• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chap 15:

Tôi chưa thích lấy vợ vì tôi còn muốn chơi, chị Linh thì cũng chưa thích lấy chồng vì sao thì tôi cũng đếch biết mặc dù bà ấy già lắm rồi. Tiểu Ly không thuộc nhóm của tôi và chị Linh, Tiểu Ly là đứa ba phải, nhỏ không quan tâm là có cưới hay không cưới, tóm lại là nhạc nào cũng nhảy.

Thế nên hôm nay, trong buổi, à ừm... tuyển dâu của mẹ tôi, chị Linh đa phần là nhường Tiểu Ly hết, mấy món ăn ban nãy cũng nhường công cho Tiểu Ly luôn:

- Món gà nấu bia này Ly nấu ngon quá - mẹ tôi khen

- Dạ... đó là...

Tiểu Ly ngập ngừng:

- Cô Ly giỏi quá, ăn ngon lắm.

Chị Linh cười tươi nhìn tôi, chả biết bà ấy đang khen mình hay là đang đá đểu Tiểu Ly hay là đang nhường nhịn nữa, nếu mà câu vừa rồi của chị Linh bao hàm cả ba ý trên thì bà già này đích thực rất là ghê gớm đây:

- Món này của Linh hả?

- Dạ vâng, cô thử đi ạ.

- Ừm. Cũng ngon không kém. Cả 2 đứa đều giỏi. Phong, nhìn gì nữa, ăn đi?

Tôi ậm ừ đáp rồi cắm cúi gắp đồ ăn. Chỉ có ba tôi và nhỏ Trân là ăn không biết ngày mai, cứ hết cái này lại gắp cái kia, người ta nói con gái giống bố đố có sai:

- Ặc ặc... ba ơi... Chưn nghẹn... nước đi ba ơi...

- Đây, mày ăn từ từ thôi, con gái con đứa không ý tứ gì cả - ba tôi nói thế những vẫn say sưa ăn

- Ba ăn nhiều thì có... ực... Chưn ăn nhanh quá thôi.

- Ba lớn nó khác, mày không giữ eo như mẹ mày... ế lộn... như mấy chị kìa.

- Kệ Chưn, ba béo, í hihi.

- Ờ ba béo, mày thì ốm lắm nhỉ?

Tôi chả nhớ là tôi đã đọc ở đâu cái sự tích rằng con gái là người tình kiếp trước của bố, kiếp này để tiếp nối duyên phận dang dở, còn con trai là... kẻ thù của bố thì phải:

- Bà già.

- Huh?

- Cho bà này.

Tiểu Ly không biết lôi đâu ra tấm sticker hình con mèo rồi tặng chị Linh. Chả hiểu sao chứ tôi thấy chị Linh cười tít cả mắt, hình như hai bà nội này có vấn đề hay sao ấy:

- Ôi chị cám ơn, cô Ly dễ thương quá.

- Tui ghét bà dễ sợ.

- Chị yêu cô lắm luôn.

Mẹ tôi thì chả biết lựa chọn xong chưa chứ tôi là thấy tôi nghiêng nghiêng về phía Tiểu Ly hơn rồi đấy, nhỏ dù biết không thắng được chị Linh nhưng vẫn không hề tỏ ra ganh ghét, đó là điều tôi cực mến ở Tiểu Ly. Còn chị Linh thì vẫn hiền như vậy, bà ấy không muốn ăn thua tí nào, đơn giản là vì bà ấy chưa thích tôi, thế nên cũng không có gì lạ:

- Linh, Ly này! - mẹ tôi gọi

- Dạ.

- Chắc hai đứa cũng biết ý cô hôm nay nhờ hai đứa làm bữa cơm chứ?

- Dạ vâng cháu biết ạ - Chị Linh nhanh nhẩu

Ba tôi ngoắc nhỏ Trân ra ngoài:

- Ba đợi Chưn với, gặm nốt miếng đã mà.

- Tao ở nhà chứ đi đâu mà đợi.

- Vậy thôi, ba đi luôn đi, Chưn ăn... á nhầm, chờ con với ba ơi.

Nhỏ Trân lí lắc chạy theo ba khi mẹ tôi liếc nó một cái nảy lửa.

Trở lại với câu chuyện, chị Linh và Tiểu Ly đều tỏ ra khá hồi hộp, vậy mà dám nói chưa có cảm tình gì với tôi, cái đồ bà già Linh:

- Cô chỉ muốn biết hai đứa nghĩ thế nào về thằng Phong, cứ thoải mái, cô không tra khảo đâu mà - mẹ tôi cười hiền

Chị Linh lớn hơn nên giành, chính xác là xung phong làm trước:

- Cháu thấy Phong rất tốt với cháu, nhưng mà Phong quậy lắm, suốt ngày trêu cháu. Tóm lại là... Phong như trẻ con ạ, hì hì.

Chị Linh thè lưỡi nhìn về phía tôi. Kế đến là Tiểu Ly:

- Phong Nhi... á lộn, anh Phong quan tâm con lắm ạ, với lại hay chở con đi chơi nữa, con rất... mến anh Phong.

Tiểu Ly mặt đỏ như đít khỉ, chà chà, sự so sánh này không hay lắm nhưng tôi thấy khá là đúng đấy:

- Ừm, cô hiểu rồi, xin lỗi vì đã làm hai đứa khó xử, ăn đi, cô ra đây một xíu.

Mẹ tôi rời đi, chả biết ý gì nhưng mà hiện tại thì tôi đang phải đối mặt với hai bà cô lắm chuyện này. Tiểu Ly thì ngại chả nói gì, chị Linh thì vẫn thản nhiên ăn uống, bà ấy bị chai lì cảm xúc mà, lại còn đút cho tôi ăn nữa:

- Phong hâm, ăn này. Nhanh mỏi tay chị.

- Linh ăn như heo, béo rồi anh nghỉ chơi.

- Cho béo, Linh ăn cho to ra khỏi bị người ta xoa đầu.

- Đợi chục năm... à không, trăm năm nữa đi.

Tôi xoa đầu chị Linh, chuyển sang Tiểu Ly:

- Tiểu Ly, trà đào này!

- Đâu... làm gì có, Phong Nhi xạo, đấm cho cái đó.

- Mặt đỏ thế, ngại à?

- Kệ... Ly, Ly không thèm.

- Ai cho gì mà thèm với không thèm.

- Kệ em.

Vậy đấy, tôi không tài nào chọn Tiểu Ly hay là chị Linh được cả, chả khác nào nói hai người con gái tôi yêu là những món hàng ngoài chợ, thấy ai tốt thì lấy, không, không, không được. Tôi thấy mình quá ích kỷ, cố níu giữ hai người con gái xinh đẹp đáng yêu như vậy một cách mù quáng... mà khoan, con trai thằng nào chả vậy, mẹ, tự nhiên bữa nay tôi lại chửi tôi, hâm như chị Linh rồi.

Tóm lại, cái buổi sáng hôm đó, chả giải quyết được cục phân gì cả, chị Linh vẫn là chị Linh, Tiểu Ly vẫn là cô bé thích uống trà đào, mọi thứ vẫn y như cũ và hẳn rồi, tôi vẫn không chọn được, haizzz.

À quên, tối nay tôi phải chở chị Linh đi diễn, hẹn tuần nay rồi. Tắm rửa gọn gàng sạch sẽ, tôi tót đi tới nhà chị Linh. Dù không dám khẳng định quá sớm nhưng tôi nghĩ chị Linh có cảm tình với tôi, bằng chứng là mỗi lúc nói tôi... dê, mặt chị Linh đỏ ửng lên, nhìn muốn yêu quá đi mất. Ôi chà, bữa nay bà chị của tôi điệu đà quá chừng, áo dài khăn đóng nguyên tông hồng, cộng thêm cặp bông tai kim cương với quả vòng cổ óng ánh kia nữa, cứ như Bạch Tuyết ấy nhỉ:

- Ui da, người yêu Phong đẹp quá. -

Chào Phong hâm, hì.

- Linh hâm đi đâu đấy?

- Linh hâm đi đánh đàn ạ.

- Không cho Linh đi đâu, muốn ôm Linh cơ?

- Hì hì.

Chị Linh cười rồi nhẹ nhàng lên xe. Công nhận là bữa nay đặc biệt xinh hơn những bữa khác, tóc còn để mái kiểu lưa thưa nhìn như mấy cô hot gơn mà tôi thấy trên facebook, đẹp:

- Linh ơi Linh à.

- Gì vậy?

- Anh yêu em.

- Biết rồi, dê, hì hì.

- Anh có làm gì đâu nói anh dê hả?

- Chị thích đó, làm sao?

- Bướng anh bẹo má đấy nghe chưa?

- Chả sợ.

Tôi đếu thích nói đùa, tôi nói gì là tôi phải làm luôn, nhất là với mấy tên cứng đầu như tên Linh hâm này, phải trị tận gốc không là lại nhờn thôi. Dừng xe giữa đường, tôi quay lại nhéo má chị Linh thật lực, nhéo như chưa từng được nhéo, ôi cái má ngọc ngà nó mới sướng tay làm sao:

- Aaa, đau chị mà, huhu, chị xin lỗi mà aaaaaaa.

- Lần sau có vậy không Linh?

- Dạ không mà... tha cho chị đi, huhu, đau quá.

- Nãy kêu không sợ nhỉ?

Tôi vẫn không buông tha, mục đích của tôi là để trêu cho chị Linh mếu tí thôi, ai ngờ:

- Kệ Phong, của Phong đấy, nhéo đi vài bữa béo ú lại nhăn.

Chị Linh không phản kháng nhưng cái câu nói vừa rồi, phải chăng là:

- Cái gì... của anh?

- Chị chả biết, đồ khó ưa.

Mừng như bắt được vàng, tôi nắm tay chị Linh áp lên má. Cô nàng e thẹn cúi đầu xuống cười mỉm, ôi mẹ ơi, yêu là chi, lệ hoen bờ mi:

- Gì vậy, buồn ỉa à?

- Im đi, đồ dơ dáy.

Chị Linh vẫn thẹn thùng như thế, nhưng với cái biểu cảm này thì tôi cam đoan, bà chị của tôi có thích tôi rồi đấy:

- Yeahhh, hàng về, Linh yêu Phong rồi.

- Chị... không thèm đâu.

- Thơm má cái đi đã không vứt Linh về nhà luôn.

- Đồ... dê.

Đây là lần thứ hai mà tôi thấy chị Linh ngại ngùng nhiều như thế, hôm đầu tiên gặp thì đáng lý ra cũng không tính làm gì, đến tôi bữa đó còn ngại, huống hồ. Chị Linh bặm môi rồi nhẹ nhàng hôn lên má tôi, cái khoảnh khắc ấy sao nó bay bổng và đáng nhớ quá chừng, ôi:

- Ghét Phong.

- Yêu em, hehe, ngại gì hả, ngại thì ôm anh này.

- Chở chị đi đi mà.

- Đề nghị nói chuyện liên quan một chút.

Chả rõ nữa, tôi thấy khi được Tiểu Ly hôn, cảm giác của tôi cũng là thinh thích, nhưng nó không như thế này. Cái lúc mà tôi nhận ra chị Linh thích tôi, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi nhà vệ sinh xổm mà tới nhà vệ sinh có bồn cầu, thật là không có từ ngữ nào diễn tả nổi. Có vẻ là tôi đã tìm được tình yêu đích thực của tôi chăng? Nhanh vậy ư?

Hôm ấy là một buổi tối đặc biệt với tôi, lần đầu tiên tôi được xem chị Linh đánh đàn, nhưng không phải piano đâu, chị Linh đang chơi đàn bầu. Và hơn nữa, hôm nay, tôi có thể đường hoàng nắm tay người con gái ấy mà dõng dạc hô to, cô ấy là người yêu của tôi, người khiến cho trái tim tôi loạn nhịp ngay từ những ngày đầu:

- Toát hết mồ hôi rồi này, để anh lau cho, lại đây!

- Hì hì, thấy bọn chị diễn được không?

- Chả biết mấy người kia thế nào, ngồi ngắm mỗi Linh hâm của anh thôi à, hehe.

- Chỉ giỏi nịnh chị thôi, hì.

- Đang định chê Linh xấu nhưng thôi...

- Chị xấu đấy, chả cần nữa.

Chị Linh phụng phịu toan bỏ đi, nhưng hồi hôm nào trước đây thì còn đi được chứ bây giờ tôi không cho phép thì đố mà dám đi:

- Đứng lại, lại đây với anh!

Kéo chị Linh lại gần, tôi ôm lấy bà chị đáng yêu của tôi, giữa... phòng:

- Bỏ chị... ra đi, kì cục quá...

- Ai dám chê Linh của anh, tụt quần luôn.

- Hâm... hì.

- Linh nói anh hâm là tụt quần Linh luôn.

- Đồ dê... tránh xa chị ra.

Chị Linh đẩy tôi ra rồi đi vào trong lấy balo đựng đồ. Một lát sau, cô nàng thay đồ như bình thường. Ái chà, lần đầu tiên thấy mặc quần short khoe đùi, mỗi tội bé tí tẹo, 30t mà cứ như đứa nhóc 15t ấy:

- Linhhhhh!

- Hả?

- Mặc quần dài vào coi, ăn mặc thế à?

- Ơ... chả liên quan.

- Quan cục cứt, cãi anh à?

Chị Linh mếu xị, đưa balo ra:

- Nhưng chị chỉ mang đồ này thôi.

- Ủa vậy hả, anh xin lỗi, lại đây nào.

Cô nàng lạch bạch lại gần cho tôi xoa đầu, balo thì đeo sau lưng cứ như bố đi đón con gái ấy.

Hai đứa tôi ngồi nói chuyện với mấy bà chị bạn diễn của chị Linh. Công bằng mà nói thì trong dàn nhạc thì chị Linh với một chị nữa là có nét nhất, mỗi tội chị kia có chồng con rồi không cũng hot gơn chẳng chơi, may mà tôi tóm kịp "bé Linh" về sớm:

- Linh hâm, về thôi, đói bụng quá.

- Chờ chị một lát, chị chào thầy đã.

Chị Linh tí tởn vào trong chào thầy rồi tươi tắn bước ra với một hình dán ngôi sao trên tay:

- Cái gì thế?

- Đây là phần thưởng của thầy, ai diễn tốt thì thầy sẽ cho một cái, cuối năm ai nhiều sao thầy sẽ xin cho một suất lên thành phố, hì hì.

- Ui, Linh hâm của anh giỏi ghê, mấy cái rồi?

- Chị chả được đâu, mới có mỗi ngôi sao này à, hì.

- Cố lên chứ, yêu anh là tự nhiên chơi hay à.

- Gớm, mơ tưởng vừa thôi.

Chở chị Linh dạo khắp phố phường, chúng tôi cứ đi mãi, chả biết và dường như cũng chả quan tâm nên dừng lại làm gì, vì chúng tôi muốn tận hưởng cái khoảnh khắc này, thật lâu hơn nữa. Chị Linh ngồi sau gục đầu vào lưng tôi và ôm tôi thật chắc. Không ai có thể kéo chị Linh khỏi tôi hết, vì tôi sẽ bảo vệ cô gái của tôi hết mình:

- Phong này.

- Hử?

- Chuyện... tụi mình có nói cho nhóc Ly không?

- Ừm... anh sẽ cố.

- Cô bé dễ thương lắm, chị không muốn cô bé buồn.

- Không sao đâu, Tiểu Ly nó trẻ con nhanh quên lắm, em đừng lo.

- Chị biết rồi, hì.

Có nhiều lúc, tôi thấy chị Linh rất lạ, cứ như là có hai con người trong bà chị của tôi vậy. Lúc thì lạnh nhạt, lúc thì nhõng nhẽo, chả biết nữa, có thể là tôi hơi nhạy cảm, hoặc là chị Linh chỉ muốn người duy nhất thấy cái sự nhõng nhẽo ấy của mình, là tôi mà thôi:

- Linh!

- Ưm...

- Anh yêu em.

- Hì hì.

- Có yêu không để biết đường vứt xuống đất này?

- Chả biết, chắc... cũng có, hì.

- Muốn ôm Linh quá ờ.

- Chị ôm rồi này, lắm chuyện.

- Nằm im đó, cấm động đậy.

- Lại nhăn, ông già Phong.

- Bà già Linh.

- Lêu lêu.

Chị Linh vẫn nằm im trên lưng tôi khi đã về đến nhà, cái ôm chặt ấy khiến tôi cảm thấy mình thật may mắn, cảm ơn ba mẹ đã sinh ra tôi cảm ơn bố mẹ đã sinh ra chị Linh, cảm ơn Đảng và nhà nước đã tạo nên cái khu phố văn hóa để ngày hôm nay tôi có thể ôm, à không, có thể để cho con gái người ta ôm mà không bị quăng gạch vào đầu:

- Về chuồng rồi này, vào ngủ đi, Linh.

- Không về.

- Ôm hoài, vậy mà kêu không thích ôm.

- Chả thích ôm người lạ, ôm Phong thôi.

Chị Linh dụi đầu vào lưng tôi, cái cảm giác khó tả cực kì:

- Linh lì như trâu.

- Kệ, gấu của Linh, Linh không cho ai hết.

- Định bắt cóc gấu à?

- Bắt luôn, nuôi chỉ để đèo chị thôi.

- Linh dê.

- Linh tuổi rắn, không phải dê.

- Lì lợm, yêu lắm ấy.

- Hì.

Ngồi khoảng 5p, chị Linh mới chịu buông tha cho tôi. Công nhận cô nàng này ôm khỏe thật, nãy giờ mà không mỏi tay. Tổ cha nãy tôi có *** một quả chẳng biết có phải nghe thấy mà bỏ về không nữa:

- Bái bai gấu con, chị đi ngủ đây.

- Con gì mà con, to như trâu kêu gấu con.

- Chị không biết, gấu con của chị, lêu.

- Linh hâm.

- Gấu hâm.

- Yêu em.

- Không yêu gấu.

- Bái bai, à quên, hôn miếng nào.

Chị Linh nhắm nghiền mắt lại, nhăn nhó nhìn đáng yêu tởm, làm như bị hiếp dâm không bằng:

- Hôn má mà nhăn ghê vậy, giận không hôn nữa.

- Chị xin lỗi, chị đùa thôi mà - chị Linh mếu

- Dạo này nhõng nhẽo lắm nghe chưa?

- Hì hì, nhõng nhẽo gấu con mới thương chị.

Vâng, tình yêu đến và đi không ai biết trước cả. Tình cảm của chúng tôi tuy mới nhưng đã rất sâu đậm. Chả biết nữa, tôi chỉ mong tình yêu của tôi và chị Linh sẽ mãi mãi như vậy. Nhưng cuộc sống chả bao giờ như cuộc đời luôn, bạn luôn cảm thấy thượng đế đang trêu ngươi mình, mọi lúc. Giống như khi bạn làm rơi nửa miếng bánh mì, mặt phết kem luôn úp xuống đất vậy. Khi điều không may có xu hướng xảy ra thì nó sẽ xảy ra. Và tình yêu của tôi vừa chớm nở đã nguy cơ phải... vụt tắt...

Chap 16:

Bà chị Linh của tôi già nên bà í sến sẩm không chịu được. Thú thật là dù cái tên gấu con nghe thì sướng tai đấy cơ mà tôi thấy sến bỏ mẹ, tôi muốn nói chuyện thoải mái cơ, chứ cứ gấu con với chả heo con các kiểu nghe ghê quá.

Vừa về đến nhà, tôi lại nằm vật ra giường. Và chị Linh vẫn nghịch ngợm như vậy, ủa nhầm, chị Linh không nghịch đâu, chỉ hơi nhây thôi. Cô nàng gửi cho tôi một đoạn video, trùm chăn lên đầu như mấy bà sơ rồi hát vớ vẩn gì đó, khúc cuối còn xếp hình trái tim nữa, rõ thật là...

Nhưng tôi không khó chịu gì cả, tôi thấy vui nhiều lắm. Có vẻ chị Linh rất trân trọng tình yêu này, bằng chứng là từ lúc tối đến giờ, lúc nào cũng như em bé với tôi cả. Đấy, lại gọi điện này:

- A nô.

- Gấu ơi.

- Sao đấy, ngủ đi!

- Chị nhớ em.

- Dở hơi à, đang ỉa, có qua thì cũng phải đợi rửa đã.

- Dơ dáy, gớm.

- Linh hâm!

- Gấu hâm.

- Yêu Linh.

Chị Linh không nói gì, nhưng tôi nghe thấy tiếng khúc khích cười bên đầu dây:

- Cười gì, tụt quần đấy.

- Chị cũng yêu em, hì hì.

- Gọi anh đi.

- Không. Lêu lêu.

Nói đoạn, cô nàng cúp máy cái rụp khiến tôi chưng hửng, người đâu mà toàn lạnh lùng lúc quan trọng, thật là khó ưa.

Nhắm mắt, hy vọng giấc ngủ sẽ kéo tới thật nhanh để tôi lại được gặp bà chị đáng yêu của tôi, một lần nữa:

- Đậu má, đau quá á á á á!!!

Tôi giật thót tỉnh dậy khi tôi thấy đau nhói trên ngực. Sáng bảnh cả mắt rồi, còn con quỷ nhỏ Trân, nó đang ngồi lên ngực tôi và hí hoáy làm gì đó với cái khuôn mặt đẹp trai tài tử Nhiếp Phong của tôi:

- Con chó, mày làm gì đấy?

- Đâu có gì đâu, buộc cho hai chỏm tóc đi làm mà, hihi.

- Cút ra... ặc... nặng vãi cứt... ặc

- Xong này, bái bai hai Chưn đi học đây, yêu hai.

Con nhỏ chạy tót đi, không quên thơm má tôi một cái. Hây dà, từ bữa tôi gợi lại cái trò thơm má, Trân nó không quên lần nào, cứ đi đâu là đều chạy lại thơm má tôi. Nhỏ Trân nó không ngại người ngoài nghĩ gì, nó chỉ sợ người mà nó quan tâm không còn quan tâm nó nữa, vậy nên nó thích thể hiện tình cảm ra bên ngoài. Chả bù cho tôi, tôi thương em gái tôi nhiều cơ mà tôi ít khi thể hiện điều đó, chỉ có thể hiện với gái thì không ngại thôi:

- Chạy từ từ không ngã đấy Trân.

- Em biết rồi, bai hai.

Lâu lắm tôi không để ý kĩ con bé, nó cũng lớn tướng phết rồi, 16t rồi, chẳng biết có anh nào chịu rước chưa. Mỗi lần xem phim mà có chuyện anh trai ngăn cấm em gái yêu nam chính, tôi muốn đáp cái ghế lên đầu thằng anh trai lập tức, cơ mà bây giờ tôi lại thấy mình giống thằng đó mới chết chứ, hừm. Ai muốn bắt em gái của tôi ít nhất phải... rắm to hơn tôi cái đã, đúng vậy.

Đang tính lết xác lên công ty, chị Linh lại í ới:

- Gấu ơi. Chị yêu em, hì hì.

- Lộ bản chất, cuồng râm.

- Trêu chị nhé, nhớ đấy.

- Nhớ chứ, nhớ Linh chết được đây này.

- Nói dối như cuội.

- Anh qua chở đi làm nha?

- Ưm, chị chờ.

Nói miết cũng quen nhưng người ngoài mà nhìn vào cuộc đối thoại giữa tôi và chị Linh chắc lại nghĩ hai đứa tôi bị khùng mất. Chị yêu em, anh yêu em, không thể hiểu nổi luôn.

Chị Linh ban đầu hay ngại, nhưng mà lúc thổ lộ xong cứ như con người khác, yêu không chịu được. Suốt ngày gọi tôi, cũng chả làm gì, hỏi vớ vẩn, cơ mà tính ra không yêu là không được đấy. Ví dụ nhé, à mà khoan, tốt nhất là không nên kể trước, tôi phải đi đón chị Linh đây.

Chị Linh ngoài đi diễn ra thì bình thường ăn mặc khá là... già, chuẩn với cái độ tuổi của bà ấy, suốt ngày chỉ sơ mi với quần tây, lâu lâu đổi gió thì có mấy quả áo tua rua tua rua, nhìn như cái giẻ lau nhà:

- Ôi, con chào thím Linh, thím đi đâu đấy ạ?

Chị Linh nhăn nhó, đánh tôi, lại đánh ngực, thánh dê:

- Không được trêu Linh, Linh không già.

- Linh max già.

- Ò chị già đó, đi mà chở cô Ly, cô í trẻ, hứ.

Chị Linh giận dỗi vùng vằng đòi đi vào nhà, may mà tôi kịp kéo lại. Chà chà lâu không ngắm Linh hâm thật gần, ôm eo, nhìn cái mặt ngại ngùng này mới yêu làm sao, cứ đỏ ửng lên ấy nhỉ. Lạ quá, mấy hôm trước thì tôi tưởng chị Linh hết ngại rồi, tự nhiên bây giờ lại hay đỏ mặt thế:

- Ui da, Linh hâm của tôi đang thẹn, hí hí.

- Bỏ chị ra đi, người ta nhìn kìa.

- Không đấy, hôn miếng đi anh thả.

- Đồ dê... gấu gì mà... dê dễ sợ.

- Gấu này sinh năm dê, beeee beeeee.

Chị Linh nói vậy chứ vẫn hôn má tôi một phát, tê tái, tiếc là chưa chuyển lên môi được:

- Phê lòi, chắc bắt cóc Linh về để Linh hôn quá.

- Linh chỉ cần ăn no thôi, ai cho Linh ăn no là Linh thích, hì hì.

- Linh giống chó quá vậy?

- Tát chết nghe chưa, hứ.

- Thôi xin lỗi, đi làm nha, yêu em.

- Lợi dụng.

Tôi cũng hôn má chị Linh lại một miếng. Nói không phải trêu chứ đối với con trai, được gái hôn hay hôn gái đều chỉ có con trai lợi thôi, Linh nhờ?

Chở cục nợ của tôi lên chỗ làm... à quên nữa, chị Linh dạy nhạc trường cấp 2, lâu lâu, nói chuẩn là đi diễn mới là nhiều chứ dạy chẳng bao nhiêu, cô giáo của em gái tôi là hót gơn của trường đấy nhé, chị Linh lại xinh, hiền với cả giọng Bắc nữa nên mấy nhóc mê cực luôn, mà có mấy đứa biết tôi rồi, kk:

- Cô Linh vào dạy kìa, đỏ mặt coi học sinh trêu cho, haha.

- Kệ chị, gấu đi làm đi, trưa khỏi đón, chị nhờ bạn về, hì.

- Trai hay gái?

- Trai, đẹp trai nữa, lêu lêu.

Chị Linh trêu tôi rồi đi lên lớp, giá mà tôi bé bé chút cũng tót vào học chung luôn rồi, tiếc quá.

Lại vác xác lên công ty, chả hiểu sao dạo này lười như hủi. Hồi xưa, chính xác là mấy hôm trước, còn có Tiểu Ly, vậy nên tôi còn có hứng thú. Dạo này yêu chị Linh, thành ra cũng ngại gặp nhỏ Ly, cứ làm sao ấy. Mà con nhỏ này cũng kì, nó biết rằng tôi đắn đo giữa hai người mà nó vẫn cứ đáng yêu trước mặt tôi, thật là hết biết:

- Phong Nhi ơi hôm qua em mới mua cho Phong Nhi cục kẹo to đùng luôn.

- Kẹo gì mà to đùng.

- Kẹo tròn tròn xoắn xoắn í, em ứ biết tên.

- À biết rồi, thôi làm đi nhóc, giám đốc chửi giờ.

- Biết gòi, lơ tui nha, ghét.

Tôi thật là không còn tâm trí đâu để nói chuyện với Tiểu Ly nữa. Không phải là Tiểu Ly xấu hay tôi ghét nhỏ mà tại vì chị Linh đã chiếm mất cái đầu của tôi rồi. Nói không ngoa vì Linh hâm đúng chuẩn mẫu người lý tưởng của tôi, giỏi nấu ăn và qua trọng nhất là ngoan, chứ cái thể loại đi bar nhiều hơn đi chùa như Tiểu Ly thì tôi cũng đến lạy.

Đợt này công ty đang tổ chức thể thao phong trào đại hội gì đó, mà công ty chuyên về máy tính nên phong trào nó cũng khác. Người ta thì đá bóng, bọn tôi thì có thêm môn đấu game, nôm na là esports, thể thao điện tử ấy. Mà công ty tôi toàn mấy con gà, chính xác là mấy game thi đấu thì không biết chơi, toàn chơi game cày cuốc. Tôi chỉ rành mỗi Fifa, mà chung lại thì tôi thuộc hàng nhất không cần đấu rồi, có ai chơi quái đâu:

- Phong, đăng ký môn gì rồi?

- Tao chịu, nghe bảo bắt buộc tham gia một môn mà phải không?

- Ừ. Thích chơi game hay ra ngoài chơi chạy nhảy?

- Chắc ra đá banh đá bóng cho khỏe.

- Vậy thi cái gì đăng ký hộ tao luôn, về cái.

- Đón vợ à?

- Ừ nó đi khám bệnh về.

Thằng này tên Huy, vào làm chung đợt với tôi, lấy vợ sớm vãi chày, mà con vợ nó nói chung cũng đẹp, mỗi tội dữ hơn sư tử, thấy anh chàng bị quát nạt suốt ngày. Phải gặp tôi, tôi nhét đầu nó vào bồn cầu, vợ như thế à.

Lọ mọ lên gặp Tiểu Ly đăng ký tham gia, con nhỏ lại đang giận tôi mới chết chứ. Vừa thấy tôi, Tiểu Ly đang cười nói bỗng nghiêm mặt lại, giả bộ nhìn giấy tờ. Và cũng chỉ cần thế, tôi quay ngoắt đi luôn, chảnh với bố à... đùa đấy, tôi chạy đi mua trà đào cho Tiểu Ly, gì chứ cứ nốc hết ly là nhỏ hết giận, tôi còn lạ quái gì:

- Tiểu Ly chinh ẹp, uống nước đi.

- Không uống, không thèm.

- Khi nào mới thèm?

- Không biết.

- Thôi, vậy anh tự uống.

Liếc qua liếc lại, con nhỏ vẫn chẳng thèm giành lấy ly trà như mọi lần, chắc bữa nay giận thật:

- Thôi mà, sáng anh buồn ngủ nên nói vậy thôi, Ly ơi, Ly à, Ly đáng yêu.

- Im đi.

- Uống nước thôi Ly ơi, uống nước đẹp da.

- Đẹp tự nhiên.

- Uống nước xinh gái.

- Xinh sẵn gòi.

Bí quá, tôi đành kéo cái ghế sang ngồi cạnh Tiểu Ly, gì chứ con nhỏ này khoái động chạm lắm, cứ ôm ấp tựa đầu tựa vai tí là nó hết chảnh ngay:

- Tránh ra, ai cho mà dựa.

- Vai của Phong, ứ phải của Ly mà Ly đuổi.

- Của... cái đầu ông.

- Thế giờ nàm thao, có viết hộ không hay để bậy bạ tại công ty luôn, chậc, thấy màu đỏ rồi nhé.

- Tầm bậy đi... màu... cam bộ.

Tiểu Ly đỏ mặt, má cái thứ con gái mất nết, áo vếu màu gì cũng khai tất tần tật ra nữa, tổ cha:

- Mất dạy, thế cũng nói được.

- Ông nói trước bộ...

- Tiểu Ly hí hoáy viết

- Này này tôi với thằng Huy đá bóng nhé.

- Gòi xong, đưa nước đây.

- Sao bảo không thèm.

- Viết xong là thèm, mệt thèm.

Thấy Tiểu Ly cứ nhí nha nhí nhố như này, tôi chẳng dám nói chuyện của tôi với chị Linh nữa, hôm bữa còn ôm ấp hôn hít, hôm nay lại như này không biết sao luôn. Thôi thì cứ kệ, tôi cố gắng xa lánh một thời gian là Tiểu Ly sẽ hiểu, mà nhỏ không hiểu thì kệ bố nhỏ chứ bố tôi cũng đâu rảnh mà đi giải thích, haiz.

Tình hình là sáng Chủ Nhật, chúng tôi sẽ đá với đám phòng kế hoạch, toàn dân công sở nhìn cái tướng đi còn không vững chứ đá đấm cái gì.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra một cách chán nản và lặp đi lặp lại, tuy nhiên thì với tình yêu mới của mình, tôi vẫn thấy sự lặp lại đó thật đáng quý. Khi bạn còn bé, sự lặp lại ấy khiến bạn buồn ỉa, nó thậm chí còn chán hơn khi bạn ngồi trong toilet. Nhưng khi bạn lớn, bạn đi làm, sự lặp lại đó được gọi là sự ổn định, mà trong công việc, sự ổn định là một phạm trù rất quan trọng. Bạn sẽ... à mà khoan tôi đang nói cái quái gì thế nhỉ?

Sáng cuối tuần, như mọi ngày bình thường khác, chị Linh đều gọi điện đánh thức tôi:

- Gấu ơi, dậy đi, chị mới vừa dậy.

- Ngày nghỉ để anh ngủ chút coi... oáp.

- Gấu bảo chị gọi dậy đi đá bóng mà, giờ lại nhăn chị... hứ.

Tôi cười khổ:

- Ủa vậy hả? Xin lỗi, anh quên, í hị hị, Linh xinh ẹp, Linh đáng yêu.

- Chả thèm.

- Ăn sáng rồi đi chơi với anh nha?

- Cho 5p không tới thì chị ở nhà.

- Okay Linh hâm, anh yêu em, chụt chụt.

- Hì hì.

Dạo này chị Linh đi dạy toàn mặc đồ kín mít, chắc sợ tôi mắng. Mà cũng ngoan cơ, đi đâu xa là toàn gọi điện xin phép tôi, tôi không cho... vẫn cứ đi, nhây dễ sợ. Nhắc về dạy, con nhỏ Trân nó biết tôi với chị Linh có vấn đề mờ ám nên nó toàn đòi tôi rủ chị Linh đi chơi để nó nghỉ. Cơ mà bà chị dâu tương lai của nó chăm chỉ và nghiêm túc cực, chơi thì không biết chứ đã làm ra phải ra làm, toàn mắng tôi mặc dù nhỏ Trân quên bài.

Vừa qua đến nơi, tí nữa thì không nhận ra chị Linh. Hôm nay cô nàng mặc short khoe đùi, rách te tua, áo thì kiểu unisex gì gì đấy, to thùng thình, nhìn như con lật đật:

- Mặc đồ kiểu gì thế hả?

- Đẹp mà, gấu chả biết gì.

- Vài bữa anh chở đi mua quần, rách te tua kìa, khổ.

- Im đi, quần kiểu như vậy đó.

- Tụt luôn bây giờ chứ cãi, thích cãi không?

Chị Linh bặm môi chả dám nói gì, đấm lưng tôi thùm thụp:

- Á đau. Linh hâm.

- Gì hả?

- Hát đi!

- Con cò bé bé, nó đậu cành tre...

- Nhạc như cứt, next!

- Người nói yêu Linh đi, người nói thương Linh đi...

- Yêu em, umoahh umoahhh.

- Gấu mập.

Và đấu ở công ty, và dĩ nhiên có mặt Tiểu Ly. Không phải mê tín chứ tôi thấy lần nào hai bà gặp nhau cũng có chuyện, và lần này cũng thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK