Mục lục
Tối Cổ Cường Tông - Quân Thường Tiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dạ Tinh Thần thi triển Nhất Tự Khai Quyết (một chữ nhanh), một hơi chém ra 30 kiếm, trực tiếp miểu sát Võ Sư nhị phẩm Bối Sơn Hùng, uy vũ không chỗ chê!



Nếu như những tên tán tu bỏ chạy kia nhìn thấy một màn này, khẳng định tinh thần sẽ bị chấn động sâu sắc.



Đương nhiên.



Bọn hắn cũng sẽ được chiêm ngưỡng một màn đầy xấu hổ của Dạ Tinh Thần, cả người bị thân thể nặng nề của hung thú đè sát đất.



"Đừng để nó chiếm chỗ, nhanh chóng dọn đường!"



Quân Thường Tiếu nói.



Lý Ngọc Hoa bạo phát lực lượng, trực tiếp nâng cái thân thể nặng vạn cân của Bối Sơn Hùng, sau đó ném về phía nó vừa mới ngủ gật bên đường.



Gấu nhỏ đánh thương, nếu như vừa rồi giả vờ tiếp tục ngủ, làm sao sẽ bị chơi chết cái mạng nhỏ đâu chứ.



Đành phải chịu thôi.



Ai bảo nó gặp phải một đám người hung ác.



"Xoát!"



Dạ Tinh Thần từ dưới đất bật dậy, phủi phủi bụi đất, tém lại vài sợi tóc có hơi lộn xộn, thản nhiên nói:




"Phàm thú thô bỉ."



Tuy có hơi miễn cưỡng, nhưng hắn vẫn cố gắng khoa trương tới cùng!



"Ngao ô!"



Mấy chục con Xích Viêm Lang phát giác hơi thở của Bối Sơn Hùng đang dần tan biến, lập tức dừng lại cất tiếng sói tru, sau đó lại cất bước, kéo theo đốm lửa dưới chân xông tới.



Tuy chúng nó không có phóng thích hỏa cầu, nhưng sự xuất hiện của chúng nó đã làm nhiệt độ trong phiến khu vực này tăng lên không ít.



Tiêu Tội Kỷ đứng chắn ngay cửa, tấm khiên chắn ở trước người, ánh mắt hắn lấp lóe chiến ý.



Hắn ưa thích bản thân nằm trong tình huống hiểm cảnh, bởi vì so với việc nhàm chán tu luyện rất có tính kích thích, lại còn có thể kiểm chứng thành quả tu luyện của mình trong khoảng thời gian này!



Lý Thanh Dương và bọn người Tô Tiểu Mạt cầm khiên đứng ở phía sau, hình thành thế trận Tiêu Tội Kỷ là phòng tuyến thứ nhất, bọn họ là lớp phòng tuyến thứ hai.



Hà!



Ngay lúc này, hai con Xích Viêm Lang lao tới, chân trước của nó duỗi ra móng vuốt sắc nhọn, hướng về chính diện mặt thuẫn vồ tới!



"Hây..ya!"



Tiêu Tội Kỷ cầm thuẫn đạp lên phía trước một bước, hung hăng đụng một con Xích Viêm Lang bay ra ngoài.



"Vèo —— —— "



Ngay lúc này, một con Xích Viêm Lang ở mặt bên lao tới, móng vuốt sắc nhọn trực tiếp cào lên mặt trên Kiên Thiết Thuẫn, tiếng kim loại má sát vang lên khiến lòng người bất giác nổi hết cả da gà.



Mặc dù hắn không có kích hoạt hàng rào phòng ngự, thì sức phòng ngự của Kiên Thiết Thuẫn cũng vô cùng bền bỉ, trên mặt tấm khiên không có lưu lại vết cào.



Ngược lại khổ thân Xích Viêm Lang, sau một hồi va chạm, móng vuốt đều bị cùn đi, cơn đau khiến nó không ngừng kêu lên ngao ô ô.



Vèo —— ——






Tiêu Tội Kỷ thấy cơ hội đã đến, lập tức dịch chuyển tấm khiên sang một bên, sau đó tay trái cầm kiếm chém ra, trực tiếp chặt cái đầu lâu rơi xuống đất, rồi lại nhanh chóng đưa Kiên Thiết Thuẫn chắn ở trước người.



Oanh! Oanh!



Những con Xích Viêm Lang đến sau dùng thân thể hung hăng đụng vào mặt trên tấm khiên, sinh ra lực trùng kích rất mạnh, thế nhưng Tiêu Tội Kỷ vẫn vững vàng bất động.



Xoát! Xoát! Xoát!



Trong khoảnh khắc đó, lại có ba con Xích Viêm Lang lao tới, dùng thân thể cường tráng của mình va mạnh vào, lúc này mới khiến hắn phải lùi một buóc, lùi lại phòng tuyến thứ nhất.



"Ngao ô!"



Hai con Xích Viêm Lang lanh trí nhún người nhảy lên, muốn thừa cơ hội nhảy qua người Tiêu Tội Kỷ, thế nhưng thân hình vừa mới vọt qua, lập tức có hai thanh Hàn Phong Kiếm trực diện đâm tới.



"Phốc!"



"Phốc!"



Hàn Phong Kiếm đâm xuyên vào bụng, thêm việc thân thể có quán tính lao lên phía trước, trực tiếp tạo thành một vết kiếm sâu vào trong, máu tươi bắn tung tóe ra ngoài.



Rất may là Lý Thanh Dương và Tô Tiểu Mạt phản ứng cực nhanh, nhanh chóng giơ cao tấm khiên trong tay chặn lại huyết dịch dơ bẩn rơi xuống.



Các đệ tử sau lưng lại không kịp giơ lên tấm khiên, nhất thời cả người bị máu tươi nhuộm đỏ, bộ dáng có thể nói vô cùng bết bát.



Oanh! Oanh!



Lại có vài con Xích Viêm Lang tiến công, nhưng tất cả đều bị phòng tuyến thứ nhất - Tiêu Tội Kỷ chặn lại, nguyên nhân là thân thể hắn cực kỳ cứng rắn, cho nên đến hiện tại vẫn có thể thủ vững tại chỗ.



Đệ tử Thiết Cốt Phái nhờ có lợi thế địa hình mà đã phá giải nguy cơ bốn phía thụ địch, chỉ cần bọn họ giữ vững cửa vào là có thể tránh thoát sự vây công.



Tuy tinh thế trước mắt xem như ổn định, nhưng khuyết điểm cũng hiển lộ rất rõ ràng.



Cửa vào có không gian quá hẹp, đa số các đệ tử bên trong chỉ có thể co vào, không cách nào phát đại triển thần uy.



"Tội Kỷ, Ngọc Hoa!"



Quân Thường Tiếu nói:



"Hai người các ngươi lao ra ngoài, kéo giãn không gian!"



"Vâng!"



Lý Ngọc Hoa từ phía sau bước lên sóng vai với Tiêu Tội Kỷ, cùng một chỗ cầm khiên xông ra, ngăn cản bầy Xích Viêm Lang lao tới.



Lý Thanh Dương và Tô Tiểu Mạt tay phải cầm khiên tay trái cầm kiếm lao theo ra ngoài, chỉ cần có Xích Viêm Lang bị tấm khiên phía trước gạt qua hai bên, bọn hắn lập tức không chút do dự chém xuống cái đầu sói.



Chu Hồng cũng theo đó xông ra, đưa tay đặt lên chuôi kiếm.



Quân Thường Tiếu nói:



"Chưa đến lúc ngươi ra tay, cứ giao cho bọn hắn là được rồi."



Chuyến đi Tử Vong Cốc lần này tuy mục đích là hoàn thành nhiệm vụ sử thi, nhưng đồng thời cũng mang ý nghĩa rèn luyện đệ tử.



Cái tên thiên tài kiếm đạo này quả thật có thực lực cường hãn, hắn tung ra một loạt thao tác giết sạch toàn bộ Xích Viêm Lang, vậy còn gì gọi là rèn luyện đệ tử.



Chu Hồng hiểu rõ, thu tay lại.



Dưới sự chống đỡ xông ra của Tiêu Tội Kỷ và Lý Ngọc Hoa, không gian cũng dần dần giãn rộng.



Lý Thanh Dương và bọn người Tô Tiểu Mạt ào ra khỏi cửa vào, hình thành một thế phòng ngự hình bán nguyệt.



Từ một phòng tuyến duy nhất, biến thành ba cái phòng tuyến, độ khó khăn không cần nói cũng biết.



May mắn là đệ tử Thiết Cốt Phái có thực lực vô cùng cường hãn, Xích Viêm Lang vừa muốn vọt qua, lập tức bị tấm khiên đụng một cái, sau đó lại bị Hàn Phong Kiếm chém rơi đầu.



Thực tế đã nói, có trang bị xác thực vô cùng tốt.



Nếu đổi lại là tay không tấc sắt, sợ rằng tình cảnh hiện tại của mọi người là bị bầy sói truy sát chạy thục mạng khắp Tử Vong Cốc.



Nhờ vào ưu thế địa hình và Kiên Thiết Thuẫn, đợt công kích thứ nhất lấy hơn hai mươi cái chết của Địa Viêm Lang để kết thúc.



"Ngao ô!"



Tiếng sói tru lại lần nữa truyền đến, dường như là đang ra lệnh.



Mấy chục con Xích Viêm Lang đứng ở phía xa, lông tóc toàn thân nhất thời trở nên đỏ rực lên như máu.



"Vù vù!"



Sóng khí nóng rực tràn ngập ra không gian.



Lý Thanh Dương ngưng trọng nói:



"Chúng nó đang muốn ngưng tụ hỏa cầu, mọi người nhất định phải cẩn thận!"



"Tội Kỷ, đưa súng cho bổn tọa!"



"Xoát!"



Quân Thường Tiếu đi đến khoảng trống giữa hàng phòng ngự của Tiêu Tội Kỷ và Lý Ngọc Hoa, tiếp nhận khẩu QBU88, con mắt dán sát vào ống ngắm 8x.



Tiếng sói tru vừa rồi khẳng định là của con Xích Viêm Lang Vương.



Tìm thấy nó, đánh chết nó!



Dưới sự hỗ trợ của ống ngắm 8x, cho dù lá cây cách mấy trăm mét bên ngoài cũng có thể thấy rõ.



Rất nhanh, Quân Thường Tiếu phát hiện trên một nhánh cây đại thụ phía xa, thân thể cường tráng Xích Viêm Lang Vương đang dùng ánh mắt lãnh lệ quan sát tình hình, từ khí thế phát ra có thể thấy không thua kém gì Bối Sơn Hùng.



Cái con em nó!



Còn dám khi dễ Thiết Cốt Phái ta!



Quân Thường Tiếu khóa chặt mục tiêu xong, lập tức bóp cò.



Véo.!



Một viên đạn không mang tiếng động bắn ra ngoài.



Thông qua ống ngắm 8x, hắn nhìn thấy Xích Viêm Lang Vương dường như đã sớm ngửi được mùi nguy hiểm, thân thể to lớn của nó nhanh chóng nhảy sang một nhánh cây khác.



Ối vãi!



Vậy mà bắn trượt?



Quân Thường Tiếu dịch chuyển ống ngắm theo sát thân thể nó, đồng thời nổ súng, cái cảm giác này có chút giống như truy cùng đuổi tận!



"Xoát!"



Xích Viêm Lang Vương lại ngửi được mùi nguy hiểm, trong lúc viên đạn vừa mới rời khỏi họng súng, nó lấy tốc độ thật nhanh né tránh, trong hai tròng mắt đỏ thẫm nổi lên sự khinh bỉ đầy nhân tính hóa.



Mồ mả tổ tiên nó!



Quân Thường Tiếu cảm giác như mình vừa mới bị sỉ nhục, một lần nữa bóp cò, lần này hắn bắn liên tục mấy phát, kết quả toàn bộ bắn trượt, nó vẫn nhanh hơn một bước tránh đi.



Tiêu Tội Kỷ ở phía trước chống đỡ, mặc dù không nhìn thấy chưởng môn đang bắn ai, nhưng liên tục bắn ra một phát như thế, hắn lập tức đoán ra là đã bắn trượt mục tiêu.



Trời ạ!



Chưởng môn là người có kỹ thuật bắn súng xuất quỷ nhập thần!



Thế nhưng bắn ra nhiều phát đạn như vậy mà vẫn không trúng, có thể khẳng định mục tiêu cực kỳ mạnh mẽ!



Con em nó!



Quân Thường Tiếu thầm mắng một câu.



Từ khi hắn sở hữu khẩu QBU88 đến bây giờ, đây là lần đầu tiên bắn trượt mục tiêu, hơn nữa còn là trong tình huống trượt liên tiếp mấy phát!



Hệ thống nói:



"Xích Viêm Lang Vương có năng lực phản ứng vô cùng nhạy bén, chủ nhân muốn đánh trúng ở cự ly xa là chuyện rất khó."



"Ta không tin nó trâu đến thế!"



Quân Thường Tiếu lấy tinh hạch của Địa Viêm Lang Vương ra, sau đó ngưng tụ 10 viên đạn lấp đầy vào băng đạn.



Hệ thống nói:



"Tinh hạch đẳng cấp càng cao, uy lực và tốc độ đạn cũng sẽ tăng cao rất nhiều, Xích Viêm Lang Vương muốn tránh né nhất định sẽ vô cùng vật vã."



"Đinh! Chủ thành kích hoạt thành công chế độ tăng cường, tiêu hao 5 điểm cống hiến môn phái."



"Đinh! Điểm cống hiến môn phái: 425/1000."



Hệ thống: "..."



Quân Thường Tiếu khóa chặt cái mặt đầy sự khinh bỉ của Xích Viêm Lang Vương, thầm nghĩ:



"Lão tử hôm nay không bắn chết ngươi, về sau còn mặt mũi nào nhìn người trên tiên giới?"



Xích Viêm Lang Vương dường như cảm nhận được cực độ nguy hiểm, vội vàng xoay người chạy trốn.



"Véo.."



Bất quá, nó vừa mới xoay người, viên đạn mang theo ánh sáng ngang nhiên bay tới.



Ngươi có giỏi thì tung ra thần thông phi thiên độn địa, còn không ngoan ngoãn ăn đạn cho lão tử!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK