Mục lục
Chất Nữ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Như Nhứ nghe thấy tên này liền chau màu, cảm thấy rất khó chịu, loại thuốc phối kiểu gì mà dám gọi là canh thánh nữ?

Thế nhưng khi nàng ta vén rèm xe ngựa lên, sắc mặt lập tức thay đổi. Bời vì nàng ta trông thấy người đứng bên cạnh bếp nấu thuốc kia, tóc dài vén cao lên, nữ tử mặc áo dài tay hẹp chính là Dao cơ ngày trước, hiện tại là nữ vương Ba quốc Khương Tú Nhuận.

Dương Như Nhứ thấy Khương Tú Nhuận cười nói tự nhiên, đứng bên ngoài thành Lạc An, chỗ ngã tư đường nơi xe ngựa qua lại nhiều nhất, tự mình nấu nước thuốc, từng bát một đưa qua cho dân chúng xung quanh.

Những người nhận được chén thuốc sau khi uống xong đều như trút được gánh nặng vui vẻ thở sâu một hơi. Nghe nói nữ vương đã ở đây nấu thuốc được năm ngày, cứu chữa vô số bách tính cùng khổ, nhưng không hề thu một phân tiền nào.

Một bà lão ôm tiểu oa nhi trong ngực, nước mắt rưng rưng thốt lên:

- May mắn có nữ vương Ba quốc từ bi, mang thánh quả Ba quốc tới đây chế biến nước thuốc cứu chữa bá tính, nếu không tôn nữ của ta đã mệnh táng hoàng tuyền...

Một người khác ở cạnh lập tức tiếp lời:  

- Còn không phải sao, ban đầu khi nữ vương dựng lều nấu thuốc chúng ta còn không tin, đám quan phủ bị bệnh dịch dọa cho trốn trong phủ trạch không dám ra khỏi cửa, vậy mà nàng thân là nữ vương lại không hề lo sợ, đích thân tới đây thi thuốc, quả là thiện tâm.

Lời này của hắn đúng là nói ra tiếng lòng của mọi người ở đây.

Nếu người tới đây là một vị nương nương trong cung, hoặc mệnh quan triều đình đều có thể hiểu được, dù sao họ thân ở trên cao yêu thương dân chúng là lẽ đương nhiên. Nhưng vị nữ vương Ba quốc rõ ràng không phải người Tề triều, vì sao lại vì con dân Đại Tề mà dấn thân vào nơi nguy hiểm?

Vị nữ vương kia quả thực quá mức xinh đẹp, trên mặt lúc nào cũng mang ý cười, lộ ra sự bình dị gần gũi, mặc kệ bên cạnh nữ vương có thị vệ hộ giáp, vẫn có kẻ hậu sinh to gan lớn tiếng nói:

- Xin hỏi nữ vương, ngài là một quốc quân phiên bang vì sao lại không màng sống chết giúp đỡ con dân Đại Tề chúng ta?

Khương Tú Nhuận nghe vậy khẽ cười nói: 

- Thiên tai khó lường, các ngươi gặp phải chuyện như vậy, đương nhiên là bởi trời xanh ban cho Đại Tề một vị minh quân hiền đức. Ngày trước khi tiên vương Đại Tề còn sống, đã từng hứa hẹn cùng Ba quốc vĩnh kết đồng minh, nếu có người dám phạm vào Ba quốc, cho dù Đại Tề cách xa thiên sơn vạn dặm cũng nhất định phái binh trợ giúp Ba quốc giải nỗi lo. Ba quốc về sau bị Nhung quốc xâm lược, đáng tiếc tiên quân không còn, Ba quốc chúng ta đều nghĩ tân quân Đại Tề sẽ quên lời hứa hẹn ngày trước... thực không ngờ...

Nàng vẫn chưa nói xong, hậu sinh kia lại lớn tiếng nói tiếp:

- Không ngờ vậy mà Tề quốc chúng ta một đường dẫn binh tới, vượt qua thiên sơn vạn thủy chi viện cho Ba quốc, đánh lui quân Nhung!

Khương Tú Nhuận trong mắt cũng đong lệ, ánh mắt như ngậm sương nói:

- Người trọng lời hứa như vậy, tuân mệnh phụ thân là một đế vương Thánh đức, trời xanh sao dám đối xử lạnh nhạt? Ngày trước Thánh võ đế từng ở tại Ba quốc, đã từng thưởng thức tỏi lê, nghe nói loại thực phẩm này có khả năng giải độc kỳ diệu, liền cố ý lệnh người cho lên thuyền, đưa tới quốc thổ Đại Tề. Không ngờ tới là do may mắn, loại tỏi lê vừa vặn trở thành dược liệu thần kỳ có thể tiêu trừ bệnh dịch, mới cứu được dân chúng trong nước sôi lửa bỏng. Ở Ba quốc thứ này gọi là tỏi lê, tới đây được Thánh Võ đế khâm thưởng ban tên, sửa thành "quả Thánh nữ".

Đám người nghe xong, lập tức giật mình, chẳng trách loại canh thuốc này có tên là Canh Thánh nữ, hóa ra là do tiên quả Thánh nữ nấu chín mà thành, nên tất nhiên sẽ gọi là canh Thánh nữ.

Khương Tú Nhuận cố gắng hít sâu một hơi, tựa hồ đè nén xúc động trong lòng, tiếp tục nói:

- Dũng sĩ Đại Tề vì Ba quốc mà rơi máu bỏ mình, tình nghĩa như vậy, con dân Ba quốc chúng ta ghi lòng tạc dạ. Bây giờ ta chỉ bỏ chút sức mọn, vì dân chúng Tề quốc nấu vài chén thuốc, so với nhân nghĩa quân chủ Đại Tề đâu có đáng là bao, con dân Ba quốc chúng ta suốt đời ghi nhớ công đức của Thánh Võ đế.

Những lời này được một người dung mạo động lòng người nói ra, quả thực càng thêm hiệu quả.

Mặc dù người dân đối với chuyện Thánh võ đế dẫn binh vượt ngàn dặm chi viện Ba quốc chất chứa oán hận rất sâu. Thế nhưng bây giờ, nghe vị nữ vương bình dị này giải thích, lập tức giật mình, mới nhận ra Tân đế bởi vì tôn kính di chiếu của Tiên hoàng, mới dẫn binh tương trợ Ba quốc.

Nhân chi thường tình. Ngày trước dân chúng hiểu lầm Tân đế bởi vì mê luyến sắc đẹp nữ vương Ba quốc, mới không màng nội loạn Ba quận mà lập tức tới trợ giúp nữ vương chống Nhung quốc.

Mỹ nhân kia chỉ có một, còn dân chúng thấp cổ bé họng lại phân không hiểu sự tình, cho nên trong lòng tất nhiên là oán hận bất mãn. Hiện tại bởi vì Tân đế mời nữ vương Ba quốc tới Đại Tề, dùng đặc sản Ba quốc mới cứu thoát được dân chúng toàn thành khỏi cảnh nguy nan. Mà nữ vương Ba quốc trong mắt chứa lệ, lời nói cảm động khiến dân chúng cảm thấy như bản thân cũng đóng góp một phần trong việc giải cứu Ba quốc xâm lược. Ở trong đám dân chúng, không biết có ai dẫn đầu hô lên khẩu hiệu:

- Tề quốc Ba quốc vĩnh viễn giao hảo! Hai nước vĩnh kết đồng minh!

Mọi người tụ tập tựa như bị câu nói đả động, đám bách tính nhao nhao phụ họa theo, nhất thời tiếng hô vang vọng khắp nơi, lan xa cả dặm!

Chỉ có một người trốn ở trên xe ngựa, tức giận khuôn mặt trắng bệch, chính là tiểu thư Dương gia Dương Như Nhứ.

Nếu trong hoàn cảnh này, Dương Như Nhứ vẫn cố xuống xe, dựng nồi sắc thuốc, dân chúng cũng chỉ cho là nàng bị nữ vương cảm hóa, tới để giúp đỡ, ngay cả dệt hoa trên gấm cũng chẳng được tính.

Khương Tú Nhuận ngược lại ngẩng lên nhìn xe ngựa Dương gia cách đó không xa, nếu như nàng đoán không sai thì Dương tiểu thư kia chỉ kém một chút là có thể trở thành người cứu giúp dân chúng rồi.

Dương Như Nhứ tức giận mệnh lệnh xa phu quay đầu ngựa, trực tiếp quay lại thành Lạc An. Thế nhưng đi được nửa đường, đột nhiên nhớ tới một chuyện nghiêm trọng, đó là nàng đã nói phương thuốc cho phụ thân, phụ thân sau khi nghiệm chứng như nhặt được chí bảo, sáng nay thượng triều đã nói sẽ dâng phương thuốc lên, trước mặt Tân đế muốn lập đại công.

Hiện tại nữ vương Nhã Luân đã biết phương thuốc từ sớm, phụ thân giờ mới lên vương đình hiến cách, chẳng phải là bắt chước bừa bãi sao? Chẳng những không lập được công còn bị người ta chế nhạo, thế nhưng nàng ta hiện tại cũng không nghĩ ra được cách gì ngăn cản phụ thân lại.

Nàng ta suy nghĩ, hiện tại cho dù phụ thân hiến cách muộn một chút, thế nhưng dù sao cũng xuất phát từ hảo tâm, đến lúc đó có người hỏi, mình chỉ cần thoái thác nói rằng trong vô tình có được phương thuốc, cũng không lo lắng có kẻ hoài nghi.

Thế nhưng khi Dương Như Nhứ vừa từ trên xe ngựa bước xuống, đã thấy phụ thân là Vệ quốc  vốn lên thượng triều lại đang nổi giận đùng đùng bước tới, không nói năng gì giơ tay hung hăng tát nàng ta một cái.

Dương Như Nhứ từ nhỏ đến lớn đều chưa từng bị đánh dù là nửa ngón tay, bây giờ bị phụ thân tát ngã nhào trên đất, nửa bên mặt nóng rát, nhất thời kinh hoảng, quên cả khóc, chỉ ngồi quỳ chân trên mặt đất mở to mắt ngước lên nhìn phụ thân.

Vệ quốc công chỉ thẳng vào nàng, ngón tay run lên, nửa ngày sau mới oán hận nói: 

- Nếu không phải lão hủ có lòng thiện tâm, hôm nay có khi lên triều bị ngươi hại cho đầu lìa khỏi cổ, cửa nát nhà tan! 

Có câu nói ở hiền thì gặp lành. Nguyên lai Vệ quốc công khi còn trẻ có đi du ngoạn khắp nơi, gặp một ăn mày dáng người cường tráng, có chút không giống bình thường, cũng không có dáng vẻ đau khổ của kẻ ăn xin. Ông ta nổi lên hứng thú liền cho tên ăn mày kia một thỏi vàng, tráng hán chỉ hỏi tên của ông sau đó lập tức rời đi.

Hôm nay khi ngồi xe đi tảo triều, bỗng nhiên có một người từ trong gầm xe ngựa nhảy ra, tiến vào trong xe, dọa Dương lão gia hoảng sợ một phen. Người đó xông về phía trước dùng tay chặn miệng của ông ta, nói khẽ:

- Ân công, ngài còn nhớ ta không? Năm đó nhờ ngài cứu giúp ta trong lúc khốn đốn, hôm nay ta liền liều mạng trả lại ân tình cho ngài! 

Vệ quốc công nhìn kỹ một phen, cũng không nhận ra người này. Cho đến khi hắn nói ra chuyện năm đó Vệ quốc công thưởng một thỏi vàng, ông ta mới nhận ra chính là tráng hán ăn mày ngày xưa. Người kia nói hiện tại hắn chính là ám vệ bên cạnh Thánh Võ đế, ngày hôm trước vừa mới phụng mệnh Thánh Võ đế tới hành cung nữ vương Ba quốc tra xét nhánh Biệt Quốc Xuân Lâu mà Dương gia tặng tới, cũng đã đưa nhánh hoa này tới ngự y viện.

Bởi vì chuyện này có quan hệ mật thiết đến Dương gia, lại có chút kỳ quặc, hắn âm thầm lưu ý, lại nghe lén được ngự y nói chuyện, mới biết chuyện bệnh dịch trong kinh thành có lẽ là do gốc kỳ mai Dương gia này đưa tới.

Dương gia mặc dù đã thiêu hủy gốc mai gây bệnh kia, thế nhưng một nhánh tặng cho Đậu Tư Võ lại vẫn còn được giữ ở hành cung nữ vương Ba quốc.

Vệ quốc công nghe thấy vậy quả như sấm sét giữa trời quang, lại nghĩ tới nữ nhi dâng ra phương thuốc, mặc dù rất nhiều thứ không rõ ràng, nhưng do kích động nên ông ta không chú ý tới. Bây giờ ngẫm lại, quả nhiên nữ nhi của ông ta đáng chết, muốn hại Dương gia diệt tộc.

Nhưng hiện tại mấu chốt là làm thế nào để bù đắp được sai lầm. Vị hán tử này đã tấn thăng làm ám vệ bên cạnh Phượng Ly Ngô, liền lợi dụng thân phận trộm đi nhánh hoa kia, sau đó lập tức thiêu hủy.

Vệ quốc công trong lòng hơi an tâm được một chút, chứng cứ đã bị trộm đi, Thánh Võ đế cũng không có cách nào chứng minh bệnh dịch có quan hệ với Dương gia hết. Với địa vị hiện tại của Dương gia, cho dù Đế vương cũng không thể khinh động được, năm đó chuyện Hoàng hậu có tư tình riêng cũng bị khui ra, bản thân ông ta cũng có thể lợi dụng chuyện đó tới phủ Úy quốc công gia thề thốt.

Làm như vậy đương nhiên sẽ khiến Thánh Võ đế ác cảm, nhưng giờ lửa thiêu tới lông mày cũng chỉ có thể cố gắng vượt qua đã, đợi một thời gian sau chuyện này lắng bớt xuống sẽ nghĩ cách bổ cứu sau, để lửa giận của Thánh Võ đế hạ xuống đã.

Đến hoàng cung, Dương lão gia vội vã xuống kiệu, tìm được mấy đại thế gia đang chờ Úy gia vào triều, liền nói ngắn gọn Thánh Võ đế bị kẻ xấu che mắt, muốn xuống tay với Dương gia, thế gia gắn bó như răng với môi, cần tương trợ lẫn nhau...

Mấy ngày nay khi thượng triều, chủ yếu là thương thảo chuyện xử lý bệnh dịch thế nào.

Phượng Ly Ngô cũng đã chuẩn bị trước, đầu tiên liệt kê danh sách những người mắc bệnh đều là những người tham gia yến hội của Dương gia, hỏi thẳng Dương Vệ quốc quân để ông ta cho lời giải thích thỏa đáng.

Phượng Ly Ngô từ trên cao nhìn xuống Vệ quốc công hỏi: 

- Dương khanh, khanh hãy giải thích cho trẫm, tại sao lại như vậy?

Vệ quốc công vội vàng nói: 

- Vương thượng, thần cũng đã nghe chuyện về những quý nữ đó. Nhưng phải biết rằng chỉ có một bộ phận quý nữ mắc bệnh dịch, vẫn còn một phần không hề bị mắc bệnh? Trừ phi toàn bộ quý nữ đều phát tác, nếu không thì không thể xác nhận nhóm quý nữ tới yến hội mà bị mắc bệnh dịch.

Phượng Ly Ngô lạnh lùng nói: 

- Nói như vậy, Dương khanh là cho rằng dịch bệnh không hề liên quan tới Dương gia?

Vệ quốc công quyết tâm liều mạng, nói Dương gia là bị kẻ gian hãm hại, che đậy thánh nhan, xin thánh thượng hãy làm chủ lấy chứng cứ phạm tội của Dương gia ra.

Khi càng mai đựng trong hộp gỗ được đưa lên, toàn bộ quan văn võ lúc đó đều sợ hãi bịt mũi lại, sợ trong hộp kia thực sự chứa độc hoa gây bệnh dịch.

Thế nhưng khi mở hộp gỗ ra, nên trong lại trống rỗng, căn bản không có nhánh mai nào bên trong cả.

Thấy vậy, sắc mặt Thánh Võ đế trở nên âm u.

Thêm nữa nhóm thế gia bắt đầu nhao nhao góp lời, cố gắng giải thích trong sạch cho Dương gia.

Nhóm thế gia là có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục. Hôm nay nếu bỏ mặc lấy Dương gia bị đổ tội, thì sau này những nhà khác cũng môi hở răng lạnh, sớm muộn đều gặp kết quả như Dươn gia.

Ngày bình thường họ đều đấu đá kịch liệt, khó có lần cùng nhau dốc hết tâm sức bảo vệ Dương gia.

Cuối cùng chuyện này, cũng như vụ Hoàng hậu năm đó vụng trộm yêu đương, mơ hồ bị đè ép xuống, nhưng Hoàng đế lại cho rằng thịnh yến hoa đào của Dương gia do Dương Như Nhứ chủ trì không được may mắn, bát tự bất hợp với hoàng đế Đại Tề, liền mời ẩn sĩ tới xem thử, nhận định bát tự nàng ta đơn bạc, số kiếp cô độc không xứng là quốc mẫu Đại Tề.

Nếu như bình thường Phượng Ly Ngô nói ra chuyện hoang đường làm ô uế thanh danh nữ nhi, Vệ quốc quân thế nào cũng sẽ dẫn toàn tộc tới trước tông miếu Phượng gia quỳ xin, thỉnh tiên hoàng hiển linh, trả trong sạch cho nữ nhi.

Nhưng bây giờ, trong lòng ông ta biết rõ Dương gia đuối lý, trời giáng tai họa xuống đầu ông ta chỉ kịp dùng bùn nhão trát lỗ thủng, nào có khí lực phản bác ý kiến Hoàng đế?

Thánh Võ đế nhìn chiếc hộp gỗ trống rỗng tức giận muốn rút đao chém người, liền cố ý mắng nữ nhi người ta là tai tinh, giải tỏa một chút ác khí trong lòng, lập ý muốn giải trừ hôn ước lúc trước, Vệ quốc quân cũng không dám phản đối lại.

Bằng không, chỉ sợ vị này Thánh Võ đế này sẽ không màng hậu quả mà gây ra chuyện gì bất lợi cho Dương gia.

Cho nên trên sau khi thế cục trên triều tạm ổn định, Vệ quốc quân vội vã ra về mang theo lửa giận tới giáo huấn nữ nhi.

Từ ngoài thành trở về, sau khi tắm rửa thay đổi y phục sạch sẽ, Khương Tú Nhuận mới nghe Bạch Thiển kể lại chuyện xảy ra trên triều hôm nay. Mấy chuyện này tất nhiên đều do Đậu Tư Võ nói với Bạch Thiển.

Bởi vì trải qua lần bệnh dịch này, nên hai người lại quay lại với nhau, tình cảm càng thêm khăng khít.

Bạch Thiển khi nhắc tới chuyện chiếc hộp gỗ, tức giận nói:

- Thực sự là bại trong gang tấc, không biết kẻ nào to gan bằng trời như vậy, dám bao che cho Dương gia.

Khương Tú Nhuận lại lắc đầu nói: 

- Ngươi thật sự cho rằng thị vệ Bệ hạ nuôi chỉ là mấy kẻ ăn chay? Vật quan trọng như vậy  sao có thể cứ thế mà biến mất? Nhưng cho dù cành hoa kia vẫn còn, chiếc thuyền Dương gia cũng không thể dễ dàng bị lật đổ như vậy, sóng to gió lớn có lẽ sẽ khiến cho Dương đẩy một chiếc thuyền khác ra thế thân nhằm bảo toàn bản thân. Bệ hạ cũng hiểu được việc này, cho nên lần này cũng chỉ là chấn sơn dọa hổ mà thôi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK