• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không để cho Hàn Dạng biết chuyện mình tự hầm canh,  hôm sau Hách Liên Tình trở về nhà chính, đem lời của Hàn Dạng nói với Chu thẩm một lần, hỏi bà là canh hầm có vấn đề gì.

Chu thẩm nghe vậy bật cười nói, “Thiếu gia, thím làm đầu bếp nữ đã nửa đời người, tay nghề nhất định so với cậu tốt hơn rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Hách Liên Tình cau mày.

“Thử thêm vài lần là tốt rồi, buổi trưa thím đã đem nguyên liệu chuẩn bị xong.” Chu thẩm cười trêu ghẹo, “Không biết thiếu gia có kiên trì hay không?”

“Không phải chỉ nấu canh thôi sao?” Mặt Hách Liên Tình không cảm xúc nói chuyện, trong lòng lại đem Tiểu Cá Mắm Hàn Dạng ngồi mát ăn bát vàng kia đảo qua đảo lại rán toàn bộ.

Chu thẩm nói, “Tốt lắm, để thím dạy cậu, hôm nay phải..”

“Canh bao tử lợn hầm tiêu.” Hách Liên Tình nói.

“Rồi.” Chu thẩm cười đem nguyên liệu đã chuẩn bị xong từng cái nói với Hách Liên Tình một lần.

Bởi vì phải học hầm nhiều loại canh, Hách Liên Tình quyết định ghi lại vào vở, đem mỗi một nguyên liệu rồi số lượng yêu cầu của loại canh đó nhớ kỹ.

Quản gia ở một bên nhìn thấy thiếu gia nhà mình chăm chỉ học hỏi, từ đáy lòng mà cảm thán một câu: Hống lão bà thực sự là không dễ dàng a!

Đêm đó Hách Liên Tình đem canh hầm mang về. Hàn Dạng mở bình giữ ấm ra có thể ngửi thấy hương vị nồng đậm, dạ dày lợn cùng tiêu trộn lại với nhau, canh hầm ba tiếng mùi vị thiên về nồng, thế nhưng mùa đông uống phi thường thích hợp.

“Thế nào?” Thấy Hàn Dạng nhấp một hớp canh, Hách Liên Tình lên tiếng hỏi.

“Tốt vô cùng, chỉ là mùi vị có chút nồng.” Hàn Dạng nói.

“Do tiêu sao?” Hách Liên Tình tự mình nhấp một hớp, quyết định lần sau bớt tiêu lại một chút.

“Ừm, nhưng vẫn ngon.” Hàn Dạng vừa nói vừa uống một hớp.

Này còn tạm được. Hách Liên Tình nghĩ thầm.

Hàn Dạng uống xong trong chén, chuẩn bị múc tiếp, Hách Liên Tình ngăn lại, nói, “Đừng uống nữa, lần sau nói bọn họ thả ít tiêu một chút.”

“Không có chuyện gì, sư phụ nấu canh cũng cực khổ, không nên lãng phí.” Hàn Dạng nói.

“Biết vậy là tốt.” Hách Liên Tình nói như vậy, nhưng vẫn ngăn lại Hàn Dạng.

“Sao?” Hàn Dạng không nghe rõ lời của hắn.

“Không có gì, ăn cơm.” Hách Liên Tình nói.

“Được.” Hàn Dạng gật gật đầu, tiếp tục ăn cơm.

Một tuần kế tiếp Hách Liên Tình mỗi ngày đều mang canh trở về, có ngày Hàn Dạng không nhịn được hỏi hắn, “Đầu bếp mới tới mỗi ngày đều luyện tập tay nghề sao?”

Hách Liên Tình đang ăn cơm dừng lại, “Em quản nhiều như vậy làm gì?”

“Em chỉ cảm thấy như vậy quá phiền toái, không có ai ở nhà, còn phiền sư phụ mỗi ngày giúp em hầm canh.” Hàn Dạng không quá tự nhiên nói, “Kỳ thực tự chúng ta hầm là tốt rồi.”

“Em cứ coi như hắn ăn no rửng mỡ.” Hách Liên Tình không nhịn được nói.

“………” Hàn Dạng không còn gì để nói.

“Nhớ đến cảm ơn.” Hách Liên Tình nhắc nhở cậu.

“Vâng vâng vâng, Hách Liên đại gia.” Hàn Dạng nói.

Hách Liên đại gia đối với sự thức thời của Hàn Cá Mắm phi thường hài lòng, múc cho cậu thêm chút canh, “Thưởng em.”

“Tạ ơn Cách Cách ban thưởng.” Hàn Dạng nói, trong mắt đều là ý cười.

“Câm miệng.” Hách Liên Tình quát khẽ, “Em bây giờ là muốn trèo cao đúng không? Kêu một tiếng nữa thử xem.”

Hàn Dạng le lưỡi một cái, tâm tình khoái trá mà cúi đầu ăn cơm.

**

Buổi trưa tan học Hàn Dạng bị đạo sư (người hướng dẫn) gọi lại, hai người cùng xuống lầu.

Đạo sư nói, “Tiền thưởng của hạng mục lúc trước, đã chuyển vào thẻ của em.”

Hàn Dạng gật gật đầu, “Vâng, cảm ơn lão sư.”

Đạo sư vung tay, “Khách khí cái gì, khoảng thời gian này cực khổ rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”

Hàn Dạng cười nói, “Không khổ cực ạ.” Cậu còn muốn cảm ơn đạo sư cho cậu cơ hội như vậy.

Đạo sư vỗ vỗ vai cậu, nói, “Được rồi, về đi.”

Hàn Dạng gật đầu, “Hẹn gặp lại, lão sư.”

Bởi vì buổi chiều không có lớp, Hàn Dạng đến nhà ăn trường học ăn cơm rồi trực tiếp trở về nhà.

Cậu mới vừa trở lại, điện thoại di động gửi tin nhắn nhắc nhở thẻ ngân hàng có tin tức vừa mới có khoản chuyển vào, phía trên ghi hai chữ ‘Tiền thưởng’.

Hạng mục lần này chỉnh sửa bận rộn đến tận hai tháng, Hàn Dạng còn nhịn cơm tối không ít bữa. Bất quá mặc dù mệt, thế nhưng tiền thưởng cũng không tệ lắm, coi như đáng giá.

Hàn Dạng nhắn cho lão sư nói đã nhận được tiền, sau đó đến thư phòng mở máy tính. Sau khi mở máy cậu mở ra bên trong một văn bản gọi là ‘Giấy tờ’, phía trên ghi lại số nợ của cha mẹ cậu.

Hàn Dạng nhìn lại số tiền thưởng, có vài con số 0 sau đuôi, thế nhưng so với số tiền nợ khổng lồ này, vài con số 0 đều như muối bỏ bể.

Hàn Dạng lấy điện thoại di động tra xét khoản tiền để dành, tính lại một chút rồi đóng máy lại.

Lúc này điện thoại di động đặt ở bên cạnh vang lên, người gọi là Mạc Tố Á.

“Dì Tố.” Hàn Dạng đóng lại văn bản.

“A Dạng có ở nhà không?” Mạc Tố Á hỏi.

“Có ạ, dì trở về rồi sao?” Hàn Dạng hỏi.

“Mới từ sân bay đi ra, lát nữa tiện đường đi qua đón con về nhà ăn cơm, lát nữa gặp.” Mạc Tố Á cười nói.

“Vâng, lát nữa gặp.” Hàn Dạng nói.

Cúp điện thoại, Hàn Dạng gọi điện cho Hách Liên Tình, đối phương biểu hiện không có thời gian nói chuyện. Hàn Dạng đoán hắn đang bận, tự mình thu thập một chút, chờ Mạc Tố Á đến.

Khoảng hơn một tiếng sau Mạc Tố Á liền đến, đi cùng với Hách Liên Thừa.

“Ông nội không trở về sao?” Hàn Dạng hỏi.

“Gặp lão đồng bọn, lão gia tử nói ở thêm hai ngày.” Mạc Tố Á nói, đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, “Trời lạnh như thế, làm sao ăn mặc ít như vậy? Quần áo đủ ấm không? Ngày mai cùng ta đi mua đồ.”

“Được rồi được rồi, đã rất nhiều rồi ạ.” Hàn Dạng vội vàng nói. Lúc trước Hách Liên Tình đặt trước vài cái áo lông nhung, rồi kéo cậu đi mua không ít quần áo, hơn phân nửa số áo trong tiệm bây giờ đều là y phục của cậu.

“Vậy thì tốt, mặc nhiều một chút.” Mạc Tố Á nói, “Vừa nãy ta gọi cho A Tình nhưng nó không nghe máy, các con mấy ngày qua không giận dỗi đi? Nó có bắt nạt con không?”

“Không ạ, tốt vô cùng.” Hàn Dạng nói.

“Vậy ta an tâm rồi. Có mua quà cho bọn con, lát nữa cho con xem.” Mạc Tố Á nói.

“Vâng, cảm ơn dì Tố.” Hàn Dạng cười nói.

Mạc Tố Á đem quà về cho tất cả mọi người, ngoại trừ Hách Liên Tình cùng Hàn Dạng, ngay cả lão quản gia cùng Chu thẩm đều có, một số người hầu Mạc Tố Á cũng đem chút sô cô la trở về phân cho các cô. Đem quà chia xong Mạc Tố Á cùng Hách Liên Thừa lên lầu thu dọn đồ đạc, Hàn Dạng ngồi buồn chán, thấy Chu thẩm ở nhà bếp bận việc, quyết định đi qua hỗ trợ.

“Để con giúp một tay.” Hàn Dạng muốn rửa rau giùm, cậu vừa đi đến giúp Chu thẩm rửa rau, tiểu cô nương sợ hết hồn, vội vã đem rổ rau bưng qua một bên, nói, “Không cần không cần!”

“Vậy để tôi cắt rau?” Hàn Dạng hỏi.

“Không cần không cần!” Tiểu cô nương liều mạng lắc đầu.

“Cái đó…”

“A Dạng thiếu gia cậu đừng doạ nó, đi ra bên ngoài chờ đi.” Chu thẩm cười nói.

“Con chẳng có ai nói chuyện cả.” Hàn Dạng cũng cười.

“Vậy cậu hôm nay muốn uống canh gì? Chu thẩm hầm cho cậu.” Chu thẩm hỏi.

Hàn Dạng nghe bà nói như vậy, nhớ tới vị sư phó tuần này đến vẫn luôn giúp mình nấu canh, liền hỏi, “Chu thẩm, vị sư phó mới tới nấu ăn là người nào vậy?”

“Sư phó mới đến?” Chu thẩm không hiểu hỏi.

“Chính là người mấy ngày nay vẫn luôn hầm canh cho con, con muốn cảm ơn, làm phiền người đó rồi.” Hàn Dạng nói.

“À, thím còn tưởng người nào!” Chu thẩm vui vẻ, “Có vị nào đâu, này đó đều là thiếu gia hầm, hắn mỗi ngày đều trở về bảo thím dạy hắn đó.”

Hàn Dạng ngây ngẩn cả người, lại hỏi một lần, “Thím vừa nói là ai?”

“Tình thiếu gia a.” Chu thẩm nói, “Nói là phải dưỡng dạ dày cho cậu, mỗi ngày đều trở về thỉnh giáo thím làm như thế nào, còn ghi chép lại thành một quyển bút kí!”

Người cả tuần nay hầm canh cho cậu đều là Hách Liên Tình? Còn ghi lại thành một bản bút ký?!

Hàn Dạng bối rối, cậu hoàn toàn không nghĩ tới a! Cậu nhất thời như là bị người đánh một đấm, đầu óc có chút hoảng hốt.

Chẳng trách những ngày qua Hách Liên Tình mỗi ngày khi lấy canh hầm về, đều phải hỏi một lần có uống được hay không, nếu như mình nói ra khuyết điểm mặt của hắn liền thối đến tận trời, nếu như khen đôi câu hắn liền động thủ múc cho cậu một chén.

Nguyên lai canh hầm đều là hắn hầm sao?

Chu thẩm thấy cậu không lên tiếng, liền nói tiếp, “Mỗi lần cậu uống hết thiếu gia đều sẽ đem khuyết điểm ghi nhớ lại, nói thím dạy nó căn cứ vào khẩu vị của cậu mà điều chỉnh. Như thế nào, đã uống quen sao?”

“… Quen.” Hàn Dạng gật gật đầu, tâm ý như vậy, làm sao có khả năng không quen.

“Vậy thì tốt rồi.” Chu thẩm cười nói, liền dặn cậu, “Cậu cũng đừng để cho thiếu gia biết là thím nói nha, cậu ấy da mặt mỏng, làm không tốt nổi giận lên sẽ không nấu đâu!”

Phỏng theo tính cách của Tình Cách Cách là sẽ trở mặt ngay.

“Con biết rồi ạ.” Hàn Dạng gật đầu, lại hỏi, “Đúng rồi, Chu thẩm, thím nói cái quyển bút kí kia ở đâu? Có thể cho con nhìn một chút không?”

“Tại phòng của thiếu gia, cậu lên lấy đi.” Chu thẩm nói, Hách Liên Tình mỗi ngày đều qua đây, cho nên bút ký hắn đều để ở bên này.

“Vâng, cảm ơn Chu thẩm.” Hàn Dạng cảm ơn Chu thẩm rồi lên lầu.

“Chu thẩm, thím vạch trần thiếu gia như vậy thật sự không có vấn đề gì chứ?” Tiểu cô nương đang rửa rau hỏi.

“Có vấn đề gì? Không vạch trần mới có vấn đề.” Chu thẩm nói, “Thiếu gia người này a, là con vịt chết mạnh miệng, nếu thím không nói, Dạng thiếu gia cũng không biết, hai người còn không biết có bao nhiêu vòng luẩn quẩn nữa đây.”

“Thì ra là như vậy.” Tiểu cô nương gật gật đầu, “Gừng càng già càng cay!”

“Tất nhiên!” Chu thẩm đắc ý nói.

Hàn Dạng đến phòng Hách Liên Tình, đi vào liền thấy quyển bút kí trên mặt bàn.

Cậu đi tới cầm lên, mở ra.

Vài tờ đầu là một ít dữ liệu rải rác, Hàn Dạng đoán là Hách Liên Tình lúc làm việc tiện tay viết. Cậu lật tiếp vào tờ liền thấy trong đó một tờ viết dạ dày thể hàn cần phải chú ý ăn uống cùng nhịp độ công việc, phía dưới còn ghi ra thực đơn nhỏ.

Canh trần bì sườn lợn, canh dạ dày hầm tiêu, canh thịt dê hầm đảng sâm hoàng kì… (đảng sâm, hoàng kì là vị thuốc nam)

Ghi chép trên vở đều là những món canh Hàn Dạng đã uống qua, cậu cứ tưởng rằng là đầu bếp mới tới hầm, không nghĩ tới lại là Hách Liên Tình.

Lại lật thêm vài tờ nữa liền thấy bút kí mà Chu thẩm nói, được vài trang, ghi chép cặn kẽ công thức nấu canh cùng thời gian hầm.

Trong đó có mấy loại canh phía sau còn ghi chú giảm bớt tiêu, trần bì các loại. Mấy món canh này đều là Hàn Dạng nêu lên ý kiến.

Hàn Dạng bởi vì khi còn bé bị nhiễm lạnh, cho nên dạ dày cũng bị liên luỵ, quanh năm là thể hàn. Bởi vì là căn nguyên của bệnh cũ, điều dưỡng không dễ dàng, cậu lại vội vàng lên lớp cùng ra ngoài kiếm tiền, không bao nhiêu tâm tư đi điều dưỡng, cho nên rất nhiều lúc đau lên cũng tự uống thuốc nhịn một chút liền tốt rồi.

Cái vấn đề mà ngày cả cậu cũng không có coi là chuyện to tát, lại không nghĩ tới sẽ có người vì cậu làm đến nước này. (để xơi cho nhanh đó =]]]])

Một nam nhân như Hách Liên Tình, vậy mà tự tay làm canh hầm, nói ra phỏng chừng sẽ không có ai tin. Theo hiểu biết của cậu với Hách Liên Tình trong khoảng thời gian này, cậu sẽ không nghi ngờ chút nào, trước kia lúc chưa gặp mình, Hách Liên Tình cả đũa cũng chưa có rửa, huống chi là nấu canh làm cơm.

Nhưng mà hắn lại cố tình làm, còn ghi lại đầy đủ, đem khẩu vị của chính mình từng cái ghi nhớ lại.

Trong nháy mắt đó trong lòng đau đớn dữ dội, Hàn Dạng cảm thấy đôi mắt không khống chế được mà chua xót. Cậu nháy mắt vài cái, muốn đem sương mù tản đi, lại không thể được. Quyết định lấy vở che mặt lại, tay hơi động, mảnh giấy kẹp bên trong liền rơi ra.

Hàn Dạng nhặt lên nhìn, là một tấm danh thiếp.

—— Bác sĩ Đông y quán Dân Sinh Trần Thanh Thanh.

Hàn Dạng đem nó kẹp lại vào vở, vừa vặn lật tới một tờ ở giữa, phát hiện phía trên có ghi gì đó.

Buổi sáng ngày 18 tháng 12 năm 20xx.

Quán châm cứu đông y Khương Sơn Lộ Dân Sinh.

Buổi sáng ngày 19 tháng 12 năm 20xx.

Quán châm cứu đông y Khương Sơn Lộ Dân Sinh.

Thời gian đúng là cuối tuần này.

Hàn Dạng đột nhiên nhớ tới buổi tối mấy ngày trước Hách Liên Tình nói cuối tuần muốn mang cậu đi công chuyện. Lúc đó cậu hỏi muốn đi đâu, Hách Liên Tình chưa nói, bây giờ nhìn cái bản ghi chép này, Hàn Dạng nhất thời hiểu rõ.

Đợt châm cứu trị liệu là thay cậu an bài.

Năm đó bị cha mẹ vứt bỏ, đúng lúc là tháng chạp trời giá rét. Chân của cậu lúc đó bị đông cứng để lại di chứng, cho nên hàng năm thời điểm lạnh nhất của mùa đông, cậu gần như đau không chịu nổi. Trước đây kinh tế trong nhà không đủ, ông nội cho cậu đi học cũng không dễ dàng, cậu sợ ông lo lắng nên không dám nói, sau khi lớn lên chậm rãi trở thành thói quen, cũng là đồng bệnh với dạ dày cho nên không thèm để ý.

Bây giờ đã có người liên hệ bác sĩ vì đôi chân này của cậu, an bài xong đợt trị liệu châm cứu.

Điều này làm cho Hàn Dạng hơi giật mình, càng nhiều hơn chính là không biết làm sao, không biết nên làm thế nào cho phải.

Cậu cho là ngoại trừ ông nội ra không còn người nào khác quan tâm chính mình, lại không nghĩ rằng có người ở nơi cậu không thấy được đem cậu đặt ở trên đầu quả tim.

Đưa tay sờ sờ đầu gối của mình, Hàn Dạng hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngồi xuống cái ghế bên cạnh, bất động nhìn dòng chữ của Hách Liên Tình ở trên vở thật lâu.

“Ting —— ”

Điện thoại di động trong túi rung lên đánh thức Hàn Dạng, cậu lấy ra nhìn, là Hách Liên Tình gọi tới.

Hàn Dạng lăng lăng nhìn ba chữ ‘Hách Liên Tình’, quên mất việc nhận điện thoại, mãi đến khi điện thoại tự động tắt mới phản ứng được.

Hàn Dạng muốn gọi lại, Hách Liên Tình lại tiếp tục gọi tới.

“Đang làm gì mà không nhận điện thoại?” Ngữ khí Hách Liên Tình thối kinh.

Hàn Dạng không có lên tiếng, rất sợ chính mình vừa mở miệng, khoang ngực kia cỗ kịch liệt cảm xúc sẽ áp chế không nổi, rơi lệ.

“Nói chuyện.” Hách Liên Tình thấy cậu không lên tiếng lại hỏi lần nữa, “Tại sao không nhận điện thoại?”

“… Hách Liên Tình.” Hàn Dạng lên tiếng liền phát hiện thanh âm của mình có chút khàn.

“Làm sao vậy?” Hách Liên Tình nghe ra có chút không ổn, “Ai bắt nạt em?”

Hàn Dạng hít một hơi, nói, “Anh a.”

“Anh khi nào thì bắt nạt em?” Hách Liên Tình hỏi.

“Anh chừng nào thì trở về?” Hàn Dạng đổi đề tài.

“Hơi muộn một chút, đêm nay xã giao, không thể về ăn cơm được, em ngoan ngoãn tự mình ăn.” Hách Liên Tình nói.

“Vậy hôm nay còn có canh uống không?” Hàn Dạng hỏi.

“Em muốn uống canh?” Hách Liên Tình hỏi.

“Ừm, uống quen rồi.” Hàn Dạng nói.

“Ngày hôm nay bếp trưởng xin nghỉ, anh bảo Chu thẩm hầm cho em.” Hách Liên Tình cảm thấy có chút kì lạ.

“Không sao, em nói một chút đã, em thích uống canh của bếp trưởng mới tới kia hầm.” Hàn Dạng cũng không vạch trần hắn.

“Vậy thì…” Thanh âm Hách Liên Tình dẫn theo một tia sung sướng rõ ràng, “Ngày mai anh nói hắn hầm cho em.”

“Được.” Hàn Dạng dừng một chút, lại gọi hắn một tiếng, “Hách Liên Tình.”

“Hm?” Hách Liên Tình ừm một tiếng.

“Về sớm một chút, em ở nhà chờ anh.” Hàn Dạng nói xong liền cúp điện thoại.

Bên kia đầu dây Hách Liên Tình nhìn điện thoại di động một hồi lâu, vẫn chưa hồi thần sau câu nói ‘Về sớm một chút, em ở nhà chờ anh’ của Hàn Dạng..

Cái câu nói giống như làm nũng này, vẫn là lần đầu tiên từ miệng Hàn Dạng nói ra, Hách Liên Tình cảm thấy có gì đó không đúng.

Hắn suy nghĩ một chút, liền gọi cho Hàn Dạng.

“Làm sao vậy?” Hàn Dạng hỏi.

“Em thật sự không có chuyện gì?” Hách Liên Tình không quá tin tưởng.

“Em thì có thể có chuyện gì?” Hàn Dạng dở khóc dở cười, “Buồn chán quá, nên hỏi anh chừng nào thì trở về.”

“Vậy thì tốt, ngoan ngoãn ở nhà chờ ông xã về.” Hách Liên Tình nói.

“Vâng.” Hàn Dạng đáp ứng xong liền cúp điện thoại.

Hách Liên Tình cầm điện thoại di động ngây ngẩn cả người, hắn tự xưng lão công Hàn Dạng dĩ nhiên đáp lại!!!

“Mẹ nó nói như vậy là để mình không đi làm được sao?!” Trầm mặc nửa ngày, Hách Liên Tình nghiến răng nghiến lợi mắng.

**

Hàn Dạng không biết khi nào thì Hách Liên Tình mới hết bận, ở nhà chính ăn cơm không bao lâu Mạc Tố Á kêu người đưa cậu trở về.

Về tới nhà, Hàn Dạng còn cảm thấy bước chân của mình chột dạ. Cậu cho rằng hôm nay giống như là nằm mơ, trong mơ đều là Hách Liên Tình.

Cậu đem bút kí của Hách Liên Tình đem về, quyển vở được bọc bằng da rất tinh xảo ở trên tay nặng trịch. Phần tình ‎ bên trong quyển vở kia quá nặng, nằm trong ngực cậu làm cho cả trái tim đều run rẩy.

Ngón tay chầm chậm vuốt nhẹ từng chữ trên trang giấy, Hàn Dạng không biết phải hình dung cảm giác trong lòng mình như thế nào nữa. Cật lực lục lọi trong đầu tất cả từ ngữ, vẫn không có từ thích hợp.

Nó giống như là có ý thức của riêng mình, từng chút một gặm nhấm lý trí cùng năng lực tự hỏi của cậu, đưa chúng nó gặm thành ba chữ Hách Liên Tình.

Hách Liên Tình… Hách Liên Tình…

Trong đầu đều là Hách Liên Tình.

Hàn Dạng cảm thấy chính mình cần phải đi tắm để bình tĩnh một chút. Cậu đem vở đặt qua một bên, đứng dậy đi đến phòng tắm.

Lúc Hách Liên Tình trở về đã hơn mười một giờ khuya. Hàn Dạng nghe thấy tiếng cửa mở, lập tức từ trên ghế sa lông nhảy xuống, ngay cả dép bông cũng quên mang vào liền chạy ra ngoài, khoảnh khắc nhìn thấy Hách Liên Tình đột nhiên dừng lại.

Rõ ràng sáng sớm hôm nay mới rời khỏi, tại sao có cảm giác là đã lâu không gặp?

“Anh đã về.” Hàn Dạng nói.

“Ừ.” Hách Liên Tình cúi đầu đổi giày, nghe thấy thanh âm liền ngẩng đầu, lúc nhìn thấy Hàn Dạng chân trần đứng trên sàn nhà thì hơi nhướng mày, “Dép đâu?”

“A, quên mất.” Hàn Dạng nói xong đi tới tủ giày bên cạnh muốn lấy một đôi, mới vừa tới gần liền bị Hách Liên Tình khom lưng trực tiếp ôm lên.

Hách Liên Tình đem người ôm đến ghế salông trong phòng khách, đưa tay sờ sờ chân cậu, phát hiện bàn chân lạnh đến lợi hại, giọng điệu không tốt, “Tất đâu?”

“Ở nhà không cần mang tất, có hệ thống sưởi.” Hàn Dạng nói, hơi co lại chân, lại bị Hách Liên Tình cầm lấy chân đè xuống ghế salon, sau đó cầm đệm lông bên cạnh che kín cho cậu.

“Sao anh lại về muộn như vậy?” Hàn Dạng hỏi.

“Đàm phán cần bỏ ra chút thời gian.” Hách Liên Tình ngồi xổm ở cạnh ghế salon, nắm chặt cổ chân Hàn Dạng giúp cậu ấn ấn, vừa ấn vừa nói, “Lần sau nếu lại không mang dép thì sẽ biết tay.”

Hàn Dạng không có phản bác hắn, cậu thấy gò má Hách Liên Tình, giật mình, đưa tay sờ sờ chóp mũi hắn.

Động tác của cậu làm cho Hách Liên Tình dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn cậu, “Gì?”

Hàn Dạng thu tay về, “Đột nhiên phát hiện anh rất tuấn tú.”

Hách Liên Tình cười nhạo, không biết xấu hổ mà nói, “Em bây giờ mới phát hiện? Nắm giữ một người đàn ông ưu tú như anh, em liền ôm gối cười đi, đừng có từ sáng đến tối giận dỗi với lão tử.”

“Ừm.” Hàn Dạng gật gật đầu.

“………” Cậu thoải mái như vậy làm cho Hách Liên Tình nhịn không được nhìn chằm chằm một phen, “Không đúng a, hôm nay đầu óc em bị nước vào sao?”

“Không, là bị canh vào.” Hàn Dạng nói, “Canh hầm của Hách Liên bếp trưởng.”

Hàn Dạng nói xong đưa vở trong tay đưa trước mặt Hách Liên Tình, nói, “Em đem nó mang về.”

Hách Liên Tình đầu tiên là sửng sốt hai giây, lập tức phản ứng lại, giật lấy quyển vở trong tay Hàn Dạng, dữ dằn nói, “Món đồ quỷ quái gì vậy, anh đi tắm.”

Nói xong muốn đứng lên rời đi, Hàn Dạng lấy tay kéo hắn, “Chờ một chút.”

“Em sao lại phiền như vậy, nhanh đi ngủ…”

“Hách Liên Tình.” Hàn Dạng đánh gãy lời hắn, “Anh yêu em sao?”

Trên mặt Hách Liên Tình tức giận giống như tấm màng bị chọc thủng, hắn cười lạnh một tiếng, giễu cợt nói, “Em lại muốn đùa cái gì…”

Câu nói kế tiếp của hắn bị cắt đứt, Hàn Dạng một tay chống lên ghế sôpha, đến gần cái người đang đứng mở miệng kia hôn lên môi người đó một cái.

Đôi môi mềm mại ôn nhuận dính sát, quyển vở trong tay Hách Liên Tình rơi trên mặt đất, phát ra ‘bịch’ một tiếng vang nhỏ, cả người hắn sững sờ.

Hàn Dạng ngoại trừ ngày đăng ký ở trên xe hôn Hách Liên Tình một lần ở ngoài, chưa từng có chủ động hôn qua hắn. Một là Hách Liên Tình căn bản không cần cậu chủ động, hai là cậu cũng cảm giác không quá tự nhiên.

Lần này hoàn toàn là do nội tâm xúi giục cậu, cậu rất muốn hôn Hách Liên Tình một cái, nghĩ liền làm.

Kĩ thuật của Hàn Dạng rất kém cỏi, cậu theo bản năng mà hôn Hách Liên Tình, có chút va va chạm chạm. Đầu lưỡi vụng về miêu tả đôi môi Hách Liên Tình, rồi tiến vào muốn mở hàm răng của hắn.

Hôn môi mang theo lấy lòng làm cho trong đầu Hách Liên Tình ‘Vù’ mà một tiếng, một tay ôm lấy eo Hàn Dạng, đảo khách thành chủ đem cậu đè xuống ghế salon, chống trên người cậu, giọng điệu nguy hiểm mà nói, “Em đây là muốn khơi lửa đúng không?”

Hàn Dạng nuốt một ngụm nước bọt, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc. Dũng khí vừa nãy khi thấy dục vọng trần trụi dưới đáy mắt Hách Liên Tình thì biến mất không còn tăm hơi, cả người lại biến thành Tiểu Cá Mắm, khô khan nói, “Anh không phải muốn đi tắm rửa sao? Mau đi đi!!”

“Đúng vậy, tắm rửa.” Hách Liên Tình gật gật đầu, dùng đầu gối chống đỡ cơ thể, khom lưng trực tiếp đem Hàn Dạng khiêng lên trên vai.

“Anh làm gì!” Đột nhiên đầu cậu bị hướng xuống dưới mà vác lên vai, Hàn Dạng kinh hãi, vội vỗ lưng hắn, “Thả em xuống!”

“Làm gì?” Hách Liên Tình cười lạnh, ném ra hai chữ, “Tắm rửa!”

Hách Liên Tình trực tiếp đem người khiêng đến phòng tắm, một tay ôm chân Hàn Dạng, một tay mở vòi nước ở bồn tắm, Hàn Dạng ý thức được hắn muốn làm gì, giãy dụa muốn xuống dưới, “Anh mau thả em xuống, em đã tắm rồi!”

Hách Liên Tình không hề bị lay động, mượn tư thế khiêng trên vai trực tiếp đem quần ngủ của Hàn Dạng kéo xuống. Ngay cả chiếc quần lót cũng không thoát khỏi số phận, lộ ra cái mông cong mẩy cùng bắp đùi thon dài.

“Hách Liên Tình!!” Cặp mông trần của Hàn Dạng bị hắn gác ở trên vai, cả người đều mắc cỡ chết đi được, “Anh mau thả em ra!!”

“Bốp!” Hách Liên Tình vỗ nhẹ cái mông của cậu, phát ra một tiếng trong trẻo.

Động tác giãy dụa của Hàn Dạng ngừng lại, trên mặt cơ hồ muốn tích huyết.

… Ai cho tôi cái hố chui vào đi! Hàn Dạng sinh vô khả luyến (*) mà nghĩ.

(*) Sinh vô khả luyến: còn sống nhưng không có gì để lưu luyến. Ý của em Mắm là mất mặt quá rồi nên không còn gì để nói.

Hách Liên Tình nhanh gọn đem quần áo Hàn Dạng lột sạch rồi đặt cậu vào trong bồn tắm.

Thanh âm Hách Liên Tình ở sau lưng cởi quần áo tại phòng tắm vô cùng rõ ràng, ngón tay Hàn Dạng ở trong nước có chút khẩn trương mà đưa qua đưa lại, cảm giác giống như thời gian đã đình chỉ, toàn thế giới chỉ còn dư lại hai người, cậu và Hách Liên Tình.

Hách Liên Tình bước vào bồn tắm ngồi xuống bên cạnh Hàn Dạng. Bồn tắm rất lớn, cho dù ngồi hai người cũng không có thiếu không gian. Hàn Dạng ngồi co lại thành một cục, nỗ lực muốn đem mình co lại thành một Tiểu Cá Mắm, tận lực giảm bớt sự tồn tại của chính mình.

Nhưng mà cũng không có tác dụng gì.

Hách Liên Tình cười gằn một tiếng, nằm nhoài trên lưng cậu, môi để sát bên tai cậu nhẹ nhàng liếm một cái, nói, “Chỉ có ngần ấy tiền đồ?”

Thanh âm của hắn mang theo một tia khàn khàn gợi cảm, làm cho sau lưng Hàn Dạng một trận tê dại, tay nắm càng chặt hơn, tim ‘Thịch thịch —— ’mà nảy lên kịch liệt, dường như không thể chịu đựng.

Hách Liên Tình hôn vào sau gáy cậu, ngậm lấy phần thịt mềm mút một cái, phía trên lưu lại một hôn ngân nho nhỏ. Sau đó môi lưỡi một đường đi xuống, đầu lưỡi thuận theo rãnh lưng của Hàn Dạng, lưu lại một chuỗi vết tích ướt át. Bàn tay hắn đến phía trước ôm eo Hàn Dạng, chậm rãi vuốt ve, xẹt qua bụng dưới, cuối cùng dừng lại tại nơi tư mật giữa hai đùi, bàn tay to lớn chạm lên.

Nơi mẫn cảm nhất cơ thể bị nắm chặt, Hàn Dạng lập tức thẳng lưng, hai chân theo phản xạ mà kẹp chặt, vừa vặn kẹp lấy bàn tay đang đùa giỡn giữa hai chân cậu của Hách Liên Tình.

“Gấp gáp như vậy?” Hách Liên Tình khẽ cười, một lần nữa vùi đầu tại hõm vai cậu, hàm răng khẽ gặm xương quai xanh hơi nhô ra, trên tay bắt đầu bộ lộng lên xuống.

“… Đừng làm.” Hàn Dạng thấp giọng nói, cật lực muốn khống chế dục vọng của chính mình, nhưng khoái cảm đến từ ngón tay Hách Liên Tình không thể lơ là, dục vọng giữa hai chân cậu từng chút từng chút ngẩng đầu.

Hách Liên Tình xoay người cậu lại, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện một số phong cảnh bị nước che đi, nhìn không rõ lắm. Hắn nhíu mày, quyết định rút nước trong bồn đi bớt, chỉ để lại một tầng nước vừa đủ, sau khi xả nước trong bồn tắm đi, lộ ra tính khí đã vểnh cao của Hàn Dạng, da dẻ Hàn Dạng trắng nõn, bởi vì rất ít khi tự mình thẩm, cho nên màu sắc tính khí nhàn nhạt, thoạt nhìn phi thường sạch sẽ.

Hàn Dạng muốn khép lại hai chân, lại bị Hách Liên Tình lấy tay ngăn trở, nắm chặt cổ chân của cậu, tay nhấc lên chân trái gác ở bên thành bồn tắm.

Tư thế như vậy làm cho hai chân Hàn Dạng mở ra, phong cảnh giữa hai chân nhìn không sót một cái.

“Hách Liên Tình…” Hàn Dạng có chút kinh hoảng.

“Suỵt.” Hách Liên Tình tới gần, cúi đầu ngậm lấy môi cậu, dụ dỗ nói, “Để anh sờ.”

Nói xong tay hắn một lần nữa nắm chặt tính khí Hàn Dạng, ngón tay cái ở trên lỗ nhỏ nhẹ nhàng vuốt mấy lần, ngón tay đảo quanh quy đầu, nơi đó rất nhanh liền bị trêu chọc đến tràn ra tinh thủy. Đồng thời đôi môi hắn cũng hôn lên môi cậu, đầu lưỡi linh hoạt ở trong miệng Hàn Dạng đảo quanh, liếm láp, trên dưới cùng tiến công.

“Hách Liên…” Hàn Dạng trầm thấp kêu một tiếng.

“Đừng nói chuyện.” Hách Liên Tình khẽ cắn xuống môi cậu, ngậm lấy đầu lưỡi hút, động tác trên tay cũng nhanh hơn, nắm lấy tính khí Hàn Dạng trượt lên trượt xuống.

Khoái cảm cả hai nơi làm cho Hàn Dạng rên rỉ thành tiếng, lý trí bay đi, một cái chân khác vô thức mở ra, ngậm lấy đầu lưỡi Hách Liên Tình mút lấy, môi lưỡi giao triền phát ra thanh âm ngọt ngào.

Hách Liên Tình liếm liếm khoé môi Hàn Dạng, cúi đầu đi xuống, giữ lấy đầu nhũ ngực trái của cậu, đầu lưỡi đảo quanh, đột nhiên hút một cái, hút đến ướt át đỏ bừng.

“… Ưm… a —— ” Đau đớn nho nhỏ từ nụ hoa truyền tới khiến Hàn Dạng hít một hơi, lấy tay muốn đè lại đầu Hách Liên Tình, Hách Liên Tình buông tha cho hạt đậu nhỏ kia, tiếp tục đi xuống. Đầu lưỡi hắn một đường liếm qua, dừng ở vị trí cái rốn, dùng chóp mũi ma sát một chút rồi đầu lưỡi tiến vào bên trong cái lỗ nhỏ kia, tinh tế liếm láp.

Độ nhạy cảm ở cái rốn không thua gì bên eo, Hàn Dạng bị hắn làm như thế, cả người run lên một cái, hóp bụng lên tiếng nói, “… Ngứa.”

“À, vừa vặn cho em hết ngứa.” Hách Liên Tình chỉ dừng một chút, lập tức liếm sâu hơn, toàn bộ trong ngoài cái rốn đều bị đầu lưỡi hắn chiếm hết. Động tác trên tay càng thêm không an phận, nắm lấy dục vọng của Hàn Dạng tuốt động, thỉnh thoảng đùa bỡn hai cái túi phía dưới, Hàn Dạng bị động tác của hắn làm mềm nhũn mà dựa vào thành bồn tắm, trong miệng thỉnh thoảng phát ra thanh âm khe khẽ.

Đầu lưỡi Hách Liên Tình ngoạn một hồi cuối cùng cũng coi như bỏ qua cái rốn đáng thương, nhưng hắn cũng không dừng lại, trái lại tiếp tục đi xuống, ngậm lấy tính khí Hàn Dạng.

“A ——— ” Khoang miệng ấm áp bao vây lấy quy đầu khiến Hàn Dạng hô lên một tiếng, đột nhiên mở mắt ra liền thấy Hách Liên Tình cúi đầu, tính khí của chính mình đang bị hắn ngậm vào trong miệng.

Hình ảnh như vậy kích thích Hàn Dạng tê cả da đầu, cậu hoảng loạn mà muốn đẩy hắn ra, một giây sau Hách Liên Tình lại nuốt đến càng sâu, đem hai phần ba tính khí đều nuốt vào.

Khoang miệng mềm mại chèn ép quy đầu nhạy cảm, cảm giác tê dại trong nháy mắt đánh thẳng vào đại não. Tay Hàn Dạng ngừng lại giữa không trung, không nhịn được khẽ ngâm một tiếng, vốn là muốn lấy tay đẩy hắn ra chuyển thành khoát lên trên vai hắn.

Hách Liên Tình ngậm lấy tính khí Hàn Dạng, thử đâm sâu đến cổ họng thì phát hiện có chút khó khăn, quyết định lui lại, ngậm lấy đỉnh dùng đầu lưỡi liếm hút, đầu lưỡi đâm vào trong lỗ nhỏ trên quy đầu. Động tác của hắn rất mới lạ, mà dù vậy, vẫn làm cho Hàn Dạng khó có thể chịu đựng.

“Nha a —— ” Hàn Dạng bị hắn hút đến nỗi viền mắt đỏ lên, “… Được rồi, Hách Liên Tình…”

Hách Liên Tình cảm giác tính khí trong miệng đã căng thẳng đến cực hạn, liền ngẩng đầu thả nó ra, cuối cùng còn tại phần đỉnh liếm một chút, một chút này lại khiến Hàn Dạng đột nhiên run lên, phát ra một tiếng hừ nhẹ, ghẹo người cực kỳ.

Hách Liên Tình bị một tiếng động tình rên rỉ này của cậu khiến cho tính khí càng trướng to, hận không thể lập tức làm cậu, nhưng lại sợ tùy tiện tiến vào sẽ làm bị thương đến Hàn Dạng, chỉ có thể tàn nhẫn mà lấy tay nhào nặn tính khí đang run rẩy đến cực hạn của Hàn Dạng.

Tính khí Hàn Dạng bị hắn hút đến oánh nhuận toả sáng, quy đầu đỏ lên, nguyên bản nếu đụng một cái lập tức sẽ bắn tinh. Khi Hách Liên Tình xoa nắn, tính khí run rẩy liền không kịp chờ đợi mà phun ra một đạo bạch trọc, nhỏ xuống trên bụng Hàn Dạng.

“Ha a……” Trong nháy mắt bắn ra, Hàn Dạng phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, xụi lơ mà ngã vào bồn tắm, khoái cảm từ hạ thể làm cho cậu có chút thất thần, tay vô ý thức sờ sờ dục vọng bán nhuyễn của chính mình, hưởng thụ cao trào chưa rút đi.

Hàn Dạng như vậy làm cho ánh mắt Hách Liên Tình tối lại, hắn cúi người xuống, ngậm lấy môi Hàn Dạng, đầu lưỡi tiến vào. Hàn Dạng vừa mới vừa phóng thích thuận theo mà há miệng cho hắn đi vào, hơi ngửa đầu cùng hắn trao đổi nước bọt.

Cậu thích cùng Hách Liên Tình hôn môi, rất thân mật, thật ấm áp.

Cái hôn đơn giản không thể thỏa mãn Hách Liên Tình, hắn một bên hôn Hàn Dạng, một cái tay từ eo trượt xuống, đi đến rãnh mông giữa hai đùi cậu, dừng lại một chút, ngón tay hướng bên trong, mò tới miệng huyệt chặt chẽ.

Nơi đó bị nước làm cho mềm đi, nhưng vẫn đóng rất chặt, tay Hách Liên Tình vừa mới sờ lên, nó liền vội co rụt lại, Hàn Dạng đang đắm chìm trong nụ hôn của Hách Liên Tình đột nhiên hồi thần lại, theo phản xạ mà rụt lại về phía sau, trợn mắt nhìn Hách Liên Tình.

Ngón tay Hách Liên Tình tại miệng huyệt khẽ ấn xuống một cái, cúi đầu nhìn Hàn Dạng, “Muốn anh đi vào sao?”

Hàn Dạng nhìn thẳng vào mắt hắn, tình dục cùng chịu đựng dưới đáy mắt cực kì rõ ràng, nồng nặc làm cho người kinh hãi.

Tay Hách Liên Tình vẫn như trước đặt ở nơi xấu hổ của cậu, nhưng không tiến thêm một bước nào. Phảng phất chỉ cần cậu nói một chữ ‘Không’, hắn ngay lập tức sẽ rút lui.

Câu trả lời của Hàn Dạng là đưa tay vòng qua cổ Hách Liên Tình, đầu tựa vào vai hắn, thấp giọng nói, “… Nhẹ một chút, em có chút sợ.”

Dục vọng một khi mở ra, sẽ không kìm lại được, chỉ có thể thuận theo bản năng cùng nó trầm luân.

Một chân của Hàn Dạng khoát lên thành bồn tắm, phần eo bị Hách Liên Tình lấy tay nhấc lên, tay hắn ra vào miệng huyệt giữa hai chân, lúc xỏ xuyên phát ra tiếng nước khe khẽ.

Hách Liên Tình dựa vào nước trong bồn tắm, ngón tay làm tiền diễn cho hậu huyệt Hàn Dạng, thỉnh thoảng lơ đãng mà gãi vào vách tường mềm mại, mãi đến khi có thể chứa đựng ba ngón tay mới rút ra.

Miệng huyệt ngượng ngùng khi hắn lấy ngón tay ra liền khẽ mấp máy. Hách Liên Tình tách cặp mông Hàn Dạng ra, đem tính khí đang chờ bộc phát của chính mình chặn lại cửa động vẫn chưa hoàn toàn khép kín, eo đẩy một cái, đem quy đầu to lớn no đủ tiến vào.

Cảm giác dị vật xông vào khiến hậu huyệt Hàn Dạng theo phản xạ đột nhiên thít chặt, đem cự vật cứng rắn kẹt ở miệng huyệt.

Kẹp chặt như vậy làm Hách Liên Tình hừ một tiếng, đứng ở lối vào bất động, cúi đầu nhìn Hàn Dạng gằn từng chữ, “Lần đầu đã muốn đem chồng em bấm gãy sao?”

Hàn Dạng bị hắn nói tới mặt đỏ lên, muốn thả lỏng, nhưng lại không làm được, trái lại càng căng thẳng kẹp càng chặt, suýt chút nữa đem Hách Liên Tình bức điên.

Hách Liên Tình khẽ mắng một câu, quyết định nhấc đùi phải của Hàn Dạng vòng qua eo mình, cúi đầu hôn cậu, đồng thời đem vật cứng kẹt ở miệng huyệt mạnh mẽ xuyên thẳng vào tiểu huyệt ướt át nhỏ hẹp.

Trong nháy mắt bị xuyên qua, tay Hàn Dạng ở trên lưng Hách Liên Tình cào ra một đường hồng hồng, môi lưỡi đang quấn quýt thậm chí suýt chút nữa cắn phải Hách Liên Tình.

Hách Liên Tình sau khi tiến vào thì không nhúc nhích, chỉ là chôn sâu bên trong tiểu huyệt nóng ấm, đưa tay sờ mặt Hàn Dạng, “Có khỏe không? Có phải là rất đau?”

Hàn Dạng thở hổn hển, không biết trả lời như thế nào, đau nhất định là có, nơi đó của Hách Liên Tình so với ngón tay khác nhau một trời một vực, vừa to vừa cứng, lại nóng bỏng, hoàn toàn đem tràng đạo của cậu hoà tan ra, ngoại trừ đau còn có chút trướng. Mà nhiều hơn chính là một cảm giác được giữ lấy.

Ở bên trong cơ thể cậu chính là Hách Liên Tình.

Suy nghĩ này làm tim Hàn Dạng rung động, dường như đau đớn này đó đều có thể nhẫn nại. Nghĩ như vậy, cậu đến gần hôn Hách Liên Tình một cái, nhỏ giọng nói, “… Vẫn tốt.”

Loại hành vi này ở trong mắt Hách Liên Tình quả thực là đang cầu hoan.

Hách Liên Tình bắt đầu luật động nhẹ nhàng, để Hàn Dạng thích ứng với việc này. Hắn một bên luật động một bên khẽ hôn môi Hàn Dạng, động viên, phân tán lực chú ý của cậu. Hôn môi như vậy quả thật rất hữu hiệu, từ từ Hàn Dạng quên đi cảm giác đau đớn, vô thức vươn lưỡi liếm môi Hách Liên Tình, học theo hắn tinh tế liếm hôn.

Nhờ nước làm thuận, Hách Liên Tình rất nhanh liền sát nhập dễ dàng, trong chốc lát cũng cảm giác được tiểu huyệt đang vây lấy tính khí của chính mình chậm rãi khép mở, theo bản năng mà mút lấy thứ của hắn, tràng thịt co rút làm cho hắn thoải mái phát ra tiếng gầm trầm thấp.

Xỏ xuyên một hồi, Hách Liên Tình sờ sờ miệng huyệt nơi ngậm lấy vật cứng của hắn, cảm giác nơi đó tựa hồ càng thêm mềm nhũn, liền bắt đầu tăng thêm lực đạo.

“A —— ” Khi Hách Liên Tình chậm rãi tăng nhanh tần suất bên trong, Hàn Dạng hơi ngửa đầu, theo chuyển động của hắn mà rên rỉ, cái chân lúc đầu khoát lên thành bồn tắm cũng thu lại, kẹp lên eo Hách Liên Tình.

Tư thế như vậy càng làm cho động tác Hách Liên Tình càng thêm thuận lợi, hai tay Hách Liên Tình ôm lấy eo cậu, dùng lực, đem tính khí rút ra một nửa lại dùng sức cắm vào, liên tục nhiều lần bên trong, tiểu huyệt nhỏ hẹp của Hàn Dạng bị hắn cắm vào đến xốp, đỏ lên. Nước trong bồn tắm tràn vào bộ vị giao hợp của hai người, lúc Hách Liên Tình ra sức trừu sáp liền phát ra tiếng nước ‘bạch bạch’, vang vọng trong phòng tắm.

Thao lộng một hồi, Hách Liên Tình ôm Hàn Dạng thay đổi tư thế, để Hàn Dạng ngồi lên hông hắn, tư thế như vậy làm cho tính khí của hắn đi vào càng sâu, hạ thân hai người dính sát vào nhau. Hàn Dạng bị hắn đỉnh đến một nơi liền hét lên, eo đều mềm nhũn, dựa vào hai tay chống đỡ lồng ngực của Hách Liên Tình.

“… Quá sâu.” Hàn Dạng hoảng hốt nói, cự vật trong cơ thể như là đem cậu đâm xuyên qua, thẳng đến nơi sâu nhất.

Hách Liên Tình rất hài lòng khích lệ của cậu, đưa tay sờ đôi môi cậu, nói, “Anh có thể sâu hơn một chút.” Nói xong từ dưới eo đâm lên mấy lần, nhiều lần đỉnh trúng phần nhạy cảm nhất ở bên trong Hàn Dạng.

“… A!” Quy đầu đỉnh vào nơi đó, khoái cảm làm toàn thân Hàn Dạng ngứa ngáy, theo bản năng thít chặt hậu huyệt, phần eo không khống chế mà hùa theo động tác của Hách Liên Tình, mông thịt ma sát lên háng của hắn.

Cậu phối hợp khiến Hách Liên Tình ngừng lại động tác, lập tức làm đến càng hung ác, hai tay nắn bóp cái mông Hàn Dạng, tàn nhẫn mà đỉnh lộng tiểu huyệt chặt truất ẩm ướt kia.

“Hách Liên… Tình…” Hắn ra vào làm làm cho hai chân Hàn Dạng run lên, đứt quãng hét to tên của hắn.

“Gọi anh là gì?” Hách Liên Tình bất mãn mà khẽ cắn nụ hoa cậu, liếm mút phát ra tiếng vang.

“… Ư a — ” Hàn Dạng ôm đầu hắn, “Tình Nhi…”

Hách Liên Tình dùng sức đỉnh lên, quy đầu ác liệt ma sát phần thịt mềm mẫn cảm hơi nhô ra bên trong vách tường, vừa đâm vừa nói, “Tên gì?!”

Tê dại bên trong hậu huyệt khiến trong đầu Hàn Dạng một mảng choáng váng, ôm cổ của hắn, hàm hồ kêu một tiếng, “Tình Cách Cách…” (=]]]]]])

Một tiếng ‘Tình Cách Cách’ trong tình huống như vậy nói tới hàm hồ, nghe cũng không chân thực, giống như là đang gọi ‘Tình ca ca’, khiến tính khí Hách Liên Tình đột nhiên nảy lên một cái.

“… Tên nhóc khốn nạn.” Hách Liên Tình chửi một câu, “Làm chết em.”

Hắn tàn nhẫn mà bóp cái mông Hàn Dạng một cái, một lần nữa đem cậu đặt ở dưới thân, đem dương v*t của mình rút ra đến miệng huyệt lại tàn nhẫn mà cắm vào, cự vật cứng rắn phá tan tràng đạo mềm mại trơn trượt một đường đi vào đến tận cùng, cực lực ma sát, khoái cảm như điện lưu truyền đến tứ chi, làm cho hai người sảng khoái không thôi.

“A —— ” Cường độ hung ác như vậy làm Hàn Dạng hét lên thành tiếng, hai tay nắm chặt thành bồn tắm, ngón chân run rẩy cuộn lại.

“Lại kêu một tiếng!” Hách Liên Tình nhanh chóng rút ra lại cắm vào, cứ như máy đóng cọc đem dương v*t của chính mình xuyên đến nơi sâu nhất trong cơ thể Hàn Dạng, thẳng tắp đỉnh vào tuyến tiền liệt. Mỗi lần hắn tiến vào đều được phần thịt mềm bên trong chặt chẽ hấp duyệt, nơi đó vừa trơn vừa mềm, cực kỳ thoải mái, hận không thể chôn mãi ở bên trong.

“…….” Hàn Dạng gắt gao cắn chặt môi, không muốn phát ra tiếng rên rỉ ngượng ngùng, cảm giác vị trí từ eo trở xuống đều bị Hách Liên Tình làm đến tê rần.

Nhưng mà quá kích thích… Rất thư thái…

Rõ ràng cái nơi sinh ra không phải dùng để giao hợp lại bởi vì xỏ xuyên mà sinh ra cực đại khoái cảm, gậy th*t thô to giống như muốn vùi vào trong cơ thể mình cùng mình hòa làm một thể, tần suất luật động đều có thể cảm giác được một cách rõ ràng. Nó mỗi một lần ma sát đều tạo ra khoái cảm tê dại bên trong vách tường không có cách nào chống cự, mang theo ngứa ngáy mơ hồ, đánh nát‎ trí còn sót lại của Hàn Dạng.

“A —— Hách Liên… Tình… Nhẹ… Nhẹ chút — ”Hàn Dạng rốt cục vẫn không nhịn được kêu thành tiếng, cậu lấy tay ra che lấy mặt mình, âm thanh nhỏ vụn mà bỏ mặc chính mình trầm luân trong dục vọng tình triều.

“Thực sự là khó hầu hạ.” Hách Liên Tình ngoài miệng ghét bỏ, nhưng động tác bên hông vẫn nghe theo mà chậm lại. Hắn cúi đầu hôn lên đôi môi Hàn Dạng đã cắn đến phát đỏ, khẽ liếm liếm, nói, “Làm em chính là anh, tự cắn mình có gì tài ba.”

‎Ý là để Hàn Dạng cắn lại hắn. Hàn Dạng cho hắn mặt mũi mà cầm lấy tay hắn cắn một cái, không nói mạnh, nhưng cũng để lại dấu răng ở phía trên.

Hách Liên Tình liếc dấu răng trên tay, khẽ cười thành tiếng, “Khí lực không nhỏ, giữ lại làm chút gì đi.” Nói xong nhấc một chân Hàn Dạng lên gác trên vai mình, lần thứ hai đem cự vật cứng rắn của mình đỉnh đi vào.

Tư thế như vậy tiến vào càng dễ dàng hơn, phần lông ở tận gốc đều dán vào mông Hàn Dạng. Hàn Dạng kinh hô một tiếng, muốn đem chân lấy xuống, làn sóng công kích tiếp theo của Hách Liên Tình lại tới, lực đạo ngoan (ngoan độc) chuẩn khiến cậu quên mất muốn làm gì, chỉ có thể rên rỉ thành tiếng.

“Ha a —— Ư… a…”

Tính khí không ngừng xỏ xuyên trong tiểu huyệt nhỏ hẹp, miệng huyệt bị ma sát đến đỏ lên, mỗi một lần rút ra cũng giống như đem phần thịt mềm bên trong kéo ra sau đó liền đẩy vào, dị thường tình sắc. Hai cái túi to tròn của Hách Liên Tình đánh trên cặp mông mềm mại, phát ra thanh âm không nhỏ, kèm với tiếng rên khó nhịn của Hàn Dạng, khiến người khác mặt đỏ không thôi.

Nước trong bồn tắm bởi vì động tác của hai người mà văng tung toé, dính trên người, nhưng người lại không để ý, vẫn còn đắm chìm trong trận hoan ái kịch liệt này.

Tính khí Hàn Dạng đã bắn hai lần vô cùng đáng thương mà rung động, chỉ có thể trào ra tinh thủy.

Hách Liên Tình dùng sức đâm rút mười mấy lần, cảm giác mình cũng đến giới hạn, mới đem dục vọng của mình từ hậu huyệt ướt đẫm lấy ra. Lúc tính khí cùng miệng huyệt tách ra phát ra thanh âm rất nhỏ, mang theo một sợi chỉ bạc dài nhỏ. Hắn đem tính khí sắp bùng nổ của chính mình kề sát với tính khí của Hàn Dạng, hai cái đồng thời nhanh chóng ma sát, cuối cùng gầm nhẹ bắn vào trên bụng Hàn Dạng.

Tinh dịch trắng đục sền sệt bắn lên phần eo trắng nõn, Hách Liên Tình bắn đến mấy lần mới dừng lại, mà dục vọng tráng kiện vẫn không có dấu hiệu nhuyễn xuống.

Hàn Dạng buông hai chân đang kẹp lấy eo hắn, vô lực dựa vào thành bồn tắm, hai má đỏ lên, đôi mắt đong đầy hơi nước, mờ mịt nhìn hắn.

Loại ánh mắt như động vật nhỏ này khiến Hách Liên Tình vô pháp chống lại, tính khí vừa mới bắn lại có xu thế ngóc đầu dậy. Hắn khẽ nắm cằm Hàn Dạng, cúi đầu mạnh mẽ hôn lên, giọng điệu hung ác nói, “Nhìn cái gì? Muốn lão công làm em một lần nữa sao?”

Hàn Dạng nghĩ tới bộ dáng phóng đãng của mình vừa nãy liền nóng mặt, lắp bắp nói, “Anh nói nhăng nói cuội gì đó? Buông em ra.”

“Hừ, mới vừa rồi còn ôm anh khóc gọi, hiện tại sảng khoái xong liền một cước đá văng.” Hách Liên Tình không chỉ có không thả ra, còn một tay nắm lấy tính khí mềm nhũn của Hàn Dạng xoa xoa.

Tình triều quá mức kịch liệt làm hai chân Hàn Dạng rã rời, phần eo như nhũn ra, đối với lời nói hạ lưu của hắn cũng chỉ có thể trừng mắt, phun ra ba chữ, “Khốn kiếp!”

Đây là Hách Liên Tình lần đầu tiên nghe Hàn Dạng mắng người, sửng sốt một hồi, không nhịn được cười ha hả.

Hách Liên Tình khi cười rộ lên cực kì đẹp đẽ, Hàn Dạng chưa bao giờ thấy hắn cười sảng khoái như vậy, trong lúc nhất thời chỉ lo nhìn hắn, quên mất điều muốn nói.

Hách Liên Tình sau khi cười xong ôm Hàn Dạng dùng sức hôn hai lần, nói, “Đúng, tên khốn kiếp này là ông xã của em.” Vừa nói vừa cúi đầu cắn nụ hoa bị mình hút đến sưng, “Sưng lên thật giống như hạt đậu đỏ, rất đẹp.”

Hàn Dạng hoàn hồn, lấy tay tát hắn một cái ghét bỏ, “Thả ra!”

Hách Liên Tình cười gằn, “Hôm nay trước tiên buông tha em, sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”

Hàn Dạng, “…………”

Cái mông đau quá, có thể trả hàng hay không…

Đáp án là không thể.

Tiểu Cá Mắm chỉ có thể ngoan ngoãn được ăn ~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK