• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: riri_1127

Chương 40: Tha cho em được không...

-- anh hôn lên môi cô.

Nhẹ nhàng, ôn nhu, có chút giống như một cái hôn vô hình.

Anh trao một cái hôn đúng chuẩn.

Cũng hàng phục lòng cô.

Có một khoảnh khắc im lặng diễn ra chung quanh, nhưng ngay sau đó là những tiếng hò reo và tiếng huýt sáo chói tai.

Thanh âm so với trận đấu vừa rồi còn vang dội hơn, trực tiếp tạo ra một cơn bão phấn khích.

Nghê Thường người ở giữa tâm bão, toàn thân run rẩy.

Trái tim cô không chịu được chấn động mạnh như vậy, cảm giác như sắp nổ tung . . . . . .

Viêm Trì cười khẽ, nâng tay khẽ ôm bạn gái một chút, ở bên tai cô nhẹ giọng: "Chờ anh."

Trong tay bị anh nhét đồ trang trí pikachu vào, Nghê Thường đại não trống rỗng, tỉnh tỉnh mơ mơ đi theo nhân viên công tác.

Nhân viên công tác đưa cô ra khỏi đường đua, đi vào một gian phòng trống. *dẫn vô phòng là tui nghi lắm, chắc nên tặng Trì ca câu "một ngụm không đủ" =))))

Thoạt nhìn giồng phòng nghỉ khách quý. Phòng không tính là lớn, nhưng nhưng cơ sở vật chất rất đầy đủ, ngoài màn hình lớn đang chiếu trận đấu, trên bàn còn có đồ uống và đồ ăn nhẹ.

Nghê Thường nhìn lên máy điều hòa đang phả hơi nóng, đưa tay lên cởi cúc áo khoác phía trước.

Cúi đầu cô mới thấy đầu ngón tay mình còn đang không khống chế được mà run rẩy.

Tim cũng vẫn đập loạn như cũ.

Trên màn hình, kỵ sĩ trong bộ đồ trắng đỏ đang ở chặng nước rút cuối cùng.

Khoảnh khắc chiến thắng lẫy lừng này được camera phóng đại và quay chậm, xem lại vẫn khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.

Nghê Thường trong lòng một lần nữa tràn ngập niềm vui và tự hào.

Còn có một ít ẩn ẩn hư vinh nho nhỏ.

Hôm nay lần đầu tiên ở tại hiện trường thấy Viêm Trì thi đấu, cô giống như mới chính thức hiểu được, anh rốt cuộc là ai.

Anh là kỵ sĩ chinh chiến anh hùng.

Là người làm cho mọi người phất cờ hò reo như một quốc vương.

Và cũng là bạn trai của cô.

Người đàn ông là tâm điểm của vạn người này vừa mới hướng mọi người trong cả trường đua tuyên bố, anh đã thuộc về cô.

Chỉ thuộc về mình cô. . . . . .

Vừa cởϊ áσ khoác ngoài, đặt nó lên tay vịn của ghế sofa, cánh cửa phòng chờ đã được đẩy ra.

Người đàn ông bước vào trong bộ đồ đua, một tay cầm chiếc cúp vàng.

Nghê Thường "Oa" ra một tiếng, bước nhanh đến: "Đây là cúp quán quân sao?"

Anh "ừm", sau đó đem cúp đưa tới trước mặt cô: "Trước lấy lại đây cho em xem, chốc nữa anh còn một cuộc phỏng vấn nhận giải thưởng"

Chiếc cúp này cao gần bằng cánh tay anh, toàn thân màu vàng kim, nhìn thoáng qua đã thấy rất nặng.

Nghê Thường không cầm lấy, chỉ đưa tay lên chạm vào ngôi sao được khảm trên đó.

Cô ngước lên đột nhiên bắt gặp ánh mắt rực lửa của anh, Nghê Thường hơi giật mình.

Ánh mắt này, sao cảm giác lại có chút giống. . . . . .

Một con chó lớn đang "mong khen ngợi"? ?

Trách không được.

Còn chưa có trao giải, trước hết đã đem cúp lấy lại đây để cô xem. . . . . .

Nghê Thường mím môi đè ép khóe miệng cong cong, sau đó đưa mắt lên cùng Viêm Trì nói: "Chúc mừng anh!"

Cô nắm lấy tay còn lại của anh lắc lắc, đôi mắt màu trà sáng ngời như trăng.

"Bạn trai em thật lợi hại ~"

Môi Viêm Trì lập tức cong lên, hiển nhiên đó là điều mà anh đang chờ đợi.

Với sự khẳng định và ngưỡng mộ của bạn gái, ngôi vị quán quân của anh coi như đã trọn vẹn.

Đem cúp để tới một bên, Viêm Trì hai tay đều rảnh rang, vòng qua eo mềm mại của bạn gái.

Cô cởϊ áσ khoác ngoài, để lộ một chiếc sườn xám nhung dài màu xanh ngọc.

Lớp nhung hơi lấp lánh, quấn lấy dáng người yêu kiều của cô như một nàng tiên cá.

Chất vải mềm mại đến mức làm cho người ta kìm lòng không được muốn vô cùng thân thiết chạm vào.

Viêm Trì vuốt ve lớp nhung tơ nhẵn nhụi nơi eo lưng, cánh tay buộc chặt, đem Nghê Thường ôm vào trong ngực giam giữ.

"Về sau phải xem trận đấu của anh." Anh áp trán mình vào trán cô khẽ thì thầm, "Bạn trai tiếp tục lấy giải quán quân cho em chịu không?"

"Được~" Nghê Thường ôn nhu trả lời, hai cánh tay mảnh khảnh cũng nâng lên ôm anh.

Cô mới vừa đặt tay lên, Viêm Trì đột nhiên "a" ra tiếng.

Nụ cười trên mặt Nghê Thường ngưng trệ, bàn tay nhỏ bé của cũng ngưng lại trên không trung.

"Anh bị thương?"

Viêm Trì lắc đầu, thản nhiên nói: "Hôm qua huấn luyện không cẩn thận."

Trước ánh mắt nghi ngờ và bất an của cô, anh cười nhẹ: "Thật mà."

Nói xong anh buông cô ra đi đến bàn trà, xoay người lấy ra một chai thuốc mỡ, quơ quơ: "Đến giúp anh bôi thuốc." 🤭

Nghê Thường "Ừm", ngay khi định bước tới, cô nghe thấy một tiếng rít rõ ràng.

Viêm Trì kéo khóa kéo bộ quần áo đua xe ra, hai tay với lên kẽ hở, dùng sức hướng hai bên mà kéo.

Thân thể tráng kiện mà rắn chắc theo áo da bó sát người mà xuất hiện, thật là đánh sâu vào thị giác đánh một cách hiệu quả.

Anh mới vừa kết thúc trận đấu, một thân cơ bắp vẫn đang ở tình trạng sung huyết, cơ bắp căng chặt, hai cánh tay trông đặc biệt cường tráng, những đường gân nổi lên từ cẳng tay đến mu bàn tay thể hiện dã tính mười phần.

Xoay người lại, tấm lưng màu lúa mạch của anh còn đang lấm tấm mấy hạt mồ hôi li ti, hormone bốn phía, khí thế bừng bừng. *tay type mấy dòng miêu tả mà thấy run rẩy dùm chị gái=)))

Nghê Thường chớp mắt, lập tức cảm thấy nhiệt độ trong phòng tăng lên.

Má và tai cô nóng bừng.

Bộ đồ đua là một mảnh, Viêm Trì cởi đến thắt lưng thì động tác dừng lại. Anh kéo ghế ra sau ngồi xuống, hai chân dài rộng mở.

Quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng đó, anh nhướng mày: "Lại đây."

Nghê Thường mím môi, đi đến đứng bên cạnh, không dám ngước mắt lên vì nhiệt độ cơ thể của anh.

Cô cầm thuốc mỡ trên bàn lên, nói nhỏ: "Bị thương ở đâu?"

Viêm Trì không hé răng, xoay vai phải cho cô xem.

Bờ vai cường tráng có một vết màu xanh tím, nổi rõ trên làn da.

Vừa thấy liền biết là bị ngã.

Ngày hôm qua huấn luyện, hẳn là đã ngã xe . . . . . .

Nghê Thường mở nắp thuốc mỡ, lấy ra một ít thuốc màu trắng lên đầu ngón tay trước khi bôi lên vết bầm.

Thuốc mỡ từ từ tan chảy, thấm vào vết bầm của anh đầu ngón tay mảnh mai của cô.

Đồng thời thuận thế truyền vào cùng lúc thật nhỏ điện lưu, phảng phất xao động không yên. . . . . .

Nghê Thường trong lòng phập phồng không ngừng, cố gắng giữ cho động tác của mình nhẹ nhàng nhất có thể, giọng nói cũng vậy: "Có đau không?"

Viêm Trì không nói chuyện, ánh mắt ngừng trên bàn tay trắng noãn. Đầu ngón tay mảnh khảnh xoa nhẹ lên vai anh qua lớp kem mỡ, sờ vào mát rượi.

Tâm tình càng thêm ngứa ngáy.

Viêm Trì ánh mắt khẽ nhúc nhích, nhướng mi

Khi Nghê Thường tập trung, ngay cả lông mi đang rũ xuống cũng trở nên mềm mại.

Cánh môi cũng không tự giác khẽ nhếch, làn môi oánh nhuận lại mỏng manh đầy sức hút.

Đây mới là thuốc của anh. . . . .

Viêm Trì yết hầu trầm xuống, khàn khàn một chữ: "Đau."

Anh cười ranh mãnh: "Em thổi thổi cho anh mới được?"

Nghê Thường hung hăng liếc mắt, rút tay lại:

"Còn có chỗ nào bị thương không?"

Viêm Trì nhướng mày, nói: "Còn có chỗ em thích."

Nghê Thường khó hiểu nhíu mi.

Anh nghiền ngẫm cười tinh nghịch, giơ cánh tay lên cho cô thấy.

-- có một vết bầm tím trên cơ bụng dưới bên trái.

"Cái gì . . . . . ." Nghê Thường vành tai nóng lên, nhìn mất tự nhiên, "Em mới không thích đâu."

Viêm Trì nhếch môi, khẽ 'a' : "Vì sao?"

"Là không đủ cứng --" anh nâng tay vỗ vỗ cơ bụng, "Hay là không đủ ấm áp hửm?"

Nghê Thường: ". . . . . ."

Cơ bụng rắn chắc của anh trồi lên rồi hạ xuống theo nhịp thở, ranh giới thành trì cũng đi theo mà buông lỏng căng thẳng.

Cảm giác tựa như đang câu dẫn cô. . . . . .

Tỷ lệ mỡ trong cơ thể anh quá thấp, có những đường gân màu lục lam nhỏ uốn lượn nổi trên tuyến nhân ngư và biến mất ngay trong bộ đồ đua một mảnh. . . . . .

Nghê Thường đỏ mặt liếc mắt một cái, đem thuốc mỡ ném lên đùi anh.

"Anh tự bôi chỗ này đi, cũng không phải làm không được."

Cô có chút ngượng ngùng hạ mắt xuống: "Em ngược lại bôi không được tốt. . . . . ."

Anh đang ngồi, cô đang đứng, không thể chạm vào eo bụng với cánh tay anh.

Viêm Trì nhìn cô một cái, cầm lấy thuốc mỡ trên đùi.

Anh không có bôi thuốc mà bất ngờ nắm lấy cổ tay bạn gái kéo nhẹ.

Nghê Thường cả kinh, cả người đều kéo đến trước người anh.

Thắt lưng của cô bị một cánh tay chế trụ, thuận theo theo lực đạo này mà vững vàng ngồi lên đùi anh.

Một cánh tay khác của Viêm Trì cũng phủ lên trên, ôn hương nhuyễn ngọc tràn đầy.

Môi anh cũng kề sát vào tai cô, lưu manh bật cười: "Thế này là thuốc tốt nhất."

Nghê Thường: "!"

Người đàn ông này cả quần áo cũng chưa mặc lại đâu. . . . . .

Xuyên qua chất liệu vải nhung của sườn xám, Nghê Thường cũng cảm nhận rõ ràng được da thịt anh, cực nóng, mạnh mẽ.

Giống như núi nhỏ phía sau đem cô ôm vào lòng, là cái ôm đầy cảm giác an toàn, cũng là cái ôm áp bách, mười phần giam cầm.

Nghê Thường hé ra khuôn mặt đỏ bừng đến tận cổ.

Cô muốn tránh thoát, nhưng lại không thể động đậy như hơi thở anh phả vào gáy, cuối cùng vặn vẹo vai thẹn thùng phản kháng: " Em không bôi thuốc cho anh nữa đâu. . . . . ."

Viêm Trì buồn cười, một ngụm đáp ứng: "Ừm."

Anh tựa cằm vào vai cô, râu trên cằm lún phún thô ráp cọ cọ hõm vai thanh tú: "Anh đây phải uống thuốc rồi."

Nghê Thường lập tức cảm nhận được hơi nóng đang áp sát vào mặt cô.

Cô hiểu ngay "uống thuốc" nghĩa là gì.

"Viêm Trì --"cô rụt lui cổ, một tay đẩy cánh tay bạn trai ra, "Anh có thể hay không đừng. . . . . ."

Người đàn ông này có chứng khao khát da thịt sao!?

Xem ra mỗi ngày hôn đều không có đủ. . . . . .

Viêm Trì thật sự ngừng lại.

Anh thở phào nhẹ nhõm, có vẻ như bất lực.

"Bé con anh muốn thương lượng với em chuyện này."

Nghê Thường lông mi run lên, nghiêng đầu ý hỏi.

Anh liếm môi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ nhỏ dưới mắt cô.

Khoảng cách gần như vậy, ngay cả lông tơ trong suốt trên mặt cô anh cũng nhìn thấy rõ ràng.

Viêm Trì yết hầu lăn lộn, cúi đầu nói: "Có thể hay không, đừng gọi tên họ anh như vậy?"

Nghê Thường sửng sốt, lập tức hiểu được.

Anh là đang muốn được gọi bằng nick name "bạn trai"

Tựa như anh gọi cô là "Bé con" giống nhau.

Chính là. . . . . .

"Vậy. . . . . . Gọi là gì ?" Nghê Thường có chút ngượng hỏi lại.

Anh cong môi mơ hồ: "Gọi cái gì đó dễ nghe."

Anh nhặt một vài sợi tóc loạn ra từ thái dương cô, tùy tiện xoay chúng giữa mấy ngón tay.

"Gọi cái gì dễ nghe anh sẽ tha cho em, thế nào?"

Nghê Thường mi mắt khẽ động: ". . . . . . Thật sao?"

Viêm Trì chớp mắt, âm thầm xác nhận.

Nghê Thường đưa mắt nhìn bên mặt anh, ánh mắt lấp lánh nhảy lên, e lệ, lại mang theo ẩn ẩn khao khát nếm thử.

Nhìn xuống vài giây, cô gái không biết nghĩ gì, vành tai đỏ bừng.

Cô ngẩng đầu sâu kín nhìn anh, khó khăn nuốt nước bọt.

"Ca ca. . . . . ."

". . . . . . !"

Giọng cô như muỗi kêu, nhưng toàn thân Viêm Trì cứng đờ, hai mắt đen láy nhíu chặt.

Thấy bạn trai không phản ứng, Nghê Thường bỗng chốc cảm thấy bất an, đứng ngồi không yên.

Cô suy nghĩ một chút, mím môi vài cái, lại đổi tên.

"Trì thần. . . . . . Ca ca."

Giọng nói ôn nhu dịu dàng càng nhẹ nhàng hơn, âm cuối còn khẽ run lên vì xấu hổ.

Bàn tay nhỏ bé còn chạm đến đầu ngón tay anh, khẽ khẽ lắc nhẹ: "Tha cho em. . . . . . được không?"

*chắc chị bị làm thịt quá troioii😆

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK