• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trở lại căn hộ, Hàn Dạng ở cửa khom lưng đổi giày, phía sau truyền đến ‘Cạch —— ” một tiếng đóng cửa. Cậu vừa mới cởi một chiếc giày, cả người lại đột nhiên bị Hách Liên Tình từ phía sau ôm lên.

“A!” Mất đi cân bằng làm cho cậu kêu lên một tiếng, vội vã túm chặt thứ trong tay —— áo sơmi của Hách Liên Tình.

“Anh làm cái gì vậy?” Hàn Dạng kinh ngạc nhìn Hách Liên Tình, “Thả em xuống.”

“Không phải em nói trở về làm tiếp sao?” Hách Liên Tình nói như đúng rồi, “Anh chỉ là thỏa mãn em.”

Hàn Dạng sửng sốt một chút mới phản ứng được ‎‎ý tứ của hắn, liền giải thích, “Em chỉ là lỡ miệng mà thôi, anh đừng coi là thật, mau thả em xuống!” Nói xong liền muốn giãy dụa, cái kiểu ôm công chúa này quả thực quá xấu hổ.

“Đáng tiếc anh lại cho là thật.” Hách Liên Tình không hề bị lay động, ôm cậu đi vào trong nhà, “Thỏa mãn vợ của chính mình là nghĩa vụ của lão công.”

“Cái gì chứ!?” Hàn Dạng bị lời của hắn làm cho đỏ mặt, “Anh đừng đùa nữa, mau thả em xuống đi…”

Hách Liên Tình lựa chọn giống như lúc nãy, trực tiếp cúi đầu đem cái miệng của cậu lấp kín, nụ hôn này làm cho Hàn Dạng ở trong ngực hắn cứng đờ, lăng lăng để mặc hắn ôm.

Như vậy có phải tốt hơn không, nói nhảm nhiều như vậy còn không bằng dùng hành động trực tiếp. Hách Liên Tình nghĩ thầm.

Hắn đem Hàn Dạng đặt lên ghế salon trên phòng khách, nghiêng người tiến đến, một tay chống xuống bên cạnh khuôn mặt Hàn Dạng, một tay đặt lên gò má cậu, chậm rãi đi xuống, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da của cậu.

Phần lưng của Hàn Dạng dán chặt trên ghế sô pha, cảm giác chỗ nơi ngón tay của Hách Liên Tình lướt qua lưu lại một dòng điện nhỏ, làm lông tơ lên da mình kích thích dựng thẳng.

Cậu nghe thấy tiếng tim đập trong lòng mình như trống.

“Hách, Hách Liên Tình…” Cậu mở miệng kêu một tiếng, thanh âm có chút doạ người.

“Hửm?” Bàn tay Hách Liên Tình dừng trên xương quai xanh của cậu, ngón tay cái vuốt ve độ cong duyên dáng của nó.

“Chúng ta, như vậy là quá nhanh đi…” Giọng nói Hàn Dạng khô khốc.

“Nhanh? Em đã quên mối quan hệ của chúng ta bây giờ là gì sao?” Hách Liên Tình cúi đầu chậm rãi tới gần cậu, vùi đầu ở bên tai cậu, dùng môi nhẹ nhàng ma sát rái tai, sau đó há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi khẽ quét qua hình dáng của nó, ướt át.

Hành động này của hắn làm Hàn Dạng hít vào một ngụm khí lạnh, đột nhiên nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy, không, hẳn là toàn thân đều ngứa ngáy.

Hàn Dạng không chừa từng yêu ai, thậm chí cả người cậu thích cũng không có, cho nên đụng chạm thân mật như vậy với người khác là chưa bao giờ có, điều này làm cho cậu căng thẳng không biết làm sao, ngoài ra, trong lòng có chút hiếu kì đối với sự tiếp xúc chưa bao giờ gặp qua như vậy.

Hai cảm xúc mâu thuẫn đan xen, cậu không biết như thế nào cho phải, chỉ có thể cứng đờ mà dán vào ghế sô pha, hai cánh tay bên người theo bản năng mà nắm chặt.

Hách Liên Tình cảm giác được cậu đang căng thẳng, buông tha cho vành tai bị mình hút đến đỏ lên kia, thấp giọng nói, “Thả lỏng một chút.”

Nói xong một cánh tay khác đỡ lấy gò má Hàn Dạng xoay qua một chút, đến gần ngậm lấy môi của cậu.

Lần này hôn môi, so với lần đầu triền miên, còn nhiều hơn một phần ôn nhu.

Hách Liên Tình dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng cạy mở răng Hàn Dạng, đem đầu lưỡi tiến vào, câu lên đầu lưỡi cậu dây dưa.

Động tác của hắn rất ôn nhu, mềm nhẹ đến nỗi làm cho người ta có một loại ảo giác được che chở, làm cho đầu óc Hàn Dạng trống rỗng, chỉ có thể bị động mà khởi vũ cùng với hắn.

“Em muốn ngạt chết sao? Mau thở.” Hách Liên Tình khẽ cắn môi dưới của Hàn Dạng, nhắc nhở cậu.

Hàn Dạng quá khẩn trương, vừa nãy quên mất phải hô hấp, lúc này mới phản ứng, quay mặt thở dốc.

Hách Liên Tình cười khẽ, một tay vuốt nhẹ sau gáy cậu, một tay luồn vào vạt áo của cậu.

Lúc tay hắn đụng tới eo Hàn Dạng, cậu nhúc nhích một chút, nhưng cũng không có đẩy hắn ra.

Kỳ thực từ lúc vừa mới bắt đầu Hàn Dạng đã làm công tác chuẩn bị ‎‎tâm lý, giống như Hách Liên Tình nói, quan hệ của bọn họ bây giờ là hợp pháp, làm cái gì cũng là bình thường.

Hơn nữa có một số việc không thể không làm, chỉ là thời gian sớm muộn mà thôi.

Nhưng mà cậu vạn lần không ngờ, Hách Liên Tình lại dừng lại.

Hàn Dạng dựa vào ghế salon, trong mắt có chút thất thần, hồng ngân trên môi cùng hõm cổ có cảm giác, chứng minh vừa nãy Hách Liên Tình đã làm cái gì. Cậu nhìn về phía Hách Liên Tình đang ngồi một bên cởi nút tay áo sơ mi, “Anh…”

Hách Liên Tình nhìn về phía cậu, “Sao?”

… Anh không tiếp tục sao? Hàn Dạng không thực sự hỏi ra, thế nhưng vẻ mặt của cậu đã nói rõ tất cả.

Động tác Hách Liên Tình dừng một chút, cách thức duy nhất của hắn đó chính là cười nhạo, “Anh không khát khao đến nỗi động dục với một con cá mắm.”

Hàn Dạng, “………” Ai là cá mắm chứ!!!

Hách Liên Tình đứng dậy, tiện tay đem tay áo của chính mình kéo lên một chút, ném một câu ‘Đi tắm rửa rồi ngủ’ liền đi phòng ngủ.

“… Anh mới là cá mắm.” Hắn đi rồi Hàn Dạng nhỏ giọng lầm bầm, sau đó liền nhịn không được bật cười.

Lúc vừa bắt đầu cậu thật không có nghĩ đến Hách Liên Tình lại dừng lại, nhưng bây giờ ngẫm lại hình như cũng không ngoài ý muốn.

Hách Liên Tình tuy rằng độc miệng, nhưng vẫn đang cho cậu thời gian thích ứng. Kỳ thực từ lúc mới bắt đầu Hách Liên Tình cũng đã dung túng chính mình, vừa nãy dưới tình huống như vậy cũng không có miễn cưỡng cậu.

“Em muốn ngồi đó bao lâu?” Thanh âm Hách Liên Tình từ phía sau truyền đến.

Hàn Dạng quay đầu lại liền nhìn thấy Hách Liên Tình đã tắm xong, dựa vào cửa phòng ngủ nhìn cậu. Hàn Dạng liền vội vàng đứng lên, chuẩn bị tìm quần áo tắm rửa, lúc đi qua Hách Liên Tình đột nhiên bị hắn kéo lại.

“Sao vậy?” Hàn Dạng hỏi.

“Trước giúp anh sấy tóc đã.” Hách Liên Tình kéo cậu vào phòng, ngồi xuống ghế tựa, trên cái bàn bên cạnh để cái máy sấy tóc.

Hàn Dạng cắm điện vào, ngón tay luồn vào tóc Hách Liên Tình, luồng khí thổi trên tay, mang đến từng trận ấm áp. Cậu phát hiện tóc Hách Liên Tình có chút cứng, thế nhưng lúc sờ lên phi thường thoải mái.

Tóc của Hách Liên Tình không dài, rất nhanh liền khô, lúc đóng lại máy sấy tóc Hàn Dạng có chút lưu luyến. Đây là lần đầu tiên cậu giúp người khác sấy tóc, cái cảm giác này có chút kỳ diệu, đặc biệt là lúc từng sợi tóc lướt qua lòng bàn tay, cứ như là có lông chim vuốt nhẹ trong lòng cậu.

Tóc Hách Liên Tình bình thường đều chải về phía sau, phối hợp với bộ dáng lạnh lẽo cứng rắn, cả người có vẻ phi thường khó tiếp cận. Sau khi tóc được thổi khô toàn bộ rũ xuống dưới, làm cho hắn thoạt nhìn nhu hòa rất nhiều, cũng nhỏ lui vài tuổi.

Mà bất kể là bộ dáng lúc thường, hay là bộ dáng hiện tại, Hàn Dạng không thể không thừa nhận Hách Liên Tình là một nam nhân phi thường có sức quyến rũ.

Nếu như lúc trước chính mình không phải là bởi vì trả nợ mà cùng Hách Liên Tình quen biết, e rằng chính mình cũng bị hắn hấp dẫn đi.

Nghĩ như vậy cậu không khỏi mong đợi nhiều hơn đối với cuộc sống sau này của hai người.

Máy sấy tóc trong tay bị rút đi, Hàn Dạng ngẩng đầu nhìn thấy Hách Liên Tình đã đứng lên, đem cái máy trong tay để qua một bên, nói với cậu, “Đi tắm.”

“A, được rồi.” Hàn Dạng đi lấy quần áo tắm rửa.

Hàn Dạng tắm xong đi ra liền thấy Hách Liên Tình dựa vào lưng ghế đọc tạp chí, đối phương thấy cậu đi ra liền đem tạp chí bỏ qua một bên, vẫy vẫy tay, “Lại đây.”

Hàn Dạng đi tới, Hách Liên Tình đem cậu kéo đến ngồi trên chân mình. Hàn Dạng nhúc nhích một chút, Hách Liên Tình một tay ôm lấy eo cậu, cảnh cáo nói, “Đừng nhúc nhích, muốn châm lửa sao?”

Giẫm lên chân của đối phương thật mạnh, người châm lửa rõ ràng là anh.

Trong lòng Hàn Dạng phun tào, bất quá trái lại ngoan ngoãn ngồi không nhúc nhích.

Hách Liên Tình lấy ngón tay gảy tóc Hàn Dạng mấy lần, cầm lấy máy sấy tóc một bên giúp cậu sấy.

Ngoại trừ cắt tóc, đây là lần đầu tiên có người giúp Hàn Dạng sấy tóc như vậy, lúc thường cậu đều chỉ dùng khăn mặt lau một chút là xong.

Hàn Dạng hơi cúi đầu, cảm thụ được ngón tay Hách Liên Tình đùa bỡn tóc của chính mình. Động tác của Hách Liên Tình không hề quen thuộc, lại ôn nhu ngoài ý muốn.

Có lẽ nam nhân nhìn như khó có thể ở chung này nội tâm kỳ thực rất ôn nhu đi.

Hàn Dạng nghĩ thầm.

Sấy tóc xong, Hách Liên Tình vỗ vỗ Hàn Dạng nói cậu đứng lên, tự mình lấy máy sấy đi cất lại.

Hàn Dạng nhìn bóng lưng hắn, mở miệng kêu một tiếng, “Hách Liên Tình.”

Hách Liên Tình quay đầu lại nhìn cậu, “? ”

“Chúng ta…” Hàn Dạng hít một hơi, dũng cảm nói, “Chúng ta thử một lần đi.”

Hách Liên Tình ngây ngẩn cả người, nhìn Hàn Dạng im lặng.

Sau khi nói ra câu đầu tiên, những lời kế tiếp liền dễ dàng hơn nhiều, Hàn Dạng nói, “Vừa nãy lúc tắm, em đã suy nghĩ một chút chuyện của chúng ta. Em… Chưa từng yêu ai, cho nên cũng không biết phải làm sao, nhưng em nguyện ý thử một lần. Nếu như anh cũng nguyện ý… Chúng ta hảo hảo ở chung đi.”

Lúc nói ra những lời này Hàn Dạng nhìn thẳng Hách Liên Tình, thế nhưng lỗ tai của cậu đã sớm hồng lên.

Lúc nãy cậu tắm đã suy nghĩ rất nhiều. Những ngày cùng Hách Liên Tình ở chung luôn luôn hiện lên trong đầu cậu, cuối cùng dừng lại tại hình ảnh Hách Liên Tình trông coi chăm sóc mình ở bệnh viện.

Cậu phát hiện bộ dáng kia của Hách Liên Tình làm cho cậu không có cách nào chống cự.

Hàn Dạng không phải à một người do dự thiếu quyết đoán, có một số việc nghĩ thông suốt rồi, cậu liền lựa chọn đối mặt, cũng sẽ chủ động bước lên phía trước.

Cho nên cậu lựa chọn nói với Hách Liên Tình, bây giờ đã nói ra, cậu phát hiện cũng không khó lắm.

“Anh có nghe em nói không?” Hàn Dạng thấy Hách Liên Tình bình tĩnh mà nhìn mình không nói lời nào, lên tiếng hỏi một câu.

Nghe, nhất định là nghe, chỉ là Hách Liên Tình hoàn toàn không nghĩ tới Hàn Dạng lại đột nhiên nói với mình những lời như vậy.

Từ lúc hắn lựa chọn dùng phương thức cưỡng bách như vậy trói chặt Hàn Dạng, hắn liền chuẩn bị tâm lí trường kì kháng chiến, lại không nghĩ tới ngày hôm nay Hàn Dạng lại nói với hắn ‘Chúng ta thử một lần đi’ như vậy.

Người lúc trước còn cùng mình giận dỗi đột nhiên dịu dàng ra, làm cho hắn tay chân luống cuống.

Đây quả thực là…

Hách Liên Tình, “Em là đang cầu hoan sao?”

Hàn Dạng, “………”

Hàn Dạng rất muốn thu hồi lại những lời vừa nãy, cùng người này đã không có cách nào hảo hảo chung sống.

“… Anh cứ coi như em cái gì cũng chưa có nói đi.” Hàn Dạng lườm một cái, quyết định đề tài này về sau hẵng nói.

“Em có biết cái gì gọi là lời đã nói ra như bát nước đã đổ không?” Hách Liên Tình đến trước mặt Hàn Dạng nói, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Chiều cao hai người chênh lệch mười mấy cm, Hách Liên Tình cúi đầu liền thấy cái xoáy trên đỉnh đầu Hàn Dạng. Tay hắn xoa xoa tóc Hàn Dạng, sợi tóc mềm mại làm cho người ta không muốn buông tay, giống như nội tâm của cậu.

Rốt cuộc đến lúc mình mở miệng rồi. Hách Liên Tình nghĩ thầm.

“Hàn Dạng.” Hắn nhẹ nhàng kêu một tiếng, thanh âm nhiều hơn một tia ôn nhu khiến lòng người rung động.

Hàn Dạng ngẩng đầu nhìn hắn, liền nghe hắn nói, “Nếu như em muốn, vậy chúng ta bắt đầu từ việc yêu đương đi.”

Hàn Dạng vốn đã chuẩn bị tâm lí chờ hứng mấy lời độc miệng của Hách Liên Tình, lại không nghĩ rằng chờ được lại là một câu nói như vậy, ôn nhu đến khó tin.

Cậu kinh ngạc nhìn Hách Liên Tình, đối phương đỡ bờ vai cậu, cúi đầu xuống.

Không có kịch liệt đòi lấy cũng không có ép bức, nam nhân chỉ là nhẹ nhàng đem môi kề sát trên môi cậu ma sát, mang theo nhiệt độ không có cách nào kháng cự, khô ráo lại ấm áp.

Tim đập thình thịch, mang theo ngọt ngào rung động xa lạ, kịch liệt mà hốt hoảng. Cái cảm giác này như là trong lòng nở rộ một đoá hoa nhỏ, mà Hách Liên Tình chính là dương quang ấm áp.

Hàn Dạng chủ động ôm lưng Hách Liên Tình, đầu tựa vào vai hắn.

Như vậy rất tốt. Cậu nghĩ thầm.

Lúc ngủ, Hàn Dạng nhẹ giọng kêu một tiếng, “Hách Liên Tình.”

Hách Liên Tình, “Sao?”

Hàn Dạng không lên tiếng, Hách Liên Tình hỏi, “Em có có chuyện gì?”

Hàn Dạng trở mình, trong bóng tối hôn lên cằm Hách Liên Tình một cái, lại nhanh chóng quay lưng về phía hắn, hàm hồ nói một câu, “Ngủ ngon.”

Hách Liên Tình, “………”

Buổi tối hôm đó Hàn Dạng ngủ say, còn Hách Liên Tình mất ngủ.

Nhìn kẻ đầu sỏ ngủ say sưa, Hách Liên Tình trợn tròn mắt, thầm mắng một câu, “Nhãi con.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK