Mục lục
Liêu Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trì An nằm trên đất suốt ba ngày, cuối cùng cũng có thể đứng dậy.

Dĩ nhiên, chỉ có thể là ngồi dậy, muốn đi lại bình thường, khả năng cần dưỡng thêm một tháng mới được.

Nếu người thường gặp phải thương tích như vậy, phỏng chừng muốn nằm trên giường một đến hai năm, còn không nhất định sẽ phục hồi lại như bình thường, giữ được một mạng đã là không tồi. Nhưng Trì An luyện „Hỗn Nguyên Tâm Kinh“, có linh lực tẩm bổ cho nội tạng cùng kinh mạch, tự nhiên không cần dưỡng lâu như vậy.

Loại khôi phục như thế này, kỳ thật so với tiến hóa của cuồng chiến sĩ cũng không sai biệt lắm.

Chờ đến khi cô có thể hoạt động lại, Tư Ngang liền cõng cô, mất hết một ngày, trèo đèo lội suối đi vào một ngôi nhà gỗ cũ nát trong núi.

Căn nhà gỗ này vốn là của thôn dân giữ núi xây nên, hiện tại người giữ núi tự nhiên là không còn nữa, cũng không biết là đã bỏ đi sau khi mạt thế đến, hay đã bị dị hình ăn luôn. Dị hình thích đi lại ở thành trấn, nơi tập trung dân cư, đối với nơi hẻo lánh ít người đặt chân như núi rừng thì không có hứng thú, rất ít khi nhìn thấy bóng dáng chúng tại nơi dã ngoại.

Mấy ngày nay, Tư Ngang thả ra ong mini di chuyển khu vực gần đây, thu thập tình huống, nên mới có thể tìm được ngôi nhà gỗ gần nhất này.

Tuy rằng có chút bất bất mãn vì nó rách nát, nhưng tốt xấu gì cũng có thể che mưa chắn gió, tạm thời ở coi như không tồi.

Cách nơi bọn họ rơi xuống không xa có một thôn trang, đường núi cũng không dễ đi, Trì An lần này bị thương quá nặng, Tư Ngang cũng không muốn cô di chuyển, càng không nghĩ trở lại thành phố, miễn cho đám người đáng ghét kia lại như giống dòi bám trên xương quấn lấy, nên quyết định tạm thời ở đây, chờ Trì An dưỡng thương xong lại tính tiếp.

Căn nhà gỗ này đã không có người ở hơn một năm, thật là rách nát đến mức khắp nơi đều là có thể bị gió lùa mưa dột, cũng may là nơi này có nước máy, sau khi vặn vòi nước, nước lập tức chảy ra, phỏng chừng là nước từ giếng nước hoặc sơn tuyền ở gần đây.

Tư Ngang dọn dẹp nhà gỗ sạch sẽ, sau đó mới ôm Trì An đi vào.

Bài trí trong nhà càng nát, chỉ có một tấm ván gỗ đơn giản đặt lên làm giường, đầu giường có một cái bàn vuông nhỏ đã tróc sơn, hai cái ghế dựa đã hư hỏng, một cái thiếu chân dựa vào tường, trong góc còn có ba lá chuối đã khô quắt từ lâu, tất cả chỉ có vậy.

Trì An xem xét, cảm thấy chỗ này cùng hình tượng tiểu thiếu gia quả thật là quá không tương xứng, cô vẫn nên nhanh chóng dưỡng tốt thân thể, rời khỏi nơi này.

Khi Trì An bị thương, đều là Tư Ngang chiếu cố cô.

Tuy nhìn cậu chỉ là một thiếu niên 12 -13 tuổi, nhưng nội tâm lại là một người trưởng thành, chăm sóc người khác tự nhiên không thành vấn đề.

Trì An dưới sự chiếu cố của cậu, dần dần không có biện pháp đối đãi với cậu như một đứa trẻ nhỏ, điều này làm cô phi thường hoài niệm tiểu chính thái đã sinh hoạt cùng hai tháng qua.

Buổi tối, Tư Ngang mở một cái đèn chạy bằng năng lượng mặt trời, khi cậu múc nước cho Trì An lau mình, cô có chút lúng túng muốn tránh né.

„Chị xấu hổ cái gì? Tôi cũng không phải chưa thấy qua.“ Tiểu thiếu gia nhàn nhạt nói.

Trì An đột nhiên thấy lời này rất quen, nhớ đến mình từng nói với tiểu chính thái Tư Ngang như vậy, cảm thấy cậu nhóc này đang trả thù mình.

Cái mà cậu đã nhìn qua, cũng chính là lúc giúp cô thay quần áo dính máu mà thôi.

cô ho khan một tiếng, nói: „Chính là nhìn thấy nhóc, chị sẽ có ảo giác bức hiếp trẻ vị thành niên.“

Cậu lập tức đen mặt, tức giận trừng mắt nhìn cô, „Tôi không phải là con nít, tôi đã trưởng thành!“

Đáng tiếc hiện tại cậu chính là một thiếu niên, dù tức giận, cũng không có chút uy nghiêm nào.

Trì An „a“ một tiếng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cậu, vẫn là một đứa nhóc mà thôi, tuổi này trẻ nhỏ luôn đặc biệt xinh đẹp, mang theo một loại khí chất khó phân là nam hay nữ.

„Vậy trước kia nhóc bao nhiêu tuổi?“ cô tò mò hỏi.

„28 tuổi, lớn hơn chị.“ Cậu vừa đáp vừa cởi quần áo cô ra, mặt không biến sắc lau mình cho cô.

Chờ đến khi lau đến phần phía dưới, Trì An nói sao cũng không cho cậu động thủ.

„Chị tự làm, tay chị có thể động.“ Trì An che lại quần ngủ, nói: “Lần trước chị cũng không cởi quần nhóc, lần này nhóc cũng không được cởi của chị.“

Tư Ngang: „...“

Bị cô nhắc tới lịch sử đen tối của mình, cậu đen mặt xoay người đi, không nhìn cô nữa.

Sau khi Trì An đem thân mình lau sạch, đem khăn lông đưa cho thiếu niên đưa lưng về phía cô, „Chị lau xong rồi, cám ơn nhóc nha.“

Cậu không nói gì, đem nước đi đổ.

Chờ khi cậu trở về, Trì An hôn một cái lên gương mặt xinh đẹp của cậu, cười nói, „Trong khoảng thời gian này đều là nhóc chăm sóc chị, cám ơn.“

Tư Ngang ngước mặt lên, ánh mắt băn khoăn dừng trên mặt cô, nói: „không cho phép xem tôi như con nít.“

„Chị không có, hiện tại chị biết nhóc là người trưởng thành, nhóc yên tâm.“ Vẻ mặt Trì An vô cùng nghiêm túc đứng đắn.

Cậu hoài nghi nhìn cô, đưa mặt sát lại thêm một chút, ngước mặt lên, nói với cô, „Vậy chị hôn tôi, không cho hôn mặt.“

Trì An: „...“

Trì An nhìn đôi môi xinh đẹp của cậu, khi cậu tiến sát đến, cô chậm rãi ngửa ra sau, cười gượng nói, „Đừng như vậy! Chị biết nhóc là người trưởng thành rồi, nhưng hiện tại nhóc là trẻ vị thành niên, chị sẽ có cảm giác phạm tội nha!“ Nếu hiện tại cô là một tiểu loli, cô tuyệt đối nhào lên.

Đáng tiếc hiện tại cô là người trưởng thành, thật sự không nghĩ rớt tiết tháo.

Hốc mắt xinh đẹp hơi trừng lớn, vẻ mặt cậu không thay đổi trừng mắt cô, vẻ mặt như cô đang phụ lòng cậu vậy.

Trì An vội bảo đảm, „Chờ khi nhóc trưởng thành, chị lập tức hôn nhóc.“

Cậu vẫn nhìn chằm chằm cô, dùng ánh mắt khiến cả da đầu cô tê dại, sau một lúc lâu mới gật đầu.

Trì An thở phào nhẹ nhõm, nằm trên giường, hai mí mắt bắt đầu nhíp lại.

Chờ khi cô gần như đi vào giấc ngủ, đột nhiên thiếu niên sáp lại, ôm mặt cô, dùng sức hôn xuống môi cô, vừa hôn vừa cắn, đem đầu lưỡi tiến vào trong thăm dò, câu lấy lưỡi cô, mút lấy.

Trì An: „...“

Sau khi hôn xong, cậu liếm liếm môi, vẻ mặt đáng tiếc nói: „Vẫn là nên nhanh lớn lên.“

Trì An run run nhìn hắn, hồi tưởng bản thân đã từng bị làm đến muốn chết, càng run run, lập tức nói: „Nhóc vẫn nên chậm lớn một chút! thật sự, nhóc bây giờ rất đáng yêu, chị nhìn thấy thích vô cùng, thật đó!“

cô chỉ thiếu chỉ thiên mà thề thôi.

Tiểu thiếu gia xuy một tiếng, xem như cô đang đánh rắm, lời cô gái này ở trên giường không thể tin.

Chờ tiểu thiếu gia ôm cô đi vào giấc ngủ, Trì An vẫn còn mặt ủ mày ê, rõ ràng cho rằng lớn lên ở thế giới này, tiểu chính thái vô cùng manh, cô hận hắn vĩnh viễn không cần lớn, vĩnh viễn bảo trì phong cách đánh yêu như vậy. Nào biết đâu, tiểu chính thái cô cướp về chỉ là tiểu chính thái giả, lập tức có thể lớn lên vài tuổi, cmn quá bi ai.

Nếu biết đây là tiểu chính thái giả, lúc trước cô mới sẽ không tìm đường chết mà đi trêu chọc cậu.

Ở trong nhà gỗ hơn nửa tháng, Trì An rốt cuộc có thể đỡ tường đi xuống đất.

Linh lực thế giới pha tạp, không chỉ khiến việc tu luyện của cô chậm chạp tăng tiến, ngay cả việc chữa thương cũng rất từ tốn, Trì An lo lắng thực lực những người trong căn cứ Tự Do tiến bộ quá nhanh, nếu vũ lực cô không theo kịp, về sau ai bảo vệ Tư Ngang?

Tuy thân phận Tư Ngang ở những thế giới trước vô cùng cao lớn, nhưng không đại biểu thực lực cũng đứng đầu.

Ít nhất lần này, anh bị một nhân vật trọng sinh hố như vậy, quá đáng thương, Trì An đã đem anh trở thành người bảo hộ trong lòng.

Bảo vệ người đàn ông của mình, nghĩ lại cô cảm thấy thật sướng.

„Tôi không cần chị bảo vệ!“ Tư Ngang không vui nói, „Chờ tôi khôi phục đến tuổi 28, tôi tự nhiên có thể tự tay làm thịt ả họ Đào kia.“

Trì An tò mò hỏi cậu, “Nhóc cùng Đào Lan Vi tại sao lại kết thù?“

„Ai biết?!“ Tư Ngang trầm mặt nói, „Sau mạt thế, tôi mang theo một nhóm nhân viên nghiên cứu thu thập tư liệu dị hình ở khu vực xung quanh căn cứ Hy Vọng, ả đàn bà đó đột nhiên xuất hiện đánh lén, đáng tiếc không thành công. Sau đó ả lại hạ độc trong nước uống của chúng tôi, lúc đó những nhân viên nghiên cứu cùng đi ra ngoài với tôi đều bị độc chết, chỉ có tôi may mắn sống sót, không biết tại sao lại biến thành như vầy.“

nói tới đây, cậu liền hận.

Những nhân viên nghiên cứu đó đều là nhân tài đứng đầu trong lĩnh vực, là hy vọng của nhân loại, ả đàn bà kia lại xuống tay không chút do dự, ngoan độc như vậy, làm sao Tư Ngang không hận ả được?

Căn cứ Hy Vọng tổn thất nhiều nhân tài như vậy, nếu ở trước mạt thế, Đào Lan Vi chết một ngàn lần cũng không đủ trả nợ.

Cũng vì một chiêu ấy của Đào Lan Vi khiến cho căn cứ Hy Vọng tổn thất một nhóm nhân tài đứng đầu, Tư Ngang thì biến thành trẻ con, làm cho rất nhiều nghiên cứu đang tiến hành bị gián đoạn, càng không nói đến việc nghiên cứu dịch tiến hóa.

Trước mạt thế, Tư Ngang chính là tổ trưởng một tiểu đội ở viện nghiên cứu gen, anh tuổi trẻ đã trở thành tổ trưởng tổ nghiên cứu, không phải vì anh có một ông nội quyền cao chức trọng, mà vì anh là thiên tài đứng đầu.

Dịch tiến hóa vốn là chương trình nghiên cứu của Tư Ngang, đáng tiếc mới nghiên cứu được một nửa, bởi vì Đào Lan Vi độc chết nhiều nghiên cứu viên như vậy, khiến cho kế hoạch bị mắc cạn.

Hai tháng sau, Tây Nam lại truyền ra tin căn cứ Tự Do nghiên cứu ra dịch tiến hóa, trở thành mục tiêu chú ý của toàn nhân loại.

Trì An nghe đến đó, nhịn không được nhíu mày.

Đào Lan Vi kia lệ khí cũng quá nặng, cô ta hận Tư Ngang, thì cứ hướng về một mình Tư Ngang là được, hà tất liên lụy người vô tội? Thậm chí cô ta hạ độc nhiều nhân tài như thế, phải biết rằng, ở mạt thế, mỗi người đều là tài phú quan trọng của nhân loại.

„Ả ta vẫn luôn muốn giết tôi, lúc ấy ở trước mặt rất nhiều người vạch trần dị thường của tôi, cho rằng tôi là quái vật. Sau đó, nếu không phải ông nội kiên trì bảo vệ tôi, Đào Lan Vi đã kích động những người đó đem tôi vào viện nghiên cứu, ở nơi đó tùy thời bị người nghiên cứu.“ Tư Ngang nói.

Sau khi mạt thế đến không lâu, Đào Lan Vi một bên cho người lập căn cứ Tự Do ở Tây Nam, một bên lên kế hoạch Bắc thượng.

Khi căn cứ Hy Vọng được thành lập, Đào Lan Vi tự mình đi vào căn cứ, kế hoạch của ả là vạch trần dị thường của Tư Ngang, trước mặt mọi người vạch trần chuyện dị hình sơ cấp né tránh Tư Ngang.

Lúc ấy, việc này đã tạo nên một cơn chấn động lớn.

Tư gia bị ả làm cho trở tay không kịp, may mắn là căn cứ Hy Vọng do một tay Tư Tướng quân lập nên, có ông áp xuống ý kiến những người khác, kiên trì bảo vệ cháu trai, mới làm cho Đào Lan Vi không không thực hiện được kế hoạch.

một kế không thành, ả lại làm ra kế mới, lợi dụng lúc Tư Ngang mang người ra ngoài thì đánh lén hạ độc anh.

Thù này cứ thế mà kết.

Trì An sau khi nghe được những chuyện này, càng khẳng định Đào Lan Vi là một người trọng sinh.

cô thử thăm dò hỏi cậu: „Nhóc không thấy Đào Lan Vi biết quá nhiều sao? Đặc biệt là dị thường trên người nhóc, cô ta làm sao biết được?“

Tư Ngang khinh thường nói: „Nếu không phải ả có khả năng tiên đoán, thì chính là người trở về từ tương lai, nghe nói loại người này gọi là trọng sinh. Tôi đoán ả là trọng sinh từ tương lai trở về, khả năng trong tương lai, tôi cùng ả ta có thù không thể giải, cho nên ả nhất định chỉnh chết tôi, diệt trừ hậu họa trước thôi.“

Trì An: „...“

Trì An yên lặng xoay người, quả nhiên, cô không thể coi thường người này, vốn cho rằng cái gì cậu cũng không biết, ai biết thì ra cậu biết hết, chỉ là không nói thôi.

„Vậy nhóc tính về sau làm gì?“ Trì An lại hỏi cậu.

„không có làm gì hết.“

„Hả?“ Trì An mới không tin cậu bị hố như vậy, cái gì cũng không làm, chuyện này quá không phù hợp với tính cách cậu.

Cậu duỗi tay sờ sờ mặt cô, „Những chuyện này chị không cần lo, chờ đến khi biết ả lấy tin dịch tiến hóa và linh tuyền từ đâu, ả sẽ không cần sống nữa. Tôi hoài nghi, trên người ả còn có một bí mật vô cùng trọng yếu, hiện tại có rất nhiều theo dõi ả, người tên Mai Gia Niên kia, sớm hay muộn cũng sẽ xuống tay với ả.“

Trì An trợn mắt há mồm nhìn cậu.

Vẻ mặt Tư Ngang thản nhiên, thong dong đứng dậy, chuẩn bị đi nấu một chén canh trứng cho cô, hôm qua cậu tìm được mấy quả trứng gà rừng.

Chờ sau khi canh trứng thơm ngào ngạt nấu xong, Trì An vừa ăn vừa nhìn cậu.

Tư Ngang không để ý đến cô, tiếp tục viết công thức hóa học, thiết kế vũ khí.

So với phương diện nghiên cứu gen, trên phương diện thiết kế vũ khí, cậu cũng là một thiên tài, đây có lẽ là do Tư gia ảnh hưởng.

Kỳ thật bỏ qua việc cậu bị Đào Lan Vi biến thành trẻ nhỏ, thì thân phận địa vị của người này ở thế giới này vẫn như cũ không phải là người bình thường, Trì An nghĩ hẳn cũng không sai biệt lắm.

một tháng sau, Trì An cuối cùng cũng có thể tự do đi lại.

Bọn họ rời khỏi căn nhà gỗ trong núi, đi dọc theo đường núi, đi vào một cái thôn.

Trong thôn này vẫn còn người sống.

Đa số người dân sống trong những thôn xóm xa xôi đều giữ thói quen tồn lương trong nhà, dựa vào lương thực tích trữ đó, còn có đồ ăn chính mình trồng, dưỡng gia cầm linh tinh, cũng có thể chịu đựng mạt thế năm thứ nhất.

hiện tại là năm mạt thế thứ hai, những thôn dân này cơ bản đã quen với tiết tấu của mạt thế, chỉ cần không có dị hình đi vào nơi này, bọn họ có thể trôi qua mỗi ngày, so với trước kia cũng không có gì khác nhau.

Tư Ngang và Trì An ở lại trong thôn một đêm, hỏi rõ đường ra ngoài, sau đó nhanh chóng rời đi.

đi đường núi mấy ngày, cuối cùng trở lại thị trấn.

trên đường gặp phải một ít dị hình, khi nhìn thấy bọn họ, đều tự động tránh né.

Khi Trì An và Tư Ngang đi vào trấn, lập tức đi tìm một chiếc xe thay cho đi bộ, chỉ là thị trấn tương đối nhỏ, chất lượng xe cũng chẳng ra gì, nhưng có còn hơn không.

Trì An mới vừa chọn trúng một chiếc xe, khi chuẩn bị đi tìm xăng, đột nhiên xoay người.

Tư Ngang đã giơ súng lên, hướng về phía xa bắn liền mấy phát.

Tài bắn súng của cậu vô cùng chuẩn, khi dị hình tiến lại đây, đôi mắt của nó đã bị trúng đạn tròng mắt nổ mạnh, biến thành hai cái động máu, nhưng nó vẫn không chết, Trì An tiến lên, chém một đường, chặt đầu nói.

Con này là dị hình tiến hóa cấp E.

Hai người nhìn thể tiến hóa đã chết này, máu nó so với máu người thì đặc sệt hơn một chút, giống như một loại dịch màu đỏ sậm, tanh tận trời, khác biệt với máu người rất lớn, ít nhất, máu người không có mùi gay mũi như vậy.

„Thể tiến hóa không sợ nhóc?“ Trì An hỏi.

„không, so với sợ hãi, chúng nó càng muốn cắn nuốt tôi,“ Tư Ngang khẳng định, „Chúng nó vẫn sợ hãi như cũ, chỉ là có được trí tuệ, làm chúng nó hiểu được chỗ lợi khi cắn nuốt tôi, có thể khắc chế nỗi sợ hãi. Cũng giống như con người, nếu biết vật đó có lợi cho bản thân, sẽ nguyện ý chịu đựng sợ hãi, cũng muốn nhào qua cắn một ngụm.“

Trì An bừng tỉnh, nhịn không được liếc mắt nhìn cậu một cái, cảm thấy mình vẫn nên hảo hảo tu luyện thật tốt, bảo hộ vị thiếu gia này.

Tư Ngang chú ý đến ánh mắt của cô, hàm dưới hơi căng cứng, đôi mắt nguy hiểm mà nheo lại.

Trì An cười gượng một tiếng, lập tức đi tìm xăng.

****Vài lời lảm nhảm:

Trong phần này, mình dùng xưng hô "nhóc - chị", và "Chị - tôi" giữa Tư Ngang và Trì An vì Tư Ngang đang trong hình hài của trẻ con và thiếu niên, dù tuổi thật sự là người trưởng thành. Tư Ngang sẽ ko xưng em với An An, nên mình để "tôi", và càng ko xem An An là chị, nhưng để "cô" thì sẽ ko quá thân mật, nên xưng hô "chị" (kiểu xưng hô bằng mặt ko bằng lòng ah) có lẽ là phù hợp nhất trong trường hợp này. Trong bản raw thì chỉ có ta-ngươi, nhưng mình sẽ thay đổi để phù hợp và thuần Việt hơn. Khi nào nam 9 trở lại bộ dáng trưởng thành thì mình sẽ thay đổi lại cho phù hợp với ngữ cảnh nha.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK