• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: riri_1127

Đọc chương này bà nào còn chưa đổ nam9 thì chắc chắn sẽ đổ nè, ngọt đến phát khóc, tâm tình chấn động lun ≧^◡^≦

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương19: Lại có thể ngồi sau xe Trì thần ư ?!!

Nghê Thường giật mình, trong mắt chấn động nhất thời còn không có phản ứng lại.

Vừa rồi dưới tình thế cấp bách, mọi người ốc còn không mang nổi mình ốc, một lòng bảo hộ thứ gì thì chắc chắn thứ đó chính là bảo bối quan trọng nhất với họ ——

Ví dụ như đồ cổ với các nhà thẩm định;

Ví dụ như sườn xám "ánh trăng" đối với cô;

Ví dụ như cô đối với. . . . . .

Mà phản ứng lúc đó đều là bản năng. Muốn làm giả cũng làm không được, cũng chẳng lừa được người khác.

—— nhận ra điều này làm cho hô hấp Nghê Thường đình trệ.

Đông.

Thùng thùng. . . . . .

Cô nghe thấy tim chính mình đập rung động hỗn loạn. Suy nghĩ cũng trống rỗng —— mặc cho tâm tình phức tạp chôn vùi bấy lâu cuộn trào mà đến.

Là tình cảm đang dã man sinh trưởng, là niềm vui giấu kín.

Còn có một ít sợ hãi không tên . . . . . .

Động tác quấn băng của Nghê Thường dừng lại, đầu ngón tay không tự giác siết chặt. Cô rũ mắt không nhìn anh, ánh mắt nhìn chăm chú vào nơi tay hai người đang kề vào nhau.

Như là bị ánh mắt cô chạm được, đôi tay khớp xương rõ ràng của anh khẽ động, rồi nhẹ nhàng lấy miếng gạc trên tay cô bằng tay trái.

Anh cũng không có tiếp tục băng bó nữa, xoay bàn tay bị thương của mình đối diện với cô. Bàn tay bị thương được bọc trong tấm vải trắng từ từ mở ra, nâng đỡ bàn tay nhỏ bé yếu ớt của Nghê Thường.

Nghê Thường đầu ngón tay cong lên một inch vì căng thẳng, ngay khi định rút tay ra, lòng bàn tay to lớn của anh đã siết chặt và nắm tay cô lại. Sự đụng chạm thô bạo, sức mạnh mạnh mẽ và nhiệt độ cơ thể như thiêu đốt của một người đàn ông đang quấn lấy cô . . . . . .

"Cháu gái, con ——"

Nghê Thường như ở trong mộng mới tỉnh, nhanh giống rút tay về. Xoay người thấy bà nội, trong lòng cô hốt hoảng. Cũng không biết lão nhân có thấy không hoặc là thấy nhiều hay ít, trên mặt bà hiện lên một chút kinh ngạc, ánh mắt đảo qua giữa hai người bọn họ như đang tìm kiếm.

Viêm Trì nhìn sắc mặt lúng túng của cô, chủ động đứng dậy đang muốn mở miệng, Nghê Hồng Hạnh đã nói : "Viêm tiên sinh, vết thương cậu thế nào ?"

"Con không sao, mới vừa rồi Nghê ——"

"Cậu cần đi bệnh viện không?" Nghê Hồng Hạnh lại hỏi, "Hồ lão tiên sinh hình như bị trẹo, phải đến bệnh viện khám."

Viêm Trì gật đầu: "Được, con sẽ đi cùng chú Hồ."

Nghê Hồng Hạnh đồng ý, sau đó quay sang Nghê Thường:" Bà cũng chuẩn bị đến bệnh viện, con ở nhà dọn dẹp phòng chứa đồ nhé. "

Nghê Thường:" ...Được ạ. "

Giọng điệu của bà nội vẫn như thường, vẻ mặt cũng không có gì khác biệt, nhưng Nghê Thường trong lòng vẫn lo lắng. Cô sờ sờ chóp mũi có chút tội lỗi, nuốt câu " hay là để con đến bệnh viện" trở vào. Lòng bàn tay cô khẽ động, Nghê Thường thấy Viêm Trì đem băng gạc nhét trở lại tay mình. Anh nhìn cô thật sâu, chân dài đuổi kịp Nghê Hồng Hạnh rời đi, bàn tay bị thương của anh xoa xoa đỉnh đầu cô.

Như đang trêu chọc, lại mang theo hàm ý an ủi vỗ về.

Nghê Thường nhìn bóng dáng anh, vươn tay chậm rãi vuốt lại tóc vừa bị anh làm cho rối tung.

Cô ấy lấy điện thoại ra.

Nghê thường vũ y: 【 đợi đến bệnh viện, anh cũng khám qua đi. 】

Con trỏ nhấp nháy vài lần sau dòng tin nhắn, đầu ngón tay Nghê Thường hơi dừng, cô không nhấp vào nút gửi mà nhấn nút xóa đi dòng tin nhắn vừa gõ kia. Nhìn xuống miếng gạc trên tay mắt cô khẽ chớp, lòng bàn tay siết chặt như thể bị bỏng. Nơi này vẫn còn nhuốm hơi ấm của anh.

——Cũng giống như vừa rồi, lúc anh bảo vệ trong vòng tay và ôm cô vào lòng vậy.

**

Trải qua trận này, nhân viên đoàn thẩm định cũng coi như cùng Nghê gia trở thành "Bạn cùng chung hoạn nạn" .

Ba ngày sau, chủ nhiệm Cục di sản tự mình gọi điện thoại cho Nghê Hồng Hạnh, nói cho bà biết nhà cổ không có cách nào được công nhận là "nơi ở của danh nhân " được. Hồ chủ nhiệm còn cường điệu rằng ông tuyệt đối không có ghi hận Nghê gia vì cái hộp gỗ suýt làm rách quần mà không giúp, thật sự là quy tắc tiêu chuẩn xét duyệt không thể thay đổi.

Nghê Thường cũng không bất ngờ. Thái gia gia khi còn sống chính là nghệ nhân thuần túy, cả đời không mưu cầu danh tiếng dù sườn xám ông làm mỹ danh truyền xa, nhưng xét về phương diện "có tầm ảnh hưởng đáng kể trong lịch sử." thì vẫn chưa đạt đến.

Khuôn mặt của Nghê Hồng Hạnh đầy buồn rầu có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bà lại bắt đầu lo lắng về thái độ của Công ty khai phá kia..

Nghê Thường đã không gặp Viêm Trì trong vài ngày qua. Thật ra mỗi ngày anh đều sẽ gửi Wechat cho cô, ngoại trừ những từ ngữ hơi mơ hồ kiểu như "nighty night", cũng có một số lời dụ dỗ và trêu chọc đầy ẩn ý khiến cô mặt đỏ tim đập.

Thế nhưng vẫn không nói chuyện chính sự.

Buổi chiều nay, Nghê Thường đang nắm di động tự hỏi không biết làm sao nói đến chuyện này, Viêm Trì bên kia đã liền chủ động gửi tin nhắn hẹn cô gặp mặt. Anh có vẻ bận rộn không thể rời đi, vì vậy đã gọi xe cho cô, cũng là người tài xế với chiếc Buick đen đã đưa Nghê Thường về nhà ngày hôm đó.

Lái xe đi hết đoạn đường, cô đột nhiên nhớ tới cảnh anh cứu mình trên cao nguyên, hai người chạy xe sai hướng ra ngoại ô ...

Tài xế dường như cũng không biết điểm đến cuối cùng, vì vậy đã đưa Nghê Thường đến một trạm xe buýt. Nhà ga hẻo lánh này chỉ có một biển báo dừng xe buýt, có ghi số chuyến tàu mỗi giờ. Khi Nghê Thường xuống xe, đã có không ít người.

Ngay khi cô định gửi tin nhắn WeChat cho Viêm Trì thì lại nghe thấy một tiếng vang ầm ầm truyền đến. Nghê Thường cùng mấy người chung quanh cùng nhau ngẩng đầu, nhìn thấy một chiếc moto từ xa xa đang đi nhanh đến.

So với moto còn chói mắt hơn chính là người đang cầm lái.

Trên xe người đàn ông một thân áo da đua xe chuyên nghiệp dáng người vốn đã cao lại càng thêm cứng rắn, vòng eo săn chắc. Hôm nay anh mặc trang phục đầy đủ, từ mũ bảo hiểm đến boots đi trên chân đều là màu đen tuyền, ngầu đến mức không có bạn bè.?

Đèn xe nháy hai lần như để chào hỏi, xe đi vào một khúc cua rồi vững vàng dừng lại trước mặt Nghê Thường khẽ làm làn sườn xám cô lay động.

Anh ta nhấc chiếc kính bảo hộ lên, để lộ một đôi mắt đen hẹp dài, đuôi mắt nhướng lên đầy vẻ câu dẫn: " Muội muội, em đi nơi nào tôi đưa em đi một đoạn nhé? ".

Ánh mắt mọi người lập tức chuyển về phía này, cường thế vây xem một màn "Hiện trường trêu chọc em gái nhỏ".

Nghê Thường mặt nóng bừng, vỗ vỗ tay anh thấp giọng:

" Anh đừng có lộn xộn. . . . . ."

Lời của cô không có chút tác dụng giải thích nào. Tầm mắt chung quanh càng thêm dày đặc, còn lộ vẻ giật mình ——

Ồ, hóa ra là tình yêu nhỏ đáng yêu giữa đôi bạn trẻ.

Chậc chậc, đám thanh niên này đúng là biết chơi . . . . .

Viêm Trì nở nụ cười, cởi mũ bảo hiểm chân dài bước xuống xe. Anh không để Nghê Thường lên xe mà lấy một cốc trà nho từ túi giấy trên tay cầm đưa cho cô, ra hiệu cho cô vừa uống vừa đi. *chiều như là em bé vậy trờiii

Nghê Thường nhận lấy và nói lời cảm ơn, lại nghĩ tới cái gì: "Đúng rồi, tay anh vết thương thế nào ?"

"Sớm không có việc gì ." Viêm Trì bình chân như vại, suy nghĩ gì đó lại nhìn cô một cái, "Em đau lòng tôi sao?"

Nghê Thường cũng sớm đoán được lúc nói câu quan tâm này, anh liền không đứng đắn ngay mà, cô cố ý không tiếp lời. Cắm ống hút vào ly trà, mắt cô đột nhiên bị thu hút vào đâu đó.

Có một vật trang trí nhỏ Pikachu trên xe moto của anh, Pikachu đang đội mũ bảo hiểm trên đầu còn gắn chong chóng nhỏ.

*ngầu đấy=)))|Edit| Chậm rãi động lòng - Cảnh Kỳ Tâm - Chương19: Lại có thể ngồi sau xe Trì thần ư ?!!

Pikachu đáng yêu hoàn toàn không hợp với xe đua, cũng đi ngược lại với phong cách của anh chàng mặc đồ đen chủ nhân của nó. Nghê Thường cong mắt duỗi ngón tay chỉ đến: "Cái này từ đâu ra vậy? Dễ thương quá!"

Nam nhân môi cong cong lên: "Lúc tôi mua trà sữa gặp một shipper, là anh ta cho."

Nghê Thường sửng sốt, nắm bắt được thông tin: "Anh đi đến tiệm mua trà sữa?"

Viêm Trì thản nhiên "Ừm" : "Nơi này xa quá họ không giao được."

Nghê Thường nhìn anh: " Nhưng mà thật sự rất xa. . . . . ."

Viêm Trì cười cười: " Chỉ là một ly nước thôi mà, cùng mẹ nó quỷ giống nhau, mấy lần rồi đều không uống được."  Anh liếm môi, ngữ khí như muốn phân cao thấp:

"Hôm nay lão tử cho dù lại phải đi 80km nữa cũng phải mua cho em uống bằng được!."   *dính thính chưa mí pà ๏_๏

Nghê Thường mắt khẽ chuyển, hút hút một ngụm trà nho. Cô cắn cắn ống hút không nói chuyện, một tay nhẹ nhàng sờ sờ vào chong chóng trên đầu Pikachu.

Viêm Trì thấy cô sờ, cũng vươn tay chạm vào đồ trang trí Pikachu và hỏi, "Muốn không? "

Không đợi Nghê Thường trả lời, anh lại vỗ vỗ vào yên xe: "Không cho đâu. Đây chính là chúng tôi bán sắc mới đổi được."

Nghê Thường không hiểu lắm: "A?"

Viêm Trì biếng nhác giải thích vài câu.

Anh hôm nay lái moto đi mua trà sữa gặp một shipper trước cửa tiệm. Ngay sau khi chàng trai giao hàng nhìn thấy chiếc Kawasaki của Viêm Trì, anh ta cầm lòng không đặng, bước lại muốn sờ thử và chụp ảnh.

Còn Viêm Trì lại bị đồ trang trí trên xe anh shipper kia hấp dẫn ánh mắt.

—— cô hẳn là sẽ thích.

Quả nhiên.

Viêm Trì tinh giảm diễn biến tâm lý của mình, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Tôi để anh ta nắm thử tay ga, anh ta liền đem cái này đổi lại".

"Còn hỏi tôi, là tặng bạn gái sao?"

Anh nghiêng đầu nhìn Nghê Thường, ánh mắt sâu thẳm: "Em nói xem, tôi ở chỗ nào mà có bạn gái chứ."

Nghê Thường đối diện với ánh mắt anh, tim có chút lỡ nhịp...

Viêm Trì cong khóe môi: "Tôi đã trả lời là tặng cho muội muội."

Anh cầm con Pikachu đang gắn trên tay lái lên, đưa đến trước mặt Nghê Thường ngữ khí dỗ dành: "Thế nào, muội muội tới đây gọi một tiếng ca ca đi!"

Nghê Thường: "!"

Không biết là bởi vì hành động và ngữ khí trêu chọc kia, hay là vì cái xưng hô "Ca ca muội muội" ngả ngớn, mà nội tâm cô đại loạn. Nghê Thường nhanh chóng liếc mắt: "Anh đi ra chỗ khác đi!"

Nam nhân a ra một tiếng: "Tôi vốn lớn tuổi hơn em mà, gọi tôi tiếng ca ca em cũng không mệt chút nào nha."

Nghê Thường hai má nóng lên: "Không gọi!"

Viêm Trì đem pikachu gắn lại trên tay lái: "Vậy thì không cho."

Cô nhỏ giọng lầu bầu: "Ai thèm. . . . . ."

Bướng bỉnh hẹp hòi

Viêm Trì cười khẽ, nâng tay búng búng thành cốc: "Mau uống, uống cạn rồi đi."

Nghê Thường lập tức hút hút mấy ngụm liên tiếp: "Đi chỗ nào?"

Cô liếm liếm môi, nhìn trang phục đua chuyên nghiệp trên người anh: "Anh đang luyện tập ?"

Viêm Trì "Ừm" , một tay rút điếu thuốc ra: "Mấy người bạn tôi ở nước ngoài đã đến. Bây giờ, họ đang luyện mấy pha nguy hiểm trên moto."

Nghê Thường ngoài ý muốn: "Xe moto còn có kỹ năng đặc biệt vậy hả?"

Anh cầm bật lửa một lúc, liếc nhìn cô rồi lại cất điếu thuốc lại. Viêm Trì nghiêng đầu nhìn, phát hiện bên cạnh có khoảng không gian thoáng đãng, không nói lời nào, anh bước lên xe máy và lái đến đó, dùng một tay gạt kính bảo hộ xuống. Chạy đến khoảng trống, chàng trai eo lưng mạnh mẽ, nhếch đầu xe lên.   *racing boy bốc đầu nhưng là loại xịn =)))

Nghê Thường không phải lần đầu tiên thấy anh làm như vậy , không đợi cô xem rõ ràng Viêm Trì hai chân đột nhiên di chuyển, lập tức nhảy lên yên sau. Anh đứng trên moto chỉ có một bánh tiếp đất, nâng cao đầu xe không nhanh không chậm vẽ ra một cong không hề do dự.

*Trì ca đang thực hiện kỹ thuật có tên gọi là Wheelie nha mn, mình minh họa video nè, anh làm chính xác là như vậy đó.

Nghê Thường xem đến ngây người, trong lòng run sợ: "Anh, anh cẩn thận tay một chút ——"

Trên tay còn bị thương mà.

Cô vừa dứt lời, nam nhân lập tức thả lỏng hai tay. Bánh xe xoay tròn tại chỗ, anh nâng tay kéo kính bảo hộ xuống, chào cô theo cách của một hiệp sĩ.

Nghê Thường: ". . . . . ."

Bánh trước moto tiếp xuống đất, Viêm Trì xuống xe lại lấy ra một cái mũ bảo hiểm, đưa tới trước mặt Nghê Thường.

"Em đội thử xem." Cái này cô vừa thấy liền biết là mũ cho nữ. Màu sắc giống với đôi giày bệt mà anh đã chọn cho cô trước đó, màu kem và trắng, chu vi nhỏ hơn chiếc mũ bảo hiểm màu đen của anh. Nghê Thường nhìn chiếc mũ bảo hiểm trên tay anh và chiếc moto phía sau, khẽ mím môi. Cô nhớ anh đã nói rằng ghế sau xe anh chỉ dành cho vợ.

Có phải chiếc mũ bảo hiểm này cũng ...

Không đợi Nghê Thường lấy lại tinh thần, mũ bảo hiểm màu trắng đã đội lên đầu cô. Những đốt ngón tay đeo găng của anh lướt qua quai hàm, cài mũ bảo hiểm lại một cách tỉ mỉ.

Đầu của cô gái không quá to cũng không quá nhỏ nằm gọn trong chiếc mũ bảo hiểm, hai má hơi phồng lên, một đôi con ngươi nhìn chằm chằm vào anh, đáng yêu dễ thương đến không thể lý giải.

Viêm Trì nhịn không được muốn nhéo mặt đáng yêu này, cách mũ bảo hiểm anh vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô, nhếch môi hài lòng: "Rất hợp."

Nghê Thường ngồi yên sau anh, trong nháy mắt như được đưa vào thế giới kỳ lạ...

—— vùng nông thôn xám xịt được thắp sáng bởi những ánh sáng và đèn lửa đầy màu sắc, đường đua hằn lún vệt bánh xe, nhà máy cũ bỏ hoang cách đó không xa, những bức vẽ bậy lộn xộn trên tường...

Khi Viêm Trì cùng Nghê Thường lái xe vào, sân tập nháy mắt vang lên ầm ầm tiếng cảm thán.

Theo sau đó lại là tiếng huýt sáo, và thậm chí cả tiếng vỗ tay, kèm theo âm thanh của nhiều loại động cơ khác nhau, nghe rất chói tai. Nghê Thường sững sờ, cô kinh hãi sớm phát hiện ra rằng những giọng nói này đều là nhằm vào cô!

——"ĐM! ĐM! Trì ca cư nhiên mang một cô gái đến đây!"

"Ahhhh, tao sống đủ lâu rồi !"

"Cô gái này lại có thể ngồi sau xe Trì thần !"

"Trì ca không phải nói ngồi sau xe phải là vợ mới được sao."

"Mày ngu thế, yên sau ai muốn ngồi thì ngồi đâu nhất thiết là vợ!."

"Sườn xám! Oh my god. . . . . ."

Nghê Thường xuống từ sau xe của Viêm Trì, mọi người trong sân đều im lặng nhìn cô. Ở đây, cô là sự ngạc nhiên hiếm hơn bất kỳ chiếc moto đắt tiền nào. Cùng mấy cô gái quần đùi và áo ngắn trên sân khác hẳn.

Nghê Thường mặc bộ sườn xám màu tím khói. Cổ áo cao, vai hẹp, viền áo dài và khóa gấm tôn lên đường cong nữ tính, đồng thời cũng thể hiện sự gợi cảm khó tả, một nét quyến rũ rất sâu sắc. Mũ bảo hiểm tháo xuống, lộ ra gương mặt thanh tú xinh đẹp, làn da trơn mịn, lông mày cùng tóc đen, trên mặt còn một nốt ruồi giọt lệ chu sa mềm mại động lòng người.  

Đẹp như tiên nữ trong tranh.

Đột nhiên nhận được sự chú ý toàn diện từ khán giả, Nghê Thương căng thẳng, hai má hơi ửng đỏ. Cô chưa bao giờ đến một trường đua.

Những người này cũng là lần đầu gặp. . . . . .

Nhìn ra cô đang khẩn trương, Viêm Trì đưa lưng chắn lại tầm mắt mọi người, cầm lấy mũ bảo hiểm từ tay cô, nhẹ giọng: "Không có gì đâu, em kệ bọn họ đi!"

Anh mới vừa nói xong, cách đó không xa liền vang lên tiếng cười trêu chọc : "Yanchy, bạn gái mày hả? Có bạn gái tại sao không thông báo với đám huynh đệ này chứ?"

Nghê Thường nghiêng đầu, thấy một đầu tóc vàng chói mắt. Đây hẳn là người Viêm Trì nói từ nước ngoài học được đích kỹ năng đặc biệt.

Thấy Nghê Ni nhìn sang, anh ta quét mắt quanh cô, tặc lưỡi lắc đầu: "Không thích hợp ..."

Viêm Trì mắt đen nheo lại: "Mày nói cái gì?"

Tay đua tóc vàng liếm môi, nói chậm rãi: "Tao nói này, một vẻ đẹp nhẹ nhàng và tinh tế như vậy không phù hợp ngồi xe mày."

Giọng anh ta hơi trầm, ra vẻ suy ngẫm, những người xung quanh anh ngay lập tức a a hiểu ra -——

Nói về xe, nhưng rốt cuộc không biết có phải là xe không :)

Tóc vàng trêu đùa lấy ra điếu thuốc, tiếp tục lớn tiếng hỏi mọi người chung quanh:

"Aida các ngươi nói xem, hành vi này của Yanchy gọi là gì nhỉ?"

Nhất thời mọi người đồng thanh:

"Cầm / thú nha!"

"Trì thần không muốn làm người nữa rồi!"

"Mỹ nữ chạy mau! Bằng không tương lai về sau sẽ khóc thảm!"  *bạn anh không ai là hiền haha

". . . . . ."

Nghê Thường sửng sốt vài giây, lập tức phản ứng được mấy người này đang đùa cái gì. Cô quẫn bách quay đầu đi, đưa mặt về phía sau anh, dùng đầu răng cắn chặt môi dưới. . . . . .

Viêm Trì nhìn cô gái đỏ bừng, nâng tay trầm giọng cảnh cáo: "Eros, mày mẹ nó chốc nữa tốt nhất là lái nhanh lên, bằng không lão tử nhất định nghiền nát đầu chó mày!"

Tóc vàng nhún nhún vai: "Cả thế giới này không tìm được bao nhiêu người có thể lái xe nhanh hơn mày nha, tốt hơn hôm nay nên chơi cái gì khác đi?"

"Thành, chơi cái gì lão tử cũng đều có thể ngược khóc ngươi."

Viêm Trì nghiêng đầu cùng Nghê Thường nhẹ giọng nói: "Tôi lập tức sẽ trở về, em ngồi ở đâymột mình được không?"

Nghê Thường tai vẫn còn đỏ, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

*y chang chị rơi vô đầm rồng hang hổ ಠ_ృ

Viêm Trì lại vẫy tay về phía đối diện, sau đó bước lên xe rời đi. Thấy rõ đối diện người đang tới được là ai, Nghê Thường hơi hơi thả lỏng. Tuy rằng cũng không tính là thân, nhưng Phương Khôn Đằng tốt xấu gì cũng là người nhìn quen mắt. Hơn nữa, anh ta đã biết cô, Nghê Thường kiềm chế căng thẳng. Khi tóc vàng thực hiện các pha nguy hiểm, Phương Khôn Đằng liên tục giải thích cho cô một cách nhiệt tình:

". . . . . . Kiểu đi xe hạ thấp thắt lưng này giống như trong phim, đi xe máy để chui xuống gầm xe tải lớn đấy! Nhưng không thể lơ là, nếu không thì lúc lái xe mang theo moto mấy trăm cân, lúc kết thúc rồi chỉ còn cái nịt." =)))

". . . . . . Hắn cái này gọi là ' thỏ nhảy ', à đó là kỹ năng ăn trộm đặc biệt, có câu nói như thế này, "con thỏ nhảy dựng, Diêm vương cũng phải mỉm cười!"

Nghê Thường bị chọc cười ra tiếng, khóe miệng còn chưa hạ xuống, sau lưng đột nhiên có một trận gió lạnh. Cô quay đầu lại, phát hiện bên sân có mấy cô gái mặc quần đùi, đang lạnh lùng nhìn mình. Trong số đó nổi bật nhất là cô gái trang điểm tươi tắn, tóc xoăn sóng cùng hoa tai bạc tròn lớn.

Nghê Thường chợt nhận ra - không phải đây là cô gái trên cao nguyên chặn trước cửa phòng Viêm Trì sao ?!

Cô ta ánh mắt hung ác nhìn Nghê Thường. Ánh mắt, nói như thế nào nhỉ. . . . . .

Oán hận, không cam lòng, lại mang theo chút mơ hồ khiêu khích.

Không thỏa đáng mà so sánh một chút chính là: rất giống ánh mắt "người cũ" nhìn "người mới " . . . . . .

Nghê Thường trong lòng có điểm không thoải mái, ngược lại nhìn về phía chàng trai đang ngồi trên moto. Anh rốt cuộc, từng có bao nhiêu "Muội muội" chứ.

Có phải hay không nếu hôm nay không có cô, anh cũng sẽ như vậy cao điệu đường hoàng mà dẫn cô gái xinh đẹp khác lại đây. Đồ trang trí trên xe anh kia, nếu không cho cô thì sẽ cho người khác sao. . . . . .

Nghê Thường thu hồi tầm mắt, ở trong lòng không tiếng động than nhẹ.

Người đàn ông này, thật sự rất câu dẫn nữ nhân. Ngoại hình vốn đã đủ hấp dẫn, kỹ năng đua xe lại càng xuất sắc. Tại nơi này cơ bản tất cả đều là nam tử dễ nhìn, nhưng liếc mắt một cái vẫn là khuôn mặt soái khí của Viêm Trì nổi bật nhất, thật khiến người ta không thể rời mắt. . . . . .

"Tới rồi tới rồi, đến phiên Trì ca !" Phương Khôn Đằng kêu lên.

Nghê Thường nháy mắt mấy cái lấy lại tinh thần, một lần nữa nhìn về phía đường đua. Dưới màn đêm, y phục đen của anh cùng hòa quyện, đường nét lạnh lùng và sắc bén.

Đối mặt với đủ loại làm khó dễ của tóc vàng, anh không chút để ý mà nói:

"Được rồi, cuối cùng tao sẽ làm thêm một chiêu."

Tóc vàng kinh ngạc: "Mày còn muốn thêm cái gì?"

Viêm Trì đảo mắt, bắt gặp ánh mắt của cô đối diện, anh khẽ nhướng mi:

"kiss landing"  *nụ hôn hạ cánh

Tóc vàng sững sờ trong giây lát, sau đó lắc đầu: " Nói vớ vẩn gì thế hả bạn ơi, kiss landing là về máy bay, làm thế nào có thể có được điều này trong các pha moto nguy hiểm!

kiss landing, hạ cánh nhẹ nhàng, ý chỉ chính là khi phi cơ đáp xuống đất rất nhẹ, thật giống như hôn môi mặt đất, cho nên cũng có cách gọi khác là "Hôn nàng" .

Viêm Trì cũng không giải thích, lại nói: "Mày hãy chờ xem."

Tóc vàng còn muốn nói gì nữa, anh đã khấu động tay ga. Moto xanh biếc chợt như cự thú thức tỉnh. Trong tích tắc, Viêm Trì hơi duỗi đầu gối phải ra, thân hình cao lớn áp vào xe máy đi sát mặt đất như bay, đầu gối và khuỷu tay cọ sát vào đường băng - hoàn thành một cú áp loan hoàn mỹ như trong sách giáo khoa.

Tiếng còi trên sân vẫn tiếp tục vang lên.

Anh thực hiện các kỹ năng đặc biệt hoàn hảo, hoàn thành y hệt mấy động tác chói lọi của tóc vàng vừa rồi. Lại rẽ một đường, anh bất ngờ bay tới trước mặt Nghê Thường.

Tóc vàng nóng nảy, ở đối diện cao giọng kêu gào: "Ai Yanchy! kiss landing của mày đâu."

Viêm Trì ngoảnh mặt làm ngơ, lái xe hướng đến trước mặt Nghê Thường.

Người đàn ông đang tiến, đến Nghê Thường có thể nhìn thấy Pikachu trên tay lái của anh. Cô còn chưa kịp phản ứng thì ngay sau đó, chiếc moto đang đi đột nhiên dừng lại, bánh trước chạm đất, bánh sau nhếch cao lên ____

Kỵ sĩ áo đen cúi người tiến lại gần cô.

Hít thở vài cái, khuôn mặt phóng túng của anh đột nhiên phóng to ra trước mắt *chị đang ngồi khá sát đường đua

Nghê Thường bất giác nín thở, tim như ngừng đập. ——

Viêm Trì lấy đồ vật trang trí trên tay lái xuống bằng một tay. Chong chóng nhỏ trên đầu Pikachu quay nhẹ, đậu lên chóp mũi cô một cách nhàn nhã rồi đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Anh cười khúc khích: "kiss landing."

---------------------------------------------------------

Rung rinh quá phải hong nàoooo

Hôm nay rất tiếc chỉ có một chương thui, vì mình đã bắt đầu học kỳ mới có khá nhiều môn chuyên ngành nên không chắc edit được nhiều như trước, nhưng ngày 1 chương vẫn là oke (>‿♥)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK