, cô đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu nhìn cảnh tượng bên ngoài: "Em gọi cho anh vào giờ này là có vấn đề muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" Giọng Cố Triều trầm thấp rất kiên nhẫn nghe cô nói, không hề tỏ ra tức giận vì cuộc gọi của cô, điều này thật sự khiến Lâm Đặng yên tâm..
Đột nhiên phía sau có tiếng động khiến cô giật mình quay đầu lại, thấy Ngạn Từ Dương nằm trên giường trở mình rồi lại tiếp tục ngủ say liền yên tâm, cô nói tiếp: "Em gọi để hỏi anh một việc..." Nói đến đây giọng Lâm Đặng nhịn không được mà run lên, cô phải cố gắng kìm chế mới có thể nói thành lời.
Bên kia Cố Triều nghe ra được giọng điệu sợ hãi của cô, nhưng hắn cũng chỉ nhíu mày, cái gì cũng không nói, yên lặng chờ cô nói tiếp.
Lâm Đặng cánh tay run rẩy cầm điện thoại, cô nhắm chặt mắt rồi hít một hơi thật sâu, cánh tay còn lại nắm chặt, hạ quyết định hỏi: "Anh có nhìn thấy vết nứt không?"
Một câu này khiến Cố Triều triệt để đứng hình, hắn không nghĩ cô lại hắn một câu như thế, càng không nghĩ cô vậy mà cũng có thể nhìn thấy.
"Alo?" Lâm Đặng sau khi hỏi xong chờ một lúc lâu sau không thấy Cố Triều trả lời, trong đầu bắt đầu lo lắng, cô gấp gáp hỏi: "Anh còn ở đó không?"
Cố Triều lập tức hồi thần, nhíu mày hỏi lại: "Em cũng nhìn thấy sao?"
Nghe được câu trả lời này Lâm Đặng cuối cùng cũng cảm thấy có chút yên tâm, xem ra quyết định đặt cược là chuyện đúng đắn.
Lâm Đặng đưa tay kéo lại cổ áo ngủ rồi quay đầu nhìn Ngạn Từ Dương, thấy anh vẫn còn yên giấc mới an tâm nói tiếp: "Ừm, mấy tháng trước đã thấy, ban đầu nó chỉ xuất hiện rồi biến mất, nhưng bây giờ lại càng lúc càng nhiều, hơn nữa nó có vẻ không có dấu hiệu gì là biến mất hết..." Cô ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: "Khoảng một giờ thì em nghe được một động tĩnh rất lớn, giống như là có cái gì đó rất nặng vừa đổ xuống vậy, thậm chí còn tạo ra một chấn động nhẹ.

Nhưng mà khi em tỉnh lại thì thấy nó xuất hiện dày đặc, bây giờ nó gần như bao phủ toàn bộ cả nhà của em rồi, còn lại không thấy cái gì hết, kiểm tra xung quanh nhà cũng không phát hiện có chỗ nào bất thường.


Em có hỏi Ngạn Từ Dương nhưng anh ấy nói anh ấy không nghe thấy gì hết."
Bên ngoài, cả sân vườn đều bị những vết nứt làm cho biến dạng, Lâm Đặng đè lại cảm giác bất an trong lòng: "Em cảm thấy rất bất an, gọi cho anh cũng là đánh liều."
Cảm giác của cô hắn có thể hiểu được, bởi vì mới đây thôi hắn cũng đã phải kinh ngạc vì số lượng vết nứt tăng lên.

Hắn cảm thấy không gian bây giờ quá mỏng manh, giống như chỉ cần chạm vào không gian sẽ vỡ ra ngay lập tức.
Nhưng chấn động mà Lâm Đặng nói hắn không nghe cũng không thấy, nếu như có thì với tiếng động lớn đến như vậy hắn không thể không tỉnh dậy.
Nếu Lâm Đặng không gọi điện tới, hắn vẫn sẽ nghĩ chỉ có duy nhất bản thân thấy được, nhưng hiện tại ngoài hắn ra thì lại có thêm Lâm Đặng.

Nhưng tại sao lại chỉ có hai người bọn hắn? Liệu có người thứ ba hay không?
Cố Triều càng nghĩ càng không thể hiểu được.
Nhưng Lâm Đặng hiện tại có thể đang rất hoảng loạn, hắn phải trấn an cô trước: "Trước mắt em cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đi, cũng đừng nói với ai, cứ sống như bình thường."
"Nhưng lỡ...."
"Không sao đâu." Cố Triều cắt ngang lời cô: "Sẽ không có chuyện gì."
Lâm Đặng nghe hắn trả lời chắc nịch, hỏi lại: "Anh có phải có cách gì rồi không?"
"Không có." Cố Triều đáp: "Nếu nó nguy hiểm thì ngay từ lúc xuất hiện đã xảy ra rồi chuyện rồi.

Ngủ đi, đừng nghĩ nhiều."
Nói xong Cố Triều không cho cô nhiều lời đã trực tiếp cúp máy.
Hắn vén chăn xuống giường, bật đèn, dưới ánh sáng vết nứt càng xuất hiện rõ ràng, nhiều đến mức hắn dù di chuyển thế nào cũng không tránh được.
Hắn đột nhiên nhớ lại lời của thiếu niên:

"Không được làm hại Ngạn Từ Dương."
"Anh sẽ không sao đâu."
Trong thoáng chốc một suy đoán vụt qua đầu hắn, phải chăng những vết nứt này có liên quan đến việc Thu Trì xuất hiện trong giấc mơ của hắn, báo cho hắn biết.

Bằng không cậu làm sao biết được chuyện gì sẽ xảy ra, làm sao có thể nói hắn sẽ không sao?
Nghĩ lại mới nhớ, cả mười năm hắn chưa từng mơ thấy cậu, sao bây giờ mới nằm mơ thấy?
Vì ám ảnh sao?
Không đúng! Hắn chỉ cảm thấy tội lỗi, không đến mức phải ám ảnh.
Mà mỗi lần nằm mơ thấy thiếu niên, cậu đều để lại lời nhắn cho hắn.
Lần đầu là muốn hắn đừng hành hạ chính mình, bởi vì thời gian đó hắn đúng thật tự hành hạ chính mình.

Lần này là hắn sẽ không sao.

Chẳng lẽ hắn sẽ gặp phải chuyện gì đó sao?
Suy đoán của Cố Triều sau đó được chứng thực sau khi hắn đến công ty.
Hắn vẫn dùng thang máy riêng của mình, nhưng hắn vừa ấn nút bên trong thang máy liền vang lên mấy tiếng "ken két" cực lớn, nghe giống như tiếng dây bị kéo căng đến đứt.
Cố Triều: "!!!"
Cố Triều lập tức lùi người ra sau, tiếp theo đó là hàng loạt tiếng động cực lớn liên tiếp, chiếc thang máy rơi thằng xuống tầng của hắn, khói bụi từ khe hở bay ra tán loạn.
Cố Triều ngơ người nhìn cánh cửa thang máy mở ra, trần thang máy đã bị sập xuống, ngay vị trí hắn thường hay đứng là một thanh sắt cắm thẳng xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK