• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tôi đã nhìn thấy Nguyên băng...tôi đã thấy cô ấy...cậu hiểu chứ...

Nguyên Thần Dạ cầm lấy hai vai của Tống Hạ bình ra sức mà lắc....vừa lắc vừa nói: tôi đã trông thấy cô ấy, bằng xương bằng thịt...cô ấy chưa chết, cô ấy còn sống...

- Nguyên Thần Dạ? cậu vẫn khỏe đấy chứ, Đã 3 tháng rồi cậu hiểu chưa, mộ của cô ấy cỏ mọc cũng đã xanh rồi...Nguyên Thần Dạ cậu tỉnh táo lại đi...Nguyên Băng - vợ con cậu đã mất trong vụ tai nạn đó rồi....

- Cô ấy chết rồi...không tôi không muốn tin...cô ấy còn sống rõ ràng tôi vừa thấy cô ấy...cậu giải thích đi...

- THần Dạ cậu hoa mắt rồi, Nguyên Băng nếu còn sống tại sao không tới tìm cậu...Thần Dạ cậu nên đi kiểm tra tâm lí đi.

Tống Hạ Bình lắc đầu, thấy tội nghiệp thay cho Nguyên Thần Dạ, đường hoàng là 1 tổng giám đốc của tập đoàn Nguyên Thị mà bây giờ lại như thế này, sau cái chết của vợ, thần trí không minh mẫn nữa, tôi phải làm gì giúp cậu đây...(tg:đúng là chưa yêu ai thật lòng nên thế...THB: có tin ta cho xh đen dẹp fic của ngươi không? Tg: úi sợ quá, ta cho anh ế vợ bây giờ...Hb hừ hừ...)

Có lẽ cô ấy giận tôi, vừa mới gặp tai nạn đã nhanh chóng có người tình mới với người khác lại còn là bạn thân của cô ây nữa chứ......

- "Anh Đình phong, em muốn ở bên cạnh Nguyên Thần Dạ?

- Em vẫn cứ nhất quyết như vậy sao?

- Đúng thế...em nhất định...anh giúp em chứ?

- Ai bảo em là em gái anh chứ?

- Anh Đình phong cám ơn anh...

- Được rồi, sáng mai chúng ta sẽ vào Sài gòn, nhờ Tống hạ Bình giúp đỡ...

- Em nhất định sẽ hậu tạ anh sau...

- Tình yêu thật phi thường"

- Tống thiếu gia...

- Giám đốc Đình, hân hạnh...

- Đây là....Đình Uyên Nhi...em gái kết nghĩa của tôi...?

- Tống thiếu gia chào anh...rất hân hạnh được làm quen với tổng giám đốc trẻ tuổi tài cao như anh...

- Cám ơn...ngồi đi...Đình Tiểu thư mời ngồi....

- tống thiếu gia chúng ta vào thẳng vấn đề nhé...hợp đồng với công ty ADT của Nhật bản lần này, chúng tôi muốn lấy đó là điều kiện trao đổi...

- không biết giám đốc Đình có chuyện gì mà lại lấy hợp đồng lớn như thế ra trao đổi...? Bản chất của 1 thương nhân làm Tống Hạ Bình nghi ngờ...

- Uyên Nhi muốn vào làm thư kí cho Nguyên Thần Dạ...?

- Ồ! Đình tiểu thư không biết vì sao lại có nhã ý như thế...?

- TỐng thiếu gia, câu trả lời của tôi cũng chính là suy nghĩ của anh...?

- Đình tiểu thư thật sắc sảo? Đoán được suy nghĩ của tôi sao?

Ring ring xin lỗi tôi vào nhà vệ sinh nghe điện thoại...

- Uyên Nhi,e m nhất định muốn như thế sao, em không cần phải lựa chon Nguyên Thần Dạ...

- Anh Đình Phong..em đã quyết định thì không thay đổi được đâu, em yêu anh ấy, 1 Người độc thân hoàng kim...cho dù anh ấy có người phụ nữ nào bên cạnh đi nữa, em tin mình cũng dành thắng lợi...

- Uyên nhi tự tin quá không tốt...

- Em biết anh yên tâm....

Tại nhà vệ sinh...

- Thần dạ chỉ 1 tháng thôi cũng được cậu cứ đồng ý đi, có mất mát gì đâu...hợp đồng này với tôi rất quan trọng...

- Cám ơn cậu. cậu là vị cứu tinh của tôi...là anh em của tôi....

- Tống tổng bản điều tra về tôi đây rồi anh không cần tìm người điều tra làm gì...?

- Đình tiểu thư, cô có nhất thiết đi guốc vào bụng tôi như thế không, bây giờ tôi bắt đầu hối hận tại sao lại không để cô làm thư kí cho tôi...

- Tống tổng, cám ơn...Nhưng rất tiếc người trong lòng tôi là Nguyên Tổng mất rồi 

Hôm nay Uyên Nhi tới làm việc cùng Nguyên Thần Dạ, cảm giác thật hồi hộp..pha cho anh 1 li café đặt trên bàn cô mong ngóng anh tới...

Cạch...cửa phòng được mở ra..

- Nguyên tổng, chào anh. tôi là Đình uyên Nhi, chắc Tống tổng cũng đã nói với anh về tôi...tôi mới tới hi vọng anh giúp đỡ.

- Tôi đã biết...cô ra nhận việc bởi thư kí Vương đi...

- Vâng...

1 lát sau...

- Cô Đình, cô vào đây 1 lát...máy nội bộ vang lên giọng nói lạnh tanh của Nguyên Thần Dạ...

- Vâng, Nguyên Tổng,anh có gì muốn dặn dò sao?

- Café này là của cô? Nguyên Thần Dạ chỉ vào li café uống dở trên bàn...

- Vâng, nó không hợp khẩu vị của anh sao?

- ½ viên đường và 1 thìa café sữa...?Thần dạ bất ngờ nói...

- Nguyên Tổng thật không ngờ anh cũng là 1 người sành café như thế...

- Vị café này có chết tôi cũng không quên được, nó là của vợ tôi, lần sau tôi muốn uống café đen không đường không sữa...cô nhớ rồi chứ...

- Vâng..nhưng tôi nghĩ nó không tốt cho dạ dày của anh...Uyên Nhi ngập ngừng đề đạt ý kiến...

- cứ quyết định như vậy đi, cô có thể ra ngoài...

- Vâng...

- Nhìn bức ảnh của Nguyên Băng trong ngăn kéo vừa lấy ra, Thần Dạ thất thần...

- Nguyên băng, lâu lắm rồi,không được uống café em pha...,hôm nay có người pha giống em làm anh thật sự bất ngờ...

Mở bức thư thứ 2 của Nguyên băng,anh lặng lẽ trầm ngâm:

"Thần Dạ, em dám chắc bây giờ anh đang ở phòng làm việc phải không, anh lại làm việc quên ăn phải không, thế là không tốt, không có em nhắc nhở là anh lại thế rồi, nhớ không được uống café đen, ½ viên đường và 1 thìa café sữa, em đã dặn thư kí Vương rồi đó...

Em viết thư này để dành khi nếu lỡ như em chết trước anh, để anh đừng làm mình khổ, Thần Dạ trong vườn hoa, em để 1 món quà cho anh dưới bụi hoa xương rồng ấy, khi nào rảnh anh tới đào nó lên nhé,bất ngờ đó"

Không chở đợi thêm Nguyên Thần Dạ phóng xuống tầng hầm lấy xe về nhà, hì hục đào, mặc kệ sự ngăn cản của người làm...

Cách...tiếng xẻng chạm vào hộp sắt...

Nâng niu nó lên, nhưng khi mở ra Nguyên Thần Dạ mới ngớ người, trong đó chỉ có 1 dòng chữ... "Bây giờ em có thể khẳng định anh rất yêu em nha...bây giờ em sẽ nói "em yêu anh, Nguyên Thần Dạ, Nguyên băng yêu Nguyên Thần Dạ 1 nghìn lần..."

Cô vợ ngốc, vẫn còn muốn hành hạ anh sao?

- Đã hơn 1 tuần kể từ ngày Uyên Nhi vào làm cho Nguyên Thần dạ, hôm nay,cô cố tình chọn 1 chiếc áo trễ cổ gợi cảm để đi làm...

- Đưa tập tài liệu cho anh, vô tình mà cố ý cúi thấp đầu xuống...

- Cô là đang cố tình quyến rũ tôi sao? Thư kí Đình...?

- tại sao lại không chứ, tôi còn muốn làm Nguyên phu nhân nữa kìa!

- Haha, Đình tiểu thư, cô mơ mộng quá chăng cô nên nhớ tôi đã có Người tình và sắp có con, biết đâu sẽ sắp lấy vợ...

- Anh không yêu cô ấy, với lại anh đã từng nói sẽ không lấy vợ chính thức đó sao? làm người tình của anh cũng tốt...

- trực giác của người phụ nữ mách bảo tôi điều đó.?

- Cũng không tới lượt cô đau, đình tiểu thư, cô sẽ bị sa thải từ ngày mai...

- Anh sợ sao? anh sợ tôi làm được điều đó, anh sợ tôi cho anh cảm giác anh đang thiếu thốn sao? Nguyên tổng?

Xích lại gần Nguyên Thần Dạ ngồi vào lòng anh, ôm lấy cổ anh cô nói thì thầm vào tai anh:- thần dạ chúng ta đánh cược trong vòng không đày 3 tháng tôi sẽ thay vị trí của Hạ tiểu thư bây giờ, anh dám không?

- điều gì làm cô nghĩ tôi sẽ đồng ý với vụ đánh cược này...?

- Tôi tin vào anh sẽ làm thế...anh sợ sao?

- Thần dạ sợ cô, 1 con cáo già đi sợ 1 con cừu non sao! Đình Uyên Nhi, đay là truyện cười hay nhất mà tôi từng xem...Tống Hạ bình tựa lưng vào của cười nói..

- Tống Hạ bình, từ bao giờ cậu có thói quen vào phòng người khác mà không gõ cửa vậy...

- Xin lỗi tôi thấy cửa không khóa, làm mất giây phút lạnh lùng của 2 người,tôi ra ngoài gõ cửa lại, cứ tiếp tục đi nhé, nhưng mà tôi nhìn thấy hết rồi...

Hờn giận thoát khỏi lòng Nguyên Thần Dạ, Uyên Nhi cười gượng gạo:

- Tống tổng anh thật biết tìm cơ hội làm người khác mất hứng mà...

- Uyên Nhi cô đề cao tôi quá rồi...

- Tôi ra ngoài trước...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK