• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xuống mày bay cô được thư kí Trần đưa tới 1 căn biệt thự vùng ngoại ô thành phố...còn Nguyên Thần Dạ hình như phải tới tổng công ty.

Nguyên tiểu thư,từ nay cô sẽ sống ở đây...

Nguyên tổng sẽ không ở đây sao?

Không! Nguyên tổng sẽ ở nơi khác,nếu có gì cô cứ nói với quản gia và những người làm,hoặc trực tiếp gọi điện cho tôi...đây là danh thiếp của tôi...

Thật là tốt,cảm ơn anh, thư kí Trần...

Đây là việc Nguyên tổng giao cho,cô không cần cám ơn...

Anh đừng gọi em là Cô nữa, cứ gọi là Nguyên băng đi,dù gì em cũng ít tuổi hơn anh mà, đúng không...rồi cô nỡ 1 nụ cuồi thật tươi như hoa.

bối rối trước nụ cười của Nguyên Băng,thư kí Trần đỏ mặt...

Anh làm sao vậy,không khỏe sao..?Nguyên Băng quan tâm hỏi han..

Không..không sao..tôi đi trước nếu không Nguyên tổng sẽ chờ...

Đợi thư kí Trần đi khỏi,Nguyên băng bỗng bật cười...

Nguyên tiểu thư...tiếng nói nồng hậu phát ra từ sau lưng...

A! bất ngờ cô giật mình,- bác là....

Tôi là quản gia ở đây,tiểu thư có thể gọi tôi là thím Trương...như mọi người vẫn gọi...

Dạ! Thím Trương...cô giấu đi cái vẽ vui mừng lúc nãy, thay vào bằng vẽ mặt ủy mị,dịu dàng (>-<, chị dịu dàng thật ư? NB:tay phải cầm dao, tay trái cầm guốc hỏi lại: tg không thật sao)

Cũng may cho dù phải chuyển vào Nam sinh sống nhưng Nguyên Băng vẫn ở một mình, như bình hoa di động trong nhà, suốt ngày chỉ đi ra đi vào, rồi lại đi vào đi ra...

Hôm nay cô quyết định học làm bánh từ thím Trương, ăn không ngồi rồi như thế này chắc cô buồn chết mất....

Thím Trương ới ời........thím có bí quyết gì không mà da vẫn hồng hào vậy,thím xem da con này: xanh xao, vàng vọt như người có bệnh vậy...vừa nói Nguyên Băng vừa giơ tay lên phụ họa...

Hôm nay con lại muốn nhờ ta giúp gì nữa phải không..?

Thím,sao thím toàn nghĩ thế, toàn...nghĩ trúng tim đen con không à! Hôm nay con muốn học làm bánh...

Bánh. Con chắc chứ,mấy món hôm trước của con ta còn chưa dám thử!

Thím toàn nhắc tới nỗi đau của con thôi ak, lần này nhất định sẽ thành công mà.tin con đi...hihihi,đi mà thím.

rồi, rồi, thím chỉ cin làm bánh gato được chưa,loại dễ nhất đó.

Thím trương là nhất mà...

Cha bố cô, toàn nịnh không à...

Sau 1 thời gian vật vã với đống bột mì, cuối cùng cùng hoàn thành 1 chiếc.

Thím Trương, con làm có giỏi không,khuôn bánh đạt yêu cầu nha....Nguyên Băng vui cười như hoa,quay đầu lại muốn khoe với thím Trương nhưng đột nhiên bắt gặp ánh mắt nhìn chòng chọc vào mình của Nguyên Thần Dạ,làm cô giật mình rơi chiếc bát chứa bột mì cầm trên tay xuống nền nhà...

Cô lắp bắp...

Anh...anh...anh tới...

Tôi vừa mới tới, không ngờ lại bắt gặp tình huống thú vị này....

Cúi xuống nhìn phần bột mì bay trong không khí,phần còn lại dính trên người mình và Nguyên Băng,Nguyên Thần Dạ không biết mình nên cười hay mắng cô 1 trận nên thân đây.

Em..em xin lỗi em không cố ý..vừa nói cô vừa lấy tay phủi phủi bột dính trên người Nguyên Thần Dạ, nhưng khổ nỗi càng phủi thì nó càng bám chặt hơn...

Nguyên Thần Dạ cau mày có phải cô ngốc nghếch rồi lú lẫn hay đang cố tình dụ dỗ anh làm bậy hay không mà lại thể hiện hành động khiêu khích như thế, động chạm lung tung khắp người anh...

Tóm lấy cánh tay đang không ngừng chuyển động trên cơ thể mình,nhìn Nguyên Băng với anh mắt đe dọa:

Nói cho tôi biết hành động này là như thế nào...

Nói..nói gì cơ..à! em xin lỗi nếu không em sẽ giặt sach rồi trả lại anh được chứ...

thật không nói,hay là đang cố tình dụ dỗ tôi lên giường sao..?

Anh...anh...sao có thể...

lời nói lắp bắp của cô lại bị kẻ bá đạo nào đó cho là bị đoán trúng tim đen mà nói không nên lời..

Không... không phải,cô ra sức lắc đầu phủ nhận 

1 nụ hôn dài nuốt hết những lời cô muốn nói vào trong, bàn tay không yên phận của Nguyên Thần Dạ đang chu du khắp người cô.

Cô càng ra sức, tóm lấy cánh tay anh thì anh càng cho rằng cô đang cố tình mời gọi anh (suy nghĩ ấu trĩ quá...TD: đứa nào viết nên tp này mà còn nói...tg: hehe,trời hôm nay xanh quá)

Tiếng chuông điện thoại vang lên thật là đúng lúc, chưa bao giờ Nguyên Băng cảm thấy yêu tiếng chuông điện thoại đến thế...

Thả 1 tay ra khỏi người cô, lấy chiếc điện thoại,thấy số điện thoại gọi tới, Nguyên Thần Dạ không hờn giận nghe điện thoại:

Thư Kí Trần, có chuyện gì?(iu anh thư kí này quá)

Nguyên Tổng, có 1 hợp đồng quan trọng đối tác muốn gặp trực tiếp anh...

Được, tôi sẽ tới ngay, bảo họ chờ tôi trong phòng họp...

Cất điện thoại vào túi, không cam lòng thả Nguyên Băng ra, bước về phía cửa phòng ngủ thay quần áo...trước khi đi còn ngoảnh đầu nói thêm 1 câu làm sụp hết cả lãng mạng...tôi muốn nhà được dọn sạch trước khi tôi về...mặc kệ Nguyên Băng còn lơ ngơ chưa tỉnh mộng.

Sau thời gian lăn lội tìm việc làm lên xe buýt xuống oto cuối cùng Nguyên băng cũng tìm được công việc trong 1 công ti tương đối lớn, công việc của cô là dịch thuật tài liệu...

Nhưng mà Nguyên Băng không biết đây là 1 chi nhánh của tập đoàn Nhà ai đó.

Thưa Nguyên tổng, tiểu thư Nguyên băng đang làm dịch thuật trong công ti Dịch Đô, là chi nhánh vừa mới mở của chúng ta...

Ai đã nhận cô ấy vào làm..?

Dạ thưa là giám đốc công ti đó ạ...

được rồi cứ để cô ta làm ở đó đi, dù sao cũng không ảnh hưởng gì?

Vâng...

Giám đốc không cần mời em ăn trưa như vậy đâu?

Sao được chứ, cũng cố tinh thần nhân viên thôi mà, dù sao cũng làm được 1 tháng rồi, mà không có thời gian mời cô Nguyên ăn 1 bữa cơm,thật là thất lễ quá...

dạ...

nhà hàng này rất ngon, Nguyên tiểu thư cứ tự nhiên chọn món...

hai người vừa ăn vừa nói chuyện công việc...nhưng họ không biết vô tình Nguyên Thần Dạ cũng tới đây gặp khách hàng, trong mắt ai đó thì đó lại là hành động tình tứ...(Bá đạo suy diễn > k thể chấp nhận nỗi...TD: ta có 2 vé đi xem super mà không có thời gian đi. tiếc quá...Tg: anh Thần Dạ đẹp trai,anh nói phải, nhường vé cho em đi...)..

"Phải xa nhau thì mới biết, cô đơn sẽ như thế nào..."

Nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình Nguyên băng cứ ngỡ cô nhìn nhầm. Thần Dạ rất ít khi gọi cho cô...thành ra cô cứ ngơ người ra không tiếp điện thoại, làm ai kia nghĩ cô thấy điện thoại của mình thì chột dạ không nghe..

Cô Nguyên nghe điện thoại đi chứ.

À!Xin lỗi tôi nghe điên thoại.

Alo.! Anh Thần dạ....

tại sao lâu như vậy mới bắt máy, đang ở đâu...?(quan tâm kìa.hí hí)

em đang ở nhà hàng ăn trưa...?

vậy sao? tôi để quên 1 tập tài liệu trong thư phòng, cô lấy rồi mang tới cho tôi,địa chỉ là công ti X........

Dạ được,em sẽ mang tới sớm cho anh...

Giám đốc thật xin lỗi tôi có việc gấp phải đi...hẹn hôm khác tôi sẽ mời cơm giám đốc...tôi xin phép đi trước

Ai đó lại đang vui mừng vì mình thể hiện được giá trị......

Ngày mai, đột nhiên có 1 quyết định từ tổng công ty xuống cho Nguyên Băng: nghỉ phép dài hạn...

Đang phân trần hỏi trưởng phòng thì đột nhiên có điện thoại của Nguyên Thần Dạ...(dạo này anh gọi cho chị nhìu nha)

Anh Thần Dạ, phụ nữ của Nguyên Thần Dạ này không đến nỗi phải thiếu tiền chứ...

Nói xong cúp máy cái rụp để Nguyên băng không kịp nói gì thêm

trưởng phòng, tổng công ti có phải là tập Đoàn Nguyên thị không?

Đúng thế.

Tôi hiểu rồi, cám ơn anh...

Chỉ có 1 điều ai kia không chỉ cho 1 mình cô nghỉ phép dài hạn àm vị giám đốc tội nghiệp của chúng ta vừa mới lên máy bay sang châu phi hợp đồng dài hạn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK