• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Saitoh Ken ơi là Saitoh Ken! Cậu có biết là đã gây cho tôi một chuyện tày đình không? Lần này tôi chết cũng quyết kéo đầu cậu xuống chung mồ!



Ken thả cặp táp của mình lên sô pha, chân vẫn mang bít tất trắng, nhìn cậu có vẻ hơi mệt mỏi. Trên chiếc chemise trắng, vài vệt đất cát bám lên nền vải tạo thành những vết ố mờ. Mái tóc nâu hơi rối, Ken để mặc hình tượng của mình ra sao thì ra, cứ mở to mắt nhìn tôi.



Nỗi ức chế kìm nén suốt ngày hôm nay bùng phát, tôi nghiến răng trèo trẹo, trừng trừng nhìn Saitoh Ken, hét lên:



- Ngồi xuống!



Osin bé nhỏ ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên ghế đối diện. Tôi nắm chặt cây chổi lông gà, giơ cao lên:



- Cậu hả dạ chứ? Bây giờ biến tôi thành kẻ thù của 567 đứa con gái trong trường rồi! Cậu có biết là người đã bị ghét trong An Đằng là khó sống lắm không?



Ken dẫu môi, làm mặt cún con ngây thơ vô tội. Tôi đang nổi điên nên chẳng còn tha thiết gì với bộ mặt làm bộ đáng yêu đó nữa đâu!



Tôi hít hơi sâu, cố lấy bình tĩnh:



- Quên mất! Tại sao cậu lại đi học được? Cậu không có giấy khai sinh, sổ hộ khẩu, chứng minh thư và học bạ. Ai cho phép cậu đến trường?... Đờ mờ ai lo học phí cho cậu?



Ken đáp lại tôi:



"Cô không cần quan tâm việc đó. Nó không ảnh hưởng tới cô đâu! Chỉ cần ở An Đằng cô xem tôi như người xa lạ là ổn tất!"



Tôi chồm mặt:



- Người xa lạ? Vậy tại sao Ken hot boy lại đi hôn một cô gái xa lạ? - Giọng có vẻ mỉa mai.



Cậu hoàng tử lại lặng thinh. Ken có vẻ biếng trả lời tôi lắm!



Tôi khoanh tay lại, làm mặt ngầu, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy.



- Cậu có gì giấu tôi phải không?



"Ừ."




Trái lại khi tôi nghĩ đặt ra câu nghi vấn này Ken sẽ chối, nào ngờ cậu ta lại trả lời rất thẳng thắn.



Tôi hỏi:



- Tại sao?



"Đó là quyền riêng tư của tôi. Không nhất thiết phải tiếc lộ!" - Đôi mắt tím đáp.



Tôi dập cán cây chổi lau dọn xuống bàn, gằn:



- Nhưng tôi đang là chủ nhân của cậu!



"Chủ nhân chứ có phải tế bào trong người tôi đâu mà phải biết!" - Ken cãi.



Tôi càu nhàu, nhăn như khỉ:



- Vậy mục đích hết thảy để cậu đến trường tôi là gì?



Ken ma mãnh, hí hoáy ghi:



"Cua gái."



Tức quá! Tôi đét vào đùi và tay Ken mấy cái chổi:



"Bốp! Bốp! Bốp!"



- Cua gái nè! Cua gái nè! Tâm địa xấu xa! Đểu cáng! Sở Khanh!



Ken bị đánh đau, nước mắt rưng rưng. Thấy mắt Ken sóng sánh, tôi dừng tay, thôi đánh nữa. Nhỡ mà làm hắn biến thành tranh vẽ lần nữa thì tôi có mang tội sát nhân không nhỉ?



- Vậy hai nay cậu đã quyết định "chấm" cô nào rồi? Nè, tôi có một nhỏ bạn thân đang si cậu lắm! Cậu mà có ý đồ đen tối với Ban Mai là cậu chết với tôi! Cậu lợi dụng người ta, làm người ta yêu cậu để có cơ hội trở về Kôchi, như vậy cô gái yêu cậu sẽ khổ biết chừng nào!



Ken thất thỉu, thở dài:



"Có phải cô gái tóc dài ngang eo màu nâu vàng, mắt to lộ, trắng trẻo và có nốt ruồi nhỏ ở thái dương là Ban Mai không?"



- Nó đó! - Tôi gật đầu.



Ken phụng phịu:



"Hức hức, không chịu đâu! Tìm mãi mới có một đối tượng đủ chuẩn, vậy mà cô lại cấm! Hức! Còn 96 ngày thôi đó!"



Tôi vuốt tóc, ngẩng cái mặt lạnh lùng quét qua chàng trai tuấn tú đối diện, nhạt giọng:



- Trừ Mai ra thì con gái trong trường cậu cứ việc chọn. An Đằng nổi tiếng có rất nhiều nữ sinh xinh đẹp mà! So về nhan sắc có vẻ Ban Mai đứng đầu nhưng mà những cô còn lại cũng chả kém cạnh đâu!



Tôi thấy có vệt cong nhè nhẹ nở ra trên môi Ken.



Mặc kệ đối phương đang vẩn vơ gì đó cười, tôi hào hứng khều cậu:



- Này, hay là cậu đeo đuổi chị Lý Uyển Nghi, hội trưởng hội học sinh đương nhiệm đi! Chị ấy với Mai kẻ tám lạng, người nửa cân đấy!



Ken có vẻ ỡm ờ, không quan tâm lắm. Tôi cau mặt, quan sát những vết lốm đốm trên chiếc chemise. Hình như cả chiều Ken đã tới...



- Lúc nãy cậu ra sân sau của trường phải không?



Saitoh Ken lắc đầu: Không có!



Tức! Cảm giác lúc nào Ken cũng như đang giấu tôi rất nhiều chuyện. Ken bí ẩn và khó đoán hơn tôi tưởng, ánh mắt kia cứ trong veo, thanh thuần như thế làm tôi không tài nào đục khoét được nội tâm của cậu. Tôi hừ lạnh, đưa tay bắt lấy những cánh bồ công anh bé nhỏ, trắng muốt đang bám trên áo cậu.



- Chối à? Bồ công anh mọc rất nhiều ở bãi đất trống sau trường. Xem đế giày cậu kìa, đất nâu bám đầy thế kia. Không phải là đã ra sân sau chứ đi đâu? - Tôi chỉ ra đôi giày đang xếp trên bậc thềm, hất hàm.



Đôi mắt thạch anh tím cụp xuống, gãi đầu như tự thú nhận việc mình đã đến sân sau.



Tôi nuốt khan, đan tay, nói tiếp:



- Ở đó, phía sau mấy bụi cỏ lau đi tiếp chừng trăm mét là lối dẫn đến "cấm địa" của trường. Cậu-tuyệt-đối-không-được-bén-mảng-tới.




Ken ồ:



"Tại sao vậy?"



Tôi kể:



- Cách đây mấy năm đó là khu C, dãy phòng học đa chức năng hiện đại nhất của An Đằng. Hồi đó, sau một tai nạn hoá chất thương tâm ở phòng thí nghiệm hoá - sinh làm một người chết và 12 người bị thương, chất độc lan toả khắp khu vực thì dãy khu C đã bị phong toả. Một năm sau, có một nữ sinh tự tử tại đó và những vụ mất tích hàng loạt khi học sinh cố xâm phạm vào khu C nên nhà trường đã ban lệnh cấm học sinh không được đến đó, nếu không sẽ bị đuổi học ngay!



Ken nhướn mắt, cười tinh quái:



"Thú vị nhỉ?"



Trời ạ! Vậy mà thú vị sao? Tôi đang kể chuyện trinh thám ly kì, rùng rợn cho cậu nghe chắc!



Trên cơ mặt của hoàng tử Ken vẫn mang theo nhiều nét mờ ám, khó hiểu. Tôi đứng dậy, khoanh hai tay thật nghiêm, mắt lừ lừ:



- Cậu đang nghĩ gì thế?



“Ken muốn tới tham quan khu C!” – Saitoh Ken vô tư đáp.



- Cậu muốn bị đuổi học à? Điên thật rồi!



Ken hất hàm, nhún vai:



“Đây là việc riêng của tôi, tôi có bắt cô theo cùng đâu!”



Tôi vén mấy lọn tóc rớt xuống mắt, nghiêm nghị:



Dẹp ngay cái tư tưởng quái đản đó đi! – Thấy Ken cười nhạo làm tôi ứa gan thêm. - Đủ rồi! Cậu coi chừng tôi đấy! Riêng tư, riêng tư! Hễ mai mốt có rắc rối gì dính tới tôi là cậu chết chắc! Nói trước vụ ở trường, học phí, hội phí, quà vặt, sách vở, đồng phục là tôi không chịu trách nhiệm đâu! À, mà có tiền thì mau trả nợ cho tôi!



Ken lắc lắc đầu, móc hai túi quần trống rỗng ra:



"Ken đâu có tiền!"



Tôi đốp chát:



- Vậy sao cậu đi học được? Chả lẽ trường tôi cho cậu đi học ở trường là do cậu đẹp trai chắc!



Ken xách cặp, dỗi, bỏ đi:



"Sao cũng được!" - Rồi đi về phía cầu thang.



- Không ăn tối phải không? - Tôi chỉ vào cái lồng bàn úp đồ ăn trong bếp, réo.



Tiếng đạp chân thùm thụm về cầu thang, kèm theo cái quay đầu ngoay ngoảy thay cho lời đáp: Không!



Tôi mắc cây chổi vào cái đinh đóng trên tường, làu bàu trong tức tối:



- Đỡ tốn! Đàn ông, con trai gì mà dễ giận như con gái!



Hừ, định tra khảo tên đó thật tàn bạo, ấy thế mà tôi lại bị hắn dội lại bằng bộ mặt giận dỗi như vậy. Sao càng ngày có vẻ như tôi càng yếu thế trước Saitoh Ken ấy nhỉ? Ở đây ai là chủ, ai là tớ đây? Loạn hết rồi!



Cơ thể khoẻ mạnh khoe những múi thịt săn chắc, trắng trẻo dưới ánh đèn huỳnh quang trong nhà vệ sinh, Ken chỉ thay quần áo và dám làm sạch cơ thể bằng khăn bông đã vắt khô nước. Giờ đây, Ken hoàn toàn mất đi khả năng tiếp xúc với nước cũng như không thể thực hiện các hoạt động sinh hoá bình thường của cơ thể như ăn uống. Hai ngày qua cậu ăn rất ít, đến hôm nay thì chả có gì bỏ bụng. Cơ thể cậu không đủ sức duy trì hoạt động sống như một con người thực thụ do đã nhiều lần sử dụng phép thuật để đi học ở An Đằng, sử dụng khả năng di chuyển tốc hành trong không gian và làm những việc lặt vặt ở nhà.



Muốn cho cơ thể hồi phục lại thì Ken phải hạn chế sử dụng phép thuật, tránh tiếp xúc quá lâu với nước. Cậu nhìn mình trước gương kèm theo cái nhăn trán khốn khổ.



Tôi học bài. Vâng, rất chăm chỉ! Tôi là Châu Hạ Anh - ngọc nữ luôn xếp trong top 3 học sinh điểm số cao nhất trường trong các kì kiểm tra. Đó là niềm tự hào, cũng là áp lực. Tôi không được phép ngủ quên trên đỉnh vinh quang. Học, học nữa, học mãi!



Đêm đã về trong con phố nhỏ. Lặng như tờ. Tôi thèm dóng tai nghe một tiếng rao giữa màn đêm cho đỡ cảm giác côi cút. Bên ngoài trời hanh. Mưa không được nên không khí cứ hanh hao như vậy. Saitoh Ken đang ngồi gấp giấy note thành những chú hạt nhỏ xinh.



Buồn chán, tôi cất giọng gọi cậu:



- Ken đi học mà không cần học bài sao?



Ken lắc đầu, vẫn chú tâm đùa nghịch với mấy chú hạt bé nhỏ, cậu đã xếp được bốn con.



Tên này bộ là thần thánh à? Đi học mà thoải mái như thế thì chắc là đợi lưu bang rồi đây! Đột nhiên tôi muốn test IQ của Ken.




- Này! - Tôi khều, Ken ngẩng mặt. - Cậu giúp tôi làm cái bài toán này nhá!



Ken nhận lấy cuốn tập, một cây bút bi, không cần máy tính, sách vở hỗ trợ. Loáng năm phút, cậu trả tập lại cho tôi.



Những nét chữ xiên xiên phóng khoáng bay múa trên tập, tôi trợn mắt, bất ngờ. Ken giải đúng một bài toán nâng cao cực khó, không mất quá nhiều thời gian và cách giải toán đơn giản hơn tôi suy nghĩ.



- Wow! Nhanh vậy? Sao cậu biết giải?



Ken tiện tay có bút bi và giấy note trong tay, ghi trả:



"Học rồi. Hoàng tử học nhiều nữa là đằng khác!"



Ờ ha! Tôi quên mất, hoàng tử thì sẽ được dạy dỗ tử tế lắm!



Mà Ken còn biết phép thuật, đúng vậy! Mông lung thế này? Ken đến từ một vương quốc phép thuật, nói lạc hậu, xưa cũ cũng không đúng. Hay là do ở thế giới đó "hiện đại" theo một kiểu khác? Ken có phép thuật, tôi quên mất điều này!



Đôi mắt lấm lét, tôi lén nhìn chàng trai nửa trẻ con, nửa bí ẩn này, xét nét. Ken cứ vô tư chơi một mình, thỉnh thoảng nhoẻn môi vu vơ.



Tôi đánh bạo, hỏi:



- Hoàng tử Saitoh Ken thân mến! - Chiêu cười nịnh thường lệ. - Này, có phải là cậu sử dụng phép thuật được không?



Ken vặn mũi tôi, như ghét lắm:



"Đừng chọc vào "nỗi đau" của tôi nữa được không? Bộ cô chưa đọc hết truyện à? Cảnh cuối tôi bị pháp sư Nato phong ấn phép thuật và truy sát, lúc nhảy xuống vực là tôi chui ra đây luôn đấy!"



Tiu nghỉu. Thất vọng thật chứ! Cứ tưởng Ken còn phép thuật để tôi còn kiếm chát chút đỉnh gỡ vốn chứ!



- Nhưng mà ra khỏi phạm vi vương quốc Kôchi thì quyền năng của gã Nato đâu còn. Tôi nghĩ cậu phải phục hồi lại phép thuật rồi chứ!



Ken cười, choàng vai tôi kiểu best friend:



"Lanh lợi quá nha! Ờ, đúng là hồi phục rồi! Mà cũng suy kiệt rồi!"



- Sao vậy? - Tôi hỏi.



"Mấy ngày nay tôi dùng nó để làm bản thân sống y như người thật. Tôi có giấy tờ tuỳ thân nè, bởi vậy mới đi học được! Mà do lạm dụng quá nên hết phép rồi!"



Tôi bóp trán, ngán ngẫm:



- Ôi trời ơi! Giờ thì sao?



"Sống như cô thôi. Đúng quy luật là trong một tuần tôi không được sử dụng phép thuật quá ba lần để bảo vệ sức khoẻ bản thân. Sử dụng phép thuật làm bản thân thụ động và thực dụng đi!"



Rồi! Hắn ngấm ngầm cảnh báo tôi đừng có lợi dụng khả năng của hắn đây này. Cái tên nguy hiểm này thật đáng ghét!



Ken tiếp:



"Mai tôi đi học với cô nhé! Chuyến xe buýt 195."



- Điên! Cậu muốn tôi chết với bàn tay ghen tuông mù quáng của đám fans club của cậu à! - Tôi đánh Ken.



Ken cười, ánh mắt nhìn tôi rất thật lòng, tờ giấy note nho nhỏ:



"Hay cô làm bạn gái tôi nhé! Thế thì họ hết cớ ghét cô!"


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK