• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Hai người đang làm gì vậy?" Tử Đằng mặt đỏ như gấc xông vào kéo ngay cô ả đáng ghét xa lạ kia đang đè lên người Yên Đan~mà còn cắm cả mặt vào ngực nàng mới ức chứ. Đỡ Yên Đan ngồi dậy, Tử Đằng vội đưa tay chỉnh lại cái khăn như sắp rớt khỏi người Yên Đan. Mặt hầm hầm,  không nhìn Yên Đan bảo " cô vào thay quần áo cho đàng hoàng đi~"

Thái độ ghen tuông của Tử Đằng và cách cô ân cần như chưa hề có sự xa cách của thời gian 4 năm xa nhau. Khiến Yên Đan cảm động~ má nàng ửng hồng nàng quay vào phòng khẽ mím môi cười nhẹ~ nàng biết mình vẫn còn yêu cô gái này nhiều lắm...

Tử Đằng bước theo gót Yên Đan~ rõ ràng muốn nói chuyện riêng với nàng...

Thì bị Diệp Phấn kéo tay lại" ấy,đi đâu nhóc!"

Tử Đằng quạu, giật tay lại " chị tự trọng cho"

" ai là người phải tự trọng, làm sao cô vào nhà này khi chưa được cho phedp hả?" Diệp Phấn ngồi xuống ghế sofa bắt chéo chân nhướn mày thách thức Tử Đằng

" Chị... Chị bảo ai là nhóc chứ hả?" Tử Đằng giận run~ quay lưng bước lên lầu muốn gặp Yên Đan nói chuyện. Cô nóng lòng muốn gặp là Yên Đan chứ ko phải " con nhỏ" xa lạ đáng ghét này~

" cô nhìn mà ko biết sao? Chúng tôi yêu nhau~và đang sống chung với nhau... Cô chỉ là người cũ mà thôi,  bây giờ tất cả những gì đã từng là của cô đều thuộc về tôi?" Diệp Phấn khiêu khích, nhếch mép trông thái độ của Tử Đằng...

" chị đừng nói bậy~tôi... Tôi ko tin,  không bao giờ tin..." Tử Đằng nghiến chặt răng trấn an bản thân~

" haha, cô ngốc thật! Lại đi nghĩ chị ấy sẽ chờ cô sao? Nói cho cô hay, chúng tôi ban nãy nếu ko vì cô phá đám đã cùng nhau vui vẻ rồi ngay không gian này đây~" Diệp Phấn lại nhướn mày hào hứng~ đứng lên tới gần Tử Đằng

Vỗ vai Tử Đằng " cô cũng khá ổn đấy, nhưng chị ấy là một đại mỹ nhân và đã thuộc về tôi rồi..."

Tử Đằng nắm chặt nấm đấm, đầu óc quay cuồng~ trong lúc tức giận đã quay sang túm lấy cổ áo Diệp Phấn " khốn nạn~" Tử Đằng như muốn khóc,  buông thõng hai tay...mang nỗi thất vọng nảo nễ....

Nhìn những bậc thang dẫn lên lầu mà cay đắng, cô bước ra cửa nhẹ nhàng bảo với Diệp Phấn " chúc 2 người hạnh phúc~"

Diệp Phấn vẫy tay chào đểu cán không quên gửi lời cảm ơn đến Tử Đằng...

~~~

Tử Đằng đi được 5 phút thì Yên Đan mới trở xuống...

" chu choa,  chị em sao hôm nay ăn mặc gợi cảm vậy?" Diệp Phấn ngẩn ngơ

" Tử Đằng đâu?" nàng ngơ ngác hỏi khi ko thấy Tử Đằng ở đây

" hừ, chị còn thương nhỏ đó hả?" Diệp Phấn thất vọng~ trở lại nằm phịch xuống sofa, vớ trái táo cắn nghe cái rốp " nó bị em hù sợ chạy mất dép rồi!"

" Sao?" Yên Đan nhăn mặt, nàng cố tình mặc một chiếc áo mỏng manh hai dây gợi cảm như vậy cũng là vì Tử Đằng...chắc là vì giận chuyện ban nãy.
" Em đã nói gì để tiểu Đằng bỏ đi,  nói xem... Em thật là" Yên Đan hơi bực

" yoh, xem kìa chị đang bực em vì con nhỏ đó à?" Diệp Phấn khinh khỉnh " nó có gì hơn em chứ?"

" Thôi đi, ko thèm nói chuyện với em nữa... Chị..."

" Cạch!"

Tiếng mở cửa, Tử Đằng bất ngờ mở cửa vào không cần biết thế nào,  đến nắm tay Yên Đan " em muốn nói chuyện riêng với cô~ chuyện riêng đi với em~ không có người thứ ba"
Tử Đằng chuyển từ ánh mắt Yên Đan sang Diệp Phấn

" không được, muốn nói gì thì nói ở đây đi~" Diệp Phấn ngồi phắt dậy,  " bỏ cái tay ra đi~"

Tử Đằng phớt lờ lời Diệp Phấn, cũng ko để Yên Đan trả lời, cô bế thốc nàng gọn trên tay đi ra xe~
" nè... Cái đồ... Chị Đan~ làm sao có thể... " Diệp Phấn giậm chân thình thịch...
Đặt Yên Đan ngồi ghế sau, đóng cửa lại... Rồi lái xe thẳng đến một căn hộ nằm trong chuỗi căn hộ mà tập đoàn nhà mình kinh doanh...

Suốt đoạn đường, ko ai nói với ai câu gì... Tử Đằng muốn cố gắng lái thật nhanh~cô muốn giải quyết một lần cho rõ ràng... Đó à lý do cô ấm ức bỏ đi, rồi suy nghĩ nên trở lại nói chuyện cho ra lẽ... Cô chỉ muốn hỏi nằng có còn yêu cô nữa ko thôi?

Đến nơi, trông nàng có vẻ lạnh~ vì áo nàng mỏng manh quá! Tử Đằng mở cửa, lấy áo khoác của mình khoác cho nàng~ nắm tay nàng dẫn vào nhà~

Từng cử chỉ hành động của Tử Đằng chỉ khiến Yên Đan đau xót thêm,  nàng biết mình còn yêu nhiều lắm.  Chỉ sợ mình không kiềm lòng được,  lại hôn đôi môi mềm ấy, lại ôm chặt lấy thân người cao gầy ấy bên cạnh mình... Nàng sợ mình lại bị gục ngã vì tình yêu này lần nữa~nàng sẽ lại làm khổ Tử Đằng mất...

Nhưng suy nghĩ là vậy? Nàng vẫn để Tử Đằng bế mình, vẫn để cho người ta khoác áo,  vẫn để tay trong bàn tay Tử Đằng, vẫn lén nhìn cô nhóc của mình đang tra chìa khóa mở cửa với nét mặt đẹp đến lạnh lùng~ nàng muốn hét lên thật to nàng vẫn còn yêu người ta nhiều lắmq nàng cố nén lại...

Tử Đằng dẫn nàng vào phòng, bật máy sưởi vì tháng này trời trở lạnh~ liếc qua nàng thấy nàng có vẻ lạnh hơn Tử Đằng không nói gì kéo nàng lên tầng cao nhất, mở một phòng đặt nàng ngồi lên giường, lấy chăn trùm nàng lại... " đợi em một phút, được chứ?" vẫn ko nhìn vào mắt nàng.

Yên Đan khẽ gật đầu~

Tử Đằng bỏ ra ngoài, Yên Đan rũ chăn ra lấy áo Tử Đằng khoác ban nãy mặc vào rồi bước tới cửa ban công~ khung cảnh thật tuyệt vời~ rất thơ mộng trên cao nhìn ra dòng sông có gió,  có chút nắng mùa đông thật tuyệt vời~ Yên Đan vòng tay quanh mình,  siết nhẹ chợt nhớ tới vòng tay của Tử Đằng... Thật ấm áp

Tử Đằng trở lại với tách latte nóng, thấy nàng đang đứng ở ban công vẫn chưa hay mình vào... Bất giác muốn đến ôm nàng từ phía sau~ rất rất muốn làm điều đó nhưng vẫn còn sợ chưa biết nàng có còn yêu mình ko? Hay như lời cô gái kia nói nàng đã là của người ta~

Tử Đằng, đặt tách latte bàn~ tháo cặp kính của mình đặt xuống cạnh bên tách nước... Nhẹ nhàng bước tới gần bên nàng~ " cô không lạnh sao?"

" Có!" Yên Đan mĩm cười~ một cơn gió nhẹ thổi qua nàng hứng thú giang tay ngước mặt lên trời hưởng thụ không khí trong lành này

Tử Đằng ngẩn ngơ quay sang nhìn nàng~ thật là ngẩn ngơ thật... Yên Đan vẫn xinh đẹp như thuở nào có phần còn mặn mà hơn~ tóc đỏ hung hung buộc hờ hững~ trái tim Tử Đằng lại đập rộn ràng và tâm trí lại chạy đi đâu mất

Trong khi Tử Đằng đang chìm đắm trong mê cung tình ái của mình thì bị gọi giật về bởi giọng nói ấm áp của Yên Đan~

" Em muốn nói gì với tôi sao?" Yên Đan chống tay lên lan can~

" ơ~ dạ...." Tử Đằng bao nhiêu dũng khí ban nãy đi đâu mất rồi, " em..."

Tử Đằng trở lại với thực tại muốn hỏi nhựng lại sợ câu trả lời~ sợ nàng hết yêu mình và đang hạnh phúc cùng cô gái kia... Lúc đó cô sẽ phải làm sao?

Sau câu nói đó nàng cũng không hỏi gì thêm...Nàng muốn Tử Đằng lên tiếnv trước chăng?  "Đúng. Mình phải dứt khoác, mình phải nói"

Tử Đằng Tự nhủ,  rồi liếm môi không nhìn nàng cuối gầm mặt hỏi nàng " Cô còn yêu em không?"

Cũng phải 5 phút, vẫn không nghe nàng trả lời, nàng cũng không nói điều gì... Vả hai cùng im lặng đứng bên nhau~một người tựa tay vào lan can một người tựa lưng trong tiết trời se lạnh~

Tử Đằng đã hiểu khi nàng ko trả lời, cô mím môi nở nụ cười trong khi nước mắt đang rơi.... " Cảm ơn cô vì đã chịu theo em đến đây nhưng chẳng lẽ một câu nói với em cũng khó khăn đến vậy sao?"

Lời Tử Đằng vừa dứt, Yên Đan đã ôm mặt Tử Đằng hôn lên môi cô nụ hôn rất ngọt... Và đầy bất ngờ...

Trái tim Tử Đằng như rơi xuống tận đâu đâu khi nàng chạm môi mình~ Tử Đằng cứ nghĩ nàng đang an ủi mình lần cuối, muốn đẩy nàng ra nhưng cũng không muốn môi nàng rời khỏi môi mình nên đành đứng im... Không hé môi đáp trả cũng không hề dứt ra...

Yên Đan choàng cổ Tử Đằng nói khẽ đủ cả hai nghe thấy " xin em~ hãy hôn tôi đi...em không muốn hôn tôi sao?"

Lời nói thì thầm của Yên Đanphả vào tai mình, cùng với đôi mắt lim dim của nàng khiến Tử Đằng không kiềm lòng được~ Đưa tay xiết nhẹ eo nàng, nhẹ nhàng hé môi đáp lại nàng điều ngọt ngào nhất!!!

"Thôi Au cho chap sớm ấy! Au có cảm xúc hôm nay~~~ chúc tất cả đọc truyện vui và thương Au thì vote nhẹ cho Au~ động lực...động lực.... "

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK