• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi từ đồn cảnh sát trở về nhà, Hình Sở Nhan ăn cơm tắm rửa xong xuôi liền lên giường nghỉ ngơi.

Bà ngoại Nghiêm Nhất Thành có chút không an tâm để Hình Sở Nhan ngủ một mình, sợ nhỡ nửa đêm cô phát sốt hoặc xảy ra phản ứng với vết thương nhưng không có ai bên cạnh sẽ nguy hiểm.

Nhưng bà cũng đã lớn tuổi, leo lên leo xuống cầu thang rất bất tiện. Hơn nữa, đêm ngủ bà còn ngái, lo sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hình Sở Nhan. Vậy nên, nhiệm vụ trông Hình Sở Nhan ngủ giao lại cho Nghiêm Nhất Thành.

Sau khi Hình Sở Nhan lên gác không lâu, Nghiêm Nhất Thành đã ra ngoài mua đồ. Vốn định đợi anh về mới ngủ, nhưng nằm trên giường một lát cô đã ngủ thiếp đi.

Đến khi Hình Sở Nhan giật mình thức giấc, phát hiện đèn ở bàn học phía cuối giường vẫn còn sáng. Cô vừa nghiêng đầu vô tình bắt gặp Nghiêm Nhất Thành mắc võng ở hai đầu cột nhà nằm, vị trí sát bên cửa sổ, chỉ cách giường một sải tay.

Về đêm nhiệt độ xuống thấp, Hình Sở Nhan mới bắt đầu cảm nhận được sự đau nhức tại chỗ bị đánh. Tuy nhiên cô lại không để tâm nhiều, nhẹ nhàng bước xuống giường đến gần nơi Nghiêm Nhất Thành nằm.

Anh nằm trên võng ngược chiều với giường để dễ quan sát, lúc tâm trí đang mơ màng buồn ngủ, đột nhiên anh cảm nhận được hơi người ở khoảng cách gần.

Nghiêm Nhất Thành muốn mở mắt nhưng lại có linh tính kỳ lạ khiến anh lưỡng lự, giữa lúc anh vẫn còn đang chìm trong băn khoăn, bỗng từ phía trên phả xuống mặt anh một hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng.

Trái tim trong lồng ngực của Nghiêm Nhất Thành đập thình thịch vì hồi hộp, giây tiếp theo tấm chăn mỏng đang đắp ngang ngực anh được kéo lên gần cổ.

Hình Sở Nhan nhìn hàng mi hơi run run của Nghiêm Nhất Thành đã sớm đoán được anh đang tỉnh. Nổi máu muốn trêu người, cô khẽ cong môi cười gian, bất ngờ ghé sát bên tai anh thì thầm: "Nhất Thành, cậu là của mình."

Biểu cảm trên mặt Nghiêm Nhất Thành lập tức có phản ứng, từng cơ mặt đồng loạt run lên như đang cố kiềm chế. Thấy được dáng vẻ này của Nghiêm Nhất Thành, Hình Sở Nhan phì cười trong im lặng, không có ý định vạch trần diễn xuất dở tệ của anh.

Vài giây lắng đọng trôi qua, Hình Sở Nhan không đùa nữa, trước khi đứng thẳng người về giường ngủ, cô lần nữa cất tiếng thỏ thẻ bên tai anh: "Cảm ơn cậu đã luôn ở bên mình, nhưng dù cậu không muốn, cậu vẫn phải ở bên mình."

Dứt lời, Hình Sở Nhan bất ngờ đặt lên má của Nghiêm Nhất Thành một nụ hôn, cơ thể anh liền giật nảy lên một cái, điệu bộ cắn răng nhắm chặt mắt khống chế bản thân đều lộ hết ra ngoài.

Hình Sở Nhan buồn cười quay về giường, khi hơi người xa dần, lúc này Nghiêm Nhất Thành mới ti hí lén đưa mắt nhìn trộm. Dõi theo bóng lưng của cô, dưới chăn một tay anh ôm ngực, giờ đây thêm một tay tự bịt miệng để ngăn cảm xúc bùng nổ.

Buổi sáng hôm sau ở dưới nhà, bà ngoại dùng vẻ mặt hoang mang nhìn chằm chằm vào Nghiêm Nhất Thành một hồi lâu. Anh ngồi ở bàn trong phòng khách cười ngốc suốt buổi, ánh mắt anh mơ màng, thi thoảng lại phát ra tiếng cười xấu hổ không có lý do.

“Bị khùng rồi sao?” Bà ngoại bất an lẩm bẩm, chần chừ mãi không nhịn được vẫn buộc phải lên tiếng hỏi: “Thành! Con lo cho Sở Nhan quá nên có phải tinh thần không tốt không?”

Nghiêm Nhất Thành sực tỉnh, tâm hồn đang treo trên mây cũng vội vàng trở về lại với thân xác. Nghe bà hỏi, anh dứt khoát lắc đầu, điềm nhiên đáp: “Con bình thường mà ngoại.”

“Bình thường? Bình thường mà sáng sớm đã ngồi cười như tâm thần thế à?”

“Làm gì có.” Miệng thì phủ nhận nhưng hễ nghĩ tới chuyện tối qua Nghiêm Nhất Thành lại không giấu được nụ cười ngại ngùng, da mặt từ đó cũng ửng hồng lên, bẽn lẽn chối đây đẩy: “Ây da, không biết đâu!”

Bà ngoại: “...”

Qua sáu giờ rưỡi, Nghiêm Nhất Thành cùng Hình Sở Nhan tiếp tục đến trường, học nốt những ngày ôn thi trước khi bước vào tuần thi chính thức.

Điều đặc biệt ở chỗ, lớp trưởng gương mẫu Tuệ Chi cả năm học chưa từng nghỉ một buổi, vậy mà sau khi ra tay đánh Hình Sở Nhan lại nghỉ học. Nếu đầu đuôi không rõ, có lẽ người khác sẽ tưởng nhầm nạn nhân bị đánh đến nhập viện là cô ta chứ không phải Hình Sở Nhan.

Sự việc Tuệ Chi đánh Hình Sở Nhan vẫn còn đang giữ bí mật, bên phía nhà trường và bên cảnh sát vẫn đang phối hợp điều tra tìm hướng xử lý. Tuệ Chi trước đây luôn là học sinh ưu tú, tương lai phía trước lại rộng mở, chẳng may chuyện ngày hôm qua nổ ra, tương lai tươi sáng đó của cô ta cũng sẽ tự động vụt tắt.

Giờ giải lao buổi sáng, Nghiêm Nhất Thành cùng Hà Chấn Kiệt vừa đi nhà vệ sinh không lâu thì một bạn học cùng lớp đã tìm anh lên phòng giáo viên gặp cô chủ nhiệm.

Vì không thấy Nghiêm Nhất Thành, cậu bạn trực tiếp hỏi Hình Sở Nhan, vô tình khiến cho sự bất mãn trước đây của cô dành cho giáo viên chủ nhiệm càng tăng thêm.

Trên văn phòng giáo viên vắng vẻ, chỉ có một hai người ngồi cách nhau một khoảng xa. Cô chủ nhiệm lớp ngồi ở vị trí gần cửa ra vào, chỉ tầm năm phút sau khi nhờ học sinh gọi Nghiêm Nhất Thành, người cần gặp cũng đã đến.

Có điều, khi cô chủ nhiệm ngẩng mặt lên nhìn, người đứng đối diện lại là Hình Sở Nhan.

Không quan tâm đến phản ứng giật mình của cô giáo, Hình Sở Nhan mỉm cười ẩn ý, hạ giọng chào: “Cô Trầm, cô tìm Nhất Thành?”

Sắc mặt cô Trầm mất tự nhiên đi trông thấy, ngoài mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Phải, cô tìm Nhất Thành, sao em lại đến đây?”

Hình Sở Nhan vẫn luôn giữ nụ cười bí ẩn trên môi, từ tốn đáp: “Bạn trai em không rảnh, em đến thay cậu ấy. Cô đừng lo, chuyện của Nhất Thành cũng là chuyện của em, cô cứ nói với em, em sẽ nhắn lại cậu ấy.”

“À...” Cô Trầm ậm ừ, sau cùng vẫn kiên quyết từ chối: “Cô có chuyện riêng muốn nói với Nhất Thành, khi nào gặp em ấy cô sẽ nói.”

Đôi chân mày của Hình Sở Nhan hơi nhướng lên, chợt khom người xuống ghé gần sát bên tai cô Trầm, nhỏ giọng dụng ý nhắc nhở: “Chuyện gì lại không thể nói thế ạ? Giáo viên nữ hẹn gặp học sinh nam nhiều lần, như vậy không tốt đâu cô nhỉ? Mong rằng cô đừng tự biến mình thành Tuệ Chi thứ hai, cô nhé!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK