• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng thứ hai Hàn Dạng có tiết, hai người hẹn xế chiều đi cục Dân Chính đăng ký.

Sau khi ăn sáng xong, Hách Liên Tình đưa Hàn Dạng đến trường học, tới nơi liền dặn cậu, “Nhớ không được ăn đồ lạnh cùng đồ cay.”

“Kỳ thực em cũng không có nghiêm trọng như vậy đâu.” Hàn Dạng nói, ngày đó chỉ là ngoài ý muốn thôi.

“Vậy sao? Ai đau đến chật vật lăn lộn trên giường, nhất định phải là anh bồi ngủ mới ngưng lại?” Hách Liên Tình nói.

“………” Ai muốn anh bồi ngủ a!

Hàn Dạng đỡ trán, nói, “Em biết rồi, anh đi làm đi.”

“Được, buổi trưa chờ anh cùng ăn cơm.” Hách Liên Tình nói xong cũng lái xe ly khai.

Hàn Dạng thấy xe hắn đã đi xa, mới quay người tiến vào trường học.

Trên đường đến phòng học Hàn Dạng đụng phải anh em ngày đó cùng ăn cơm, nói chuyện mới biết Xá Trường cũng giống như cậu bị viêm dạ dày cấp tính, phỏng chừng là ăn thức ăn không sạch sẽ cùng ngày.

Hàn Dạng hỏi tình huống của Xá Trường một chút, biết tên đó đã không sao liền yên lòng, quyết định sau này vẫn là tự mình làm cơm thì tốt nhất.

Buổi sáng Hàn Dạng vốn là có bốn tiết, nhưng bởi vì trường học mời nhân viên cao tầng của một tập đoàn nổi danh đến diễn thuyết, kết thúc tiết thứ nhất, tất cả mọi người đều đến hội trường.

Lúc trước Hàn Dạng rất mong đợi với bài diễn thuyết lần này, cậu muốn nghe một chút kinh nghiệm cùng lời khuyên của người thành công, thế nhưng vừa nghĩ tới buổi chiều sẽ cùng Hách Liên Tình đi đăng ký, tâm tư của cậu toàn bộ bay đi, do dự, căng thẳng, kích động, còn có chút ngạc nhiên.

Nghĩ tới đây, cậu không khỏi lại nhớ đến sáng sớm Hách Liên Tình nói đúng buổi trưa chờ cậu ăn cơm, lẽ nào buổi trưa hắn muốn đến đây sao?

“Hàn Dạng, nghĩ gì thế?” Một xá hữu lên tiếng.

“Không có chuyện gì.” Hàn Dạng lấy lại tinh thần, phát hiện mình thất thần, từ khi ở cùng với Hách Liên Tình số lần thất thần của cậu tăng lên không ít.

“Dạo này hay thấy cậu như vậy lắm, yêu đương cũng không đến nỗi trầm mê như vậy đi?” Người nọ trêu ghẹo nói, “Nhớ lần sau mang em dâu đi ăn một bữa cơm a.”

Hàn Dạng cười cười không nói gì, đem tầm mắt chuyển lên khán đài.

Buổi trưa Hách Liên Tình tới đón Hàn Dạng ăn cơm, cân nhắc đến dạ dày của Hàn Dạng, hắn đặc biệt tìm một nhà hàng Quảng Đông.

Lúc ăn cơm Hàn Dạng nhớ tới diễn thuyết hôm nay, hỏi Hách Liên Tình, “Công ty của các anh lại có thể nhận lời mời như thế này sao?”

“Ừ, phòng Quan hệ xã hội phụ trách.” Hách Liên Tình nói.

“Vậy công ty của anh sẽ nhận sinh viên tốt nghiệp khoá này đến thực tập sao?” Hàn Dạng hỏi.

“Em muốn làm thực tập sinh?” Hách Liên Tình ngẩng đầu nhìn cậu.

“Em chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.” Hàn Dạng nói. Kỳ thực trước kia cậu cũng nghĩ như vậy, Hách Liên tập đoàn như vậy có rất nhiều người muốn chen vào, cậu cũng không ngoại lệ. Bất quá bây giờ lại có quan hệ này nọ với Hách Liên Tình, cậu liền có chút do dự, Hách Liên Tình miệng độc như vậy, chắc chắn sẽ không buông tha cho cậu.

Quả nhiên, một giây sau cậu liền nghe Hách Liên Tình nói, “Ngoài miệng nói không, trong lòng lại rất muốn đi?”

“………” Hàn Dạng câm nín nhìn hắn, những lời này là có thể dùng như vậy sao?

“Em nghe nói công ty của anh trong khoảng nhận người rất nghiêm khắc, bình thường sẽ không nhận sinh viên mới tốt nghiệp.” Hàn Dạng nói.

“Cũng không phải không được.” Hách Liên Tình nhìn cậu, một bộ ‘Em thì làm sao mà biết được’.

Hàn Dạng cùng hắn nhìn nhau vài giây, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Hách Liên Tình đợi không được cậu nói vài câu tốt, khó chịu mà gõ nhẹ trên mặt bàn, “Có muốn đến làm việc hay không?”

“Muốn.” Hàn Dạng chân thành mà nói.

“Hm?” Hách Liên Tình nhấc cằm.

“Bất quá Hách Liên tập đoàn quá xa vời, có lẽ em nên từ công ty nhỏ học lên thì tốt hơn.” Hàn Dạng nói.

Loay hoay mãi không lừa được, Tình Cách Cách hừ một tiếng, tiếp tục ăn cơm.

Hàn Dạng cúi đầu hé miệng không tiếng động mà nở nụ cười, không thuận ý anh đâu.

“Ơ! Tình nhi!”

Phía sau Hàn Dạng truyền đến một tiếng gọi, hai chữ ‘Tình nhi’ kéo dài dằng dặc, Hàn Dạng sặc một cái, theo phản xạ mà ngẩng đầu nhìn Hách Liên Tình đang ngồi đối diện, liền thấy hắn đen mặt nhìn phía sau lưng cậu.

Ngoại trừ lần đầu đến Hách Liên gia, đây vẫn là lần đầu tiên nghe có người gọi Hách Liên Tình là Tình nhi, hơn nữa còn là nơi công cộng, cậu phi thường hiếu kỳ ai mà gan to như vậy!!

Từ Lạc Chiêu từ phía sau đi tới, vỗ vỗ vai Hách Liên Tình, “Hai ngày trước còn mượn rượu tiêu sầu, hôm nay sao có tâm tình đi ăn cơm vậy? Cũng không gọi tôi! Quá vô lương tâm đi!”

Hách Liên Tình khẽ liếc cái móng heo đang đặt trên vai hắn, Từ Lạc Chiêu ngoan ngoãn thả ra, quay đầu lại nhìn thấy Hàn Dạng, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Hoá ra là mang vợ bé nhỏ nhà cậu đến ăn cơm à? Xin chào, tôi là Từ Lạc Chiêu.”

Hàn Dạng khi nghe đến câu ‘Mang vợ bé nhỏ nhà cậu đến ăn cơm’ liền có chút bối rối, rồi nghe y chào hỏi mình, liền đứng lên gật đầu, “Xin chào, tôi là Hàn Dạng.”

“Ồ ~ ” Từ Lạc Chiêu gật gật đầu, “Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

“? ” Hàn Dạng không rõ vì sao, cậu có đại danh đâu chứ?

“Ngồi xuống ăn cơm, không cần để ý đến y.” Hách Liên Tình nói với Hàn Dạng.

“Đúng đúng đúng, ngồi xuống trước, chúng ta cùng ăn.” Từ Lạc Chiêu giống như quen biết mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Hàn Dạng.

“Cậu ngồi chỗ nào?” Hách Liên Tình nhẹ nhàng mà hỏi, ánh mắt bén nhọn nhìn tay y.

Bàn tay đang kéo ghế của Từ Lạc Chiêu dừng lại, giơ tay đầu hàng nói, “Được được được, tôi với cậu ngồi.” Nói xong liêng chạy qua phía Hách Liên Tình, chuẩn bị cùng hắn ngồi một chỗ, bất quá mới vừa đi tới Hách Liên Tình liền đem cái ghế bên cạnh đẩy đi chỗ khác, biểu thị không hoan nghênh y.

“………” Từ Lạc Chiêu câm nín, “Tôi chỉ là muốn cùng ăn một bữa cơm thôi mà.”

“Từ chối.” Hách Liên Tình mặt than.

Hàn Dạng thực sự không nhịn được, khẽ cười ra tiếng, thấy hai người đồng thời nhìn về phía cậu liền vội vã im tiếng.

“OK.” Từ Lạc Chiêu nói, “Hôm nay tôi không quấy rầy các cậu nói chuyện yêu đương, miễn cho có người lại muốn tìm tôi mượn rượu tiêu sầu.”

“Nói xong thì phắn.” Hách Liên Tình nói.

“Vậy tôi đi đây!” Từ Lạc Chiêu nhún nhún vai.

Từ Lạc Chiêu đi rồi, Hách Liên Tình nhìn Hàn Dạng nói, “Em mặt đỏ cái gì? Sao lúc này da mặt lại mỏng như vậy?”

Mới vừa mới nghe Từ Lạc Chiêu nói hai người nói chuyệ yêu đương, Hàn Dạng có chút không rõ, thế nhưng vừa nghe Hách Liên Tình nói cậu như vậy liền kỳ quái, người này nói mình ngày thường da mặt rất dày.

Nhưng là Từ Lạc Chiêu nói đến xem, đối phương biết sự tồn tại của mình, còn biết quan hệ của mình với Hách Liên Tình. Chẳng lẽ là không chỉ người nhà Hách Liên Tình biết, mà ngay cả bạn bè của hắn cũng biết?

Nghĩ tới đây Hàn Dạng không khỏi nhìn Hách Liên Tình, mang theo nghi hoặc.

“Nhìn cái gì?” Hách Liên Tình hỏi.

“Bạn anh biết quan hệ của chúng ta sao?” Hàn Dạng hỏi.

“Chúng ta có quan hệ gì?” Hách Liên Tình hỏi.

Hàn Dạng trầm mặc, đáy mắt Hách Liên Tình đáy mắt chợt lóe một tia trào phúng nhàn nhạt, bưng canh lên uống, mới vừa nhấp một hớp liền nghe Hàn Dạng nói, “Quan hệ chồng chồng chưa cưới.”

“Khụ!” Hách Liên Tình bị câu nói này làm sặc, suýt chút nữa đem canh trong miệng phun ra ngoài, vội vàng che miệng ho khan.

Hàn Dạng thấy thế vội vàng  đưa cho hắn khăn giấy, Hách Liên Tình tức giận nhìn về phía cậu, “Em nói chuyện có thể hay không…” Lời của hắn khi nhìn thấy ý cười dưới đáy mắt Hàn Dạng bỗng nhiên dừng lại, có chút thất thần.

Khoảng thời gian hai người ở chung cho tới nay, đây là lần đầu tiên Hách Liên Tình nhìn thấy Hàn Dạng lộ ra vẻ mặt này, đáy mắt hàm chứa ý cười rõ ràng, làm cho lòng hắn đều mềm nhũn.

Hàn Dạng lần đầu làm cho Hách Liên Tình nghẹn đến sặc nước, trong lòng có chút vi diệu. Thấy hắn thẳng tắp nhìn mình, Hàn Dạng ma xui quỷ khiến mà kêu một tiếng, “Tình nhi.”

“Em náo loạn cái gì?!” Hách Liên Tình cả giận nói.

Hàn Dạng cười đem giấy ăn nhét vào trong tay hắn, “Anh lau miệng đi, dính cả nước canh lên kìa.” Nói xong chỉ chỉ khóe môi.

Hách Liên Tình hừ một tiếng, lấy giấy ăn lau lau, nghĩ thầm lần sau bắt em dùng thứ khác lau cho anh.

Buổi chiều các cặp tình nhân đến đăng kí ở cục Dân Chính chỉ có hai người bọn họ là nam, sau khi Hàn Dạng bước vào có chút không được tự nhiên, luôn cảm giác tất cả mọi người đang nhìn bọn họ, Hách Liên Tình vẫn là một bộ duy ngã độc tôn (ta là nhất), đối với người nào quăng ánh mắt tới đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Giao xong phí thủ tục, hai người qua một bên điền bảng.

Lúc Hàn Dạng viết xuống tên chính mình, đột nhiên nghĩ tới cảnh tượng lần đầu tiên hai người gặp mặt, Hách Liên Tình lúc đó cùng với Hách Liên Tình hiện tại mang đến cho cậu cảm giác hoàn toàn khác nhau, không biết vì sao, trong lòng cứ như là đang mơ.

Cậu giương mắt nhìn Hách Liên Tình ở bên cạnh, phát hiện hắn đang cúi đầu điền thông tin, hắn viết rất nhanh, kiểu chữ phi thường đẹp đẽ.

Sau này mình sẽ cùng người này sống hết đời sao? Phải nói với ông nội như thế nào mới tốt đây, ông có phản đối hay không?

Hàn Dạng nghĩ như vậy, động tác ngừng lại.

Kỳ thực vừa nghĩ tới lúc trước Hách Liên Tình ở bệnh viện với mình, cảm giác tốt vô cùng.

“Em bị chứng ngẩn người giai đoạn cuối à?”

Bên tai vang lên thanh âm Hách Liên Tình, Hàn Dạng hoàn hồn liền thấy hắn một bộ ‘Có bệnh sớm trị một chút’ nhìn mình.

Mình thật sự muốn cùng cái tên miệng lưỡi độc ác này sống hết đời sao? Đột nhiên có chút mệt, một chút ôn nhu ở bệnh viện của Hách Liên Tình căn bản không sánh được.

Lúc này nội tâm Hàn Dạng kinh bỉ.

Sau khi điền xong bảng nộp lên, nhân viên công tác mang hai người đến khu đại sảnh tuyên thệ, vừa vặn có người đang ở đó tuyên thệ.

“Thật ngu xuẩn.” Hách Liên Tình nói.

“Vậy thì không cần tuyên thệ?” Hàn Dạng hỏi.

Cuối cùng hai người cũng không có tuyên thệ, trực tiếp đi đến chỗ chụp ảnh. Theo lời của Hách Liên Tình chính là: Có một số việc phải dùng hành động chứng minh, nói suông chỉ vô dụng.

Hàn Dạng cảm thấy rất chính xác, nếu tuyên thệ hữu dụng, xã hội cũng không có nhiều vợ chồng ly hôn như vậy.

“Tới gần một chút, gần thêm chút nữa.” Thợ chụp ảnh cầm camera nói với hai  người.

Hách Liên Tình thờ ơ mà đứng, Hàn Dạng không có cách nào chỉ có thể dựa vào sát bên cạnh hắn, liền bị Hách Liên Tình ôm eo. Cậu vừa ngẩng đầu liền thấy bốn chữ ‘Yêu thương nhung nhớ’ trên mặt Hách Liên Tình.

Hàn Dạng, “………”

Lấy giấy hôn thú màu đỏ từ trong tay nhân viên công tác, trong lòng Hàn Dạng từ căng thẳng biến thành thở phào nhẹ nhõm.

Quả thật kết hôn rồi, cùng Hách Liên Tình. Hàn Dạng nhìn tờ giấy.

“Đi, về nhà.” Hách Liên Tình đem tờ giấy nhét vào trong túi, kéo Hàn Dạng rời đi.

Lúc đi ra, Hàn Dạng nghe phía sau truyền đến tiếng thảo luận nho nhỏ.

“Trời ạ, đó có phải là tổng giám đốc Hách Liên tập đoàn Hách Liên Tình không? Tôi đã từng thấy anh ấy ở trên tạp chí!”

“Đúng rồi! Tôi không nhìn lầm đi, anh ấy đến đăng ký kết hôn? Nam sinh bên cạnh anh ấy là ai vậy?”

“Nếu không phải đến kết hôn chẳng lẽ là đến ly hôn sao? Lại thêm một nam nhân độc thân rồi!”

“Hách Liên tổng giám đốc so với trên ảnh thoạt nhìn anh tuấn hơn hẳn, nam sinh bên cạnh anh ấy cũng thật đẹp trai! Có thể chụp ảnh không nhỉ? Đây là một tin hot a!”

“Tốt nhất là đừng dại, lần trước có phóng viên chụp bậy cuối cùng cả toà soạn đều phá sản!”

Nghe đến mấy câu này, Hàn Dạng không khỏi nhăn mặt, kéo tay áo Hách Liên Tình, nhẹ giọng nói, “Tất cả mọi người đang nhìn chúng ta…”

Hách Liên Tình nhìn tay cậu đang lôi kéo mình, mới nói, “Vậy thì sao chứ? Cùng anh kết hôn rất mất mặt?”

“Em không phải ý này, chỉ là…” Hàn Dạng ho nhẹ, “Chỉ là cảm thấy không quen.”

“Muốn anh đi làm cho bọn họ câm miệng?” Hách Liên Tình hỏi.

“Thôi, không cần đâu.” Hàn Dạng nói, sợ lúc trở về phỏng chừng lại càng gây nổi bật hơn.

Sau khi lên xe Hách Liên Tình khởi động xe rời đi, Hàn Dạng ngồi ở vị trí phó lái cầm giấy hôn thú màu đỏ ra nhìn.

Cậu nhìn chằm chằm bức ảnh của hai người ở trên giấy hôn thú cảm giác thật không chân thực. Cậu và Hách Liên Tình thật sự kết hôn rồi, mà lúc này trong lòng cậu cũng không có chống cự.

Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa

GIẤY HÔN THÚ

Người chứng nhận: Hàn Dạng.

Thật thần kỳ a! Hàn Dạng nghĩ thầm.

Trong lúc cậu nhìn đến xuất thần, Hách Liên Tình bên cạnh vươn tay lấy tờ giấy trong tay cậu, Hàn Dạng ngẩng đầu nhìn hắn.

Hách Liên Tình cau mày mà nhìn bức ảnh phía trên, rõ ràng không hài lòng lắm, “Thật xấu.”

“Hả? Sao có thể a.” Hàn Dạng nhìn kí một chút, cậu cảm thấy rất ổn, thợ chụp ảnh vừa nãy chọn trong mười mấy tấm mới trúng một tấm mặt Hách Liên Tình coi như không có thúi.

Hách Liên Tình xì một tiếng, “Thiếu mất dấu ấn.”

Hàn Dạng nói, “Đâu có, này không…”

Lời của cậu bị Hách Liên Tình chặn lại, Hách Liên Tình một tay cố định gáy cậu, môi chạm môi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK