• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những lời đã từng nói, những chuyện đã từng xảy ra, đều tái hiện lại rõ ràng trước mắt, cuối cùng chỉ để lại hai từ bình thản nhất rồi ra đi: Tạm biệt.

Đột nhiên, cô bị kéo một cách đầy bá đạo vào vòm ngực vững chãi ấm áp, giọng nói nồng nặc mùi dấm chua vang lên bên tai Y Thần, “Không đi gấp tiễn em gái sao?”.

“Anh ăn dấm chua rồi sao?” Y Thần khịt khịt mũi, liếc mắt lườm Lục Thần Hòa.

“Sai, là ăn xì dầu. Xem xem, mặt mũi đen thui rồi.”

“Phụt…”, Y Thần kìm không được bật cười thất thanh, “Chào tạm biệt lần cuối với bạn trai cũ cũng không được sao?”.

“Hồi ức tựa như dòng nước chảy qua, dưới sự chiếu rọi của tia nắng mặt trời rất nhanh thôi sẽ tan biến, nhưng cũng giống như giọt nước rơi vào lòng bàn tay, có nắm bắt như thế nào cũng không giữ nổi. Cho nên, cái gì mà tình yêu với người cũ, là thứ không đáng tin nhất. Có điều anh phê chuẩn cho em, mang ra hong nắng một chút, để nó nhanh nhanh tan biến.”

“Người cũ của anh thật là đáng thương.”

“Anh không có người cũ, bởi vì chưa từng yêu.”

“Anh lừa ai chứ?” Cô vừa định phát biểu cảm tưởng một chút, Lục Thần Hòa đã lại bá đạo in lên đôi môi căng mọng đáng yêu của cô một nụ hôn.

Nụ hôn đó vừa định triền miên hơn, thì đột nhiên phía sau không thức thời vang lên giọng nói lanh lảnh quen thuộc phá đám, “Này này này, hai người làm ơn đừng có mà lộ liễu như vậy trước đám đông chứ? Đến sân bay tiễn em mà còn thân mật thế này, gây thù chuốc oán cũng không sợ bị đánh sao”.

Thị Y Vân và người nhà chậm rãi bước tới.

Hôm nay Thị Y Vân không trang điểm tinh tế và đậm như ngày thường, chỉ đánh đơn giản một phút rồi tô chút son, trông hệt như một cô gái thanh tân ngây thơ trong sáng.

Thị Y Thần xấu hổ đỏ mặt quay đi, kích động nhào vào lòng Thị Y Vân.

Thị Y Vân dang rộng cánh tay ôm lấy cô, hai người trông chẳng khác nào hai đứa trẻ đang ôm tạm biệt nhau, quyến luyến không nỡ rời xa.

“Biết em tốt với chị thế nào chưa? Nếu không có đứa em gái ác quỷ là em đây, thì sao chị có thể gặp được một người đàn ông cực phẩm thế này chứ?”

“Da mặt em cũng dày thật đấy, rõ ràng là đã làm ra bao nhiêu chuyện xấu xa, mà vẫn còn nhẹ bẫng như kiểu mình là người vĩ đại? Khi nào thì về?” Y Vân lúc này ấy bạn trai của cô có lẽ là vì báo thù, nhưng sau này cũng có một chút nguyên nhân chính là vì hai người đàn ông mà cô đã từng hẹn hò đều là những kẻ cặn bã, cho dù có tranh cãi gay gắt đến mức nào, thì trong tiềm thức Y Vân vẫn không hi vọng cô sẽ bị đàn ông lừa gạt.

“Em đây vẫn chưa đi mà. Nếu chị thực sự lưu luyến vậy, thì có thể suy nghĩ đến việc rời bỏ người đàn ông tâm địa đen tối miệng lưỡi cay độc hệt như ma quỷ bên cạnh kia, vậy thì em sẽ không đi nữa.”

“Em không chia tơ rẽ nguyệt thì không sống được sao?” Lục Thần Hòa kéo Thị Y Thần ra sau lưng mình, rồi đứng chặn trước mặt Thị Y Vân, giọng điệu sắc bén nói, “Mau mau vào cửa kiểm tra an ninh đi, cái người vừa đi lúc này còn không chướng mắt bằng em đâu”.

Thị Y Vân nhíu mày, “Vừa đi?”.

Thị Y Thần nói, “Cao Minh Dương. Anh ta lại được công ty cử đi Dubai rồi. À đúng rồi, em nói là đi ra nước ngoài cư trú một thời gian, rốt cuộc là em muốn đi đâu chứ?”.

Lần này Thị Y Vân quyết định ra nước ngoài cư trú, nhưng cứ làm ra vẻ thần thần bí bí, Y Thần có hỏi mấy lần, nhưng vẫn kiên quyết giữ kín miệng không nói. Vào lúc này, vào cùng một đường đi, con bé này không phải là cũng định bay sang Dubai chứ…

“Không phải là em…” Nếu như vừa rồi không vô tình gặp Cao Minh Dương thì Y Thần hoàn toàn không nghĩ đến khả năng này. Lẽ nào nó thực sự thích Cao Minh Dương?

Thị Y Vân chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, chỉ cười mà không đáp lại. Thị Y Vân đột nhiên nhìn sang Lục Thần Hòa rồi làm ra vẻ nghiêm túc nói, “Đừng có mà bắt nạt Y Y nhà em, nếu để em biết được anh để chị ấy phải chịu uất ức gì, em nhất định sẽ bay về lấy cát lấp chết anh đấy”.

Lục Thần Hòa khinh bỉ khoát tay nói, “Em sẽ không có cơ hội để làm việc đó đâu. Y Y không cần em phải bận tâm, tâm tư của em nên đặt vào chỗ khác đi, nghĩ kĩ xem lát nữa lên máy bay sẽ vờ làm ra vẻ vô tình gặp gỡ như thế nào”.

Thị Y Vân nghẹn họng trừng mắt lườm anh, rồi nhìn Thị Y Thần nói, “Chị có thể nhìn lọt mắt một tên đàn ông như thế này, em thực sự bái phục chị đấy”.

Thị Y Thần nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ, cô rõ ràng là bị ép buộc mà…

Thị Y Vân lần lượt chào tạm biệt người nhà, dưới ánh mắt lưu luyến của mọi người lặng lẽ bước vào cửa an ninh.

Trên đường trở về, Thị Y Thần kìm không được nói với Lục Thần Hòa, “Nhiều khi anh nói chuyện, thật khiến người khác kích động đến mức muốn đâm đầu mà chết, thực sự là khiến người khác đau lòng mà. Thực ra, anh rõ ràng có thể nói chuyện tử tế với nó”.

Lục Thần Hòa nhếch mày nói, “Lẽ nào em thích cái cách anh thưởng thức bộ ngực của cô ấy sao?”.

“Em đi…”

“Anh thích thưởng thức em hơn”, ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên bộ ngực tròn đầy cao ngất của cô.

“Anh đi chết đi!”

“Này, cô gái, em như thế này là đang mưu sát chồng mình đấy.”

“Hừ, đúng là mặt dày. Ai là vợ anh chứ?”

“Con trai anh nói.”

“Anh đi chết đi, hạ lưu.”

Cao Minh Dương ngồi ở chỗ mình rồi khép chặt mắt, hành trình bay gần mười tiếng khiến anh có thói quen sau khi lên máy bay thường nhắm mắt dưỡng thần. Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng kêu lạch cạch một hồi lâu, hình như người ngồi ghế bên cạnh anh gặp khó khăn trong việc nhét hành lí lên cốp. Anh mở mắt ra, đột nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, liền có chút kinh ngạc.

Anh gội vàng đứng dậy, đón lấy hành lí xách tay từ tay Thị Y Vân rồi nhét lên khoang để đồ.

“Cảm ơn anh”, Thị Y Vân phủi phủi tay, rồi chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh anh, “Còn phải phiền anh nhường đường một chút”.

Cao Minh Dương tránh sang một bên, để cô tao nhã ngồi xuống.

Cao Minh Dương không kiềm được nói, “Thật trùng hợp, không ngờ em cũng đi chuyến bay này, lại còn ngồi ngay ghế bên cạnh… đi du lịch sao?”.

“Ừm, trước đây lúc còn làm tiếp viên hàng không thường xuyên bay qua Dubai, nhưng lần nào cũng vậy ngoài việc điên cuồng đi dạo phố mua sắm, thì chưa đi chơi được đến đâu. Lần này muốn đi để thư giãn một chút, tiện thể đi một vòng các nước khu vực Trung Đông, cảm nhận một chút những phong cảnh danh lam hữu tình ở đó.”

“Nghe ra có vẻ không tồi nhỉ.”

“Anh thì sao? Vẫn giống như lúc trước, đi công tác?”

“Ừm, có điều lần này chắc sẽ đi lâu một chút, trong vòng vài năm chưa chắc đã về nước.”

“Ừm…”, cô khẽ đáp lại một tiếng.

Tiếp viên hàng không nhắc nhở mọi người thắt dây an toàn, hai người rơi vào trầm mặc, không ai lên tiếng nói gì nữa.

Rất nhanh sau đó máy bay liền cất cánh lao vút vào bầu trời, tầng mây dày dưới sự chiếu rọi của tia nắng mặt trời, giống như được mạ lên một lớp ánh kim lấp lánh.

Thị Y Vân thu tầm nhìn lại, quay sang nhìn Cao Minh Dương đang ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại toát lên vẻ phiền muộn khiến cô kìm không được mà muốn đưa tay ra vuốt cho anh. E rằng cả đời này có dùng cách gì cũng không thể nào bù đắp lại được, điều duy nhất cô có thể làm, là hằng ngày cầu mong sự bình an cho anh. Mà thứ cô nợ Cao Minh Dương là một người bạn gái, một người vợ. Nếu như có thể bù đắp, thì cô thực sự hi vọng có được cơ hội đó. Cơ hội là do con người tạo ra, mà thứ cô sở trường nhất chính là tự tạo cơ hội cho bản thân mình.

Y Vân nhắm mắt lại, nục cười nhẹ nhàng dần lan đến tận khóe môi.

Duabi, vùng đất xa hoa sang trọng, muốn gì có nấy.

Cho nên, cô đến rồi đây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK