• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: riri_1127

Chương 61: Xấu hổ cái gì

Vào cuối tháng 2, sau khi tên Viêm Trì xuất hiện trong danh sách giải đấu, đã gây nên một trận sóng gió dư luận.

Là tay đua Trung Quốc đầu tiên tham gia MotoGP World Series, số 27 đã thu hút rất nhiều sự chú ý, trở lại sau hai năm. Mọi người đều mong chờ màn thể hiện của Viêm Trì.

Ở Trung Quốc, nhiệt sưu "Sự trở lại của Trì thần" đã được tìm kiếm một cách sôi nổi rất nhiều lần. Ngay cả khi không có truyền hình trực tiếp, diễn biến từng trận đấu của anh cũng thu hút vô vàn sự chú ý.

Viêm Trì đã nghỉ thi đấu ở Trung Quốc được một năm, nhưng mức độ nổi tiếng vẫn tăng lên rất nhiều, những tranh cãi cũng bắt đầu nổ ra.

Có người nói: "Mùa giải trước tôi chưa trở thành fan của Trì thần, nhưng bây giờ thì tốt rồi, tôi mong chờ anh ấy đạt đến đỉnh cao một lần nữa!


Có người lại nói: "Cười chết mất, nghỉ lâu như vậy trình độ hẳn là giảm sút, hiện tại ra nước ngoài tham gia cũng không biết xấu hổ!"

. . . . . .

Fan và anti chiến đấu ở mọi mặt trận, các nhà chuyên môn cũng có những ý kiến ​​khác nhau.

Đôi khi chỉ cần đọc tất cả các loại thảo luận trên Internet, trái tim của Nghê Thường cũng dường như thắt lại.

Lần đầu bên anh trong một giải đấu, cuối cùng cô cũng thấu hiểu được anh có bao nhiêu khó khăn.

Bản thân Viêm Trì vẫn ổn. Anh không bao giờ quan tâm đến những gì người khác nói —— thi đấu thể thao thì dùng thành tích nói chuyện, mặt khác đều tính cái rắm.

Giải đấu đã đi được nửa chặng đường, anh vừa rời Vương quốc Anh cách đây hai ngày. Viêm Trì đang có phong độ tốt, thành tích vòng đua của cũng vượt qua mùa giải trước, điểm số tích lũy dần dần —— kết quả như vậy cũng thực đủ để đi vào sử sách.


Việc luyện tập thi đấu cũng rất căng thẳng, Nghê Thường bên này cũng không nhàn, chuyển nhà cùng kế hoạch phòng làm việc cũng làm cô bận đến sứt đầu mẻ trán, hai người lại lệch múi giờ, thường thường là cô gửi tin nhắn, ngủ một giấc dậy mới thấy anh trả lời . . . . .

Nỗi nhớ của cô lan tràn như cỏ dại.

Đoạn thời gian Viêm Trì vừa đi khỏi, kể cả trong mơ cô cũng thở dài: Em nhớ anh.

Thật sự, nhớ anh rất nhiều TAT

Mất đi 'lò lửa chuyên biệt' ôm ấp mỗi ngày, thói quen ỷ lại đột nhiên bị cướp đoạt —— loại cảm thụ này, đối với Nghê Thường mà nói không thua gì đang bắt đầu cai nghiện.

Nhưng nhìn hành trình thi đấu nửa vòng trái đất của anh và số điểm tích lũy được từng chút một, cô cũng thấy kiêu ngạo và vui mừng.

Kỵ sĩ của cô đang ở trở nên càng cường đại hơn.


Không bao lâu nữa, anh sẽ trở lại bên cô cùng với chiếc vương miện tỏa sáng nhất . . . . .

Hai người yêu đương qua internet, thời tiết chuyển nóng lại chuyển lạnh, Viêm Trì rõ ràng không thể chịu đựng được nữa, càng ngày càng thường xuyên nhắn tin hỏi visa làm đến đâu rồi.

Mấy ngày nay Viêm Trì đến phân trạm Nhật Bản, chênh lệch múi giờ chỉ có một tiếng, hai người bọn họ mấy ngày nay đều có thể tìm cơ hội call video.

Hôm nay, Nghê Thường ăn xong cơm chiều, liền nhận được cuộc gọi của anh.

Cô nhấn nút màu xanh lá nhấc máy, hình ảnh anh nằm trong bồn tắm, khỏa thân để lộ ngực trần, xuất hiện trên iPad.

Nghê Thường có điểm ngượng ngùng, nhìn màn hình liếc mắt một cái: "Anh làm gì đấy. . . . . ."

Viêm Trì cười khẽ: "Mới vừa huấn luyện xong, ngâm mình một lát."

Anh lại nhướng mày nhìn camera: "Cho em xem thứ em thích này."
Vừa dứt lời, Nghê Thường liền thấy được cơ bụng nổi rõ của anh.

Rèn luyện với cường độ cao khiến cơ thể anh càng trở nên rắn chắc, nước da có phần đen hơn cùng với cơ bụng tám múi trông như một phiến chocolate đẹp mắt.

Nghê Thường: ". . . . . ."

Mặt cô nóng lên: "Anh đàng hoàng lại mau ——"

"Không thích?" Viêm Trì cúi đầu hỏi, tỏ vẻ ranh mãnh, "Vậy cái này thì sao?"

Màn ảnh chuyển một cái, có tiếng nước rất nhỏ vang lên.

Nghê Thường kêu hốt hoảng một tiếng, lập tức nhắm mắt nghiêng đầu.

"Đáng ghét!" Tai cô bắt đầu đỏ ửng, "Anh, anh còn như vậy em liền cúp máy!"

Anh cười xấu xa: "Trông thấy 'người quen' thôi mà, xấu hổ cái gì chứ."

". . . . . . Viêm Trì!"

Mắt thấy cô đang muốn tắt máy, Viêm Trì mới đặt điện thoại lại ngay ngắn.

"Buổi tối ăn cái gì ? Lại ăn ngoài nữa sao?"
Nghê Thường ban ngày ở phòng làm việc trong nhà cổ vội vàng hoàn thành công việc, sau đó buổi tối về nhà mới cùng bà nội ăn cơm tối. Cách hai ngày lại đến cho mèo ăn, chẳng hạn như tối nay, cô trực tiếp ngủ tại nhà anh.

Nghe nói bữa tối là súp gà và món xào do tài xế của Hứa Chi Lan mang đến, Viêm Trì nhướng mày hài lòng, sau đó lại hỏi về tình trạng nhà mới và thương hiệu sườn xám may sẵn.

Anh hơi dừng, ngữ khí không tự giác mà chờ mong: "Visa làm tới đâu rồi?"

Nghê Thường ngẩn ra, ý cười trên mặt chuyển đạm, rũ mắt không nói.

Viêm Trì sắc mặt cũng cứng đờ: ". . . . . . Lại không được?"

Cô mím môi: "Nghe nói. . . . . . quy trình càng ngày càng phức tạp."

Viêm Trì im lặng một lát.

"Đừng nóng vội, em sẽ hỏi lại, nhất định chậm nhất là cuối tháng 10 sẽ đến được."
Anh đang ổn định tinh thần cho cô, nhưng hiển nhiên anh còn thất vọng hơn, dù chỉ qua màn hình điện thoại nhưng vẻ mặt mất mát đều che giấu không được .

Nghê Thường trong lòng mềm nhũn, đang định mở miệng, trước mắt đột nhiên thoảng qua một đám lông mềm mại.

Meo meo một tiếng, iPad đập mạnh xuống bàn.

Cô "A" một cái, nhanh chóng dựng iPad lại, đồng thời đưa tay bế tiểu bò sữa vừa nhảy lên bàn.

Nhìn thấy mèo con, Viêm Trì nở nụ cười: "Hai ngày nay thế nào?"

Lần thứ hai phát hiện mèo con đi tiểu loạn trên thảm, hai người nhắn tin qua lại với nhau liền quyết định mấy ngày sau Nghê Thường mang nó đi bệnh viện triệt sản.

"Rất tốt. Miệng vết thương đã kết vảy. " Cô ôm lấy tiểu bò sữa, giơ chân nó lên vẫy vẫy như chào hỏi Viêm Trì bên kia.

"Nó ăn uống ngược lại có vẻ rất tốt, anh xem nha, có khi còn béo hơn"
Viêm Trì không có trả lời vấn đề này. Anh thẳng tắp nhìn cô gái đang ôm mèo: "Lão tử không muốn xem mèo, muốn xem em ——"

Anh còn chưa nói xong, Nghê Thường liền dập máy, đúng lúc ngăn lại từ ngữ hổ lang.

Bên tai cô nóng bừng, cô thở ra một hơi dài, lại mím môi.

Phiền chết mất.

Rõ ràng hôm qua mới. . . . . .

Cô mới không cần mỗi lần đều cho anh xem đâu!

Hai bong bóng chat trắng xuất hiện trên WeChat. Viêm Trì đã xuất hiện để dỗ dành vị hôn thê đang tức giận của mình.

Vốn Nghê Thường cũng không giận, nói chuyện một hồi hai người lại dần dần chuyển thành tán tỉnh.

Cả hai hẹn nhau gọi video vào ngày mai, cuối cùng Viêm Trì còn bảo cô đừng lo lắng về vấn đề visa, sau đó mới nói lời chúc ngủ ngon.

Đặt ipad xuống, Nghê Thường với lấy visa đỏ thẫm trên tủ cạnh giường. Cô mở ra, khóe miệng giảo hoạt cong lên.
Nam nhân ngốc.

Visa của cô đã được làm ổn thỏa. Thậm chí hôm nay còn đặt xong cả vé máy bay.

Nghê Thường quyết tâm không nói ra, muốn cho anh một bất ngờ.

Muốn nhìn một chút, nếu cô xuất hiện trước mắt đột ngột như thời điểm này năm trước liệu anh sẽ có phản ứng như thế nào.

Nghê Thường mở tủ đầu giường lấy ra đèn lồng xoay tròn, trong giai điệu đinh đang nhẹ nhàng, cô nghiêng đầu qua cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn mà nhìn ra bên ngoài.

Lại là một năm Giang Nam mưa bụi

Bọn họ cũng vào lúc này năm trước sơ ngộ.

Hiện tại, rốt cục cô cũng được nhìn thấy anh.

**

Giữa tháng mười, Nghê Thường một mình bay đi Thái Lan.

Buriram, Thái Lan, là điểm cuối cùng của trạm thứ ba trong giải đấu. Bắt đầu từ đây, cô sẽ bên anh cho đến khi vòng chung kết diễn ra.

Lần đầu tiên xuất ngoại, chắc chắn Thái Lan là một lựa chọn tốt, không xa, chỉ mất hai tiếng bay. Và bởi vì có nhiều khách du lịch Trung Quốc, hầu hết mọi thứ đều được ghi chú bằng tiếng Trung.
Đến bây giờ, Viêm Trì vẫn không biết gì. Nghê Thường đến đây người đầu tiên cô liên hệ chính là Phương Khôn Đằng.

Phương Khôn Đằng đã đến Nhật Bản một tuần trước, rồi mới từ Nhật Bản đến Thái Lan. Cậu hẹn Nghê Thường ở sân bay rồi đưa cô đến thẳng sân tập.

Trên đường, nhờ Phương Khôn Đằng nói ra cô mới biết, trạng thái của Viêm Trì hai ngày không được tốt lắm.

Lúc đang huấn luyện anh đã bị ngã văng ra khỏi xe. Việc này không phải điều gì ngạc nhiên, nhưng đó là với người khác, còn với Viêm Trì những người sáng suốt đều có thể nhìn ra áp suất xung quanh anh đang thấp đến mức nào.

Đến sân tập, Nghê Thường vừa bước xuống xe, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe đua màu cam đang văng ra từ góc cua.

Có một tiếng động rất lớn, săm lốp xe cọ sát xuống đất tóe ra tia lửa.
Tay đua trong bộ đồ đua màu đen tiếp đất bằng lưng và trượt một quãng đường dài. Ngay sau đó anh đứng dậy một cách nhẹ nhàng dường như không gặp rắc rối nghiêm trọng nào. Sau khi dựng lại chiếc moto bị ngã, người đàn ông cởi mũ bảo hiểm, để lộ đầu tóc ướt đẫm mồ hôi.

Huấn luyện viên ngoại quốc đi tới, đưa chai nước cho anh rồi nói gì đó.

Viêm Trì gật gật đầu, cầm lấy chai nước uống một hơi cạn sạch.

Dưới ánh nắng chói chang ở Đông Nam Á, hầu kết anh trượt lên xuống đặc biệt rõ ràng. Uống nước xong, Viêm Trì không quay lại đường đua để tập luyện mà ngồi bên lề, lấy trong ba lô ra một điếu thuốc và châm lửa.

Dư quang thấy được vạt sườn xám thu hương lục mềm mại phất phơ trong gió, mắt anh nhoáng lên một cái, có chút giật mình chậm rãi quay đầu đi đến.
Đường viền sườn xám dọc đến chân, xẻ tà để lộ chân thon dài trắng nõn. Hướng lên trên, là dáng người yểu điệu thướt tha.

Đoan trang độc nhất vô nhị.

Viêm Trì chăm chú nhìn vào khuôn mặt cô gái từng chút một, nhìn đến đôi mắt hạnh ngập nước long lanh, nhìn đôi lông mày lá liễu, lại nhìn trâm ngọc hoa hồng cài trên búi tóc sau đầu, anh ngẩn người trong chốc lát cũng chưa thể phục hồi tinh thần.

Nghê Thường nở nụ cười, lại bĩu môi trách móc: "Anh lại hút thuốc!"

Viêm Trì theo bản năng đem thuốc dập tắt, đứng dậy.

Anh nhìn thẳng về phía cô, như thể vẫn không tin: "Tại sao em lại ở đây?"

Nghê Thường chậm rãi chớp mắt: "Em nhớ anh."

Cô giơ tay đặt lên lớp áo bảo vệ cứng cáp trên ngực anh, vỗ về: "Phản ứng của anh là sao đấy, anh không muốn em đến hửm?"

Viêm Trì lắc đầu, ý cười theo từ khóe môi lan tỏa đầy mặt: "Ý anh là sao bây giờ. . . . . em mới đến?"
Anh duỗi tay kéo Nghê Thường vào lòng ôm chặt.

"Anh cũng nhớ bé con."

"Rất nhớ."

**

Cánh cửa gần như bị đá tung.

Ra khỏi thang máy, chân Nghê Thường đã bị anh nắm trong tay, như ôm em bé mà đi một đường thẳng đến cửa phòng.

Hai chân đáp xuống đất còn chưa đứng vững, lưng cô đã bị ép vào ván cửa.

Trước mặt, nụ hôn rực lửa của Viêm Trì rơi xuống như mưa.

Nghê Thường bị hôn đến thở không nổi, đứng cũng đứng không vững, thậm chí còn không thể mở mắt, nhưng cánh tay lại nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, cố gắng đáp lại nỗi nhớ nhung.

—— không có gì so được khi vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thân thể dây dưa càng có thể biểu đạt nỗi nhớ.

Bọn họ rốt cục lại ở cùng một chỗ.

Kỵ sĩ của cô, lò lửa của cô, người cô yêu thương đang thực sự ôm và hôn cô, ngay lúc này—— hai người cũng ngày nhớ đêm mong giống nhau.
Bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tố nam tính áp đảo bao bọc, bị nhiệt độ và hơi thở hừng hực cuốn lấy, cảm giác được anh ôm chặt, tất cả đều làm cho cảm giác thỏa mãn trong lòng Nghê Thường không ngừng bành trướng, quả thực sắp tràn ra đến. . . . . .

"Anh còn nói em không ăn cơm tử tế. . . . . ." Hô hấp tìm được khe hở, cô mồm miệng không rõ mà lên án.

Hiện tại, cô đang ôm eo anh so sánh với cảm giác trong trí nhớ, bất mãn nhếch môi: "Anh gầy rồi!"

Loại săn sóc trách móc vô cùng thân thiết như cô vợ nhỏ này không khỏi làm cho Viêm Trì loạn thần.

"Cái này gọi là săn chắc." Anh khẽ nhếch môi, cắn vành tai cô, "Không phải cơ thể của ca ca càng mạnh mẽ hơn sao?"

Không đợi Nghê Thường trả lời, sườn xám thu hương lục đã phát ra tiếng sột soạt nhỏ.

Viêm Trì cũng có phương pháp cởi sườn xám độc nhất vô nhị của chính mình.
Cô tựa vào ván cửa, hàm răng cắn chặt môi dưới để kìm nén âm thanh phát ra, lông mày khẽ cau lại.

Nửa năm hơn, cô cũng cần một chút thời gian để thích ứng.

"Còn nói anh, " Viêm Trì khàn giọng, đến lượt anh lên án cô, "Cái này đều nhỏ lại. . . . . ."

Anh ám muội cười khẽ: "Chờ, lão tử hai ngày này liền cho em lớn hơn——"

Nghê Thường dùng môi mình ngăn chặn miệng anh lại.

Cho anh chút điểm ngon ngọt xong, cô xoay người đi vào phòng tắm bên cạnh.

Cả hai tạm dừng để bắt đầu phần còn lại hoặc đây chỉ là một khúc dạo đầu bình tĩnh để khai mạc một bữa 'thịnh yến'.

So với Thành Đô, thời tiết ở Thái Lan thực sự có phần khắc nghiệt hơn. Không có gì ngoài mồ hôi. Bên cạnh đó, sau bao lâu không gặp nhau, trước tiên cũng nên tắm sạch bụi trên máy bay và đường đua.
Nghê Thường từ trong vali lấy ra váy ngủ, đi tắm rửa, vừa thay quần áo đã nghe thấy tiếng Viêm Trì bên ngoài đang mắng gì đó.

"Làm sao vậy?" Cô đề cao thanh âm hỏi.

Viêm Trì bước vào, đưa cho cô cái hộp nhỏ trong tay, bất lực cau mày: "Kích thước này không đúng."

Cô cúi đầu nhìn nhìn, nhưng không tìm thấy chữ nào liên quan đến kích thước lớn trên hộp.

Cô mím môi muốn cười nhưng lại có chút ngượng ngùng: " Sao anh biết. . . . . ."

Nghê Thường còn chưa dứt lời, Viêm Trì còn cho rằng cô đang khích lệ mình.

Anh bế cô đặt lên bồn rửa mặt, dùng môi hôn lấy dây váy ngủ mỏng manh của cô, đồng thời nhấc điện thoại treo tường lên: "Anh sẽ nhờ quầy lễ tân mang lên cái khác."

Nghê Thường như ở trong mộng mới tỉnh: "Không được!"

Cô thật sự không chấp nhận được người lạ đến đưa. . . . . .
"Anh, anh không có sao?" Nghê Thường nhỏ giọng hỏi, " Không phải bình thường đàn ông ai cũng mang một cái sao. . . . . ."

Viêm Trì nở nụ cười: "Bé con, em bị choáng váng?"

"Em không ở đây anh có nó để làm gì?"

Anh sờ lên mái tóc hơi ướt của cô: "Hiện tại trên người anh có mới gọi là không thích hợp."

Nghê Thường: ". . . . . ." lúc này cô mới phản ứng lại .

Cô bất ngờ mà đến, anh quả thật là kinh hỉ.

Cũng quả thật là . . . . . không có chuẩn bị.

Viêm Trì nâng tay chỉnh lại cổ áo.

"Bây giờ anh đi mua."

Nghê Thường cắn môi không nói lời nào, nhưng một bàn tay nhỏ bé lặng lẽ kéo vạt áo lại không cho anh đi.

Cô vẫn nhớ đêm đó Viêm Trì đi từ căn nhà cổ đến cửa hàng tiện lợi đầu ngõ.

Anh nói đó là con đường dài nhất anh từng đi.

Bây giờ nếu anh muốn mua, e rằng sẽ dài vô tận. . . . .
Nghê Thường hai má ửng đỏ xinh đẹp, cụp mắt xuống tính toán trong lòng, sau đó thì thào nói: "Không cần. . . . . ."

Viêm Trì ngẩn ra, nhướng mày: "Thật sao?"

Anh sủng nịnh xoa gáy cô: "Em đã quên chính sự rồi sao?"

"Em biết."  giọng cô như muỗi kêu, hai tay ôm cánh tay cường tráng của anh, "Không sao đâu . . . . ."

Viêm Trì con ngươi đen căng thẳng, rất nhanh lại nháy mắt mấy cái: "Không được."

Anh lý trí đến kinh ngạc, thấp giọng cảnh cáo cô: "Người đàn ông của em có năng lực như vậy, nếu như chỉ cần một phát liền có thì làm sao bây giờ?"

Mặt Nghê Thường đỏ lên tận mang tai.

"Vậy thì em đây liền. . . . . . sinh con cho anh!"

Gân xanh trên thái dương anh phập phồng : "Em——"

Lời nói còn chưa xong, eo Viêm Trì đã bị hai cánh tay mảnh mai ôm lấy. Đôi chân trắng nõn không chạm đất của Nghê Thường đung đưa hai lần, gót chân tròn trịa cọ vào mép quần đen.
Cô tiến đến gần, quấn lấy anh như một con gấu túi, kiều kiều ra tiếng:

"Ca ca. . . . . ."

Cô thật sự rất yêu anh.

Cũng thật sự, muốn anh. . . . . .

Nghê Thường ngẩng đầu, hôn lên yết hầu đang quay cuồng của anh một cái, sau đó đôi môi lại di chuyển đến bên tai anh, lặng yên mà lớn mật nói hai chữ ca ca.

Cô thẹn thùng nhắm mắt, rồi lại nhịn không được dùng khóe mắt trộm quan sát phản ứng của anh.

Hô hấp Viêm Trì dừng lại, thân thể cường tráng căng chặt.

Anh dùng hai tay véo vòng eo thon thả của cô, hung hăng nói: "Lão tử sẽ làm em đến phát khóc!"

. . . . . .

Cho đến khi lý trí đến bên bờ sụp đổ, người đàn ông này vẫn miễn cưỡng không muốn mạo hiểm với cô.

Nghê Thường cũng không biết đây là điều tốt hay xấu đây.

Bây giờ cô mới kinh ngạc: hóa ra môi và nụ hôn cũng có thể biến người ta thành bộ dạng như vậy.
—— lại giống như cô đang rơi vào tay giặc, nước mắt rơi liên tục.

**

Viêm Trì tắm rửa xong đi ra, thấy Nghê Thường vẫn đang bụm mặt vùi mình dưới chăn.

Anh cúi đầu nở nụ cười đi qua tự đánh một cái lên người mình: "Được rồi."

"Anh hầu hạ em một chút, xấu hổ cái gì chứ."

Lòng bàn tay cô vẫn che đi khuôn mặt nóng rực, chỉ lộ ra một đôi mắt ửng hồng, giọng nói run run "Về sau không cho anh. . . . . ."

"Em chắc chưa?" Viêm Trì ranh mãnh trêu đùa, "Như thế nào anh lại thấy em rất thích thú, vừa rồi đều——"

Trên vai anh hung hăng ăn trúng một cái tát.

". . . . . . Viêm Trì!"

Anh nở nụ cười, bắt được bàn tay nhỏ bé của cô hôn lên một cái, kéo cả người cô vào lồng ngực mình.

Nghê Thường duỗi tay vuốt lại mái tóc rối bù, vòng tay ôm eo rồi thu mình vào lòng anh như một chú mèo con.
Cô hưởng thụ khoảng thời gian này nhất.

Sau khi dây dưa, linh hồn sẽ thanh tỉnh cùng mẫn cảm hơn, chỉ cần lặng lẽ ôm nhau cũng sẽ làm tăng thêm sự mê luyến giữa đôi bên.

Qua không biết bao lâu, Viêm Trì nghiêng đầu hôn lên trán cô, nhẹ nhàng nói: "Bé con, anh phải tiếp tục tập luyện."

Nghê Thường "Ừm" một tiếng, mím môi: "Gần đây anh rất mệt phải không?"

Viêm Trì do dự, gật đầu: "Đúng vậy"

Anh nghiêng đầu chăm chú nhìn cô một lát, cười cười: "May mắn em đã đến rồi."

Trước kia, cứ nghĩ đường đua là nơi giúp anh sạc điện, hiện tại mới biết được, thì ra nơi làm anh yên lòng chính là ở bên cạnh em.

Nghê Thường mâu quang khẽ động, hôn nhẹ lên môi anh.

"Kỵ sĩ của em vất vả rồi."

"Những trận đấu tiếp theo của anh đều sẽ có em bên cạnh!" Cô ôm lấy anh, trao cho anh sự ủng hộ ôn nhu nhất, "Anh phải cố lên, được không?"
Viêm Trì cong môi, ánh mắt sáng ngời: "Tuân mệnh."

Tuân mệnh, công chúa của anh.

Hiện tại, kỵ sĩ vì em mà chiến.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK