• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: riri_1127

Chương 25: Ngủ ngon

Giang Ngư buổi tối kết thúc công việc, mới từ nhà cổ đi ra, liền đụng phải Viêm Trì đưa Nghê Thường về nhà.

Cô lập tức cả nhà cũng không trở về, lại cùng Nghê Thường quay vào nhà cổ.

Đợi cho bà nội trở về phòng, Giang Ngư mới nắm cổ tay Nghê Thường, kiềm chế không được kích động: "Các ngươi đây là. . . . . . thương lượng? !"

Nghê Thường tay lấy bánh ngọt bị bắt dừng lại.

Cô nâng mắt nhìn thấy khuôn mặt hớn hở hóng chuyện của bạn thân, bất đắc dĩ cười khẽ: "Không có."

Giang Ngư hồ nghi nhìn hai giây: ". . . . . . Tớ không tin."

Mới vừa rồi cô đều thấy !

Nghê Thường thu mình lại trong chiếc áo khoác của người đàn ông, trông khuôn mặt nhỏ nhắn, chân gầy hơn, cả người trông cũng nhỏ bé hơn.

Tay đua cao lớn khôi ngô đứng bên cạnh Nghê Thường, trông cô càng giống vợ nhỏ điềm đạm đáng yêu. Bọn họ sóng vai cùng nhau đi, không nắm tay cũng không nói chuyện, nhưng hai người trong lúc đó cái bầu không khí thật có cảm giác. . . . . .

Cảm giác như dây tơ hồng quấn quanh nha.

Không nói chuyện mà đã như vậy rồi, nếu thực sự nói chuyện với nhau không biết còn ngọt ngấy thành cái dạng gì . . . . .

"Thật sự." Nghê Thường nói, cô lấy hai miếng bánh ngọt cùng hai ly nước lựu đặt lên bàn.

Mẹ Viêm Trì tặng cô một hộp điểm tâm ngọt nhìn không lớn, nhưng bên trong tương đối phong phú. Trừ bỏ bánh ngọt, còn có một số bánh trứng, cũng như bánh quy tự làm với nhiều hương vị khác nhau.

"Cái gì mà gặp cha mẹ!" Nghê Thường giận dỗi liếc mắt nhìn Giang Ngư, lại dừng, "Bất quá, gia đình bọn họ cũng khá lắm".

Cô nở nụ cười: "Cả gia người ta nói nói giỡn cười thực náo nhiệt, không khí tốt lắm."

Giang Ngư nâng cằm nhìn Nghê Thường: "Xem ra, cậu là nghĩ muốn gia nhập cái nhà kia ha ."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường cầm lấy nĩa nhỏ chọc một miếng bánh đưa vào miệng ăn, thật ngon. Cô hai má nhai nhai, nhưng không nói gì.

Giang Ngư nhướng mi: " Quả nhiên."

"Người đàn ông như Viêm Trì, hẳn là không có cô gái nào kháng cự được."

Bộ dạng soái, gia thế tốt, chính mình lại là tay đua, còn có danh khí. . . . . . Cùng đàn ông như vậy yêu đương, có thể được ngàn người hâm mộ.

Thực có thể thỏa mãn tâm tư hư vinh nho nhỏ của các cô nương.

Hơn nữa, bản thân anh ta cũng rất hay trêu ghẹo.

Giang Ngư nghe Nghê Thường nói qua mấy chi tiết, liền nhận thức người đàn ông này. . . . . .

Thực mẹ nó thâm sâu.

Giang Ngư mím môi, do dự mở miệng nói: "Tớ không phải hắt nước lạnh lên cậu. . . . . ."

Nghê Thường buông dĩa ăn nhìn cô: "Đến, mau hắt tỉnh tớ."

Giang Ngư nở nụ cười. Cô nghiêng đầu tìm từ ngữ một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói: "Dù sao tớ cũng không tin, lãng tử thật sự quay đầu hồi tâm chuyển ý. . . . . ."

Như vậy một câu, Nghê Thường liền hiểu được ý tứ .

Những bông hoa thu hải đường trên đầu đang rơi xuống, một cánh hoa đỏ xoay tròn rơi vào cốc nước ép lựu trên tay. Mặt nước phẳng lặng khẽ động lên, xuất hiện những vết sóng nhỏ rất mịn.

Giang Ngư giọng nói hơi chút trêu đùa: "Cậu còn nhớ rõ chúng ta ở cao nguyên lúc trước thấy được, mấy tay đua kia cùng đám nữ nhân thế nào rồi chứ?"

"Các cô ta chắc cũng biết được, khó có thể yêu đương thật lòng nhưng cùng Viêm Trì cái loại đại soái ca ở cùng một chỗ thì dù có chia tay thì cũng coi như kiếm được . . . . . ."

Cô hơi dừng ngước mắt nhìn Nghê Thường: "Nhưng cậu không giống các cô ta, cậu cũng không có tiêu sái như vậy."

"Tuy nói hai người ở một nơi thật xứng đôi vừa lứa, nhưng tớ cảm giác . . . . . . Cậu giữ không được nam nhân như vậy."

Nghê Thường rũ mắt nhìn cánh hoa trong cốc, lông mi khẽ động.

Cô không biết rằng mình không thể nắm giữ được một người đàn ông như vậy.

Đại khái là cùng lão nhân cùng một chỗ sống đã lâu, đối với tình yêu cùng hôn nhân, cô tựa hồ không có cảm giác khát khao tình yêu lãng mạn phấn hồng cho lắm.

—— Có lẽ khi không còn trẻ nữa, cô sẽ kết hôn với một người đàn ông thích hợp. Bên kia nhẹ nhàng lễ phép, hiểu biết có lễ, không nói tình cảm thế nào, nhưng hai người có thể coi trọng nhau, tương kính như tân.

Hiện tại, Viêm Trì xuất hiện . . . . . .

"Tớ cũng không phải bởi vì gia thế, chức nghiệp, còn có danh khí, mới. . . . . ." Nghê Thường nhẹ giọng mở miệng, thanh âm như nước trong đêm đôi mắt nâu ẩm ướt và sáng ngời.

"Tớ cũng không có nghĩ tới, phải theo anh ấy "Kiếm"  cái gì."

Anh là người đàn ông đầu tiên dứt khoát thổ lộ tình cảm với cô.

Vừa trắng trợn, vừa cường thế.

Có đôi khi cô cũng sẽ hoài nghi, có phải hay không bởi vì anh không có thực coi trọng phần tình cảm này, cô cũng chẳng khác gì những mối tình đã qua của anh nên anh mới có thể thổ lộ mà không chút đắn đo. . . . . .

Nhưng hôm nay một khắc kia bị anh ôm vào trong lồng ngực, cô giống như thật sự cảm nhận được anh thật lòng kiên định thích mình.

Khi anh ôn nhu gọi mình là "bé con" , lần đầu cô cảm giác được bảo vệ và sủng ái vô điều kiện. *ủa có hả ta, hai người có nhiều chuyện mà người đọc cũng không biết lun =)))

Phần dung túng cùng cảm giác an toàn này, ở thái gia gia cùng bà nội cô cũng chưa từng cảm thụ như thế. . . . . .

"Tớ biết cậu xem trọng cái gì." Giang Ngư nói với Nghê Thường, "Nhưng chính là có cảm giác này, tớ mới lo lắng."

Cô nhíu mày, ánh mắt nhìn Nghê Thường biểu lộ đau buồn âm thầm: "Tớ cũng không muốn nhìn cậu thương tâm. . . . . ."

"Tớ hiểu được." Nghê Thường còn thật sự gật đầu, với Giang Ngư, cũng là với chính mình nói, "Tớ sẽ bảo vệ tốt bản thân."

Giang Ngư bĩu môi: "Ít nhất, không thể dễ dàng đáp ứng với anh ta! Bằng không cũng quá tiện nghi rồi!"

"Ai biết có thể hay không theo đuổi tới tay rồi sẽ không quý trọng nữa! Dù sao không chiếm được, mới là tốt nhất."

**

Thời gian vẫn tiếp tục trôi, rất nhanh đã đến tháng mười.

Bộ phim 《 mật thám hoa hồng 》mà Nghê Thường phải bay đi cao nguyên để thiết kế sườn xám kia, đột nhiên phát sóng .

《 Mật thám hoa hồng 》 chưa kết thúc phần một, theo lý mà nói sẽ không phát sớm như vậy, nhưng nhân vật nam chính của bộ phim dự kiến ​​ban đầu đã dính phải một vụ bê bối gây sốc, đoàn phim suốt đêm chuẩn bị, tuyên truyền hay gì đó còn không kịp, lập tức phát sóng để cứu vãn tình hình.

Không có tuyên truyền, đề tài còn không có,《 Mật thám hoa hồng 》 cơ bản không ai xem trọng, chỉ có nhà tư bản mua mấy nhiệt sưu. Nhưng không nghĩ tới sau khi chiếu sáu tập, mức độ phổ biến bỗng tăng vọt. Số bài đăng thảo luận ngợp trời, cơ bản đều nhắc tới: nữ chủ Hạ Dao thủ vai Hoắc Trân Châu.

Cùng với sườn xám của Hoắc Trân Châu.

Nhấp vào xem, hầu như tất cả mọi người đều xuýt xoa:

【 ta tuyên bố: Hạ Dao mặc sườn xám chính là nhân gian phú quý hoa! 】

【 Hạ Dao rốt cục tìm được phong cách rồi! Hoắc Trân Châu trở mình hoàn mỹ a a a! 】

【 Nhớ lầm sao? Ta như thế nào nhớ dáng người Hạ Dao không ổn lắm, mặc sườn xám cư nhiên lại đẹp như vậy? ? 】

【 Có người từng nói với tôi rằng sườn xám giống như ngọc bích. Không có trang phục nào giống sườn xám, dù cao, lùn, mập hay ốm, sườn xám truyền thống đều có thể cho phép mọi người thể hiện bản thân theo phong cách khác nhau. Không cần theo đuổi dáng người "Hoàn mỹ", tôi yêu Hoắc Trân Châu, cũng yêu thích mỗi phân da thịt trên người mình.】

Người qua đường đều tán thưởng cô ấy truyền bá thông điệp rất tích cực và có ý nghĩa.

Đồng thời, sườn xám truyền thống cũng được mọi người điên cuồng tìm kiếm.

Giang Ngư cao hứng, buổi tối gọi điện thoại cho Nghê Thường, hỏi cô muốn hay không nhân cơ hội lập một cái tài khoản Weibo hay Douyin. Nghê Thường nghĩ nghĩ, cảm thấy này thật đúng là một cơ hội tốt —— không phải vì tuyên truyền, mà là có thể thật sự phổ biến về bình tài sườn xám truyền thống phục sức.

Nghê Thường trước đây không dùng Douyin, sau khi tải về đã lướt qua một lúc và thấy nó khá thú vị. Sau khi đăng ký tài khoản, hệ thống đề xuất "những người bạn có thể biết" cho cô, vừa định bấm tắt lại chợt thoáng thấy một ảnh đại diện.

—— Giống như WeChat của anh, đó là hình đại diện với bộ đồ đua màu đỏ và trắng.

Nghê Thường có chút hứng thú nhấn vào

Lại kinh ngạc ra tiếng.

Viêm Trì tổng cộng chỉ đăng hai video, vậy mà có tận 500.000 lượt follows, số lượt thả tim lên đến hơn 1.000.000!

Đua moto không phải là môn thể thao không được ưa chuộng sao? Chẳng phải trong khoảng thời gian này anh ấy không có thi đấu sao? Tại sao mức độ nổi tiếng lại cao như vậy?

Nghê Thường tò mò bấm xem video có nhiều lượt thích nhất.

Chính là video Viêm Trì tản mạn nâng tay, đặt hai ngón tay lên mũ bảo hiểm đối với màn ảnh làm một cái kỵ sĩ lễ.

Nghê Thường: ". . . . . . . . . . . ."

Chỉ thế này?

A Thế này? ?

Liền hơn 1.000.000 thả tim? ?

Nghê Thường nhấp vào khu vực bình luận bên dưới, chỉ toàn là "Ahhhh".

Cô cau mặt càng sâu sau khi lướt thêm một lúc nữa...

【 a a a a lão công! ! ! 】

【 ca ca, đừng cưỡi moto cưỡi em đi ~】

【 trì thần, làm sao vậy? Ahh không, đường đột quá [ xấu hổ ][ xấu hổ ]】

Nghê Thường: ". . . . . . . . . . . ."

Nghê Thường chọc thật mạnh vào màn hình khu bình luận.

Video của anh sẽ tự động phát lại. Một giây cuối cùng sau khi xem xong kỵ sĩ lễ của anh, cô "Hừ" ra một tiếng.

Đáng ghét, quên luôn đi ! !

Nghê Thường tắt di động.

Trên màn hình tối đen, cô nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhăn nhó đầy oán hận. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt suy sụp của mình một lúc, cô mở WeChat một lần nữa.

Mấy ngày nay Viêm Trì cũng không ở Thành Đô mà cùng Phương Khôn Đằng vài người đi tham gia hội đua xe gì đó. Bọn họ mấy ngày này cũng chưa gặp mặt, phỏng chừng lịch trình anh bận rộn, tần suất nhắn tin với cô cũng thấp hơn. Bất quá mỗi đêm đều gửi cho cô một chùm ảnh, đại khái là ảnh chụp moto. Cách màn hình, Nghê Thường giống như có thể nghe thấy tiếng động cơ đinh tai nhức óc.

Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp đồ ăn nhẹ buổi tối mà Viêm Trì đã gửi cho cô hai giờ trước trong vài giây, sau đó ngập ngừng gõ vài chữ.

Nghê Thường vũ y: 【《 chú ý an toàn》[ mỉm cười ]】

Qua một hồi lâu, anh mới trả lời bằng một chuỗi dấu chấm lửng.

YC: 【 Anh không chú ý đến khu bình luận đâu mà】

Nghê Thường: ". . . . . . A."

YC: 【 nguyên lai không phải tới quan tâm anh mà là đến tính sổ nha】

YC: 【 chậc, bé con ăn giấm chua 】

Nghê Thường: ". . . . . ."

Tự hào lắm đấy nhỉ ? !

Nghê Thường gửi hai lời chào tạm biệt, phớt lờ anh.

Viêm Trì cũng không có gửi tin nhắn đến nữa.

Cô nằm lại giường cầm điện thoại, mở mắt nhìn trần nhà một lúc rồi lại bật Douyin lên.

Một lần nữa nhấn xem tài khoản của anh, Nghê Thường sửng sốt.

Nhấp vào đoạn video ngắn mà Viêm Trì vừa đăng tải, hơi thở của cô đột ngột ngừng lại.

Nhìn kĩ ảnh chụp —— là sườn xám 'vụ mai lam' dài tay cô mặc lúc trước!

Ảnh chụp đã được cắt xén, không thấy khuôn mặt Nghê Thường, chỉ lộ ra một nửa chiếc cằm thon thả. Vòng ngọc trên cổ tay mảnh mai thật bắt mắt.

Viêm Trì ghi caption:

【nighty night, zz】

Nghê Thường nhìn chằm chằm dòng chữ này hồi lâu, rõ ràng nghe thấy tiếng tim đập đột ngột của mình được khuếch đại.

nighty night, zz

—— ngủ ngon, bé con.

Khóe miệng một chút một chút cong lên, Nghê Thường cũng chưa ý thức được chính mình đang hướng về phía màn hình di động cười có bao nhiêu ngọt ngào.

Mở khu bình luận phía dưới, cô không tự chủ có chút khẩn trương.

Khu bình luận tất cả đều là một đống "? ? ?"

Còn có người hỏi Trì thần có phải hay không bị hack tài khoản.

Càng ngày càng nhiều người bắt đầu đoán: 【 ĐM! Sẽ không là bạn gái đi! 】

【 oa! Sườn xám mỹ nữ! 】

【zz là cái gì ý tứ? Tên viết tắt? ? 】

【 phỏng chừng chính là bạn gái huhu, nighty night chúc ngủ ngon thật là ám muội 】

【! ! Ta mới vừa yêu liền thất tình ô ô ô 】

. . . . . .

Hai giờ sau, Viêm Trì bị một đống tin tức, bài đăng trên mạng ầm ĩ bủa vây ....

Với tiêu đề:

【 Hạ Dao phim mới nhân khí tăng vọt, thần xe Viêm Trì cũng cách khoảng không hướng nữ thần sườn xám Hoắc Trân Châu thổ lộ chúc ngủ ngon! 】

*gòi xong tới là tới công chiện luôn haha

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK