• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Á Trung chỉ im lặng ngồi bên cạnh Yên Đan... Mặc tình nàng khóc, Á Trung xót những giọt nước mắt... Cậu lại càng giận Tử Đằng...

Á Trung khẽ đưa tay muốn chạm vai Yên Đan, nang có lẽ đang cố kìm nén tiếng khóc,  bờ vai run rẩy...

Tử nhủ bản thân ko nên làm điêgfu có lỗi với Tử Đằng...

....." tớ nghe!" Á Trung chán nản lặp lại " tớ hứa, ko thừa nước đục thả câu,  cậu với Tử Đằng giải quyết chuyện tốt đẹp... Tớ sẽ mang cô về... "
Á Trung tắt máy, trở lại ngồi cạnh Yên Đan...

" Cô Chương!"

Yên Đan lau nước mắt, " tôi ko sao? em về đi!"

Á Trung ko nhìn nàng,  cậu sợ bị ánh mắt ấy mê hoặc rồi lại nói những lời ko nên nói...

" Thực ra, Tử Đằng bị oan... Chúng em đã định mừng sinh nhật cô hôm nay... Nhưng như cô thấy,..." Á Trung ngập ngừng...

" dù sao, em nghĩ Tử Đằng nợ cô một lời giải thích,  cô nên cho cô ấy một cơ hội!" Á Trung nói rồi thấy nàng đôi phần dịu bớt sự giận. Lại hối hận mình vụt mất cơ hội có nàng.

" cảm ơn em! Thời gian nhanh thật,  các em rồi đã trưởng thành hết rồi... Có lẽ tôi quá già so với Tiểu Đằng..." nàng ngậm ngùi,  để cho gió thổi tung mái tóc bồng bềnh của mình...

"....vì tình yêu chân thật thì xá gì tuổi tác hả cô!" Á Trung lại bâng quơ nghĩ đến mình... " cô rất đẹp!" nó cười xấu hổ

Yên Đan chỉ cười nhẹ,  nàng đã quen với những lời khen này... Chỉ riêng Tử Đằng nói với nàng,  nàng mới thấy nó thực làm mình xao lòng đến lạ!

" em đưa cô về, ở đây lạnh lắm" Á Trung dìu nàng đứng dậy, Yên Đan lại lịch sự bước cách một khoảng.

Á Trung hiểu ý, đi bên cạnh trầm tư " Tử Đằng may mắn như vậy lại có được cô...nếu cậu ấy khiến cô đau khổ em thực ko tha thứ cho cậu ấy!!!"

Yên Đan có chút ngạc nhiên vì câu nói Á Trung nhưng rồi nàng cười nhẹ, khẽ bảo " em thật biết an ủi một người...rồi cô gái nào bên em ắt hẳn rất hạnh phúc... " rồi nàng rảo bước trước Á Trung

Nhìn theo dáng Yên Đan, Á Trung cười khẩy bản thân mình.... " người đó  sao ko phải là cô??? "

.
.
.
.
..

Mộc Hoa ra mở cửa, im ắng!!! 

Lữ Lam Anh đã ko thấy ở đấy, chỉ thấy Tử Đằng như ngồi đống lửa...  Nhác thấy Yên Đan bước vào nó chạy tới nắm tay nàng ngay " mama,  tay cô lạnh quá!"

Yên Đan giật phắt tay lại, xoay đi hướng khác...  Mộc Hoa,  Á Trung tự khắc thoái luôi...

Tử Đằng thở dài thườn thượt, nó đến bên vai nàng " mama,  cô vào phòng chúng ta nói chuyện được ko?"

" tôi ko muốn vào nơi ko sạch sẽ đó... " nàng căm phẫn..

"....không, thực ra ko có gì hết!" Tử Đằng vò rối mái tóc ngắn của mình,  trông khó chịu vô cùng...

Nàng vẫn lạnh lùng, " chí ít cô cũng nên vào trong, ở đây ko tiện... " nàng cũng ko muốn làm trò cười nên đành lòng bước vào trước Tử Đằng...

Yên Đan ngồi xuống cạnh giường vòng tay trước ngực...ko thèm nhìn lấy Tử Đằng một cái

" mama~..."

" đừng có gọi tôi như vậy nữa... " nàng gắt gỏng

Nàng thật làm nó đau lòng mà, đã đến cái tên thân mật ko cho nó gọi... Nàng giận dữ vậy sao!???

Tử Đằng lại đến quỳ bên cạnh, ôn nhu từng cử chỉ " Cô! Có thể nghe em giải thích một lần..."

Nàng im lặng, Tử Đằng biết nàng đồng ý nên nhanh chóng là đem hết sự tình đêm qua kể lại...  Yên Đan mặt lại giãn ra,  tỏ vẻ hài lòng... Nhưng vẫn giữ mặt lạnh lùng...

" mama..." nó thấy nàng ko gay gắt nữa.... Nó lại bạo gan nắm lấy tay nàng... " tay cô lạnh quá!"

Nào ngờ Yên Đan quả tình vì nhớ đến hình ảnh chướng mắt ban nãy,  hất tay nó ra.

Hụt hẫng, nhưng nó ko bỏ cuộc...

" ...thôi em sai rồi, tùy mama định tội" Tử Đằng lại ngồi bệt xuống sàn nhà...

Cả hai im lặng rất lâu, nó ko nhìn nàng.  Nàng chẳng thèm nhìn nó!!!

Cuối cùng Yên Đan lại lên tiếng trước "  lên đây đi, ngồi ở đó lâu ko tốt rất lạnh mà~" [ rõ ràng thuơng như vậy mà 😍]

Tử Đằng nổ pháo trong lòng,  nhưng ko dám reo hò giữ vẻ bình tĩnh.  Dêm bộ mặt sầu thảm lên giường ngồi cạnh nàng...

" chủ nhiệm năm nhất của em là cô ấy?" Yên Đan nhìn xuống sàn cười khẩy..

Tử Đằng tròn mắt,  " sao mama biết?"

" tôi đoán thôi,... " nàng cười ngạo nghễ...

Tử Đằng bạo gan,  nắm tay nàng lần nữa... Yên Đan để yên... Tim nó lại đốt pháo lần 2...chưa kịp tỏ vui mừng đã bị nàng ôm lấy mặt mà ôn nhu hôn môi mình....

Một thoáng sững sờ, nó lại trở thành người chủ động nụ hôn... Yên Đan gục mặt ngay trên vai Tử Đằng sau khi rời nụ hôn...

Nàng thổn thức, lần đầu tiên nó nghe thấy người nó yêu đang khóc!!!

Từng giọt nước mắt nóng hổi như xối lên trái tim nó đau xót. Tử Đằng vỗ vỗ lưng nàng, hôn nhè nhẹ lên cổ,  lên vai, lên tóc nàng...

" Em yêu cô!!!  Rất rất yêu biết ko?" Yên Đan vẫn nức nở trên vai nữ nhân của mình...

.
.
.

Yên Đan thôi khóc, nàng bó gối trên giường

" mama, cô với cô Lữ là chị em?" nó liếc nàng xem thái độ

Nàng im lặng,

"mama,  cô hãy đối diện sự thật!"

" 30 năm trước, mẹ tôi sau khi sinh tôi ra đã ôm tiền bỏ cha con tôi theo tình nhân của bà... Người mà bà gọi là tình yêu thực sự!" nàng cười chua chát...

Tử Đằng thở dài đánh thượt lắng nghe nàng,

"Lam Anh là con của bà cùng chồng sau bà," nàng chán ngán..."

" cha cô..." Tử Đằng đau xót đưa mắt nhìn nàng

" ông mất rồi... Cách đây vài năm thôi!"...nàng cười nhẹ nhõm, " tôi muốn về nhà... " Yên Đan kiên quyết

" em đưa cô về!" Tử Đằng vội vã theo nàng...

Yên Đan mở cửa Á Trung cùng Mộc Hoa nhã nhào ra sàn. Thì ra hai kẻ này nãy giờ lại ở ngoài cửa nghe ngóng tình hình.

Tử Đằng khoanh tay lắc đầu kiểu bó tay với cậu luôn!

" à, ha cô Chương.... Thực ra tụi em..." Mộc Hoa lại huých huých Á Trung...

Á Trung im lặng, gãi gãi tóc. Yên Đan nàng thì lại thật lạnh lùng, nàng sải gót bước đi luôn...

" mama, áo khoác em đưa cô về!" nó chạy tới sau nàng

" không, tôi tự về được!"

"A ~ để em đưa cô về.. " Á Trung ko kiềm chế được mình lại buông câu câu nói ko nên nói...

Tử Đằng cùng Mộc Hoa nhất ý cùng nhìn Á Trung tỏ vẻ khó chịu...

" nếu ko được thì thôi vậy... " Á Trung hối lỗi.

Tử Đằng ánh mắt van nài, Yên Đan thật tâm là chỉ muốn Tiểu nữ nhân của mình đưa về.  Nhưng hình ảnh khó chịu lúc sáng lại ám ảnh mình.  Nàng sẵng giọng bảo " Tôi sẽ về với Á Trung"

Tử Đằng chỉ biết thốt tên nàng, đầy ấm ức.!!!

Tử Đằng khó chịu vô cùng, như thế này là sao đây?  Hôm nay hai lần bên cạnh nàng lại ko phải là nó. Sao nàng lại ko hiểu cho nó là vì nàng lại một lòng yêu thuơng.

Á Trung ái ngại định đến vỗ vai Tử Đằng mà nó vì tức mà đưa tay lên ngụ ý ko cần.  Á Trung nhìn Mộc Hoa rồi như người có tội mà bất chấp bước theo sau gót nàng.

" Sao vậy chứ?  Rõ ràng tớ ko có lỗi mà!" nó chống hai tay lên thành sofa mà oán trách.

" cho cô thời gian, mà dẫu gì cậu cũng nên dứt khoác với cô Lưu đi!"

" nói rõ ràng rồi hãy gặp cô Chương, chí ít họ là chị em mà lại ko được thân thiện lắm... " Mộc Hoa nhăn mặt

" thật đau đầu với các cậu mà... "

" câc cậu gì chứ? Chỉ mỗi mình tớ..." Tử Đằng khó chịu nói với Mộc Hoa...

Biết mình nói lỡ,  Mộc Hoa nốc nhanh ngụm nước hoa quả rồi ậm ừ " à à tớ chỉ nói thế, cũng là vi cậu cả mà... "

~~~~

" Cô Chương! Có cần em vào nhà cùng cô... " Á Trung sau lưng nàng hỏi hy vọng

Yên Đan cười nhẹ, " cảm ơn em, tôi muốn một mình hơn!!!" nàng cũng thấy ngại với người cất công vì mình quãng đường xa " nếu em muốn có thể ở lại một chút... " Nàng vuốt tóc rồi giữ tay ở má mình nhìn Á Trung...

" dạ không a~ em về!  Em sẽ ghé cô lúc khác cô a~"

" không cần đâu...!!! " nàng nói với theo nhưng Á Trung lại nhanh hơn bỏ đi trước...

Yên Đan thở dài mệt mỏi, nàng mở cửa vào nhà... Một mực muốn đem Tử Đằng cùng câu chuyện sáng nay ra khỏi đầu mình. Nàng vào buồng tắm ngâm mình trong bồn nước nóng....

Vừa tắm xong lại có tiếng chuông cửa,  Yên Đan ngạc nhiên thấy Á Trung người run cầm cập vì lạnh,  tay cầm cái hộp bánh kem...

" chúc mừng sinh nhật cô!!!" Á Trung cười tươi rói

" oh... " Yên Đan thoáng chút cảm động. .. " em vào đi... "

" đâu phải mất công vì tôi như vậy!??? " Nàng cười nụ cười đầy mê đắm.

Á Trung cười trừ, đốt nến. Yên Đan trở ra với cái chăn mỏng... " em trùm tạm đi,  tôi ko có quần áo nam... Lạnh chết rồi!"

Á Trung ngần ngừ rồi đón lấy chăn, trùm lên người cảm nhận mùi hương của nàng...  Á Trung lại trỗi lên ý nghĩ phải chi nàng là của riêng mình.

" cảm ơn em, tôi đã chưa từng được ai mà như thế này!" nàng nhìn chiếc bánh kem xuýt xoa

" a~ cô cầu nguyện đi"

Yên Đan cười nhẹ cầu nguyện rồi thổi nến,  nàng cắt miếng bánh đưa cho Á Trung...

" đã ko ngờ mừng sinh nhật thứ 32 lại cùng đứa học trò như em trong hoàn cảnh này... " nàng mút một miếng kem ở ngón tay

" cô đừng nói vậy, miễn cô vui là được rồi" dt trong túi Á Trung lại rung lên nãy giờ, Á Trung biết thừa là ai cậu ko nhấc máy...

Tới dt của Yên Đan lại reo inh ỏi,  nàng nhìn Á Trung rồi vì phiền quá mà nàng tắt cả nguồn đi.

Suốt bốn năm năm qua đây có lẽ là giây phút hạnh phúc nhất và gần nàng nhất của Á Trung. Nó trân quý từng phút giây...

Cuối cùng Á Trung ở lại đến chập tối mới cáo từ nàng ra về.. 

Yên Đan sau khi đóng cửa lại vội mở điện thoại xem nàng có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ từ Tử Đằng....

____√√√√√√√_____

" Con gái! Tiểu Lam... " bà Kiều Phương gõ cửa phòng Lam Anh...

" có chuyện gì sao mấy hôm nay cứ mãi nhốt mình trong phòng" bà lo lắng vô cùng

" mẹ con ổn mà..." nàng nói vọng ra

"hay có phải vì con bé  bạn con..." bà hỏi gặng

" mẹ...vào đi... " Lam Anh khẩn khoản nói với bà...

Bà Kiều Phương ân cần đến bên giường con gái,

" con như thế nào nói mẹ rõ, đừng để mẹ lo!"

Lam Anh nước mắt long lanh, " mẹ, thực mẹ thuơng con pải ko?"

Bà cười hiền từ " ừ,  mẹ ko thuơng con gái của mẹ thì mẹ thuơng ai đây... "

" mẹ nhất định hứa sẽ làm mọi thứ vì con chứ?" Lam Anh ngồi dậy nắm tay bà cương quyết.

Thoáng nhìn con gái bà hơi lo,  nhưng rồi giây lát bà vỗ vỗ tay nàng " ừ, nhất định con nói đi!"

" con yên tâm rồi, sẽ nói với mẹ sau..." Lam Anh hôn má bà rồi nằm xuống lại giường vùi trong giấc ngủ sâu.

Bà Phương cẩn thận đóng cửa lại, đỗi lo lắng về con gái mình! Rồi lại thầm nghĩ xa xăm, tương lai ko có gì vui..

.

.
.
.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK