• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


" Cái gì?" Tử Đằng chau hai hàng lông mày lại như muốn dính lại với nhau, hỏi Mộc Hoa

Cô nàng Giám Đốc phòng marketing đồng thời cũng là người bạn thuở thiếu thời của Tử Đằng rõ ràng đang bối rối. Dí di mũi giày gót nhọn dưới sàn nhà... Có lẽ đây là lần đầu cô nàng bẽn lẽn đến vây!

" Mình... "

" Trời ơi! Cậu điên rồi.... " Tử Đằng như bốc hỏa vì lo lắng " cô ta là ai chứ? Tên gì? Nhà ở đâu? Có bệnh hoạn gì không? Sao cậu lại tùy tiện lên giường với người mới gặp mà k hề biết lai lịch của cô ta? "

" Trông cậu dễ sợ chưa kìa...cứ như là mẹ mình ấy! " Mộc Hoa bây giờ trông có vẻ đã bình tĩnh lại " mình lớn rồi... Mình biết mình làm gì mà... Để mình xem sao? Dẫu sao cũng đâu mất mắt gì?"

Mộc Hoa vỗ vỗ vai Tử Đằng rồi trở về phòng của mình.

Tử Đằng nhìn theo cô bạn rồi không hiểu sao lại nhếch môi cười một cái, nhấc điện thoại gọi cho Yên Đan....

...

" Chị nghe đây!" giọng nói dịu dàng của Yên Đan khiến Tử Đằng thích thú

" ưm... Giọng ai mà lại ngọt đến như vậy nhỉ?... "

" ưm.. Đừng có khéo nịnh.... Oái, Diệp Phấn bỏ cái tay ra... Chị đang nói chuyện... " Yên Đan vừa gạt tay Diệp Phấn khỏi cái đụng chạm ngực nàng..

" em có làm gì đâu? Chỉ là muốn sờ xem "bưởi" đã chín chưa thôi mà... Ha ha.. Ai biết phiền chi nói chyện với nữ nhân kia... " giọng Diệp Phấn rõ ràng cố tình trêu ngươi Tử Đằng bên kia điện thoại.

" Nè... Nè... Của chùa chắc... Chị coi mà giải quyết chị ta đi chứ, không thì dọn ra chỗ khác đi... " Tử Đằng hậm hực, ghen đến đỏ mặt tía tai.

Yên Đan cười khúc khích qua điện thoại... " thôi mà, con bé ấy đi ngủ rồi.. Nó chỉ trêu thôi. Nó không thèm người yêu của em nữa đâu, nó có bạn gái mới rồi... "

" Cái gì?" lại một lần nữa Tử Đằng la lên trong điện thoại!

" Sao thế?" Yên Đan tròn mắt trước phản ứng của Tử Đằng.

" thì chuyện trùng hợp thôi... Mộc Hoa cũng có bạn rồi....là con gái đó... Em mới biết thôi!" Tử Đằng thở dài

" hi... Hi... "

Nghe giọng người yêu cười, Tử Đằng cũng bật cười theo " sao cười gì chứ?"

Giọng ngọt ngào " em xem, không phải bây giờ yêu con gái đã thành " mốt" sao? "

Tử Đằng tặc lưỡi, ngả người ra ghế êm ái của mình tiếp lời... "

" thôi bỏ hai người bọn họ qua bên đi... Nhớ chị quá!"

" Thật không?"

" Chẳng lẽ nói xạo sao?" giọng rên rỉ

" Nhớ thế nào?" giọng nàng vẫn đủng đỉnh, trêu ngươi!

" Nhớ đến chết đi được ấy!" Giọng tha thiết

" Nhớ nhiều bao nhiêu?"

" Đừng đùa mà... Làm sao đếm được nỗi nhớ đây " chị đẹp" của tôi"

" Ngoan nào, bớt nhõng nhẽo đi Chủ Tịch Dương à... Xong việc rồi về với " em", " em" thưởng"

" hic... Hic.. Không chịu đâu.. Hay bây giờ người ta về với chị ngay có được không? " Giọng khẩn khoản

" không được... "

" Sao thế?... Hay chị đến với người ta đi...nha nha... " Tử Đằng cứ kì kèo mãi... Nàng cũng đến xiêu lòng mất

" Thế nha, đừng ý kiến nữa... Em sẽ cho xe đến đón chị!" giọng rõ ràng quá phấn khích

" Thôi, để khi khác... Nơi làm việc đến làm gì chứ?" Yên Đan chần chừ, nàng chỉ ngại cho Tử Đằng.

... " Thôi được rồi... Gặp chị sau, không cần đến đâu" Tử Đằng ngắt máy ngay.

" nè... Nè... Sao chứ? Giận rồi à... " Yên Đan, ngồi phịch xuống sofa

" Cái đồ vô tâm này... " nàng giận dỗi, bặm môi đánh phát vào mông Diệp Phấn đang nằm bên cạnh.

" nè, sao chị đánh em... Làm như em là người có lỗi vậy?" Diệp Phấn lại được dịp trêu bà chị

" hừ, còn không phải em thì chắc là do con muỗi quá... " nói rồi nàng hậm hực bỏ lên phòng.

.
.
.
.

" Tới đây... Tới đây! Làm gì mà bấm chuông khiếp thế?" Diệp Phấn dụi dụi mắt, lồm cồm bò dậy mở cửa

" Ai vậy?... "

" Chị Đan đâu?" Tử Đằng định bước vào.... Nhưng lại bị Diệp Phấn cản lại. Đúng là con cái con người này

" ế... Ế... Đi đâu vậy chứ? Chị tôi đang không được vui. Cô tự tiện xông vào nhỡ tôi bị ăn mắng thì làm sao? " Diệp Phấn khoanh tay trước ngực vẻ thách thức

Tử Đằng tức nổ đom đóm... Cứ càn bước vào nhưng cứ bị Diệp Phấn cản lại...

" Đan Đan em tới rồi...chị xuống mà xem cô em gái của chị đây..." Tử Đằng bất lực với độ lày của Diệp Phấn

Nghe tiếng Tử Đằng Yên Đan thất thiểu bỗng tỉnh cả người chạy vội xuống...

Nhìn thấy người yêu,  Tử Đằng như bắt được vàng

" chị xem... "

" thôi được,  thôi được em thua.... " Diệp Phấn giơ hai tay lên đầu hàng...

" mà chị bênh người yêu mình quá đấy! " Diệp Phấn nhặt cái áo khoác trên sofa nói vọng lại

" người yêu chị không bênh,  thì bênh ai... Rõ ràng em cũng sạ mà... " 

Tử Đằng ko nén được cái mĩm cười pha lẫn tự hào vì câu nói của Yên Đan...nhướng mày với Diệp Phấn.

" mà em không biết khéo lại tưởng chị là vú em của ai đó... " Diệp Phấn tháo chạy sau câu nói của mình...

.
...
..

" Coi kìa... Cục cưng... " Yên Đan liếc nhìn Tử Đằng,  nắm một tay ko bận lái xe của người yêu mà hôn

" Nói gì đi chứ? Sao bây giờ cứ như trẻ con thế này...." nàng vừa nói vừa hôn tay Tử Đằng.

Nữ nhân ngồi lài xe,  mặt vẫn lạnh lùng tỏ vẻ giận dỗi vẫn chẳng nói tiếng nào...

" Đưa người ta đi đâu vậy?"

" Tiểu Phấn có bạn gái rồi!"

" Thôi đi mà, đừng im lặng nữa... Nói gì đi chứ?"

Nãy giờ suốt đoạn đường dài chỉ mỗi mình Yên Đan độc thoại. Tử Đằng cô ấy có vẻ giận thật rồi

" Dừng xe lại! ..... DỪNG LẠI! " tiếng hét của Yên Đan làm Tử Đằng hơi chùng lòng...cô dừng xe lại,  Yên Đan mở cửa lao ra khỏi xe...

Cũng may ngay đoạn đường vắng,  bên dưới kia là biển... Nàng băng xuống bãi biển bên dưới

Tử Đằng,  nhăn nhó còn đag bực nhưng không đuổi theo không được...

Cuối cùng cũng bắt kịp, Tử Đằng nhẹ nhàng tới bên Yên Đan... Nàng đag khóc thút thít

Tử Đằng lại đằng hắn mấy làn,  mà nàng vẫn khóc... Cuối cùng đành ôm vai nàng

" Sao thế? Em đag giận chị đấy...s lại ra thế này... "

Nghe câu nói của Tử Đằng nàng lại càng được thể khóc to hơn...
Nhẹ nhàng kéo người yêu vào lòng, 

" thôi tất cả là lỗi của em... Sao em lại vì bà cô kia mà giận người yêu của em chứ nhỉ? Tiểu Đằng hư quá mà... "

Tử Đằng ra sức vỗ về Yên Đan,  cô nàng đã thôi khóc... Được thể, vòng tay ôm eo Tử Đằng nói trong tiếng nấc

" Không cho giận nữa... Người ta buồn lắm... "

" Rồi rồi... Em xin lỗi... Lỗi của em hết tất cả... Đừng khóc nữa, em ko biết pải làm sao đây này... "

Tử Đằng xoa xoa mái tóc Yên Đan,  cuối mặt xuống cười với nàng...

" Hôn người ta đi... " Yên Đan nói rồi khẽ nhắm mắt chờ đợi, tình yêu hòa cùng tiếng sóng, ngọn gió bay xa thật xa ra biển khơi... Nơi đây có đôi tình nhân đang viết lên bài tình ca của riêng mình....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK