• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày chủ nhật, Đỗ Nhược Hành trở về thành phố T thăm con gái.

Lúc đang muốn chọn một chiếc kẹp tóc cho Chu Đề ở trung tâm thương mại, Đỗ Nhược Hành đụng phải một người, là Thẩm Sơ. Anh ta quay lại nhìn thấy một nhà ba người, cười tiến lên chào hỏi. Lại thuận tay lấy một khối sô cô la từ trong túi áo, nhét vào miệng Chu Đề, người đã nhanh miệng gọi chú Thẩm. Đỗ Nhược Hành nhìn động tác quen thuộc của Thẩm Sơ, cảm thấy kinh ngạc. Thẩm Sơ giải thích: "Lúc trước, sau khi Đề Đề đi lạc ở nhà trẻ, đều là lão Chu tài xế hoặc là lão Ngô quản gia đi đón con bé. Có mấy lần hai người đều không rảnh, tôi liền đi thay."

Sau đó nhìn cây cột cách đó không xa, như có như không nói tiếp: "Không biết đến lúc nào thì Đỗ tiểu thư mới có thể rảnh rỗi thì đến đón con gái tan học. Cô có từng suy nghĩ đến chuyện chuyển công tác về thành phố T hay không? Mặc dù tôi rất vui vẻ khi được ở bên cạnh Đề Đề, nhưng mặc kệ nói thế nào tôi chỉ là người ngoài, cứ để tôi đi đón con bé cũng không hay, có đúng không?"

Chu Yến Cầm đứng một bên, âm trầm đằng hắng một cái. Khuôn mặt Thẩm Sơ thay đổi, cười nhẹ một cái, thân thiện nói chuyện cùng Đỗ Nhược Hành, lâu lắm rồi mới gặp lại cô nên chúng ta phải tổ chức một tiệc mừng mới được, sẽ không làm ảnh hưởng đến thời gian vui vẻ của ba người. Sau đó không đợi Đỗ Nhược Hành đáp lời liền cười híp mắt nhìn sang Chu Đề hỏi, bảo bối, chú Thẩm có đề nghị này cháu thấy thế nào? Nói được chú sẽ cho thêm cháu một miếng sô cô la nữa.

Chu Đề không do dự, đáp lớn: "Được ạ…"

Đỗ Nhược Hành hoàn toàn hóa đá.

Buổi tối, trong bữa tiệc mừng, ngoài Thẩm Sơ thì còn có rất nhiều những người khác đang ngồi, Đỗ Nhược Hành biết tất cả bọn họ, toàn là những người có mối quan hệ rất lâu cũng nhhuw rất sâu sắc với Chu Yến Cầm, nhiều người còn là cùng lớn lên bên nhau từ nhỏ, biết rõ gia thế của nhau. Trong mấy cuộc xã giao hồi xưa mà Chu Yến Cầm có mang Đỗ Nhược Hành theo, mấy người này hầu như đều có mặt.

Rất khó có thể nói là mình không quen, thời điểm Đỗ Nhược Hành bị Chu Đề kéo tay vào phòngchỉ có thể nở nụ cười nhẹ coi như chào hỏi. Thật ra thì cô không thể tránh khỏi cảm giác lúng túng, loại cảm giác này chính vì quan hệ của cô và Chu Yến Cầm bây giờ rất khó có thể dùng từ nào để định nghĩa. Nhưng tại loại trường hợp này, không cách nào tỉ mỉ giải thích, huống chi mấy người đang ngồi sau khi thấy cô liền rối rít đứng dậy, bên trong phòng rất nhanh tràn đầy những lời khen ngợi:"Càng ngày càng có khí chất cao quý" "Dáng dấp tiểu Đề Đề càng ngày càng xinh đẹp, giống y như mẹ mình" … Đủ các loại lời khen.

Rất nhanh đã có người thay phiên tới mời rượu, trong đó Thẩm Sơ là kẻ đầu sỏ.

Tay trái anh ta cầm một chai rượu trắng, rót cho mình một ly, cho Chu Yến Cầm một ly nhưng đồng thời cũng rót cho Đỗ Nhược Hành một ly rượu đỏ, nhìn hai người, đột nhiên làm bộ giống như lau khỏe mắt, thở dài một tiếng: "Nhìn thấy hai người có thể như hôm nay, tất cả chúng tôi đều rất vui mừng." Sau đó uống một hơi cạn sạch.

Kỹ năng diễn xuất của Thẩm Sơ quả thật không phải bình thường, nên việc phải uống rượu Đỗ Nhược Hành không thể tránh được, dù sao cũng là tại tất cả mọi người đều ồn ào bắt cô uống.

Đã có tiền lệ thì sau đó tất cả mọi người đều ùn ùn kéo đến chúc rượu. Tửu lượng Đỗ Nhược Hành vốn không tốt, lại bị nhiều người mời như vậy, đại não liền dần dần lâng lâng. Cô nỗ lực duy trì tỉnh táo, lời nói vẫn lưu loát, nhưng đến lúc buổi tiệc kết thúc, bước ra khỏi phòng ăn thì bước chân đã xiêu xiêu vẹo vẹo. Chu Yến Cầm nửa ôm nửa dìu cô ra khỏi nhà hàng, Chu Đề ở phía sau vội vàng chạy theo ba mẹ mình lại bị chú Thẩm Sơ nhét một miếng sô cô la to vào miệng.

Đến lúc thấy hai người kia đã mất hút sau ngã rẽ mới cười híp mắt dụ dỗ con bé: "Ba cháu vừa mới nói với chú, tối hôm nay ba mẹ cháu có chuyện riêng cần phải giải quyết, không tiện chăm sóc cháu. Cháu tạm thời tới chỗ chú Thẩm ở một hôm nha. Trong nhà chú Thẩm có rất nhiều sô cô la cũng như kẹo hoa quả, bỏ qua hôm nay cũng sẽ không có lần sau nha."

Trên đường trở về nhà, Chu Yến Cầm cảm thấy khá bồn chồn.

Trong xe bật một bản nhạc piano không lời, Đỗ Nhược Hành nửa tỉnh nửa mê, sóng mắt lưu chuyển. Cô nghiêng đầu nhìn Chung Ly với bộ dạng cực kỳ mê người, thái độ khác hẳn với thái độ từ sau khi ly hôn cô thường dùng để đối xử với anh.

Chu Yến Cầm đã không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ đến chuyện gì nữa. Đã quá lâu Chu Yến Cầm không được nhìn thấy những hành động như vậy của Đỗ Nhược Hành nữa. Lần gần đây nhất cô đeo caravat cho anh khoảng chừng là ba năm trước, lúc xong xuôi cô còn kéo cổ áo của anh, đẩy anh tựa vào tường, cười như không cười, chậc một cái khiêu khích. Hành động này giống y như lúc hai người vừa mới kết hôn. Sau này hồi tưởng lại những chuyện như vậy, Chu Yến cầm luôn cảm thấy chua xót, nhưng đau đớn là trong mộng anh thường nhớ lại vô số lần. Chu Yến Cầm không ngờ nhanh như vậy có thể thấy Đỗ Nhược Hành thân thiết với mình một lần.

Bao nhiêu rượu đã uống vào tối hôm nay, vì nồng độ cồn trong người mà thân thể cả hai người đều nóng lên, Chu Yến Cầm khó có thể ngăn trái tim mình đập thình thịch. Điều càng làm cho đầu anh nóng lên đó chính là Đỗ Nhược Hành không kháng cự sự thân cận của anh, cô chỉ cắn môi nhìn anh ánh mắt nửa cười mà lại như không cười, sau đó một đầu ngón tay khẽ nắm lấy cằm của anh, kéo khuôn mặt Chu Yến Cầm chậm rãi gần sát, đến lúc hai khuôn mặt chỉ còn khoảng cách chừng mấy milimet lại chợt lui ra, mang theo nụ cười giễu cợt nhìn Chu Yến Cầm.
Đỗ Nhược Hành biết tất cả những hành động mà Chu Yến Cầm thích, nếu như cô thật lòng muốn lấy lòng, luôn có thể dễ dàng đạt tới hiệu quả tốt nhất. Nhưng tối nay vẫn chưa tới thời điểm, cô không muốn một lần là xong. Nhưng chỉ cần như thế, Chu Yến Cầm dường như đã không thể khống chế được hành vi của mình, anh vội vàng cầm lấy bàn tay cô, lòng bàn tay nóng hổi, dùng giọng nói trầm thấp gọi tên cô ‘Hành Hành…Hành Hành’

Không khí giữa hai người chân chính nóng bỏng nhất là thời điểm vào phòng ngủ. Chu Yến Cầm nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài của Đỗ Nhược Hành, liếc mắt nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như có thể chảy nước. Đỗ Nhược Hành mở to mắt nhìn Chung Ly từ từ cúi người xuống, đột nhiên mở miệng cười: "Tôi đã xem qua danh sách nữ nghệ sỹ dưới trướng Tác Nghệ, ánh mắt của anh không tệ, toàn là mỹ nhân toàn vẹn. Bình thường anh thích gọi người nào nhất?"

Chu Yến Cầm không ngờ trong hoàn cảnh này Chu Tô lại hỏi một câu như vậy, động tác thoắt cái dừng lại. Trong mấy giây thất thần của Chung Ly, Đỗ Nhược Hành đã đẩy anh ra ngồi dậy, tự tay cài lại nút áo khoác của mình, đứng lên. Không khí mập mờ trong phòng ngủ lúc này đã không còn sót lại chút gì.

Ánh mắt của Đỗ Nhược Hành trở nên sắc bén, mang theo nồng nặc giễu cợt: "Chuyển lời tới Thẩm Sơ hộ tôi, lần sau đừng dùng loại thủ đoạn ti tiện như thế này. Làm nhục danh thầy thuốc anh ta mang trên người."

Cô định lúc này rời khỏi phòng ngủ, nhưng ánh mắt Chu Yến Cầm vẫn khóa chặt lấy cô, nóng bỏng không hề tan biến, giống như muốn tại chỗ này nuốt luôn cô vào bụng. Đỗ Nhược Hành làm như không thấy, chỉ cười cười, không nhanh không chậm khuyên anh ta: "Nếu vẫn còn hăng hái như thế, vậy thì đi tìm mấy mỹ nhân đang mỏi mắt chờ mong anh đi."

Sau đó hời hợt nói xin lỗi: "Tôi thì đặc biệt không giúp gì được đâu. Anh mới chỉ hành động như lúc nãy mà cảm giác nghẹn lại ở cổ họng vẫn giống y như xưa, căn bản khó có thể nuốt xuống."

Hôm sau Đỗ Nhược Hành tinh thần sảng khoái xuống lầu ăn điểm tâm, không lâu Chu Yến Cầm bước ra từ thư phòng, vằn tia máu trong mắt có thể thấy rõ. Tình trạng của cặp đôi này đúng là không giống dự liệu của lão quản gia, ông phải tốn nửa phút mới tiêu hóa được chuyện tối hôm qua Chu Yến Cầm không làm ăn được gì, thầm lắc đầu đồng tình một cái, xoay người đi bảo phòng bếp hủy bát canh hải sâm bổ thận tráng dương mà ông đã làm cho Chu Yến Cầm đi.

Đỗ Nhược Hành không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí u ám quanh người Chu Yến Cầm, sau khi ăn xong còn khen bánh của lão Lưu làm vẫn ngon như cũ, khen đến độ lão Lưu mặt mày đều nở hoa. Sau đó cô lại buông bát đũa xuống đang muốn rời bàn ăn nhưng lại chợt nhớ điều gì đó quay lại nói với Chu Yến Cầm: "Tôi có ý mang Đề Đề về thành phố S vài hôm, anh có đồng ý không?"

Chu Yến Cầm bày ra bộ dạng như bị cả thế giới làm phiền, đơn giản trả lời một câu: "Em thích làm sao thì làm."

Cho tới trưa, Chu Yến Cầm không hề đặt chân ra khỏi thư phòng, đến trưa anh còn gọi quản gia đem thức ăn lên phòng. Đỗ Nhược Hành ngồi trên ghế sofa chuyên tâm xem ti vi không nói một lời, buổi trưa một mình cô ăn trưa, sau đó lên lầu, thu thập chút hành lý đơn giản, rời khỏi nhà họ Chu.

Quản gia muốn ngăn cũng không được, hết cách đành chỉ có thể ở trong sân lớn tiếng gọi Chu Yến Cầm. Đỗ Nhược Hành càng bước nhanh chân hơn, từ khu nhà xa hoa đi bộ đến đầu phố vẫy tắc xi. Xe Chu Yến Cầm không biết xuất hiện phía sau cô từ lúc nào, Chu Yến Cầm hạ cửa xe gọi tên cô. Đỗ Nhược Hành làm bộ giống như không nghe thấy, cô chờ một lúc lâu, rốt cuộc đợi đến lúc có một chiếc tắc xi không có khách chạy qua.

Đúng lúc Đỗ Nhược Hành cầm cửa xe tắc xi định mở cửa, Chu Yến Cầm xuống xe giật mạnh tay cô, đóng cửa xe tắc xi rầm một cái.

Đỗ Nhược Hành cũng dùng sức hất tay của anh ra. Chu Yến Cầm rốt cuộc lại nhận thua, nhìn cô, mềm giọng nói: "Đừng như vậy."

Mười lăm phút sau hai người cùng trở lại nhà họ Chu một lần nữa, ngồi đối diện nhau trong thư phòng. Chu Yến Cầm mặc một cái áo len màu đen, khiến khuôn mặt anh ta càng thêm phần lạnh lùng. Một lúc lâu sau anh mới mở miệng: "Nếu như sau khi ly hôn anh không xuất hiện nữa, có phải em sẽ sống một cuộc sống mới, tốt hơn bây giờ không?"

Đỗ Nhược Hành theo bản năng ngẩng đầu nhìn Chu Yến Cầm.

Nguyên một buổi tối và sáng nay, Chu Yến Cầm nhốt mình trong thư phòng để suy nghĩ về vấn đề này nhưng đến lúc này mở miệng vẫn không dễ dàng. Cả quãng thời gian trước, Chu Yến Cầm vẫn ngồi cân nhắc qua loại giả thiết này, không thể nào tiếp nhận giả thiết như vậy là sự thật. Cho dù là hiện tại anh cũng vẫn không cách nào tiêu hóa hoàn toàn, điều này so với việc chính miệng Đỗ Nhược Hành nói hận anh càng làm anh thấy khó chịu hơn, có thể nói ra một câu hỏi đầy đủ như vậy đã là cực hạn của anh.

Một lát sau Chu Yến Cầm lại bổ sung: "Anh muốn em nói thật."

Đỗ Nhược Hành nhìn anh ta: "Anh nói sao?"

"Không cần nghĩ về Đề Đề cũng như mấy vấn đề lặt vặt khác, chỉ cần đứng trên lập trường một mình em, nếu như em thực sự cảm thấy tôi không nên xuất hiện, vậy tôi sẽ biến mất hoàn toàn trong tầm mắt của em, để em tìm thấy người thích hợp hơn. Giống như Tô Cầu đã từng nói, người kia sẽ nói chuyện hợp với em hơn tôi, đối xử với em săn sóc tỉ mỉ, em cũng cảm thấy rất vui vẻ, thật thích hắn ta, sẽ không chê hắn ta phiền, ít nhất, sẽ không khiến em cảm thấy ghê tởm."

". . . . . ."

"Về sau thời gian vẫn còn rất dài, mấy chục năm nữa cơ, hẳn em vẫn còn cần một người chăm sóc. Trước kia anh vẫn cho rằng em chỉ có thể ở bên cạnh anh, cho nên đã làm rất nhiều điều mong muốn nối lại quan hệ…" Chu Yến Cầm ôn hòa nói, "Nhưng gần đây anh xem xét lại, cảm thấy có lẽ bản thân quá ích kỷ rồi."

Lúc nói dứt lời cũng là lúc sự ghen tỵ trong lòng Chu Yến Cầm không thể áp chế được nữa, trong chớp mắt đã nảy nở thành hình thành dạng, cho dù người đàn ông kia còn chưa xuất hiện, nhưng đã là cái đinh trong mắt anh ta. Nhưng cuối cùng anh cũng thành công khống chế được cảm xúc của mình, làm bộ giống như mình thực sự rất rộng lượng, chân thành mỉm cười chúc phúc vợ cũ của mình tự đi tìm kiếm hạnh phúc mới.

Đỗ Nhược Hành nhìn chằm chằm Chu Yến Cầm một lát, cắn môi, cười lạnh nói: "Tôi cũng đã nghĩ như vậy, nếu như anh không xuất nữa thì tôi sẽ sống tốt hơn bao nhiêu."

Nói xong câu đó cả thư phòng trùm lên vẻ tĩnh lặng.

Hai người đã quen biết nhau mười hai năm. Mặc dù Đỗ Nhược Hành không muốn nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ lại chuyện trước kia. Ví dụ như lúc hai người bọn họ vừa xác lập quan hệ yêu đương, Chu Yến Cầm đem cô đến nhà ma ở nước ngoài. Đỗ Nhược Hành sợ đến mức chỉ có thể nằm rạp trên mặt đất không chịu nhúc nhích, chỉ nhớ khi đó chung quanh mình rất lạnh lẽo, cho đến lúc bàn tay Chu Yến Cầm vươn tới trong bóng đêm, nắm lấy tay cô, nhiệt độ cực kỳ ấm áp.

Về sau nữa, hai người dần dần hiểu những thứ người kia yêu thích cùng phong cách sống của nhau như thế nào, Đỗ Nhược Hành mới nhận ra, thứ Chu Yến Cầm yêu thích lại là hý kịch cổ của dân tộc. Thậm chí còn biết hý khúc anh thích nhất là ‘Tỏa lân nang’, ngồi nghe mấy người nghệ sỹ y y a a đúng là cực hình. Có mấy lần Đỗ Nhược Hành cố gắng ngồi nghe một khúc cùng anh nhưng dù có nỗ lực thế nào kết quả đều là cô vô thức ngủ quên mất. Có một lần cô ngủ đến say mê, không biết qua bao lâu mới tỉnh lại. Bên ngoài đã tối hẳn, trên người Đỗ Nhược Hành được đắp một chiếc áo vest nam màu đen, mơ hồ có thể ngửi nhìn thấy mùi nước hoa nam nhẹ nhàng. Còn Chu Yến Cầm thì đang ngồi ở bên cạnh cô xem tin tức, lấy bả vai làm gối cho cô, anh chăm chú nhìn vào màn hình laptop, ánh mắt rất nghiêm túc, động tác lại cực kỳ nhẹ nhàng, âm thanh gõ bàn phím cũng nhẹ đến nỗi không thể nghe ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK