• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 18: Giết!

“Chào Phó thống soái Lục!” Sau khi Mục Thiết Quân đứng dậy, anh ta quay sang nhìn Lục Nguyệt, chào theo kiểu chào quân đội.

“Không có mưa bom bão đạn, vóc người của cậu có dấu hiệu mập ra ha!” Lục Nguyệt cười nói.

“Để Phó thống soái Lục chê cười rồi!” Mục Thiết Quân xấu hổ cười một tiếng.

“Được rồi, ở đây không có chuyện gì, bảo người của cậu ra ngoài đi!” Lăng Hạo phất phất tay.

/zVâng!” Mục Thiết Quân hành lê, hô lớn với người của mình: “Toàn bộ rút lui!”

Váng!” Mọi người đáp lớn tiếng rồi rời đi.

“Cậu cũng đi đi, đợi tôi xử lý xong chuyện này, có thời gian tôi sẽ tới tìm cậu!” Lăng Hạo nhìn về phía Mục Thiết Quân nói.

“Đã rõ!” Mục Thiết Quân cũng không kiên trì ở lại.

Anh ta rất rõ ràng, đừng nói nơi này còn có gần ngàn thành viên Ảnh Môn, chỉ cần có mỗi Láng Hạo ở đây thôi cũng đủ diệt Lôí gia bằng một cái nhấc tay.

‘Việc này… việc này thưa ngà ỉ, hôm nay… việc này không liên quan gì đến chúng tôi…” Lúc này, gia chủ Chu gia run ray nói.

“Là Lôi Hồng Côn ép chúng tôi tới. Tôi… chúng tôi lập tức rời khỏi đây…”

“Đúng… đúng, là Lôi Hồng Côn uy hiếp chúng tôi. Nếu chúng tôi không tới, ông… ông ta sẽ xử lý hai nhà chúng tôi…” Gia chủ Vương gia cũng run rẩy.

Giờ phút này, hai người bọn họ hối hận đến xanh cả ruột.

Nếu biết trước sẽ như thế này thì dù có đánh chết họ cũng không đến.

Đồng thời nghĩ đến, chắc chắn là Tôn gia chủ sớm biết chuyện gì đó rồi nên mới không đến.

Trong lòng hai người bọn họ hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của Tôn Mậu Hằng, sao không thả chút phong phanh nào cho họ biết chứ!

“Thành thật ở yên chỗ này cho tôi, nếu tự ý rời đỉ không có sự cho phép của Thống Soái, giết!” Phán Quan trầm giọng nói.

“Phán… Phán Quan đại nhân… Tôi… Chúng tôi thật sự là bị ép…” Hai người mở miệng,

muốn cầu xin tha thứ lần nữa.

“Câm miệng!” Phán Quan trầm giọng mắng, sau đó nhìn Lôi Hồng Côn nói.

‘Vẫn không chịu nói Thụy Thụy ở đâu, ông muốn toàn bộ Lôi gia bị hành quyết đúng không?”

“A?” Lôi Hồng Côn không khỏi rùng mình một cái, rốt cục phản ứng lại, nhìn Lăng Hạo, khó khăn nói.

“Cái này… Đại nhân… Thụy Thụy… ở…”

“Cha!” Đúng lúc này, một giọng nói trẻ con từ cách đó không xa truyền đến.

“Hả?” Lăng Hạo toàn thân run lên, vội vàng quay đầu nhìn sang.

Mặc dù cả hai chưa bao giờ gặp nhau, nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Thụy Thụy, anh liền cảm nhận được mối liên hệ huyết thống.

“Thụy Thụy!” Hai mắt Lăng Hạo đỏ hoe, cố gắng nở nụ cười, bước nhanh đi tới.

“Cha!” Thụy Thụy thoát khỏi vòng tay của viên cảnh sát, chạy thẳng về phía Láng Hạo.

“Thụy Thụy, con thế nào, không sao chú?”

Lăng Hạo ôm chặt Thụy Thụy vào lòng, nước mắt không kìm được mà chảy xuống.

“Cha, con không sao, đừng khóc, chú nói cha là đại anh hùng, đại anh hùng thì không thể khóc.” Thụy Thụy giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên giúp Lăng Hạo lau nước mắt.

“Cha không khóc, chỉ là có hạt cát rơi vào mắt thôi.” Lăng Hạo cố nén nước mắt.

“Con biết cha nhất định sẽ đến cứu Thụy Thụy…” Giọng Thụy Thụy dần dần yếu đi: “Cha, Thụy Thụy buồn ngủ rồi, con ngủ một lát…”

Vừa dứt lời, cô bé đã ngất đỉ.

Thụy Thụy chịu đựng nỗi sợ hãi ở cường độ cao hàng chục giờ, bây giờ nhìn thấy Lăng Hạo liền không gắng gượng được nữa.

“Thụy Thụy, con ngủ dí, cha đã về, về sau sẽ không còn ai có thể bắt nạt con nữa!” Lăng Hạo nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Thụy Thụy.

Sau đó, anh kiểm tra đại khái toàn thân con gái, thấy quả thực không có gì nghiêm trọng, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống.

“Phán Quan nghe lệnh!” Sau đó, trong khỉ ôm Thụy Thụy đi về phía cửa, anh trầm giọng mở miệng.

“Xin Thống Soái ra lệnh!” Phán Quan lớn tiếng trả lời.

“Lôi Hồng Côn và Lôi Hồng Minh, chém!”

“Điều tra toàn bộ Lôi gia đời thứ hai, kiểm tra tất cả những việc phạm pháp mà họ đã làm trong những năm qua, nên giết thì giết, nên nhốt thì nhốt!”

“Tất cả những nhân viên có liên quan tới sản nghiệp nhà họ Lôi đều giam lại, sau khi tra rõ mọi việc, trừng phạt theo pháp luật!”

‘Với hai gia tộc Chu, Hoàng, chấp hành tương tự. Nghiêm tra, không được nhân nhượng!”

“Tuân lệnh Thống Soái!” Phán Quan trả lời một lần nữa.

“Thưa ngài, xin hãy thương xót chúng tôi… Chúng tôi bị ép buộc… Xin hãy thương xót chúng tôi, làm ơn…”

“Tất cả dều do nhà họ Lôi ép buộc… Xin hãy để chúng tôi đi…”

“Thưa ngài… xin hãy tha cho chúng tôi…”

Trong đại viện đều là tiếng kêu r3n.

Hai anh em Lôi Hồng Côn ngã quỵ trên mặt đất, trên mặt không còn chút máu, khuôn mặt là biểu cảm tuyệt vọng vô tận.

Một câu của Láng Hạo trực tiếp tuyên án tử hình cho họ.

Hai người bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng nhà họ Lôi vốn đã đứng vững hàng trám nám ở Vân Thành lại bị diệt trên tay họ.

Mà tất cả những chuyện này là vì đã bắt một bé gái!

Nếu sớm biết, sao còn làm!

Sự hối hận vô hạn dâng lên trong lòng hai người!

Bùm! Bùm!

Khoảnh khắc tiếp theo liền có hai cái đầu bắn lên trời.

Lúc này, Lôi gia ở Vân Thành đã chính thức rút lui khỏi sân khấu lịch sử.

Hai phút sau, Lăng Hạo ôm Thụy Thụy lên xe, Lục Nguyệt đạp ga lái xe đến nhà họ Tần.

Dọc đường đỉ, Lăng Hạo ôm Thụy Thụy vào lòng, ánh mắt không hề rời khỏi con gái, trên mặt lộ ra vẻ yêu thương vô tận.

Một giờ sau, ba người đã đến trước cửa nhà họ Tân.

Cốc! Cốc!

Lục Nguyệt giơ tay gõ cửa.

“Ai đó?”

Giọng nói hơi lo lắng của Thẩm Kỳ Nam truyền ra từ trong phòng, rõ ràng là lo lắng nhà họ Tôn lần nữa tìm tới trả thù.

“Xin chào dì, tôi là Lục Nguyệt, xin mở cửa” Lục Nguyệt nhẹ giọng nói.

Bang!

Sau khi nghe thấy giọng nói của Lục Nguyệt, Tần Vũ Hân trong nhà nhanh chóng chạy về phía cửa, sau đó mở cửa ra.

“Thụy Thụy!?”

Sau khỉ nhìn thấy Thụy Thụy trong vòng tay của Lăng Hạo, nước mắt của Tần Vũ Hân không kiềm chế được trào ra.

Ngay sau đó, cô nhanh chóng ôm lấy Thụy Thụy.

Khỉ Tân Vũ Phi và vợ chồng Tân Hồng Viên nhìn thấy Thụy Thụy, trên mặt họ đồng thời lộ ra vẻ kỉnh ngạc.

Họ không ngờ rằng hai người Lăng Hạo thật sự cứu được Thụy Thụy!

“Thụy Thụy, con bị sao vậy? Tỉnh dậy đi, đừng dọa mẹ!” Nhìn thấy Thụy Thụy đang hôn mê, Tân Vũ Hân hét lớn.

“Vũ Hân, đừng lo lắng, Thụy Thụy chỉ là quá mệt mỏi, để con bé nghỉ ngơi một lát đi.” Lăng Hạo nói.

“Tôi đã kiểm tra cơ thể con bé rồi. Không có gì nghiêm trọng đâu, đợi con bé tỉnh lại sẽ ổn thôi”

“Cảm ơn… Cảm ơn…” Tân Vũ Hân thở phào nhẹ nhõm. Sau đó cô ôm Thụy Thụy đến ghế sô pha ngồi xuống.

“Anh rề, là ai bắt Thụy Thụy vậy?” Tần Vũ Phi nhìn Lăng Hạo hỏi.

“Tân Vũ Phi, con câm miệng cho mẹ!” Thẩm Kỳ Nam hét lớn: “Nếu còn xưng hô bậy bạ, lập tức cút khỏi cái nhà này!”

“Mẹ, đừng lớn tiếng như vậy, đừng đánh thức Thụy Thụy!” Tần Vũ Phỉ bĩu môi.

“Cháu gái của Lôi Hồng Côn cần được ghép tim, Thụy Thụy tình cờ phù hợp, vì vậy ông ta cho người của Duẫn Tứ Hải đi bắt Thụy Thụy!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK