• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trời đã khá muộn song Húc Họa vẫn chưa buồn ngủ. Mặt hồ Phi Kính ngẫu nhiên có cá nhảy lên, làm nước văng tung tóe.

Tối nay trăng rất sáng, không muốn ngủ giống nàng đương nhiên còn có những người khác… Gần đây hiện tượng thiên văn quả thật không bình thường, các đại nhân vật của Huyền môn đều vô cùng lo lắng bất an, và Mộc Cuồng Dương chính là một trong số đó. Chẳng qua phương pháp giải quyết nỗi bất an của cô nàng rất trực tiếp… đó là luyện đao, luyện tới khi nào không còn sức nữa thì đi tắm rồi ngủ.

Chỗ ở của chưởng viện Đao tông đương nhiên không tệ đến mức chẳng có nổi bể tắm riêng, nhưng Mộc Cuồng Dương không thích không gian tù túng, chưa kể, tiên nữ mà ngồi xổm trong phòng tắm rửa thì còn gì là hình tượng nữa. Vì vậy, cô nàng khăn gói đi ra hồ Phi Kính.

Mặt hồ tĩnh lặng rộng thênh thang, dưới ánh trăng sáng như ban ngày, Mộc Cuồng Dương liếc mắt một cái liền nhìn thấy Húc Họa ngồi trên thảm cỏ bên hồ, không khỏi nheo mắt chậc lưỡi, “Chà chà, mỹ nhân từ đâu tới thế này?” Hai mắt cô nàng như phát sáng, tràn đầy hứng thú, “Sơn tiêu hồ mị nhà ai đây? Muộn thế này sao không ngủ mà lại chạy tới hồ Phi Kính ngẩn người?”

*Sơn tiêu là yêu sống trên núi, hồ mị là hồ ly tinh

Vốn có ấn tượng không tệ với Mộc Cuồng Dương, nghe vậy Húc Họa mỉm cười đứng dậy, “Húc Họa tộc Ma khôi, chào Mộc chưởng viện.”

Húc Họa. Mộc Cuồng Dương có ấn tượng rất mạnh với cái tên này… trong trận chiến ở Họa Thành lúc trước, người này có thể nói là chiếm hết sự oai hùng. Cô nàng tiến tới mấy bước, tường tận đánh giá Húc Họa một lúc rồi vỗ lên vai nàng, “Cô còn sống à?”

Húc Họa đã sớm chuẩn bị sẵn, cho nên vẫn chịu được một cái vỗ này, “Chuyện này nói ra rất dài dòng, song tóm lại thì đúng là ta vẫn còn sống.”

Mộc Cuồng Dương cười ha hả, “Tuyệt, tuyệt lắm! Đi nào, chúng ta tìm một chỗ uống rượu, vừa uống vừa trò chuyện.”

Hai chữ ‘uống rượu’ này thật sự cực kỳ đúng ý nàng bây giờ, Húc Họa mỉm cười nói: “Có thể đối ẩm với Mộc chưởng viện là vinh hạnh của Húc Họa.”

Mộc Cuồng Dương không buồn để ý tới chuyện tắm rửa nữa, kéo Húc Họa đi. Hai người xuống tới chân núi, tìm một quán rượu trông được được vào ngồi. Mộc Cuồng Dương thường xuyên xuống núi uống rượu, gu thưởng thức đương nhiên không tệ, chưa kể hôm nay có mỹ nhân bên cạnh cho nên tâm trạng vô cùng thoải mái, cô nàng hứng chí gọi luôn một bàn rượu thịt đầy ắp.

Đồ ăn trên bàn đều là thịt mỡ nhiều gia vị, Húc Họa rất vừa lòng, sảng khoái nâng chén đối ẩm với Mộc Cuồng Dương. Mộc Cuồng Dương cũng giống nàng, một chén rượu một miếng thịt, trong nháy mắt nhân sinh liền hết ưu sầu.

Loại rượu mà Mộc Cuồng Dương thích mạnh đến mức hơi phà ra cũng có thể đốt được, Húc Họa uống chỉ cảm thấy cay xé họng, có điều nhấp nhẹ từng hớp nhỏ thì không thành vấn đề. Nhưng khi so sánh với Mộc Cuồng Dương, phong thái của nàng liền trông vô cùng nhã nhặn thanh tú.

Mộc Cuồng Dương hiếm khi gặp gỡ mỹ nhân có thể đối ẩm với mình, vì vậy vui vẻ kéo Húc Họa sang ngồi gần hơn, rót rượu đầy chén, “Uống rượu kiểu như cô thì làm sao đã miệng chứ? Nào, thử ực một hơi thật to xem.”

Húc Họa nhíu mày, song vẫn nghe theo uống một hớp to, cổ họng trong nháy mắt như nổi lửa, cả người cũng muốn bốc cháy theo. Nhưng rượu ngon đốt hồn cũng là một loại cảm giác vui thích đặc biệt, bên tai nàng là tiếng cười sang sảng tựa sấm của Mộc Cuồng Dương, “Nếu cô vẫn bình yên, hẳn phải trở về Họa Thành chứ? Tại sao lại ở núi Dung Thiên?”

Húc Họa cười khẽ, “Đều nhờ phúc của Hề chưởng viện cả.” Dứt lời nàng bắt đầu kể lại chuyện được Thiên Cù Tử cứu rồi nuôi dưỡng thể xác ở bên ngoài. Đương nhiên, nàng không hề đề cập tới chuyện được tặng Nguyệt Túy để tránh hiềm nghi chẳng đáng có.

Mộc Cuồng Dương nói: “Đi theo Thiên Cù Tử có gì vui đâu, sống uổng phí thời gian. Ngày mai cô tới Đao tông tìm ta, ở lại Âm Dương viện thì chúng ta làm sao thoải mái hưởng lạc được chứ?” Cô nàng vừa gặm xong một cái đùi vịt, tiện tay ném xương thừa vào đĩa.

Cảnh mỹ nhân cùng đối ẩm, lại dựa sát vào nhau thì thầm, hiển nhiên thu hút không ít ánh mắt. Có không ít người lén lút liếc nhìn về phía này, hai má Húc Họa ửng hồng, ngọc dung như hoa. Nhưng không ai dám tiến lên bắt chuyện với nàng, bởi vì đều sợ bị người bên cạnh nàng đùa giỡn.

Húc Họa gắp khoanh cá nướng vàng rộm lên cắn một miếng nhỏ, mùi cá nướng thơm lừng lấp đầy miệng, “Chỉ cần Mộc chưởng viện không chê, Húc Họa đương nhiên nguyện tháp tùng.”

Mộc Cuồng Dương nóng nảy phất phất tay, “Cái gì mà chưởng viện với không chưởng viện, gọi ta Cuồng Dương đi. Tới, uống thêm chén nữa nào.”

Húc Họa lại uống một hớp to, chất rượu mạnh khiến nàng phải quay sang một bên, há to miệng phà hơi để đừng bị sặc.

Mộc Cuồng Dương cười ha ha, uống sạch phần rượu còn lại trong chén.

Cô nàng này đúng là hoàn toàn khác hẳn với Thiên Cù Tử, Thiên Cù Tử tuyệt đối sẽ không gọi loại rượu mạnh như vậy.

Húc Họa lại gắp một cục thịt kho tàu, từ tốn nhấm nháp, thịt kho mềm đến mức như tan ra nơi đầu lưỡi, mùi vị tuyệt hảo. Nhìn nàng ăn ngon lành như vậy, Mộc Cuồng Dương không nhịn được hỏi: “Húc mỹ nhân, chẳng phải xưa nay mấy tuyệt sắc giai nhân như cô đều chỉ ăn hoa quả tươi, uống sơn tuyền thanh lộ thôi sao?”

Húc Họa lại gắp một khúc đuôi heo lên gặm, nghe vậy liền nói: “Kiểu người đó phụ lòng trăm nghìn mỹ vị của nhân gian, không xứng giao hảo với Cuồng Dương.”

“Nói rất hay.” Mộc Cuồng Dương quàng tay qua vai nàng, “Ta và cô nhất định phải kết làm đạo lữ.”

Húc Họa thuận miệng hỏi: “Người hào kiệt như Cuồng Dương mà vẫn chưa có đạo lữ sao?” Chưởng viện Cửu Uyên chẳng ai nhỏ tuổi hết, theo lý thì hẳn nên có đạo lữ hết rồi.

Mộc Cuồng Dương nghe hỏi thì lập tức tỏ vẻ phẫn nộ, “Đừng nói nữa, người trong Huyền môn quả thật đều là một đám có mắt không tròng!”

Kỳ thật chín mươi chín phần trăm người của Đao tông đều là nam tu, chẳng qua trong chín nhánh của Cửu Uyên, tám nhánh còn lại đều lấy việc được chưởng viện chọn làm vinh, chỉ có ở Đao tông… hành động này phải nói là một sự uy hiếp trắng trợn, hiệu quả ngang với mấy câu chuyện rùng rợn mà các bậc cha mẹ thường dùng để dọa trẻ con để chúng đừng khóc đêm.

Húc Họa vỗ vỗ vai Mộc Cuồng Dương tỏ ra cảm thông. Trong vò đã hết rượu, nàng đứng dậy kêu thêm một vò, chỉ chốc lát sau tiểu nhị ôm bốn vò rượu được nung bằng đất sét đỏ quạch tới, “Cô nương, vò rượu này là Lý nhị gia ở phòng chữ Thiên tặng, vò này là do Lục đại gia ở phòng chữ Nhân tặng, còn vò này…” Không biết đã được đút lót bao nhiêu, gã tiểu nhị rành rọt liệt kê tên của từng người một, sau đó còn chốt lại: “Và tiền bàn của hai vị đã được Triệu gia ở phòng chữ Địa thanh toán rồi. Hai vị cứ từ từ dùng.”

Điều này như một kích ba chĩa đâm thẳng vào ngực Mộc Cuồng Dương, cô nàng đập bàn đứng dậy, “Có ý gì hả? Bàn này ngồi hai người mà chỉ mời vị cô nương này là sao?”

Trước cơn nóng giận của Mộc Cuồng Dương, cả sảnh đường im phăng phắc. Một lát sau chưởng quầy mới thấp thỏm ôm một vò rượu nữa tới, dè dặt nói: “Đại… đại gia, vò rượu này là tiểu nhân hiếu kính ngài.”

Mộc Cuồng Dương: “…”

Đại gia cái đầu ngươi ấy!!!

Mộc Cuồng Dương tung một cước đạp vào cột nhà gần đó trút giận, khiến trụ nhà rung lắc một hồi mới thôi. Húc Họa không nhịn được bật cười, nụ cười của nàng như đóa hoa nở rộ, khuôn mặt ửng hồng tựa hoa đào vì men rượu. Đúng là một ánh mắt, một nụ cười của mỹ nhân cũng đủ làm điên đảo chúng sinh.

Cơn giận của Mộc Cuồng Dương cũng bị nụ cười này làm cho tan biến, cả sảnh đường đều sững sờ không động đậy, chưởng quầy cũng đơ người, quên mất phải làm gì. Húc Họa phất phất tay ra hiệu cho ông ta lui xuống rồi quay sang cậu tiểu nhị ban nãy, nhẹ giọng nói: “Ta đã biết, phiền ngươi giúp ta chuyển lời cảm tạ đến những vị đó.”

Nghe vậy tiểu nhị mới *vâng* khẽ một tiếng, cúi đầu không dám nhìn loạn rồi co giò chạy biến đi như một làn khói.

Mộc Cuồng Dương vẫn còn bất bình, Húc Họa đứng dậy châm rượu cho cô nàng, nữ thần xuất đạo như nàng thật sự không hiểu nhiều về loại cảm giác này, cho nên nói: “Thật ra được nhiều người ái mộ cũng rất phiền.”

Mộc Cuồng Dương bi phẫn nói: “Cho dù không nhiều thì ít nhất cũng nên có một hai tên chứ!!”

Húc Họa tỏ ra khó hiểu, “Nam tử có gì hay mà khiến Cuồng Dương canh cánh trong lòng như thế?”

Mộc Cuồng Dương ngơ ngẩn, cả buổi sau mới lên tiếng hỏi được: “Cô thật sự không biết chỗ hay của cánh nam giới à?”

Húc Họa gật đầu xác nhận: “Thật không dám giấu giếm, ta chưa từng tiếp cận nên cũng chẳng rõ.”

Mộc Cuồng Dương lộ vẻ mặt không tin, “Cả anh chàng mặt trắng đẹp trai cùng cô tử chiến ở Họa Thành cô cũng chưa từng nếm qua ư?”

Húc Họa nhớ tới người trong lời của cô nàng, nhẹ lắc đầu, “Tham? Tộc Ma khôi quy định Khôi thủ thường có tứ quân phụ trợ, bốn người này về sau sẽ thành một chính quân và ba trắc quân, nhưng ta ra ngoài học hỏi nhiều năm, vì vậy chưa kịp thành thân.”

“Một chính quân ba trắc quân?” Hai mắt Mộc Cuồng Dương lập tức tỏa sáng, “Mau hứa với ta đi, sau khi cô trở lại Họa Thành, nhất định phải chọn một Ma khôi đẹp trai nhất gả cho ta đấy!”

Húc Họa cười khẽ, “Cuồng Dương và ta mới quen đã thân, về sau có thể cho cô tự do ra vào Họa Thành.”

Ma khôi đều có vẻ ngoài không tầm thường, Mộc Cuồng Dương cuối cùng cũng thấy an ủi, tiếp tục đối ẩm với Húc Họa.

Lúc còn ở Họa Thành, Húc Họa vô cùng khắc chế chuyện uống rượu, ở Âm Dương viện thì càng không cần nói tới. Nàng thích cảm giác ở nhân gian, nhưng chưa bao giờ uống say cả, bây giờ bị Mộc Cuồng Dương ôm, bị hết ‘Húc mỹ nhân’ lại tới ‘muội muội tốt’ của Mộc Cuồng Dương dỗ ngọt, bất giác nàng cũng uống nhiều hơn mấy chén. Dần dà nàng bắt đầu cảm thấy đầu nặng chân lâng lâng, bản thân như cách thế gian bởi một bức tường trong suốt, mọi âm thanh đều xa thật xa, chỉ có chén rượu Mộc Cuồng Dương đưa tới bên miệng là cay nồng và chân thật.

Câu ‘rượu gặp tri kỷ nghìn chén vẫn không đủ’ Húc Họa đã từng nghe nói tới, nhưng hôm nay mới được trải nghiệm. Người ngồi đối diện kiêu ngạo và tùy tính, nhưng từng câu nói từng cử chỉ đều không làm nàng chán ghét.

Một tay bưng rượu ngon, trước mắt là một bàn thức ăn yêu thích, mọi thứ xung quanh đều trở nên không quan trọng, chẳng cần dè chừng câu chữ lời nói, không cần để ý nên uống bao nhiêu thì dừng.

Nàng thích cảm giác này. Đây chính là nhân gian mà nàng đã từng nghĩ tới nghìn vạn lần, năm trăm năm rồi cảm giác vẫn còn tươi mới như vậy, chưa nhàm chán.

Nàng hưởng thụ cảm giác mông lung vì men rượu này, hoàn toàn không dùng công pháp chống cự. Thần thức khi thì tỉnh táo, khi lại mơ màng, trời đất như hòa quyện thành một, gắp đũa thức ăn cho vào miệng cũng không phân biệt được mình đang ăn gì.

Mộc Cuồng Dương ôm vai nàng, “Húc mỹ nhân, tại sao ta không có nam nhân? Híc, Đao tông nhiều nam nhân như vậy, tại sao đến một người ta cũng không có? Đêm xuân dài đằng đẵng như vậy!!!”

Húc Họa nói: “Nói thế sai rồi! Đao tông ngoại trừ Mộc chưởng viện, làm gì có nam nhân nào khác…”

Mộc Cuồng Dương vui vẻ cực kỳ, “Nói rất đúng!!” Cô nàng tiện tay lôi đao Nhật Nguyệt Càn Khôn ra, “Không có nam nhân, ta có mỹ nhân cũng được.” Dứt lời cô nàng kéo Húc Họa dậy.

Húc Họa sờ soạng trên người Mộc Cuồng Dương móc bạc ra đặt trên bàn rồi mặc cô nàng kề vai sát cánh với mình cùng ra khỏi tửu quán.

Trăng lạnh như nước, hai người chỉ đi được một đoạn ngắn thì nhìn thấy ở giao lộ trước mặt có hai người đang đứng.

Là người quen… Thiên Cù Tử và Phó Thuần Phong. Tại sao hai người này lại ở đây?

Mộc Cuồng Dương hỏi: “Sư tôn, Thiên Cù Tử, hai người cũng ra uống rượu à?” Người cô nàng nồng nặc mùi rượu, vóc dáng lại cao hơn hẳn Húc Họa, nhìn qua trông Húc Họa hệt như bị cô nàng ôm trong lòng.

Sắc mặt Phó Thuần Phong âm u vô cùng, “Tại sao một mình ra ngoài mà không báo?”

Mộc Cuồng Dương lè nhè: “Sư tôn, ta đã hơn một nghìn tuổi rồi, tại sao ra ngoài còn phải báo cáo với người chứ? Thử hỏi Thiên Cù Tử xem, y có phải xin chỉ thị từ Tái Sương Quy trước khi ra ngoài không?”

Sự không vui của Phó Thuần Phong cuối cùng cũng từ đáy mắt lan tràn ra khắp mặt, “Mộc chưởng viện nói phải lắm. Là ta lo ngại vô căn cứ quá mức.” Dứt lời y xoay người bỏ đi.

Mộc Cuồng Dương không khỏi lấy làm lạ, “Hôm nay sao y thông tình đạt lý dữ vậy? Còn biết nhận lỗi?”

Húc Họa cười khổ, “Y giống nhận lỗi chỗ nào? Y rõ ràng đang tức giận mà.”

Mộc Cuồng Dương gãi gãi đầu, xoay người lại liếc nhìn Thiên Cù Tử, sư tôn nhà cô nàng lúc trước đâu có chướng tính như thế, đến thời mãn kinh rồi à?

Cô nàng phẩy phẩy tay với Húc Họa, “Vậy Húc mỹ nhân về nghỉ sớm đi, ngày mai ta lại tới tìm cô.” Nói xong liền rảo bước đuổi theo Phó Thuần Phong.

Húc Họa mỉm cười gật đầu, nhìn cô nàng hùng hổ đuổi kịp Phó Thuần Phong, kẹp chặt không cho Phó Thuần Phong thoát ra.

Chờ hai người nọ đi xa, Húc Họa mới quay đầu lại, trong ánh trăng gợn sóng, bóng Thiên Cù Tử in nơi đáy mắt nàng, “Hôm nay thấy Hề chưởng viện bận rộn công việc nên ta không ở chỗ hẹn chờ lâu, xin Hề chưởng viện thứ lỗi.”

Hương hoa quế trên người nàng thơm ngát như mật, ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào khôn tả. Thiên Cù Tử hỏi: “Trưởng tộc uống rượu?” Mùi rượu hòa quyện với mùi thơm cơ thể, thật sự khiến người ta choáng váng vì say.

Húc Họa chưa kịp lên tiếng thì đối phương đã vươn tay ra đỡ, phòng ngừa nàng loạng choạng đứng không vững. Nàng nắm chặt cánh tay đó, “Không dám làm phiền Hề chưởng viện. Ta trước giờ chưa từng say rượu, hôm nay gặp được Cuồng Dương, xem như nhân cơ hội nếm trải thử cảm giác say xem thế nào.”

Tay phải bị nàng nắm chặt, Thiên Cù Tử chỉ cảm thấy chất rượu nóng như lửa từ các ngón tay nàng đang lan tỏa, xuôi theo huyết mạch thiêu đốt hồn phách chàng.

Chàng nhẹ giọng nói: “Mỹ tửu phàm trần dù mạnh đến mấy cũng rất khó làm người tu hành say. Trưởng tộc uống nhiều thế này, nếu không hộ thể, ngày mai chắc chắn sẽ bị đau đầu.”

Dưới chân Húc Họa như mọc thêm cánh, đi lại nhẹ nhàng, nàng đưa đôi mắt trong trẻo như nước nhìn quanh bốn phía rồi mỉm cười, “Hề chưởng viện có phương pháp nào tốt hơn không?”

Nàng từ tốn thả tay chàng ra, lòng Thiên Cù Tử vẫn như có lửa, chàng nói: “Chỗ ta… có loại rượu không quá mạnh, nhưng rất dễ say.”

Húc Họa không khỏi lấy làm lạ, “Ta nhớ Hề chưởng viện đâu mê rượu mà nhỉ.”

Thiên Cù Tử ấp úng, mặt ửng hồng vì thẹn, “Lục soát từ chỗ đám đệ tử thu được.”

Ở đâu mà không có một vài đệ tử ngang bướng, hai người nhìn nhau cười. Thiên Cù Tử nói: “Tìm một nơi yên tĩnh, được chứ?”

Khác với nàng và Mộc Cuồng Dương, người này xưa nay không thích chỗ đông người. Húc Họa quyết định làm khách tùy theo chủ, “Mời Hề chưởng viện dẫn đường.”

Dãy Dung Thiên có tổng cộng mười đỉnh núi, trong mười đỉnh đã hết chín đỉnh có linh mạch, thật sự là thánh địa để tu hành, chỉ có đỉnh Xích Huyết là quái dị nhất.

Nghe đồn khi trước từng có tiền bối hóa thần ở đây, đỉnh núi như bị sét đánh trúng, bốn phía chỉ thấy sự hiện diện của nham thạch đen, không có một ngọn cỏ nào, và đương nhiên cũng chẳng hề có linh khí.

Thiên Cù Tử chậm rãi dẫn đường đưa Húc Họa lên đỉnh Xích Huyết, ánh trăng loang loáng trên nền đá đen, đẹp một cách lạnh lùng.

Húc Họa tìm một chỗ bằng phẳng ngồi xuống đối diện với Thiên Cù Tử. Thiên Cù Tử lấy từ khư đỉnh ra một vò rượu ngon và hai cái chén rồi rót rượu vào chén, xung quanh cực kỳ tĩnh mịch.

Húc Họa xoay eo thon nhìn quanh đánh giá: “Đúng là một địa điểm đặc biệt.”

Thiên Cù Tử đảo mắt tránh không nhìn vòng eo thon thả tựa nhành liễu của nàng, đưa chén rượu bằng bạch ngọc ra, “Rượu này có thể làm thần thức say, Khôi thủ nên uống cầm chừng, đừng trầm luân quá.”

Húc Họa dùng hai tay nhận lấy chén rượu, nhẹ nhàng hít một hơi, mùi ngọt thơm ngát rất dễ chịu, không gắt mũi giống như rượu mạnh. Nàng hỏi: “Mùi thanh ngọt thế này, thật sự có thể làm say thần thức sao?”

Thiên Cù Tử không dám nhìn nàng, thứ này thật ra do đám tu sĩ bỉ ổi chế ra để quyến rũ nữ tu xinh đẹp, chàng đương nhiên chẳng tiện nhiều lời, chỉ nói: “Cảm giác là thượng phẩm, hiệu lực cũng không thể khinh thường.”

Lúc Húc Họa uống đến chén thứ ba thì bắt đầu cảm thấy thần thức như rời khỏi cơ thể, chén ngọc tuột khỏi tay nàng, rượu dây cả vào vạt váy. Thiên Cù Tử không hề dính giọt rượu nào, thấy vậy liền đưa tay ra đỡ nàng, “Thế nào?”

Húc Họa khẽ lắc đầu như muốn khiến thần trí tỉnh táo hơn một chút, nhưng vô dụng, nàng vịn vai Thiên Cù Tử, nói: “Cuồng Dương, rót cho ta thêm một ly.”

Thiên Cù Tử bất đắc dĩ nói:“Say rượu rồi sẽ khó tránh khỏi thất thố bất nhã. Mong rằng sau khi ghi nhớ cảm giác này, Khôi thủ có thể giới hạn bản thân.”

Húc Họa cãi lại: “Giới với chả hạn, việc gì ta phải làm vậy. Sống nên tùy tâm sở dục!” Nàng đứng lên, chụm hai tay quanh miệng, ngước lên hô thật to với mặt trăng.

Say rượu không hề làm suy suyển phong thái kiêu ngạo phóng khoáng vốn có của nàng, nhưng lại khiến nàng dễ gần đáng yêu hơn bình thường. Thiên Cù Tử cũng nhỏm dậy đứng cạnh nàng, hỏi: “Sau đêm nay… Khôi thủ còn chuyện gì bản thân chưa từng trải nghiệm không?”

Húc Họa nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi bỗng nhiên tiến lên giữ chặt vai Thiên Cù Tử, hơi thở của nàng dán bên tai chàng, đôi môi đỏ khẽ nhếch, nhẹ giọng hỏi: “Cuồng Dương, nam tử thế gian có mùi vị ra sao?”

Thiên Cù Tử như bị đóng băng. Húc Họa quay lại huơ tay với mặt trăng, “Ta muốn tìm một nam nhân thử nghiệm!” Rồi nàng nắm chặt bàn tay như vừa đưa ra quyết định, “Điển Xuân Y! Đúng, Điển Xuân Y là lựa chọn không tồi!”

Chẳng phải nàng không thích nam giới sao? Lòng Thiên Cù Tử như khối ngọc rạn nứt từng chút một, cuối cùng vỡ tan thành bột phấn, “Điển Xuân Y?!” Lửa giận bắt đầu hừng hực bùng lên, chàng hỏi: “Vì sao lại là Điển Xuân Y?! Trưởng tộc hiểu biết về y được bao nhiêu!”

Húc Họa nói: “Không hiểu thì sao?” Đồng tử nàng long lanh như nước, “Ta chỉ muốn trải nghiệm cảm giác nam nữ cá nước thân mật thôi, miễn phù hợp là được, quản làm gì hiểu hay không hiểu.”

Thiên Cù Tử mím môi, thật lâu sau mới lên tiếng hỏi: “Vậy vì sao không thể là ta?”

Nghe vậy Húc Họa đưa tay sờ sờ mặt Thiên Cù Tử, nàng đứng không vững, tay cũng mò mẫm không chính xác, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ, “Cuồng Dương? Cuồng Dương là nữ nhân mà chẳng phải sao?”

Thiên Cù Tử đột ngột nắm chặt tay nàng, kéo nàng đến trước mặt hỏi: “Vì sao không thể là Thiên Cù Tử?”

Húc Họa đã bắt đầu nói không tròn câu, “Y… Y à?” Tim Thiên Cù Tử thít lại, cuối cùng nghe thấy nàng lẩm bẩm: “Điển Xuân Y… mới là Trận tu mạnh nhất.”

Trận tu mạnh nhất thì sao?

_________oOo_________

Húc Họa không nhớ rõ rốt cuộc mình làm sao trở về phòng. Ký ức giống như bị khuyết mất một góc, đầu óc trống rỗng mơ hồ, nhưng không hề đau đầu, trái lại còn hết sức tươi tỉnh sảng khoái.

Nàng đang chải đầu thì đột nhiên có người tới gõ cửa, giọng Hướng Mang bên ngoài có vài phần lo lắng: “Kỷ tiên sinh, tập hợp ở sân đấu luyện.”

Húc Họa còn tưởng rằng mình ngủ quên, “Đang là giờ nào thế?”

Hướng Mang nói: “Vẫn chưa đến giờ, nhưng đại quản sự đặc biệt sai ta tới mời cô.”

Húc Họa *ừ* một tiếng, nhanh tay sửa soạn nốt rồi ra ngoài, theo Hướng Mang đến sân đấu luyện.

Điển Xuân Y thật sự không biết Thiên Cù Tử lên cơn điên gì. Hôm qua quá nửa đêm y bỗng nhận được thách thức đòi đấu luyện của Thiên Cù Tử… Giờ y còn chưa tỉnh ngủ đấy!

Đấu luyện giữa các chưởng viện có thể giúp đệ tử dưới trướng học hỏi được rất nhiều, cho nên Cửu Uyên không cấm, ngược lại còn có phần khuyến khích. Chẳng qua chín chưởng viện người nào cũng lười như heo*, đâu ai rảnh lôi nhau ra đấu luyện chứ?

*Nguyên văn là lười như chó

Sau khi bị đánh thức, Điển Xuân Y ngáp một cái, “Đêm hôm khuya khắt không ngủ, ngươi bị điên à?”

Thiên Cù Tử đánh giá đối phương từ trên xuống dưới một lượt, thật sự chẳng thấy có chỗ nào thuận mắt hết, cuối cùng lạnh lùng ném ra một câu: “Ngày mai giờ Mão (5h đến 7h sáng), mời đúng giờ đến chỗ hẹn!”

Tại sao lại sớm như vậy à? Đương nhiên là bởi vì Hề chương viện đang rất tức giận, chờ không nổi!

Sau khi bị khiêu chiến, Điển Xuân Y gần như chẳng chợp mắt được chút nào vì mải suy nghĩ xem mình đã làm sai chuyện gì. Ánh mắt của Thiên Cù Tử vô cùng khủng bố, gần như là muốn ăn thịt y luôn vậy.

Chưởng viện đối chiến tất nhiên là sự kiện không thể bỏ lỡ, các trưởng lão và chưởng viện khác đều rối rít dẫn học trò cưng của mình tới rước giờ. Bởi vì không có luật cấm đệ tử ngoại môn tham quan học hỏi, thế là các quản sự cũng nhanh chóng xua đệ tử chỗ mình tới đây.

Tịnh Vô Nê đảo mắt, trông thấy Húc Họa liền nói ngay: “Tới đây này, nhớ quan sát thật kỹ vào.” Đây đã là vị trí có tầm nhìn tốt nhất của đệ tử ngoại môn rồi.

Húc Họa vẫn không hiểu đang xảy ra chuyện gì, “Mới sáng sớm đã đối chiến? Là ai đấu với ai thế?”

Tịnh Vô Nê phấn khởi vô cùng, đệ tử Trai Tâm Nham đợt này đúng là may mắn hết cỡ mà, ông ta cười toe toét, “Là Hề chưởng viện của chúng ta giao đấu với Điển chưởng viện bên Trận tông.”

Thiên Cù Tử đấu với Điển Xuân Y? Húc Họa vẫn không hiểu là thế nào, nhưng cũng thấy hứng thú. Trận tu số một Huyền môn trong truyền thuyết đấy, sao có thể không làm người ta chờ mong chứ?

Nàng cố rướn cổ lên xem xét… đành chịu, đệ tử nội môn quá đông đảo, che khuất hết tầm nhìn rồi. Gần đó bỗng có người gọi nàng: “Húc mỹ nhân, tới đây này.”

Húc Họa quay đầu lại, nhìn thấy Mộc Cuồng Dương đang ngoắc tay với nàng. Tái Sương Quy đương nhiên nhìn thấy, sắc mặt liền trở nên không vui. Còn đám Tịnh Vô Nê thì đương nhiên giật nảy mình… Kỷ tiên sinh quen biết Mộc chưởng viện?

Húc Họa rất hứng thú với trận đấu này, cho nên cũng không nói nhiều, lập tức nhấc chân đi tới ngồi cạnh Mộc Cuồng Dương. Vị trí này có tầm nhìn tốt nhất toàn sân đấu luyện, hơn nữa xung quanh lại cực ít người, không cần phải chen lấn.

Húc Họa đương nhiên quan tâm chuyện thắng bại, vì vậy hỏi: “Hề chưởng viện và Điển chưởng viện, ai có phần thắng cao hơn?”

“Phần thắng?” Mộc Cuồng Dương tỏ ra không hiểu, Húc Họa nói: “Hề chưởng viện từng nói mình biết sơ về trận pháp, ít nhiều cũng có phần thắng chứ? Trước kia bọn họ chưa từng đối chiến sao?”

Mộc Cuồng Dương cười ha hả, sờ sờ đầu nàng, “Cái biết sơ về trận pháp của Thiên Cù Tử là chỉ khi dùng mỗi trận pháp mà đấu, còn nếu dốc toàn sở học mà đấu thì Điển Xuân Y có được ba trên mười phần thắng là cao rồi ấy.”

“Hả?” Húc Họa không khỏi kinh ngạc.

Mộc Cuồng Dương an ủi nàng: “Nhưng yên tâm đi, trường đấu luyện có vạn ánh mắt nhìn chằm chằm, vô luận thế nào tên kia cũng phải lưu cho Điển Xuân Y chút thể diện.”

Trong sân đấu luyện, Thiên Cù Tử và Điển Xuân Y một trước một sau tiến vào trận trong ánh mắt theo dõi sát sao của tất cả mọi người. Không biết nên nói thêm gì, Điển Xuân Y cúi chào Thiên Cù Tử, và không rõ tại sao, y cảm giác được ngay cả khi chào đáp lễ Thiên Cù Tử cũng đằng đằng sát khí.

Sân đấu luyện cấm dùng các loại pháp bảo tùy thân, ngay cả bảo vật hộ tâm cũng bị cấm. Binh khí trong tay hai bên đều bị trận pháp trong sân thay đổi uy lực, gần như loại bỏ tất cả ảnh hưởng đến không gian ngoài trận.

Điển Xuân Y vừa bày trận xong thì chỉ kịp thấy trong tay Thiên Cù Tử hiện ra đao, khi một chiêu Lực Quán Sơn Hà của Đao tông từ đối diện bổ tới, trong đầu Điển Xuân Y chỉ có một suy nghĩ: Thiên Cù Tử, bà mẹ ngươi!

Tái Sương Quy cũng mơ hồ chẳng rõ nguyên do, đồ đệ cưng có chỗ nào giống đấu luyện đâu, rõ ràng là đang ép Điển Xuân Y liều mạng mà! Mặc dù ở trong sân đấu luyện hai bên sẽ không bị tổn hại đến tu vi và tính mạng, nhưng hôm nay rốt cuộc Thiên Cù Tử lên cơn điên gì vậy?!

Vì ai mà nằng nặc khiêu chiến đồng môn? Vì ai mà bỗng nhiên muốn bộc lộ tài năng?

Mặt của bốn vị trưởng lão Trận tông đã biến thành màu gan heo, không ngừng tạo áp lực với Tái Sương Quy, nhưng ông có thể làm gì được chứ? Các ngươi có bản lĩnh thì tự vào sân mà xách Thiên Cù Tử ra đi!

Ông đảo mắt mấy vòng, đột nhiên phát hiện một chuyện, hôm nay người tới xem đấu luyện, ngoại trừ đệ tử Cửu Uyên thì còn có một người khác… Hạ Chi Lan.

Đại trưởng lão Tái Sương Quy cảm thấy thắc mắc trong lòng liền được giải đáp, haiz, đúng là hồng nhan gây họa, muốn thoát không thoát không được.

Không chỉ mình Tái Sương Quy nhạy bén về mặt này, rất nhanh sau đó gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn sang đánh giá Hạ Chi Lan. Thì ra đây chính là tâm can của Hề chưởng viện. Nội tâm đám đông bắt đầu sinh ra đủ loại phỏng đoán.

Trong sân đấu luyện, qua khóe mắt Thiên Cù Tử nhìn thấy Húc Họa đang ngồi bên cạnh Mộc Cuồng Dương, bị trận pháp ngăn cản, chàng không thấy rõ ánh mắt của nàng có biểu cảm thế nào.

Quanh sân đấu luyện là biển người như mây, nhưng chàng dốc hết toàn lực thi thố cũng chỉ để kinh diễm một người mà thôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK