• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chap 9:

Hoảng hồn đuổi theo thằng nhãi kia, tôi không bất ngờ khi nó chui vào phòng và đóng cửa lại. Gần như chỉ vài giây sau, tôi đã nhanh chóng tiến tới, đạp tung cửa. Một cảnh tượng hết sức... nhảm nhí đang diễn ra, Tiểu Ly đang ngồi bên cạnh một bà chị nào đó còn thằng nhóc kia phi thẳng vào nhà tắm.

Và vâng, chuyện là có chị họ của Tiểu Ly bên nước ngoài về nước, chưa sắp xếp chỗ ở với cả công việc gấp gáp nên đành tạm trú ở khách sạn này. Thằng nhãi ban nãy là bạn của Tiểu Ly, nó đi mua thuốc hạ sốt cho bà chị của nhỏ. Và well, thằng này bóng ạ:

- Ui bà Ly kì quớ ờ, bạn đẹp trai mà giấu nho - thằng quỷ rờ mó khiến tôi ướt cả quần

- Hahaa, quỷ, dẫn chị đi xuống dưới đi, để hai nhóc tâm sự.

Xem chừng chị của nhỏ Ly tâm lý phết, cơ mà nhỏ thì không, đầu cứng như quả dừa, mỗi tội giận không lâu được, tôi vừa trêu một tí đã nín cười rồi:

- Tiểu Ly béo, ăn kẹo không ăn mua cho này, pleuuu.

- Ông thì không béo đâu. -

Anh bự chứ đâu béo, Ly béo.

- Im đi, tát rụng răng giờ, người gì mà vô duyên, đạp cửa phòng khách sạn, tí nữa là kêu bảo vệ đấm ông chết đó.

Tôi vênh mặt, chết là chết thế quái nào cơ:

- Này này, anh chạy lăng quăng khắp để làm gì hả?

- Ông quậy chứ làm gì.

- Tìm em đấy, hơi tí giận dỗi, biết anh lo không?

Tiểu Ly lè lưỡi, kéo tay tôi ngồi xuống giường:

- Phong Nhi tìm em nãy giờ đó hả?

- Chứ sao nữa, nãy thấy nhóc kia ra hiệu thuốc, tưởng Ly sắp có con rồi cơ, phù.

Nhỏ cười tít mắt, mấy con nhỏ mắt hí cười thì chả thấy cái gì sất:

- Ly xin lỗi, lần sau Ly không thế nữa ạ.

Tôi nhéo mũi rồi xoa đầu con nhỏ:

- Không định về à, hay...

Chưa kịp dứt lời, Tiểu Ly đã rướn lên và đặt vào môi tôi một nụ hôn. Lần đầu tiên nhỏ hôn tôi, và thật thú vị rằng nhỏ là người chủ động. Bạn biết đấy, được gái hôn hẳn là một trải nghiệm khó quên:

- Hì hì

- Tiểu Ly đỏ mặt, cười tít

- Hiếp dâm nghen, báo công an!

- Thôi mà, Tiểu Ly sẽ chịu trách nhiệm.

- Kiểu gì?

Tiểu Ly gục đầu vào ngực tôi, nhắm mắt lại. Nhìn nhỏ giống mấy con mèo con, cơ mà thật ra thì là con cọp con. Đùa đấy, Tiểu Ly của tôi ngoan mà:

- Phong Nhi!

- Hả?

- Em... yêu anh.

Tôi không dám trả lời, hoặc, tôi sợ câu trả lời của mình sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc đời tôi, tôi sẽ phải an phận mà lấy Tiểu Ly làm vợ. Không không không, tôi muốn tình yêu của mình phải trải qua quá trình cưa cẩm, vậy khi có được rồi mới biết trân trọng, không phải như thế này. Có vẻ tôi ích kỉ, nhưng tôi không nghĩ khác được:

- Ừm, ngoan, Tiểu Ly đừng sợ, có anh đây rồi.

- Sợ Phong Nhi ghét em thôi.

- Không... không có đâu.

Cúi xuông hôn lên mái tóc của Tiểu Ly, tôi cảm nhận được sự tin tưởng của nhỏ với tôi. Không một chút phản ứng, Tiểu Ly vẫn nằm gọn trong lòng tôi, như một cô bé trước bao nỗi sợ hãi trong lòng:

- Anh Phong đừng bỏ Tiểu Ly được không?

- Anh bỏ rồi ai mua trà đào cho nhóc hả?

- Em không cần, cần Phong Nhi thôi.

- Sến quá, hahaha. Thế giờ định ngủ ở đây luôn à?

- Phong Nhi đi đâu Tiểu Ly đi đó.

- Sẵn khách sạn, hay mình làm tí đi...

Tiểu Ly cười, nụ cười rất là lạ. Nhỏ không la lối chửi tôi như mọi lần, lần này, nhỏ ngồi im, hai tay đan vào nhau, ngại ngùng thấy rõ. Đừng nói là:

- Ê đùa đấy, không phải thật đâu, Ly!

Nhỏ hơi bất ngờ vì câu trả lời của tôi, nhăn nhó:

- Đồ... đáng ghét.

- Sao ghét, vừa kêu yêu xong?

- Chả hiểu con gái gì hết.

- Mình có phải con gái đâu?

- Im đi.

- Không im đi.

- Phong ăn cứt.

- Ly cũng ăn cứt.

- Phong bắt chước là đồ điên.

- Ly nói Phong bắt chước nên Ly điên.

Nhận thấy cãi nhau không lại, Tiểu Ly tát tôi một cái nảy đom đóm mắt:

- Chồng hư!

Tôi tát lại, chết cha hình như hơi mạnh:

- Tiểu Ly hư!

Và hẳn rồi, nhỏ Ly khóc, à không, chính xác là mè nheo, là mếu, là la lối om sòm, hai tay dụi mắt, nấc lên nấc xuống:

- Uhuhu, chồng đánh Ly, chồng không thương Ly, nghỉ chơi chồng đấy, uhuhuhuh...

- Chồng khỉ, nhận vơ đi.

- Đền đây!

Tôi nắm lấy tay nhỏ Ly đặt vào mông, bủm một phát khiến nhỏ càng khóc tợn:

- Tui ghét mấy người, mấy người trêu tui, hức.

- Thôi đê, mếu mếu giề, về lẹ.

Cụt hứng, Tiểu Ly phủi đít đứng dậy, kéo tay tôi ra khỏi phòng:

- Dắt bố mày... á lộn, dắt anh đi đâu đấy?

- Đi chơi.

- Mẹ nửa đêm chơi bời gì, chơi nhau thì được, í hí hí.

- Dê vừa vừa thôi, gớm quá.

Tiểu Ly lon ton chạy ra xe, vui mừng hệt như đứa trẻ được quà. Nhỏ nhảy tót lên xe, bắt đầu chỉ trỏ lung tung, đòi đi đây đi đó. Nhìn nhỏ vui như vậy, tôi chợt nghĩ, hồi xưa, không biết nhỏ có bị té giếng không, xe bố mới mua mà cứ nhún nhún thế à.

Tôi đèo nhỏ Ly đi lung tung, mả mẹ 12h đêm hai đứa đi lăng xăng giữa phố, chỉ trỏ cười nói loạn xạ cả lên. Tiểu Ly vô tư, nhỏ buồn chuyện gì, cứ vui một tẹo là quên ngay. Tuần rồi Tiểu Ly trải qua bao nhiêu chuyện buồn, cũng may là tôi kịp chạy theo an ủi chứ không giờ cũng xanh cỏ rồi, chậc:

- Chồng ơi, Ly muốn ăn, Ly đói bụng.

- Im đi, cấm gọi chồng, anh ghét lắm, mấy đứa trẻ trâu mới gọi vậy.

- Dạ vâng, hì hì, Phong Nhi của Tiểu Ly.

- Hoang tưởng, Phong của Mộng.

Tiểu Ly không buồn cãi, nhỏ quan tâm đến việc ăn hơn. Dẫn nhỏ men theo con đường ngay đầu phố, hai đứa đến quán bánh canh ngay lề đường. Giờ này quán xá đóng cửa cả, chỉ còn quán lề đường như này là còn mở thôi. Tính tôi đơn giản, ăn gì cũng được, ăn cứt thì không, tôi đâu phải chó:

- Phong Nhi, stoppppp!

- Cô cho con một tô nhỏ một tô lớn.

- Có ngay.

Tiểu Ly theo tôi thấy là kiểu người đa nhân cách, hay chuẩn hơn là... à ừm, tâm thần phân liệt. Tôi không phải nói Tiểu Ly bị khùng, tôi chỉ thấy nhỏ hơi lạ. Lúc thì nghiêm túc quá mức, lúc thì chả khác đứa trẻ con, nhõng nha nhõng nhẽo muốn mửa. Tôi là tôi chúa ghét mấy đứa con gái nhõng nhẽo, nghe chúng nó õng ẹo là tôi muốn đi ỉa, Tiểu Ly cũng vậy, chỉ có... Linh hâm là ngoại lệ:

- Tiểu Ly à!

- Dạ?

- Khùng! - Im đi, ăn đi.

- Hahhaha.

Hai đứa nhóc chúng tôi chọc giỡn om sòm một góc đường, chưa bao giờ tôi thấy Tiểu Ly cười nhiều như vậy, cười như cha chết sống lại, cười như đi ỉa còn giấy vệ sinh... à mà thôi, ăn đã.

Ăn uống xong xuôi, Tiểu Ly vẫn vùng vằng không muốn về nhà, nhỏ mè nheo:

- Phong Nhi đi chơi với Ly đi mà, Ly không về đâu, về buồn lắm.

- Đi đâu, anh buồn ngủ chết bà rồi. Á chết, anh nhầm, đừng mếu mà - quên mất bà ngoại nhỏ Ly.

- Phạt.

- Đi ngủ đi, anh mệt lắm.

- Về nhà em, nhà em đi hết gòi.

Thiệt tình là lúc đó tôi buồn ngủ lắm rồi, chả nghĩ ngợi được cứt gì nữa. Tôi cũng không nghĩ đến cái vấn đề nguy hiểm nằm trong cái câu "về nhà em" của Tiểu Ly.

Nhỏ Ly dẫn tôi lên phòng của nhỏ. Lần đầu tiên tôi vào phòng nhỏ Ly, hy vọng là không phải vào lần nữa. Chả đợi đến 2 phút, tôi đã phi thẳng lên giường, trùm chăn kín mít. Nhưng không, Tiểu Ly không muốn ngủ, nhỏ muốn một điều khác, ôi mẹ ơi:

- Chồng ơi, chồng à, mở mắt ra em cho cái này!

Trong vô thức, tôi lật chăn ra, và... đập vào mắt tôi, Tiểu Ly không mảnh vải che thân, à nhầm, nhìn lộn, nhỏ đang mặc nội y, chỉ hai mảnh mà thôi. Bờ môi ấy, vòng một căng tròn đầy ma mị, Tiểu Ly đè tôi xuống giường và bắt đầu cởi áo tôi:

- Đừng mà Ly, đừng!

Mồm tôi thì kêu "đừng" mà chân tay vẫn sờ soạng lia lịa, nước miếng nước dãi chảy đầy mồm, cha mẹ ơi, mùi con gái là vậy sao.

"Bốp"

Một tiếng kêu chát chúa vang lên và tôi thấy một bên má mình đang đau đau:

- Đừng có mà lợi dụng nghe chưa, tui không dễ dãi đâu đó.

Tôi nhìn xuống, thấy Tiểu Ly - vừa ngồi dậy, ủa mà vẫn nguyên quần áo này, ủa ủa, mơ à, đậu má, đen vãi cả đái:

- Sặc, anh xin lỗi đang mơ, cứ tưởng...

- Ông định làm gì tui hả, đừng mà Ly nữa, mơ bậy bạ chắc luôn.

- Hì hì, xin lỗi, ngủ đi.

Lại nằm vật ra giường, toan ngủ tiếp. Tiểu Ly, nhanh chóng gối đầu lên tay tôi, nhắm mắt ngoan ngoãn như con sóc con:

- Ngủ thoi, ấm quá, hì hì.

- Con gái nuôi bao nhiêu năm giờ ngủ với trai mà còn toe toét thế này, khổ.

- Kệ em, Phong Nhi của em mà, em chả sợ.

- Của con khỉ ấy, nhắm mắt ngủ đi không anh đá ra ngoài đấy.

- Pleuuu pleuuuuuu.

Một ngày, à không, một buổi tối dài đằng đẵng của tôi khép lại với một bất ngờ từ chị Linh, một tin nhắn khiến tôi... suýt mất ngủ: " Phong đại hiệp ngủ ngon, tiểu nữ đi ngủ đây, cám ơn đại hiệp ha".

Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm rồi chuồn lẹ, trễ làm là mệt. Nhỏ Ly nằm bẹp dưới sàn, chăn gối loạn cả lên. Uầy, vậy là tôi đã ngủ với Tiểu Ly rồi đấy, haha, tuyệt vời, tôi đếch làm gì cả, chỉ ngủ thôi, fak that.

Về đến nhà, tôi hơi ngạc nhiên khi nhỏ Trân đang chễm chệ xem TV, tay thì bốc bỏng ngô nhai rôm rốp:

- Trân, lại dù học à, cụ mày!

- Chưn ngoan, Chưn ứ dù học.

- Mẹ mày 6h hơn rồi đấy, đi học đi.

- Có người cho Chưn nghỉ đó.

- Ai?

- Ông giời í, bữa nay Chủ Nhật cưng ạ.

Đậu xanh bữa nay nghỉ làm, hèn gì hôm qua rủ nhậu, quên bố mất, mẹ biết vậy ở lại ôm ấp chút đỉnh, gái đẹp nằm phơi thây ra đó mà bỏ về cái một, mình gay rồi hay sao:

- Ba mẹ đâu?

- Đi ỉa, ế lộn lộn, đi thăm bác hai rồi.

- Sao mày không đi?

- Chụy không thích.

Tôi táng vào đầu con nhỏ:

- Mả cha mày chứ chụy, mất dạy tao đấm chết cha... lộn chết mày giờ.

- Nãy mới rủ chị Linh đi ăn sáng đấy, hai thay đồ đi!

- Thiệt không, mày rủ hả?

- Chứ sao, không cần khen, đã bảo đừng khen, khen quài ngại quá, thôi mà, thôi.

- Má mày Trân, mày điên à, tao khen mày làm cứt gì, bố con dở, cút cho bố nằm.

Nằm phịch xuống ghế, tôi bấm điện thoại gọi cho chị Linh... của tôi:

- Linh ới Linh ơi Linh à! - Hâm.

- Ăn sáng với anh đi!

- Từ từ, chị nấu đồ cho bố mẹ đã.

- Ôi, ngoan quá, cưới luôn mới được.

- Hì, lát chị gọi rồi qua đèo chị ha, chúc Phong đại hiệp buổi sáng tốt lành.

- Anh yêu em.

- Hì.

Đang tâm trạng phơi phới, xé giấy chùi, tôi giật bắn người làm rớt cha con Iphone 5S xuống bồn cầu, đậu má, dính rồi đậu má, má ơi, dính cứt, má. Đùa đấy, lúc đứng dậy mới rơi, có nước thôi, đang ngồi sao rớt vào được, í hị hị. Ấy chết, nhỏ Ly gọi tôi:

- Anh eo!

- Hả?

- Ly đói bụng.

- Thì ăn sáng đi.

- Ly muốn anh eo dẫn đi.

- Anh bận rồi, chịu khó đi...

Tôi chưa kịp dứt lời, con nhỏ đã khóc bù lu bù loa lên trên điện thoại. Bà chị kia thì cười miết, con nhỏ này thì khóc miết, không biết đâu mà lần. Có cho tiền tôi cũng không dám cho hai bà gặp nhau lần nữa, chết đấy chứ chẳng chơi đâu. Nhưng mà, chả hiểu sao tôi lại cứ muốn dẫn con nhỏ Ly đi cùng. Dù gì cũng mang tiếng qua đêm với con gái người ta, không có danh cũng phải có phận. Mới hôm qua nhỏ nói nhỏ yêu tôi, tôi đếch phản đối, giờ thì ngu người rồi:

- À ừm vậy em tự đi chứ anh bận chút, ra quán mọi hôm nhá.

- Biết gòi, chụt chụt.

Cúp máy, tôi thở dài, không biết là cho hai bạn ấy gặp nhau thì như nào. Chị Linh thì chắc không sao chứ nhỏ Ly dễ khùng lắm, chả biết nó làm trò gì.

Quần áo tươm tất, tôi tót qua đón chị Linh, nhỡ có gặp ba mẹ chị Linh thì sẵn hỏi cưới luôn cho sớm chợ:

- Trân, rồi mày đi bằng gì?

- Tôi ở nhà, đi theo chi?

- Mày rủ cho hai hả?

- Òm.

- Ôi Chưn đáng yêu quá đi thôi.

Tôi thơm má con nhỏ rồi lên xe đi. Mọi ngày đi làm có khi tôi còn mặc xấu hơn hôm nay, thiệt đúng là sức mạnh của tình yêu, khà khà.

Hình như bữa nay bà chị của tôi có gì vui, vừa mới gặp đã cười tí ta tí tởn rồi, hay là do gặp tôi nên vui? Ai biết được, có khi bà ấy yêu tôi cũng nên:

- Linh ới!

- Linh đây!

- Linh có hâm không?

- Phong hâm nên Linh cũng hâm, hì hì.

- Thôi lên xe đi chị hai, cười cười hoài.

Chị Linh là chúa cười, tôi nói gì bà ấy cũng cười, mà nói chung là làm gì cũng cười. Không chắc có phải là chị Linh đang cười hay là bộ mặt mặc định của bà ấy như vậy nữa:

- Có gì vui mà cười hoài vậy?

- Gặp Phong đại hiệp nên vui, hì.

- Xạo đi.

- Chị nói thật mà, không tin...

- Không tin thì sao?

- Thì kệ Phong, chị chả biết.

- Linh hâm!

- Linh xinh!

Lần nào cuộc nói chuyện của hai đứa đều kết thúc bằng việc chị Linh tự khen mình xinh còn câu trước là tôi nói bà ấy hâm. Người gì 30 tuổi đầu rồi cứ thích chấp nhặt mấy cái vớ vẩn, rõ là Linh hâm.

Và vâng, chuyện gì đến ắt phải đến, tôi chở chị Linh đến quán bò né, nơi mà nhỏ Ly đã ngồi sẵn ở đấy. Con nhỏ thấy tôi chở chị Linh, mặt không vui thấy rõ. Cơ mà tôi biết kiểu gì nhỏ Ly cũng như vậy, chỉ không ngờ, hôm nay, tôi mới thấy tận mắt con người thật của chị Linh.

Chap 10:

Thật sự thì hơn 1 tuần quen biết, tôi thấy chị Linh khá là hiền, đúng chuẩn... bà già luôn. Không bao giờ khiến người khác khó chịu, lâu lâu lại đáng yêu một tẹo, nhưng như vậy là đủ để tôi không thể toàn tâm toàn ý với Tiểu Ly được rồi.

Nhỏ Ly thì lì, với cả nhỏ cũng nghĩ là chị Linh sẽ im lặng cam chịu, hoặc chí ít là nhỏ sẽ bực mình bỏ đi, vậy nên vừa ngồi vào bàn, nhỏ đã chọc ngoáy:

- Hai vợ chồng đi ăn rủ tui chi vậy, về cho rồi.

- Về luôn đi, nhiều lời.

Không phải tôi nói đâu, chị Linh đấy:

- Nhìn gì, thấy hiền bắt nạt à, chị lớn hơn cô đấy nhé, ăn nói cẩn thận đi.

- Sao... sao mà...

Khỏi phải nói, Tiểu Ly tức 1 thì ngạc nhiên đến 10, nhỏ không hiểu, cả tôi cũng không hiểu, cái bà chị hiền như cục đất của tối hôm qua đâu, sao lại đanh đá như này, hay là tại tôi nói nhỉ?

Tiểu Ly im lặng, chắc đang triển khai chiến thuật mới, hoặc là quê cha nó rồi không nói được gì. Riêng chị Linh thì vẫn vui cười sau khi nạt cho con nhỏ Ly một trận. Chị Linh xoa đầu tôi:

- Sao đấy, ăn đi, hay để chị đút cho nè.

- Linh hâm.

- Phong hâm luôn.

- Đanh đá.

- Không hiền nữa, hì.

- Anh yêu em, chụt chụt.

Lại một lần nữa Linh hâm chả nói gì, cứ ngồi cười rồi lại cắm cúi nhặt rau ăn. Tất nhiên là tôi với chị Linh chỉ thì thầm thôi, chứ mà lớn tiếng anh yêu em mà để nhỏ Ly nghe thấy thì đến ông nội tôi cũng không né nổi cái đĩa bò né đang xèo xèo trên bàn kia úp thẳng vào mặt.

Nhận thấy không khí có phần nặng mùi... nhầm, nặng nề, tôi sủa:

- Thôi mọi chuyện bỏ qua, ăn uống đi, nay Phong đại hiệp khao.

Nhỏ Ly lớn giọng, chị Linh đáp. Chị Linh to tiếng, nhỏ Ly cũng đâu thể bỏ qua. Cơ mà mỗi người họ chỉ có 1 đối thủ thôi, tôi có tận 2 cơ, vừa mới mở mồm ra, cả 2 cô nàng đã quát tướng lên khiến tôi hụt tay chạm thẳng vào cái chảo nướng bò, má ơi tay con:

- Qua cái gì mà qua, im đi! - cả 2 đồng thanh

Thấy vừa giống nhau, hai cô nàng lại im lặng và cắm cúi ăn. Nhận thấy tình hình khá căng thẳng, tôi lớn giọng gọi nước để hai bà cô hạ hỏa, không thì thành Phong né chứ không phải bò né nữa đâu:

- Chị ơi cho em 3 chai Coca.

- Không uống - chị Linh nạt

- Không uống luôn - Tiểu Ly cũng y chang

Tôi ỉu xìu

- Cho em 1 chai thôi chị ơi.

Khoảng độ chục phút sau đó, tôi cứ ngồi hút ống hút rột rột ngắm hai bà cô của tôi liếc nhau với độ bén hơn cả katana Nhật. Chả ai nói câu nào, nhưng uế khí đằng đằng, y như trong nhà cầu ấy, thối và khắm:

- Xong chưa, mình đi chơi đi, bữa nay rảnh...

- Không đi - lại đồng thanh, hai cô nàng này giận dỗi cũng y hệt nhau, hài quá

Tôi thở dài ngao ngán, lặng lẽ đi ra tính tiền, bỏ mặc hai bà hoàng hậu ở lại với nhau. Và khi vừa quay lại, thì:

- Phong Nhi, đi chơi với em!

- Phong đèo chị về đi, tối chị đi diễn nữa.

Khi bạn chọn người yêu ấy, bạn phải, à không, bạn nên chọn một cô nàng hiền một chút, ngoan một chút, và hơn cả là biết chăm lo cho cuộc sống, chứ không phải là cô nàng chỉ ăn bà chơi. Hôm nay, trận đấu tạm kết thúc, phần thắng thuộc về chị Linh, đơn giản vì bà ấy không đi xe, thế nên tôi phải chở bà ấy về thôi, tôi đâu muốn lơ Tiểu Ly chứ:

- Ly à, anh chở chị Linh về trước rồi anh quay lại, chị Linh không đi xe nên...

- Đi chơi với bà í luôn đi, không thèm.

Tiểu Ly giận dỗi đi thẳng ra ngoài sau khi chị Linh xoáy cho một câu đau điếng. Mẹ, bà chị này cũng đanh đá lắm chứ không phải dạng vừa đâu:

- Bái bai em Ly, hy vọng em Ly đi xe cẩn thận, đừng nóng quá mà phi xuống sông nhé, hì hì.

- Đồ bà già, im đi.

- Đồ nhóc con, về đi.

Hai bà cô cãi nhau ỏm tỏi làm tôi phải giải tán ngay lập tức, không dân phòng đi qua gô cổ lại thì bỏ mẹ.

Tách hai cô nàng ra, lúc này, Tiểu Ly đã bỏ về, chỉ còn lại tôi và chị Linh đang chuẩn bị lượn. Bà chị này tính ra cũng thất thường lắm, vừa mới cãi nhau xong đã cười toe toét rồi. Đúng là con gái, phải quen thân rồi mới biết được:

- Linh hâm!

- Huh?

- Lên anh chở về.

- Ừm, hì hì.

Bà chị này không nhoi như nhỏ Ly, nhưng mà mỗi tội phớt lờ hơi nhiều, tôi cứ nói đến đoạn cãi nhau hay nhắc đến Tiểu Ly là im thin thít, còn kêu bà ấy hâm là y như rằng, đốp lại ngay:

- Linh hâm!

- Kệ chị, chị ghét Phong.

- Anh yêu em, thơm má anh cái đi.

- Này thì thơm với hôi.

Chị Linh tát tôi cái bốp, tí nữa thì đâm đầu vào giải phân cách:

- Má tí chết, sao tát anh?

- Hư chứ làm sao.

- Thôi tát anh cũng được, miễn là em yêu anh, anh có thể làm tất cả cho em vui.

- Vậy tung vào cột điện đi.

- Này này, không đùa nhé.

- Chị chả đùa, đồ xạo.

Tôi không quan tâm ai nói tôi xạo, người tôi yêu mà nói thế, tôi đời nào để im. Lấy đà, rú ga, tôi phóng thẳng xe theo hướng hôn vào cái cột điện khiến chị Linh hốt hoảng ôm chặt tôi, í ới:

- Aaaaaaaa, đừng mà.

Tôi đâu có ngu, tôi 23t rồi tôi chỉ giả vờ thôi, phanh hết cả rồi ạ, chỉ được cái miệng, đúng là đồ bà già:

- Bữa nay Linh hư lắm biết không?

- Chị xin lỗi, đừng giận chị đó - cô nàng phụng phịu, lại đáng yêu rồi

- Không được mếu, cười xem nào, Linh hâm của anh chả bao giờ mếu cả. 2 3 cười!

- Hì hì.

- Linh à!

- Gì vậy? - Anh yêu em, thơm má này.

- Đồ hâm.

- Hâm yêu em.

Chị Linh lại im lặng, người gì cứ cười rồi lâu lâu lại im, rõ chán, mà bà ấy toàn im vào lúc gay cấn, làm tôi quê mất mấy chục cục luôn:

- Phong này!

- Hả?

- Tối chị diễn đi xem không?

- Hẹn hò à?

- Cứ cho là vậy đi, hì.

- Nói em yêu anh rồi anh đi.

- Chị ghét em, lêu lêu.

Lần này đến lượt tôi im, chẳng phải chị Linh đang cố tình tạo điều kiện cho tôi hay sao đây. Chả biết nữa, hy vọng là tôi cảm nhận đúng, chứ rủi mà bà ấy chỉ xem tôi là "em trai" thì tôi thề ỉa không bao giờ rửa đít.

Hôm nay hai cô nàng cãi nhau ỏm tỏi, tôi như này là bênh vực chị Linh hơi quá đúng không nhỉ. Nhưng mà rõ ràng là chị Linh không có đi xe, tôi phải theo chị Linh là đúng rồi, hơn nữa, nhỏ Ly là đứa gây sự trước, ai đúng thì tôi bênh thôi, chuẩn không cần chỉnh luôn, chỉnh là không chuẩn nữa... bỏ mẹ tôi đang nói cái gì vậy nhỉ:

- Linh!

- Gì nữa đó?

- Hát anh nghe đi!

- Bài gì?

- Ừm... bài gì buồn buồn đi.

- Khùng, đang nhiên đang lành nghe nhạc buồn.

Chị Linh nói vậy chứ vẫn nghêu ngao hát cho tôi nghe, bài "về đâu mái tóc người thương" của chế Quang Lê:

- Hồn lỡ sa vào đôi mắt Linh... Thầm ước nhưng nào đâu dám nói... Bên Linh sao tình xa vạn lý... Lặng nghe tiếng pháo tiễn Phong đi cầu u u u u u...

- Này này hát cho nghiêm chỉnh nhé!

- Hì hì, chị quên lời rồi, cho ca sĩ nghỉ ngơi ạ.

- Linh hâm quá đi Linh à.

- Nhưng có người thích Linh hâm.

- Ai?

- Chả biết.

- Hâm.

Và như một sự sắp đặt của số phận, à không, thật ra là ba mẹ chị Linh sắp đặt, quên quên. Vừa về đến cửa, tôi đã thấy thằng Mạnh đao đang nói chuyện với ba mẹ chị Linh, trông thân mật tợn. Tổ cha cái thằng mất dạy này nó còn dám vác mặt chó đến đây, đánh chị Linh chưa đủ à, con chó này:

- Phong ơi!

- Hả?

- Chờ hắn đi rồi chị vào, Phong về trước đi.

- Có anh đây, em sợ gì nó, để anh vào với em, sẵn hỏi cưới luôn, hí hí.

- Tự kỉ - cô nàng cười mỉm

Tôi nắm tay chị Linh dẫn vào trong, đường hoàng và chậm rãi. Tôi cúi đầu khi ba mẹ chị Linh trông thấy, dù gì cũng nên tạo ấn tượng chút đỉnh:

- Con chào hai bác ạ.

- Cậu là?

- Mẹ chị Linh thắc mắc, nhìn đẹp quá, hèn gì con gái xinh vậy

Không đợi chị Linh đáp, tôi đã vồ lấy, à không, tôi không phải chó, tôi không vồ, ý tôi là giành nói, tôi thấy mặt thằng Mạnh đao biến sắc, tôi khoái:

- Dạ con là người yêu Linh ạ.

- Ơ... - Mạnh đao há hốc mồm

- Ơ quả mơ, người lớn nói chuyện xen vào thế à. Linh, xích nó vào đi em!

Thằng trẻ trâu nổi đóa, nó định lao vào tẩn tôi:

- Mày thích chết à thằng chó?

Tôi đâu có ngu, tôi chui ra sau lưng chị Linh núp, á há há:

- Linh ơi cứu anh, nó đánh anh kìa. Sợ quá đi à.

Nhận thấy hai thằng trẻ trâu có vẻ hơi bị manh động, ba chị Linh quát lớn:

- Thôi! Đây là chỗ cho hai cậu chửi nhau đánh nhau à? Thôi ngay!

Tôi thè lưỡi trêu nó thì bị chị Linh nhéo mũi:

- Thôi đi, nhây quá.

- Linh cười gì hả Linh, ôi đáng yêu chưa kìa, ôi giồi ơi, ai mà dễ thương thế không biết.

Chị Linh đỏ mặt, cười mỉm, đánh tôi bôm bốp vào lưng:

- Im đi, hâm.

- Hì hì.

Công nhận tôi trẻ trâu hơn cả thằng Mạnh đao, rõ ràng là đấng phụ huynh đang đứng kia mà tôi dám trêu chọc tiểu nữ ngọc ngà của họ như vậy, đúng là gan cùng mình:

- Cậu Phong này, tôi có chuyện muốn nói với cậu - mẹ chị Linh gọi tôi

- Dạ vâng con nghe ạ.

- Cả Mạnh nữa, hai cậu lại đây. Linh lên phòng đi.

Chị Linh nhăn mặt, không ổn rồi:

- Mẹ ơi, mẹ, con không thích hắn ta đâu.

Bác trai có vẻ là hiền hơn, ông lên tiếng trấn an khi nhận thấy tôi có vẻ hơi lo lắng:

- Không có gì đâu cậu trai, vợ tôi chỉ dặn dò đôi chút thôi mà. Linh cứ đứng đây bố bảo.

- Dạ vâng ạ.

Chị Linh rón rén chạy lại sau lưng tôi, giờ thì hai năm rõ mười nhé thằng đao kia:

- Ừm, tôi không khó khăn gì với con bé Linh, nó lớn rồi, chuyện chồng con cũng phải tính, nhưng tôi không muốn cả hai cậu khó xử...

- Cậu Mạnh đây thì là chỗ quen biết với nhà tôi, lại có công việc ổn định... Cậu Phong thì...

- Dạ con đang làm thiết kế bên công ty H ạ, công ty phần mềm của Úc - tôi khoe.

- À vậy ra cả hai đều có công việc tốt cả. Vậy thì mọi trách nhiệm của tôi là xong, giờ thì Linh, chọn ai là quyền của con, bố mẹ không trách cũng không ép buộc con. Tương lai sau này của con là do con quyết định...

Chị Linh bối rối ra mặt, hai tay đan vào nhau một cách sợ sệt. Có vẻ bà chị hay cười này chưa xác định được tương lai của mình đến đâu, hoặc là bà ấy chả thích thằng nào cả. Tôi nắm tay chị Linh, mỉm cười trấn an:

- Cười cái xem nào!

- Hì.

Chị Linh buông tay tôi ra, dõng dạc:

- Bố mẹ, con chưa nghĩ đến chuyện đó ạ, anh Mạnh rất tốt với con...

- Tốt gì mà tốt, nó mới đánh em đấy Linh.

Bác trai gằn giọng, quả này cho mày chết cha mày thằng đao:

- Cái gì cơ? Cậu dám đánh con gái tôi?

Chị Linh như tôi nói đấy, hiền lắm, biết nghĩ lắm, chả bao giờ muốn làm hại hay đổ lỗi cho ai cả:

- Không có đâu bố ạ, hiểu lầm thôi, hì hì. Anh Mạnh rất tốt với con nhưng con không thích bị quản giáo như vậy... Ưm... Phong... anh Phong thì quan tâm con, với cả cũng tốt nữa, nhưng con nghĩ là con cần thời gian ạ.

Anh? Cái gì thế? Anh, ôi mẹ ơi anh, Linh hâm gọi tôi là ANH, á á á á á chết mất thôi:

- Vậy được rồi, tao với mày sẽ cạnh tranh công bằng, ok?

- Công công cái nhà vệ sinh, mới ỉa chưa rửa tay này có bắt không?

Mạnh đao lớn lối, đưa tay ra định bắt, nghe thấy tôi hù lại rụt tay về, bố cái thằng bê đê mà cứ thích tán gái. Mả mẹ thằng này nó nghĩ Nhiếp Phong như tôi lại đi bắt tay với cái loại ngu học tiểu nhân như nó hay sao trời, còn lâu đi, bố ỉa vào mồm mày:

- Mày tránh xa Linh ra, không đừng trách tao...

- Trách làm sao?

- Đừng trách tao... kéo Linh đi chỗ khác.

- Đồ trẻ ranh. - Đồ đầu... đất.

- Mày nói ai?

- Lại nổi máu giang hồ rồi

- Hẳn là không phải tao rồi, à há.

Lúc này thân sinh phụ mẫu của chị Linh đã vào nhà, vậy nên tôi đếch rảnh mà nói chuyện với cái thằng ngu như Mạnh đao, tôi kéo chị Linh đi ra xe, lấy giỏ xách, trả chị Linh về chuồng, ý lộn, về nhà:

- Linh hâm!

- Linh chả hâm.

- Thế ai hâm?

- Linh chả biết.

- Vênh vênh cái mặt thơm cho cái đấy.

- Linh chả thè...

Chẳng đợi chị Linh nói dứt câu, tôi đã cúi xuống hôn má cô nàng. Ôi con gái mà bị hôn trộn trông yêu không chịu được ấy, mặt mũi đỏ gay cả, nhăn nhó phụng phịu thấy tội luôn:

- Phong... dê.

- Ui Linh hâm ngại ta ơi, dễ cưng quá đi ò, anh yêu em, chụt chụt.

- Đau chị, đừng nhéo má nữa, vài bữa mặt mập ú luôn đó.

- Nói yêu anh đi rồi anh tha.

- Linh chả yêu ai, Linh xinh, Linh không hâm.

- Chả liên quan.

- Linh xinh là liên quan hết.

- Bướng này.

Tôi lại bẹo má chị Linh. Và bộ phim tình cảm sến sụa kinh khủng khiếp của hai đứa chúng tôi đã phải kết thúc để nhường chỗ cho một bộ phim tâm lý kinh dị sắp sửa diễn ra. Nó bắt đầu khi bác trai tiến lại và:

- Hai cháu ở lại ăn bữa cơm với gia đình nhé, Linh vào phụ mẹ đi con. Khà khà, không ngờ hôm nay tôi lại thành vua Hùng kén rể. Hay, hay...

Tôi cũng chẳng nghĩ nổi, tại sao mọi chuyện lại xoay chuyển một cách chóng mặt như thế, rõ ràng là tôi đã nghĩ hết mọi tình huống rồi, nhưng Mạnh đao, nó không đơn giản như tôi nghĩ...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK