Mục lục
[Hệ Thống Xuyên Thư] Sau Khi Xuyên Qua Nam Chính Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trước tiên Cố Triều đưa Thu Trì đi ăn sáng rồi mới chở đến trường.
Trường cậu và nơi làm việc của Cố Triều rõ ràng là ngược hướng nhau, mỗi lần đưa đi như vậy, rõ ràng rất mất thời gian.
Nhưng cậu muốn bảo hắn thôi đừng chở cậu đi nữa thì hắn lại nói.
Cố Triều nhìn cậu, "Chẳng lẽ em thấy anh không đủ tốt với em?"
Thu Trì vội vàng lắc đầu: "Không có, anh rất tốt."
"Anh có làm hại em không?"
"..." Thu Trì lắc đầu, "Không có."
"Anh tình nguyện làm cho em." Cố Triều cảm thấy chính mình rất có đạo lý, "Vậy em nên làm thế nào?"
"Nghe lời anh."
"Ngoan." Cố Triều hài lòng xoa đầu cậu: "Vậy mới được."
Thu Trì bị Cố Triều dẫn dắt nói chuyện đến không nói được nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời hắn.
Trước khi mở cửa bước xuống xe, Cố Triều kéo cậu lại hôn một phát nói: "Em học ngoan nhé."
"Anh đừng hôn mãi thế." Thu Trì xấu hổ nói, "Em vẫn còn đang cảm, anh sẽ bị lây đấy."
"Nếu không phải em còn đi học, anh còn đi làm." Cố Triều trầm giọng cười nói: "Thì anh chỉ muốn ôm hôn em cả ngày."
Thu Trì xấu hổ cúi mặt, nói: "Em vào trường đây."
"Em không cho anh một nụ hôn tạm biệt sao?"
Còn đòi hôn tạm biệt! Thu Trì không ngờ Cố Triều khi yêu lại bám người như vậy, cuồng nhiệt như vậy, một lần nữa cậu cảm thấy tiểu thuyết gốc đúng là không đáng tin chút nào.
Nhưng nhìn gương mặt chờ mong của Cố Triều, Thu Trì cũng cảm thấy không còn cách nào, cậu nhướng người qua hôn hắn một cái nói: "Anh đi làm cẩn thận nhé."
"Vậy mới ngoan." Cố Triều gật đầu hài lòng.
Thu Trì xấu hổ muốn chết, Cố Triều còn đang chờ cậu trả lời mà đã như vậy rồi, vậy sau khi trả lời rồi thì như thế nào? Không lẽ phải dính lấy nhau hai mươi bốn trên bảy à?
Thu Trì bước xuống xe vào trường, hôm nay cậu đi khá sớm cho nên trong lớp tạm thời không có ai.
Thu Trì cất cặp đi rồi đến vị trí của mình ngồi xuống, cậu nhìn qua vị trí của Lâm Đặng, thầm nghĩ không biết bây giờ cô đang làm gì, thời hạn nhiệm vụ chỉ còn ba ngày, dù không phải vì nhiệm vụ, cậu cũng sẽ giúp cô.

Nguyên tác dì Lâm còn sống đến lúc nữ chính và nam chính ở bên cạnh nhau, Thu Trì sẽ không vì bản thân mà hại mất một người vô tội.
Cậu lấy điện thoại ra, gọi cho Lâm Đặng, khuất mắc cuối cùng của cậu phải nói chuyện với Lâm Đặng mới có thể gỡ bỏ.
Nhưng rất tiếc, đầu dây bên kia lại nói máy bận, xem ra cậu chỉ có thể cố gắng chờ Lâm Đặng đến, trực tiếp gặp mặt để hỏi cô.
Thời gian dần trôi, những người khác cũng đã đến, bọn họ đều đến hỏi thăm vì sao hôm qua Thu Trì lại xin nghỉ.
Đây là lần đầu tiên Thu Trì được bạn cùng lớp hỏi han nhiều như vậy, cảm giác rất lạ cũng rất vui, cậu qua loa giải thích hôm qua bản thân bị cảm cho phải ở nhà tịnh dưỡng.
Nghe giọng cậu khàn khàn, mọi người đều tin thật, bảo cậu lập đông đến rất dễ cảm lạnh, chăm sóc nghỉ ngơi chính mình cho tốt.
Thu Trì cảm ơn bọn họ, thì ra cảm giác được bạn bè quan tâm là như vậy.
Mọi người đều đến và ngồi vào vị trí của mình hết rồi, chỉ riêng vị trí của Lâm Đặng lại trống không, Thu Trì trong lòng sốt ruột, cậu chưa từng thấy cô đi trễ bao giờ.
Còn năm phút nữa là vào tiết, ngay lúc cậu chuẩn bị gọi cho Lâm Đặng một lần nữa thì cô đã xuất hiện ở trước cửa, gương mặt có chút hốc hác, vẻ mặt tiều tụy đi hẳn, hoàn toàn không có dáng vẻ dương quan sáng lạn của thường ngày.
Lâm Đặng nâng mi mắt lên vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thu Trì, cô hoảng hốt, sau đó lập tức quay mặt đi, im lặng quay về chỗ ngồi của mình.
Thu Trì dõi theo ánh mắt cô, cậu không hiểu vì sao cô lại tránh ánh mắt mình, cậu muốn đứng lên giữ Lâm Đặng hỏi cô có chuyện, nhưng lúc này tiếng chuông reo lên, thông báo đã đến giờ học.
Liễu Quân cầm tài liệu mở cửa bước vào, bảo mọi người ổn định chỗ ngồi, bắt đầu bài giảng.
Thu Trì không còn cách nào khác, đành chờ đến khi tiết học kết thúc.
Nhưng điều Thu Trì không ngờ là khi tiết học vừa kết thúc, Thu Trì còn chưa đứng dậy thì Lâm Đặng đã đến tìm cậu trước.
Cô đứng trước mặt cậu, tay cô nắm chặt quai đeo cặp, gương mặt hốc hác lo âu, cô cúi đầu ngập ngừng nói: "Tiểu Trì, chúng ta nói chuyện chút được không?"
"Được." Thu Trì nói.
Lâm Đặng: "Chúng ta ra chỗ khác nói đi."
Thu Trì gật đầu, cả hai đi lên sân thượng của trường, Lâm Đặng ra ngoài sân thượng được vài bước liền gọi, "Tiều Trì à?"
Dứt lời cô quay người lại, hai mắt lấp lánh nước.
Thu Trì sững sốt một trận.

Còn chưa nói gì hết mà! Sao nữ chính cô lại khóc trước rồi vậy?

"Tiều Trì à." Lâm Đặng sụt sùi gọi.
Thu Trì đứng đối diện gật đầu, em ở đây nữ chính à! Chị đừng khóc nữa mà.
Trong lúc Thu Trì không đề phòng, Lâm Đặng đột nhiên chạy đến, ôm chầm lấy cậu.
Thu Trì hết cả hồn, cậu mờ tròn mắt đưa tay lên cao, đm cái tư thế nay! Éo dám động luôn!
Trước kia cậu vì Cố Triều không dám thân thiết quá mức với Lâm Đặng, hiện tại càng không dám được không! Nếu Cố Triều phát hiện, Thu Trì không sợ bị hắn đánh gãy chân chó, chỉ sợ bị hắn làm cho gãy thắt lưng.
"Lâm Đặng..." Thu Trì trong lòng sợ hãi, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, "Cậu trước hết bình tĩnh...!đừng, đừng khóc."
"Tiểu Trì." Lâm Đặng ở trong lòng ngực cậu, nói: "Xin lỗi cậu."
Xin lỗi về cái gì mới được! Nữ chính à, tôi chỉ muốn hỏi cô vài câu mà thôi, sao chưa gì cô lại xin lỗi tôi trước rồi! Tôi còn chưa xin lỗi cô đây này!
Thu Trì không hiểu nổi, "Cậu có làm gì sai đâu, sao lại phải xin lỗi?"
Lâm Đặng buông cậu ra, cô lau nước mắt, nói: "Tớ có lỗi với chính mình, có lỗi với cậu."
Nữ chính à, cô cứ nói xin lỗi với tôi, nhưng rốt cuộc cô có lỗi với tôi ở chỗ nào mới được chứ? Thu Trì cảm thấy mình kiên nhẫn vl: "Được rồi, cậu cứ xin lỗi mãi thế thì cậu phải nói cho tớ biết là cậu xin lỗi vì lý do gì mới được chứ."
Lâm Đặng nghe vậy cụp ánh mắt, vẻ mặt muốn nói lại thôi, cô cắn môi nhắm mắt, dường như là cắn răng nói ra: "Tớ đã có suy nghĩ muốn bán mình."
Nói đến đây Lâm Đặng sợ Thu Trì sẽ lên tiếng nói gì đó, nếu như vậy sẽ khiến mọi dũng cảm của cô cố gắng tích góp lại tiêu tan hết: "Cậu khoan hãy lên tiếng." Cô lấy tay che miệng cậu lại, "Cậu hãy nghe tớ nói hết đã nhé."
Thu Trì muốn nói rằng bản thân có nói gì đâu, cậu còn không có ý định lên tiếng nữa là, nhưng vì để Lâm Đặng yên tâm, cậu chỉ có thể gật đầu.
Cô nói: "Cậu cũng biết tình trạng của mẹ tớ rồi đấy, bà ấy cần phải phẫu thuật, tuy cậu đã cho tớ mượn tiền, nhưng không đủ, bởi vì số tiền cần phẫu thuật quá lớn.

Tớ cũng đã cố xoay sở bên ngoài, nhưng vẫn không đủ.

Cho nên, cho nên..." Lâm Đặng lấy hai tay ôm mặt nói tiếp, "Khi cậu hôm đó cậu đến nhờ tớ, gặp Cố Triều trong phòng, tớ đã có suy nghĩ muốn ngủ với hắn ta, mặc dù tớ biết rõ là hắn, hắn...!Tiểu Trì, tớ rất kinh tởm lắm không?"
"Không đâu." Thu Trì muốn trấn an cô.

Lâm Đặng lắc đầu nói: "Đến tớ cũng cảm thấy kinh tởm chính mình."
"Lâm Đặng." Thu Trì gọi cô.
Lâm Đặng giật mình, cô từ từ buông hai tay xuống, đưa mắt nhìn Thu Trì.
Thu Trì thấy cô như vậy liền thở dài một hơi, cậu vỗ nhẹ lên vai cô mấy cái, nói: "Tớ hỏi cậu một câu được không?"
Lâm Đặng có vẻ không ngờ Thu Trì sẽ nói như vậy, nhưng cô vẫn nhìn cậu gật đầu.
Câu nhìn cô, đây là lần đầu tiên cậu thẳng thắn đối diện với cô như vậy.

Nghĩ lại, từ trước đến giờ bản thân cậu đã tự cho mình là đúng, đứng ở vòng ngoài, không coi trọng sự chính mình trong câu chuyện này, chỉ thật tâm muốn thoát khỏi tất cả rắc rối rồi tìm một nơi sống cuộc sống của chính mình.
Nhưng hiện tại đã có người nói muốn trân trọng cậu, cho nên, cậu cũng muốn một lần thử coi trọng chính mình, bước chân vào câu chuyện này.
"Cậu có thích Cố Triều không?"
Lâm Đặng bất ngờ trước câu hỏi của cậu, cô nhanh chóng lắc đầu nói: "Tớ không thích hắn ta, trái lại tớ còn rất ghét hắn, mỗi khi hắn đột nhiên xuất hiện cướp lấy cậu đi mất."
Lâm Đặng cười khổ, "Rõ ràng là ghét cay ghét đắng, nhưng lại có suy nghĩ muốn bán mình cho hắn."
Câu trả lời của cô khiến Thu Trì cảm thấy nhẹ nhõm, cậu không cần phải cảm thấy có lỗi với Lâm Đặng khi thích Cố Triều nữa.

Bức tường chắn giữa cậu và Cố Triều đã hoàn toàn được gỡ bỏ rồi.
"Cậu cũng không làm gì sai." Cậu nói.
Thu Trì đột nhiên nói câu như vậy khiến Lâm Đặng vô cùng bất ngờ, cô tròn mắt nhìn cậu.
"Tớ cũng không cảm thấy cậu kinh tởm ở chỗ nào." Cậu nói: "Tớ có thể hiểu cho hoàn cảnh của cậu lúc đó.

Nếu tớ là cậu, có lẽ tớ cũng giống như cậu." Thu Trì cười cười, "Cố Triều vừa đẹp trai vừa giàu có, so với mấy lão già râu ria xuề xòa, tớ dù có ghét Cố Triều đến đâu, nếu phải lựa chọn thì tớ sẽ lựa chọn ngủ với hắn.

Ít ra khi ngủ cũng được chiêm ngưỡng sự đẹp trai của hắn, cậu thấy đúng không?"
Lâm Đặng bật cười, cô không biết cậu thật sự lựa chọn như vậy hay chỉ là muốn an ủi cô, nhưng nhờ như vậy lòng cô đã thoải mái hơn nhiều.
Cô nhìn cậu, ánh mắt đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cô hỏi: "Cậu thích Cố Triều phải không?"
Thu Trì hơi bất ngờ, nhưng cậu không hề có ý định muốn giấu cô, liền gật đầu.
"Quả nhiên thế." Lâm Đặng nói, vẻ mặt có chút đau khổ.

Thu Trì hỏi cô: "Cậu cảm thấy kinh tởm không?"
Lâm Đặng mỉm cười lắc đầu, "Đến bây giờ tớ vẫn có cảm giác Cố Triều là một người rất nguy hiểm, nếu ở gần hắn ta, nhất định sẽ gặp xui xẻo, tớ không muốn cậu ở gần một người như vậy.

Nhưng nếu cậu thật sự thích hắn, vậy tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình."
Cô mỉm cười thật nhẹ, nụ cười tựa như ngọc, "Bởi vì chúng ta là bạn mà phải không?"
Câu nói này khiến Thu Trì kinh ngạc đến tròn mắt, nhưng rất nhanh cậu đã lấy lại bình tĩnh, gật đầu đáp: "Ừm, là bạn."
"Cũng muộn rồi." Lâm Đặng đột nhiên đổi đề tài, "Chúng ta cùng đi ăn trưa nha."
Thu Trì cũng không bị bất ngờ, nhưng cô vừa vặn nói xong thì bụng Thu Trì cũng kêu lên một tiếng.

Lâm Đặng bật cười một tiếng, Thu Trì ngượng ngùng gãi đầu, không còn cách nào khác chỉ đành gật đầu đồng ý với cô.
Lúc đi xuống cầu thang, Thu Trì mới sực nhớ ra một chuyện, cậu dừng chân, quay người nhìn Lâm Đặng hỏi: "Ban nãy cậu vẫn chưa giải thích cho tớ, cậu vì cái gì mà xin lỗi tớ."
Lâm Đặng vội vàng lắc đầu nói: "Bây giờ không cần thiết nữa."
Không cần thiết nhưng tôi tò mò mà! Thu Trì trong lòng gào thét một tiếng, bên ngoài cậu lại im lặng không nói gì, quay người đi về phía trước.
Lâm Đặng ở phía sau, lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt cô nhìn cậu dường như muốn khóc.
Tớ xin lỗi cho phần tình cảm tớ dành cho cậu.
----------------------
Góc ngoài lề:
Lâm Đặng: Tiểu Trì, mãi là bạn tốt nhé.
Cố Triều: Cô tránh xa em ấy ra là được.
Lâm Đặng: Không thích đấy.

Tiểu Trì ơi, Cố Triều muốn đánh tớ.
Thu Trì: Anh sao lại bắt nạt con gái như thế chứ?
Cố Triều: ...!Anh không có..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK