• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chúng ta cũng về thôi anh...Uyên nhi cũng lôi kéo Thần Dạ khỏi ánh mắt không dành cho cô kia,...anh Hạ Bình anh cũng về chứ...

Tôi tới công ty đợi cậu nhé...

được tôi đưa Uyên Nhi về, cậu tới đó trước đi...

Thần Dạ...xem chừng lại thêm 1 bi kịch nữa xảy ra rồi...

tối mấy ngày sau...tại nhà hàng Pháp xảy ra 1 sự kiện đặc biệt...:

Phi Yến đồng ý lấy anh nhé...?

Anh Hoàng Phi, sao lại gấp như vậy, không đợi em phẫu thuật mắt xong sao...hoàn cảnh em bây giờ...

Phi Yến, anh không muốn chờ thêm nữa, anh sẽ làm đôi mắt cho em được chứ....

đồng ý với anh nhé...?

Trong ánh nến lung linh, bản nhạc nhẹ nhàng và mùi hoa hồng thoang thoảng đã tạo nên 1 mối tình lãng mạng...:

Được em đồng ý....

Ôm chầm lấy Phi Yến giữa quán ăn sang trọng mặc kệ người khác nói gì anh không quan tâm, điều quan trọng nhất bây giờ là cô đã đồng ý lấy anh, cho dù cô là vợ trước đây của Nguyên Thần Dạ cũng được, bây giờ cô là của anh...

- 2 tuần nữa chúng ta sẽ làm đám cưới được không...?

- Anh sắp xếp đi...

- mọi chuyện bận rộn kết hôn cuốn cô vào vòng xoáy mệ mỏi, hôm nay đi thử váy cưới, Hoàng Phi chọn 1 tiệm áo cưới lớn nhất Sài Thành...vừa bước chân vào cửa hàng 1 nhân viện đã chạy ra nồng nhiệt chào hỏi...

- nguyên phu nhân...lần này chị tới thử áo cưới mới sao...?

- Xin lỗi cô, có lẽ cô nhận nhầm rồi, tôi là Phi Yến, không phải Nguyên Phu nhân...

- Ồ, xin lỗi cô, có lẽ tôi nhìn nhầm, mời cô vào...:

- Chúng tôi mới nhập về rất nhiều loại váy cưới....

- Anh hoàng Phi anh chọn đi...

- Xin lỗi cô cô có thể dẫn cô ấy đi thử được không, mắt cô ấy...

- Nhanh chóng hiểu ý...Vâng..vâng...mời tiểu thư đi lối này....

- Thần Dạ có báo cáo bên Mĩ gửi về rồi sao...?

Nhìn vẽ mặt đăm chiêu của Thần Dạ, Hạ bình có thể đoán ra phần nào...có thể mọi chuyện sẽ phức tạp từ lúc này...

- cậu xem đi...cầm bản báo cáo trên bàn Tống hạ Bình cũng choáng váng không ngừng...

- Chuyện này,....?

- Quá bất ngờ phải không...đến bây giờ tôi cũng không dám tin nữa là...

- vậy câu định như thế nào...

- tôi muốn Uyên Nhi nói sự thật...bây giờ Phi Yến không còn nhớ Nguyên thần Dạ này là ai nữa...

- uyên nhi..em có dấu anh chuyện gì không...?

- Thần Dạ anh làm sao vậy, anh nghi ngờ chuyện gì sao...?

- Không có anh chỉ hỏi vậy thôi, anh không muốn bị người khác phản bội...

- Vậy sao...Uyên Nhi ngập ngừng...

- Uyên Nhi đừng bao giờ nói dối anh được chứ,...với anh không có chỗ cho kẻ phản bội....

- Thần Dạ anh yên tâm...?

Uyên nhi, anh cho em cơ hội mà em vẫn không muốn nói sao...đừng trách anh...anh cần Nguyên băng thật sự...

Đột nhiên anh không thấy Phi Yến tới biển cũng như cô nhi viện anh đâm ra lo lắng...

- Uyên Nhi nói cho anh biết sự thật của chuyện này...

- Anh thần Dạ...!

Cầm bản báo cáo xét nghiệm trong tay và bản AND Uyên Nhi bật cười...

Thần Dạ hóa ra anh vẫn còn nghi ngờ em không phải Nguyên băng sao...?

- bản báo cáo trước đây anh còn không tin sao...là anh làm đó...

- Đình Uyên Nhi, sự thật là như thế nào...?

- sự thật, chẳng có sự thật nào cả....như anh điều tra thôi, cần gì tôi phải nói...- Nguyên Thần Dạ anh đột nhiên ngu ngốc lúc nào thế...

- Nguyên Thần Dạ ngươi thật ngu ngốc khi bây giờ mới nhận ra sao...nhưng dù sao cũng nhanh hơn ta tưởng...ta đánh giá ngươi thấp quá rồi...

- Nói cho ta biết...Ngươi đã làm gì với cô ấy....

- Ngươi không muốn biết ta là ai sao?

- Ngưỡi là ai đối với ta không quan trọng, ta chỉ muốn biết cô ấy đâu...?

- Nguyên Thần Dạ sao ngươi nóng vọi thế, tình yêu mù quáng, hay nói thật là ngươi quá yêu cô ta làm ngươi như kẻ chết đuối vớ được cọc mà bỏ qua những chi tiết nhỏ...

- Câm mồm...nói...Vừa rít lên qua kẻ răng Nguyên Thần Dạ vừa lấy tay bóp lấy cằm của Uyên Nhi...

- Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao...cho dù ngươi có giết ta...ta muốn nói hay không là quyền của ta...Ngươi đang phụ thuộc ta Nguyên Thần Dạ...

- Ta thật sai lầm khi đã không cho ngươi đi gặp Diêm Vương...

- Ta cũng thật may mắn vì ngươi đã nhân từ vì thế ta quyết định kể chuyện của ta cho ngươi nghe...

- Ta không có hứng nghe...nói Cô ấy ở đâu...

- Nghe hay không là việc của ngươi còn kể là quyền của ta...

- Ta hỏi ngươi, Nguyên Băng có gì hơn ta chứ...tại sao bà ta lại chọn nó để mang đi khi đi thêm bước nữa, mà lại bỏ ta vào cô nhi viện, từ kẻ có tất cả ta lại trở thành trắng tay...Ngươi sống sung sướng làm sao hiểu được tủi nhục của 1 đứa trẻ sống cô đơn, tủi nhục như ta...trong khi ta thiếu thốn, chịu rét, chịu đói như 1 kẻ dư thừa của xã hội, thì nó lại được nâng như trứng mỏng như 1 nàng công chú nhỏ, ăn sung mặc sướng...

- Nguyên thần Dạ...ta chắc chắn ngươi đang tự hỏi xem, mối quan hệ của ta và nguyên băng đúng không...vậy để ta giải quyết khúc mắc cho ngươi nhé...chúng ta là chị em sinh đôi khác trứng...đó là lí do vì sao ngươi xét nghiệm AND lại giống của bà ta...1 cú lừa ngoạn mục...và ngươi cũng mắc lừa...

- Uyên Nhi...đừng thử thách tính kiên nhẫn của tôi...

- vậy sao...?

- để ta nói tiếp nhé...ta đã theo dõi Nguyên Băng rất lâu...từ lúc ta nung nấu kế hoạch trả thù..., cho nên những thứ nó biết ta cũng biết, kể từ khi có gia đình nhận ta làm con nuôi...mỗi lần nhìn vào gương, t rất căm thù khuôn mặt của mình, vì thế mà bây giờ sau khi phẫu thuật thẫm mĩ ta có khuôn mặt hoàn hảo như bây giờ....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK