• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: riri_1127

Gớt nước mắt🤧|Edit| Chậm rãi động lòng - Cảnh Kỳ Tâm - Chương 45: Ca ca thực thích. . . .🙈

____________________________

Chương 45: Ca ca thực thích. . . .

Nghê Thường bị Viêm Trì ôm vào trong ngực, mím môi im miệng không đáp lời.

Anh quả thật. . . . . . còn ấm áp hơn so với hệ thống sưởi.

Cơ thể của anh giống như lò lửa, khiến người ta cảm thấy ấm áp. Vòng tay làm gối dưới đầu vừa chắc chắn vừa có cảm giác an toàn mà cô luôn ao ước.


Lòng bàn tay to ngang eo cô chậm rãi siết chặt, anh đặt lên khóe mắt cô một nụ hôn chúc ngủ ngon không chút du͙ƈ vọиɠ, giọng nói trầm thấp dỗ dành: "Ngủ đi."

Trái tim cùng tay chân Nghê Thường mềm nhũn. Như một con mèo con được an ủi, cô thu mình vào vòng tay  anh một cách vô thức, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh. Đang muốn nhắm mắt, Nghê Thường chợt nhớ ra mình vẫn đang đeo hoa tai. Sợ hoa tai sẽ làm xước cánh tay anh, cô hơi nâng người lên gỡ hoa tai xuống.

Viêm Trì ánh mắt chăm chú nhìn bạn gái đang cởi trang sức.

Đôi hoa tai hình chữ G đã được tháo ra khỏi tai nhỏ của cô, lúc này anh mới phát hiện, hoa tai như vậy đối với cô mà nói có vẻ hơi cồng kềnh.

"Hoa tai này không hợp với sườn xám của em sao?"

Nghê Thường đưa mắt nhìn đôi hoa tai lấp lánh trong lòng bàn tay, lắc đầu: "Không có, thật sự hợp với rất nhiều bộ."


Cô rất ít đeo trang sức, nhưng thỉnh thoảng nếu có thì thường chọn ngọc trai để phối hợp với sườn xám. Nhưng thật sự không thể nói thẳng ra như thế, chỉ cần nghĩ đến cảnh bạn trai đứng ở quầy trang sức chăm chú chọn lựa, cau mày ngẫm đoán sở thích của mình, hoặc rối rắm suy nghĩ không biết chọn cái gì mới hợp với sườn xám. . . . . .

Cô đã thấy mãn nguyện rồi.

Nghê Thường mắt vĩ cong cong, hướng bạn trai mỉm cười: "Em rất thích ~"

Nhận được lời khẳng định, Viêm Trì cười cười không nói gì .

Nghê Thường vươn hai tay lên tai còn lại để gỡ hoa tai, cằm hơi nghiêng, cổ kéo ra một đường cong mảnh mai, xương quai xanh trên vai cũng lõm xuống hơn, giống như hoa cúc một bồi tuyết trắng(?)

Cởi xong, cô nghiêng người đặt hoa tai lên đầu giường bên kia, chất liệu mỏng manh của áo ngủ lụa theo động tác bị kéo căng ra, in hằn hai đường xương bướm tinh xảo trên lưng.


Xong xuôi, Nghê Thường một lần nữa ôm lấy 'lò lửa' của mình. Gối đầu lên tay anh, một tay theo thói quen đem tóc ở sau đầu toàn bộ vuốt để ra một bên trước ngực.

Một mái tóc đen bóng mượt như thác đổ xuống, rải rác trên khăn trải giường màu trắng, cũng che gần hết cánh tay anh.

Nhè nhẹ từng đợt từng đợt xôn xao, xúc cảm tê dại.

Đầu ngón tay của Viêm Trì cong lên một tấc như đang căng thẳng. Yết hầu khẽ động cùng đôi mắt đang lặng lẽ tối sầm lại.

Cho tới bây giờ, anh mới hiểu rõ điểm yếu của mình là đâu. . . .

Sự bình tĩnh, kiềm chế và sức chịu đựng đều bị choáng ngợp, không chịu nổi một kích. Chỉ cần mấy sợi tóc của bé con liền dễ dàng châm ngòi cho đám cháy. . . . . .

Cố tình lúc này, người châm lửa còn chẳng biết gì, lại chuyển động trong vòng tay anh, cơ thể thơm tho mềm mại khuấy động dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn.
Nghê Thường còn chưa ngủ, lông mi dài rũ xuống, mí mắt chớp chớp.

Viêm Trì liếm môi dưới, tiếng nói trầm ách ra mệnh lệnh: "Mau ngủ đi."

—— nếu bây giờ không ngủ, anh có thể thật sự sẽ bắt cô thức luôn!

Nghê Thường mếu máo, ủy khuất hề hề: "Ngủ không được mà . . . . ."

"Bụng em có chút no . . . . . ." Cô dụi bụng dưới chăn, ngước mắt giận dỗi, "Đều tại anh!"

*sao chị không biết sợ cầm thú chút nào vậy=)))

Sau khi bên nhau, người đàn ông này, vừa muốn đút cho cô ăn, vừa muốn cho cô béo đến mút mùa thu hay sao đấy.

Viêm Trì trầm mặc nhìn cô sau đó chậm rãi nói: "Anh không ngủ được. Cũng đều trách em."

Nghê Thường ngước khuôn mặt nhỏ nhắn với ánh mắt vô tội lên nhìn bạn trai.

Yết hầu căng phồng của anh đột nhiên trượt xuống nặng nề trước mắt cô.

"Anh đói."
"Anh ăn chưa no sao?"

Chắc vậy rồi, hôm nay anh ấy đi công tác bận rộn như vậy, sau đó vừa xuống máy bay lại lái moto vượt tuyết trở về gặp cô, phỏng chừng cũng chưa ăn cơm tối đàng hoàng.

Vừa rồi mua cho cô thịt sườn, anh cũng chỉ ăn một miếng. . . . . .

"Vậy em xuống bếp lấy chút gì cho anh ăn nhé." Nghê Thường chống tay lên ngực anh định ngồi dậy, "Trong nhà còn cơm ——"

Cô còn chưa ra khỏi ổ chăn, eo đã bị cường thế ôm chặt.

Cằm Nghê Thường gác lên bả vai rắn chắc của anh, cô giật mình ngước lên bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Viêm Trì.

Không biết có phải phòng ngủ ánh sáng ảm đạm hay không, mà cô cảm thấy đôi mắt anh đang tối đen chưa từng có.

Giọng nói anh trầm xuống, lộ ra khàn khàn: "Anh muốn ăn cái gì em không biết sao?"

Lòng bàn tay to quanh eo cô vẫn đang nắm chặt không nhẹ cũng không nặng, có sức mạnh mơ hồ cùng hơi ấm thiêu đốt.
Nghê Thường thắt lưng cứng đờ, mặt đỏ bừng bừng

Cô cụp mắt xuống, nhỏ giọng cắn chặt môi: " Đã nói là không bắt nạt người ta rồi mà. . . . . ."

Viêm Trì cúi đầu "Ừm" một tiếng: "Không bắt nạt."

Cánh tay đang gối đầu cô hơi cong lại, đầu ngón tay chạm đến cổ áo ngủ tơ lụa, càn rỡ muốn kéo xuống, lại khắc chế tạm dừng.

Môi anh gần kề với vành tai đỏ hồng của cô.

"Bây giờ anh muốn xử lý cảm giác đói bụng được không?"

Nghê Thường hô hấp cùng tim ngưng trệ.

Môi cô giật giật, nhưng lưỡi khô khốc không phát ra nổi âm thanh nào, chỉ ngập ngừng, từ từ nhắm mắt lại, run rẩy. . . . . .

Là ngầm đồng ý, cũng là lời mời thầm lặng.

Viêm Trì ánh mắt kịch liệt chớp động, đáy mắt sắc bén. Anh ôm lấy hôn lên trán cô dịu dàng, là cái hôn cảm kích và đầy yêu thương.  *ranh ma👀
Nghê Thường rũ mi, giờ phút này căn bản không dám nhìn vào mắt anh.

Sau thắt lưng, chiếc nơ bướm cột chỉn chu đã được cởi bỏ, tiếng sột soạt vang lên, chiếc váy ngủ bằng lụa đã được giải thoát, nằm tùy tiện trên sàn nhà.

Trán Nghê Thường đang áp lên ngực anh, mái tóc đen trải lên đó. Mặt cô càng đỏ hơn, vùi đầu xuống dưới.

Đợi đến khi dây áσ ɭóŧ mỏng manh không tiếng động rơi xuống, cô càng không thể ngừng run rẩy, mười đầu ngón tay bấu chặt vào cánh tay rắn chắc của anh.

Vô lực cản lại, liền đơn giản nhắm mắt, cắn chặt môi.

Không nhìn, không nói, cảm quan lại càng bị phóng đại hơn.

Không khí trong phòng vừa thắt lại vừa nóng lên, dây thần kinh của Nghê Thường càng lúc càng mẫn cảm, giống như bánh răng, sắp vỡ vụn đến nơi. . . . . .

Qua không biết bao lâu, Viêm Trì mới cúi đầu ra tiếng: "Bé con."
Hơi thở của anh có chút bất ổn, giọng nói êm dịu thường ngày đã hoàn toàn biến mất thay vào đó là thanh âm trầm khàn.

"Em rất mềm."

Yết hầu anh quay cuồng, cúi đầu hôn lên vành tai cô:

"Ca ca thực thích. . . . . ."

Thích, đâu chỉ thích thôi.

Phải gọi là yêu không muốn buông tay.

Đầu Nghê Thường vẫn cúi xuống, hai hàng mi dày ướŧ áŧ như cánh bướm mỏng manh, run rẩy không ngừng.

"Đau. . . . . ."

Viêm Trì cười khẽ: "Hôn môi cũng kêu đau, bây giờ cũng kêu đau ——"

Anh cố ý nhéo cô một cái: "Yếu ớt!"

Nghê Thường co người lại một cách đáng thương, giọng nói mềm mại: "Anh, anh trên tay có vết chai. . . . . ."

Viêm Trì mi tâm giật giật, đưa tay lên nhìn thử.

Đôi tay này đã quen với việc bóp tay ga dường như quên mất chúng thô ráp như thế nào.

Mà bé con của anh lại mềm như vậy. . . . . .

Viêm Trì nở nụ cười chậm rãi liếm môi dưới.
"Anh biết rồi."

"Vậy dùng miệng nhé!"

Nói xong liền cúi đầu xuống.

". . . . . . ! !"

Nghê Thường trong đầu oanh ra một tiếng, hoàn toàn chập mạch.

Không thể nghĩ gì, chỉ có thể cảm nhận.

Đầu tóc cực ngắn của anh đang nóng và ẩm ướt, mấy sợi tóc cứng như lá thông như đang châm chích. Cằm còn có râu lún phún lại càng thô ráp châm chích da thịt. . . . . .

Cẩu nam nhân, lại lừa cô!

Nhưng mà cái này thì cũng chưa tính là bắt nạt. . . . . .

Nhưng không bao lâu, Nghê Thường phát hiện chính mình lại sai lầm rồi —— không, anh không phải cẩu.

Mà là sói.

Là con sói tham lam và hung dữ, xảo quyệt để giăng bẫy và vội vàng xao động tiến công.

Cũng giống như một con dã thú mới sinh, cuồn cuộn không ngừng mà khát cầu được cho 'ăn'.

Mà cô giờ đây thực sự lại có được một sự thỏa mãn kỳ lạ, đáng xấu hổ và vui sướng từ sự kiếm ăn gần như săn mồi này. . . . . .
Gió và tuyết ngoài cửa sổ vẫn hoành hành, nhưng thế giới của họ xuân ý rã rời.

—— Không có nơi nào ấm áp hơn vòng tay của người yêu.

Đêm nay tuyết rơi dày đặc.

Đêm sâu. . . .

Tình càng đậm. . . .

_____________________________

*truyện này up trên Tấn Giang nên chắc phải tiết chế hiuhiu

Sau bộ này tui sẽ up liền bộ mới nam9 "dã thú" nha, chắc sẽ tơi bời hơn=)))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK