• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tử Đằng vụt chạy theo kéo tay Yên Đan lại.
" Cô Chương..."

Cả hai lặng nhìn nhau trong sự bối rối của Yên Đan...

" Nè, cô là ai? Sao lại có hành động kì cục với người khác như vậy?"... Diệp Phấn cau có nhìn Tử Đằng đang siết chặt cánh tay Yên Đan mà nàng thì vẫn để yên không phản kháng.

Tử Đằng không để ý đến Phấn Hàn chỉ chăm chăm nhìn Yên Đan với ngàn câu hỏi " Sao lại bỏ em đi? Sao bây giờ gặp lại em lại khiến em đau lòng đến như vậy?"

" Nè,  nè... Cô kia, còn chị nữa sao vậy?" Phấn Hàn cáu hơn khi hai người họ cứ như vậy không ai trả lời câu hỏi của mình. Tử Đằng kéo Yên Đan ghì siết nàng trong cái ôm thật chặt. Bao nhiêu năm qua đi cứ ngỡ tình yêu này đã phôi phai theo thời gian. Nhưng không, vẫn cảm xúc mãnh liệt ấy, vẫn  là nàng là mùi hương quyến rũ ấy.
Tử Đằng khóc khi ôm nàng, Yên Đan cũng lặng đi trong nước mắt.

" Hai người làm sao vậy?" Phấn Hàn kéo Tử Đằng ra khỏi Yên Đan.

Yên Đan khẽ đưa tay thấm nước ở khóe mắt,  lúc này Tử Đằng mới chú ý đến sự hiện diện của Phấn Hàn... Rồi nhìn Yên Đan " chị ta là ai?"

Không đợi Yên Đan trả lời,  Tử Đằng lại cười tươi với Yên Đan " không sao, là ai không quan trọng quan trọng là cô đã ở đây, đã về với em~"

" Chị, chị nói xem đây là con nhỏ nào trên trời rơi xuống vậy? Có phải cô ta bị thần kinh không?  Nói nhăng nói cuội gì vậy?" Phấn Hàn đanh đá chỉ chỉ vào người Tử Đằng. Nhìn từ trên xuống dưới bảo "trông cũng khá là có tiền đấy, cũng đẹp nhưng tội thật có vẻ không được bình thường... " rồi cười một cách ngạo nghễ.

" Trông cô gầy quá...có biết em nhớ cô đến nhường nào không?" Tử Đằng phớt lờ Phấn Hàn, không kiềm lòng được trước vẻ đẹp của Yên Đan cùng sự nhớ nhung vô hạn Tử Đằng ôm mặt Yên Đan hôn lên môi nàng nụ hôn... Trong sự ngạc nhiên của Phấn Hàn và cả nàng.

Giây phút đôi môi Tử Đằng chạm vào môi mình Yên Đan biết trái tim mình vẫn còn thuộc về Tử Đằng,  nàng còn yêu cô ấy nhiều lắm. Nàng không quá nhanh,  không quá chậm đẩy Tử Đằng ra nhẹ nhàng bảo " Cô ấy là người quen của chị, đã từng yêu nhau nhưng bây giờ thì không phải rồi...đi thôi Tiểu Hàn"

" Cái gì?  Yêu nhau..." Phấn Hàn điên lên

" chị sẽ nói sau..." Yên Đan nhẹ nhàng trấn an

Tử Đằng chạy theo trong sự bàng hoàng " sao cô lại đối xử với em như vậy? Định bỏ em lần nữa sao?"

" chuyện chúng ta đã hết từ bốn năm trước rồi, tôi bây giờ đã không còn yêu em nữa..." Nàng không can đảm nhìn thẳng vào Tử Đằng " biết e sống tốt như vậy là được rồi..." nàng khẽ mĩm cười nhẹ nhàng nhưng không giấu được nỗi buồn vô hạn.

" Đi thôi tiểu Hàn" Yên Đan bước đi trước,  Phấn Hàn vội vã bước theo đã thôi không hỏi nữa, vì có ngốc đến đâu cũng biết được cô gái kia là gì của Yên Đan ngày trước...

~~~~.....~~~~

" Trời ạ! Chị Hân sao lại để cậu ấy ra nông nỗi này chứ?" Mộc Hoa lắc đầu lo lắng nhìn Tử Đằng đang nằm nửa trên nữa dưới ở ghế sofa trong phòng rựu.

" Ây za,  em gái à.. Không phải chớ,  em nãy vô cũng đã thấy tiểu Đằng đập hết cả quầy rựu đắc tiền của chị sao?" Gia Hân thở dài ngồi xuống cạnh Tử Đằng, để cô nằm ngay ngắn lại.. Nựng nựng má Tử Đằng... " không biết có chuyện gì nữa, khổ thân... Kêu gả cho chị là tốt rồi hay lại nhớ đến cô bồ của nó năm xưa..." Gia Hân bất mãn khi nghĩ đến Yên Đan.

Mộc Hoa nhăn nhó, " là cô Chương em nghĩ ai làm gì cũng có lý do cả chị không nên trách người ta dẫu sao cũng là người ngoài cuộc. Chuyện gì thì để Tử Đằng tỉnh rồi mới biết được... "

" Để em đưa cậu ấy về..." Mộc Hoa xốc Tử Đằng ra xe trong sự bực bội của Gia Hân

" Biết vậy tôi đã chẳng gọi cho cô tới..." Gia Hân làu bàu

" xui rồi, chị lỡ gọi rồi... Ha ha.. " Mộc Hoa cười nắc nẻ...

~~~~~~~
" Tỉnh rồi à? Còn nhớ trời đất gì không đó cô Tổng Tài yệ quý của tôi?" Mộc Hoa đứng trước mặt Tử Đằng khoanh tay chất vấn

Tử Đằng thấy choáng váng, tay có vài vết xước có lẽ vì những mảnh vỡ lúc đập mấy chai rựu mà ra... Đảo mắt quanh phòng... " Sao cậu lại... "

" Phải, là tớ... Sao tớ lại ở đây?" Mộc Hoa trịnh trọng ngồi xuống ghế cạnh đó...

" có cần ăn uống, bệnh viện, thuốc an thần... " Mộc Hoa xổ một tràng

" thôi thôi... Tiểu Hoa được rồi..." Tử Đằng đưa tay lên bóp trán, cảm thấy nhức đầu

" Chị ơi, chị sao rồi?  Em đã nấu cháo cho chị? Sao tay chân chị lại...?" Vương Khiết Đan chạy ào lao vào Tử Đằng với mớ câu hỏi nhưng chưa kịp chạm tới Tử Đằng đã bị Mộc Hoa túm tay và quắc mắt kéo ra bên ngoài khóa trái cửa lại nói vọng ra " đi ngủ đi cô bé cho tụi này nói chuyện... "

" cảm ơn cậu" Tử Đằng thều thào....

" à,  nhân tiện~ cô nhóc đó là ai vậy? Thật là phiền từ đêm đến giờ?" Mộc Hoa lại ngồi trở lại vị trí cũ...

Tử Đằng cũng từ tốn nói sơ sơ cho Mộc Hoa rõ...

" yoh, ra vậy!  Nhưng trước tiên là tớ muốn biết cậu đã có chuyện gì?"

Một lần nữa Tử Đằng lại kể cho Mộc Hoa nghe nhưng bằng giọng đau khổ...

" Trời ạ! Cố nhân gặp lại sao trớ trêu vậy?" Mộc Hoa cũng bóp trán... Sau hồi im lặng,  cô nhìn Tử Đằng nghiêm túc..." Thôi được rồi... Việc cậu nên làm tiếp đây là thay khóa cửa đi nhé!  À nhân tiện là phải cho tớ biết số mới đấy! Còn trước tiên bây giờ là phải đưa con bé lanh chanh này ra khỏi nhà cậu ngay~" Mộc Hoa đứng lên khỏi ghế, nhướn mày với Tử Đằng...

" cậu định làm gì?" Tử Đằng hỏi với theo

" Mọi việc để tớ lo~ đã đến lúc tớ phát huy tác dụng vai trò bạn thân rồi đây? Yêu cậu!"

Tử Đằng chẳng biết Mộc Hoa sẽ làm những gì, cô chỉ biết trái tim mình đang rất đau đớn... Nhắm mắt lại hình ảnh nàng vẫn hiện rõ,  câu chuyện hôm qua vẫn khiến Tử Đằng sốc lắm... Nàng đã ở gần đó mà vẫn cách xa nghìn trùng....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK