Mục lục
Siêu Cấp Cưng Chiều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lê Tiếu cũng không giấu giếm, thoáng yên lặng rồi nói ra suy đoán của mình: "Qua kiểm tra, chúng tôi phát hiện có một nguyên tố hóa học dẫn đến nhiễm sắc thể biến dạng khá tương tự với tình trạng của em gái anh. Chi bằng hai người suy nghĩ thật kỹ, lúc trước sống ở nông thôn liệu có từng tiếp xúc với thuốc trừ sâu hay thuốc diệt cỏ gì không? Nếu xác định có thì nói ra thật chi tiết, như vậy phương hướng nghiên cứu của chúng tôi sẽ rõ ràng hơn."

Mặc dù suy đoán do nguyên tố Asen dẫn đến biến đổi bệnh lý, nhưng chủng loại nguyên tố hóa học thì lại đa dạng, nên rất cuộc là một mình Asen hay còn hỗn hợp các chất khác nữa tạo ra phản ứng thì trước mắt khó lòng khẳng định.

Quan Minh Ngọc và Quan Minh Thần trố mắt nhìn nhau, vẻ mặt cả hai đều vô cùng mờ mịt.

Không đợi Quan Minh Thần lên tiếng, Quan Minh Ngọc đã trịnh trọng nói: "Tôi không tiếp xúc với chúng. Tôi có học hóa, biết thuốc trừ sâu là thành phẩm hóa học. Hơn nữa... chúng tôi không phải người của thôn họ Triệu, cũng không được phân chia ruộng đất và nhà ở. Mấy năm đó, chúng tôi đều ở nông trại đầu thôn, trong nhà cũng không có những thứ này."

Đầu óc Quan Minh Ngọc linh hoạt, cô ta kể lại mọi chuyện, mặt mày tái nhợt.

Liên Trinh thấy đối phương có vẻ hồi hộp nên tỏ ý bảo cô ta uống ngụm nước, dịu dàng hỏi tiếp: "Vậy cô có tiến hành thí nghiệm hóa học ở trường không?"

Quan Minh Ngọc bưng ly nước, cười khổ: "Giờ tôi vẫn đang học lớp mười hai. Trong trường không nhiều tiết thí nghiệm hóa học. Dù có đi nữa cũng do giáo viên tiến hành, tôi không đụng tay vào."

Cô ta bị bạn bè cô lập ở trường, dù là bạn cùng lớp tiến hành tiết thí nghiệm cũng không ai chịu chung tổ với cô ta, cùng lắm chỉ đứng quan sát thôi.

Phòng họp lại rơi vào yên lặng.

Lê Tiếu đỡ trán, cô nhìn báo cáo nghiên cứu, ánh mắt trở nên sâu xa.

Liên Trinh cũng thở dài: "Nếu thế thì chắc phải cho chúng tôi thêm chút thời gian. Nhưng cô Quan cũng không cần lo quá, tổ nghiên cứu thuốc của phòng thí nghiệm đã tập trung nghiên cứu thuốc khống chế sự biến hóa trên người cô, chờ có tin tức tôi lại thông báo cho hai người."

Quan Minh Ngọc hoảng hốt gật đầu, trong lòng sợ hãi bất an.

Đến giờ, cô ta chưa từng nghĩ trong cơ thể mình lại có nguyên tố hóa học. Cuộc sống của cô ta và anh trai quá đơn giản, dù muốn tiếp xúc cũng không thể.

Qua một lúc, hai anh em tính rời đi.

Họ vừa đứng dậy, Lê Tiếu đã ngẩng đầu, bình thản nhìn Quan Minh Ngọc: "Cố gắng phát huy trong đợt thi đại học."

Một tuần nữa chính là đợt thi đại học rồi.

Bả vai Quan Minh Ngọc run lên, cô ta vội gật đầu: "Vâng, cảm ơn cô Lê, cảm ơn anh Liên."

Cô ta vừa nói vừa cúi đầu. Tuy tướng mạo biến đổi, người ngợm béo ú, nhưng cô ta vẫn biết biết ơn và cách làm người....

Sau khi hai anh em rời đi, Lê Tiếu thở dài gấp báo cáo lại, gõ bàn, lẩm bẩm như có điều suy nghĩ: "Asen là nguyên tố mang độc, chỉ cần lượng nhỏ cũng đủ chết người. Nếu Quan Minh Ngọc thật sự trúng độc Asen, không biết sao cô ấy có thể sống đến giờ."

Liên Trinh cũng nhíu mày: "Ý em là...?"

Lê Tiếu híp mắt trầm tư, ngón tay gõ bàn nhanh hơn: "Không phải cô ấy trúng độc Asen thì chắc là chất tổng hợp Asen sinh ra biến đổi bệnh lý. Liên sư huynh, có thể phương hướng nghiên cứu của chúng ta sai rồi. Đúng là Asen sẽ dẫn đến nhiễm sắc thể biến dạng, nhưng chắc chắn không chỉ riêng mình nó."

Ánh mắt Liên Trinh sáng lên, hiểu ra đập tay xuống bàn: "Phải, Tiểu Lê em nói đúng. Chúng ta cứ xoắn xuýt với nguyên tố Asen, nhưng lại bỏ quên chất tổng hợp Asen cũng sẽ dẫn đến việc thay đổi sinh lý. Thế này đi, anh sẽ liệt kê hết những chất tổng hợp thường gặp và hiếm gặp của Asen, chúng ta lập tức chia ra tiến hành kiểm tra."

Hai người tìm được hướng nghiên cứu mới, lại tiếp tục vùi đầu vào thí nghiệm....

Mười một giờ đêm, Lê Tiếu lê thân mệt mỏi về ký túc xá.

Cô ngửa mặt nằm trên giường, trong đầu còn quẩn quanh công tác thực nghiệm.

Hình như tối nay thiếu cái gì đó.

Lê Tiếu nhập tâm suy nghĩ một lúc, mới nhận ra điện thoại không ở bên người.

Cô cẩn thận ngẫm lại thì nhớ ra điện thoại bỏ trong túi áo blouse quên mang về.

Lê Tiếu ngồi dậy xoa Thái dương, nhìn mặt tường chằm chằm, ba giây sau bất đắc dĩ đứng dậy, quay lại phòng thí nghiệm lấy điện thoại.

Sớm biết thì cầm điện thoại dự phòng Thương Úc đưa cho về ký túc xá luôn rồi.

Trong thời đại thông tin mà bên người không có điện thoại cứ như không mặc đồ vậy, cả người cứ kỳ cục.

Quay lại phòng thí nghiệm, Lê Tiếu tìm thấy điện thoại trong túi áo blouse, bật màn hình lên xem, mười mấy tin nhắn WeChat và hai cuộc gọi nhỡ.

Điện thoại là số lạ gọi nên Lê Tiếu không để ý, quay lại WeChat nhìn tên người nhắn. Thương Úc: "Phải ăn cơm đúng giờ."

Tin nhắn gửi lúc sáu giờ tối, lúc đó cô và Liên Trinh còn đang ở bục nghiên cứu nhìn chằm chằm kết quả thí nghiệm.

Lê Tiếu dùng mũi chân kéo ghế ngồi xuống, ngẫm nghĩ một chút thì gõ emoji cánh tay đưa ra động tác OK....

Đã gần mười hai giờ khuya, cô nén khao khát muốn trò chuyện với Thương Úc, tắt khung tin nhắn rồi nhìn tin WeChat khác.

Ngoại trừ mấy tin tức thường ngày của Đường Dực Đình thì có hai tin nhắn của Đoàn Diệc Tuyên.

Lê Tiếu lập tức híp mắt, nhếch môi mở WeChat của Đoàn Diệc Tuyên.

Hình như thời hạn trả tiền trong ba ngày đã đến, nhưng tài khoản của cô vẫn chưa nhận được tiền.

Một trong hai tin nhắn WeChat của Đoàn Diệc Tuyên hỏi cô có rảnh hay không, tin còn lại nhắc cô nghe điện thoại.

Ô, số lạ là Đoàn Diệc Tuyên gọi sao?

Lê Tiếu lơ đãng bĩu môi, tắt WeChat Đoàn Diệc Tuyên, vừa khéo điện thoại đổ chuông.

Chú thích: Honey.

Lê Tiếu thấy hai chữ này thì thoáng sửng sốt, sau đó ánh mắt lấp lánh ánh sao.

Mấy hôm nay bận qua, suýt thì quên cô đã đổi chú thích cho Thương Úc thành [Honey].

Nguyên nhân là từ hôm gửi emotion kia.

Lê Tiếu hắng giọng, dựa vào lưng ghế nhận điện thoại: "Hon...khụ, Diễn gia, chưa ngủ sao?"

Bận cả ngày nên đầu óc không được tỉnh táo lắm, suýt nữa đã honey người ta rồi.

Lê Tiếu sờ chóp mũi, ho khan thêm mấy tiếng che giấu sự lúng túng.

Đầu điện thoại bên kia im lặng trong chốc lát, sau đó giọng anh mang ý cười vang lên: "Vừa rồi gọi anh là gì?"

Lỗ tai Lê Tiếu nóng bừng, trừng mắt giả ngu: "Diễn gia mà."

Chữ honey dường như rất khó nói ra thành lời, vì... sến sẩm quá.

Thương Úc lắc ly rượu trong tay, không làm khó Lê Tiếu thêm, đổi đề tài: "Có ăn cơm đúng giờ không đấy?"

Lê Tiếu thầm thở phào nhẹ nhõm, ngửa đầu dựa lưng ghế, đáp lại: "Ăn lúc tám giờ tối."

"Muộn quá." Thương Úc nhấp ngụm Brandy, giọng nói như cuốn theo hương rượu: "Bận thí nghiệm cũng phải chú ý sức khỏe."

Lê Tiếu thở dài, không muốn tiếp tục đề tài này, nhìn trần nhà, giọng nũng nịu hơn: "Sao anh còn chưa ngủ?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK