• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hiểu Hoa lúc này hối hận vô cùng, căn bản chỉ cho rằng đối phương chỉ là một nam hộ lý nhu nhược làm chảnh, lại còn là kẻ ở rể ăn bám, ai biết lại có quan hệ với tập đoàn lớn nhất thành phố Hoa Dương chứ.

Có khi người này là công tử thiếu gia của gia tộc lớn nào đó, chẳng qua khiếm tốn, muốn giản dị mà thôi.

Nghĩ đến bản thân đắc tội với người như vậy, hận không thể tự tát bản thân mấy cái.

Người như vậy Hiểu Hoa sao có thể động tới, cô đành phải chầm chậm cởi đi quần áo của mình, người bên ngoài tò mò đều đến vây xem.

Trên người Hiểu Hoa chỉ con lại một chiếc áo ngực cùng đồ lót thì mới dừng, quần áo của cô ta cho vào một túi, quần áo cửa hàng đều ở một túi khác.

Nhưng Giang Lâm chỉ quan tâm quần áo ở túi đồ hiệu kia, cũng chưa từng liếc mắt nhìn Hiểu Hoa cái nào, sau đó cầm túi rời đi, đi chưa xa đã thấy Giang Lâm đem túi quần áo của Hiểu Hoa vứt vào thùng rác.

Hiểu Hoa hai tay che ngực, ánh mắt rớm nước bộ dạng ủy khuất vô cùng, cô chưa từng bị mất mặt như thế.

Trịnh Tình bất đắc dĩ lắc đầu.

“Đã nhiều lần nói cô đừng trông mặt bắt hình dong, cô lại không nghe, tự nếm trái đắng thì trách ai chứ.


Hiểu Hoa nghe vậy thì khóc thành tiếng, vô cùng hối hận.

Mà Giả Anh Kiệt một bên đang còn khuyên nhủ Manh Manh mua đồ khác cũng không chú ý tới tình hình bên này.

Cuối cùng Giả Anh Kiệt vẫn vì muốn làm cô gái Manh Manh kia vui vẻ, nên cũng bấm bụng mua bộ váy kia, khi tới trước quầy thì thấy Hiểu Hoa cả người không mặc gì mà Giang Lâm lại rời đi rồi.

“Có chuyện gì vậy?”
Giả Anh Kiệt nghi ngờ hỏi.

“Bộ váy kia đâu?”
Trịnh Tịnh nói với Giả Anh Kiệt.

“Ngại quá, kiện váy kia ngài Giang đã mua đi rồi.



Trong lòng Giả Anh Kiệt vô cùng kinh ngạc, một bộ váy đắt tiền như vậy lại bị tên họ Giang kia mua đi?
Mà Hiểu Hoa còn có bộ dạng kia, chẳng lẽ Giang Lâm lấy ra được năm trăm triệu?
“Xem kia, nói một hồi cuối cùng kiện váy em thích bị người ta mua rồi huhu.


Manh Manh nghe nhân viên nói vậy thì khóc chạy đi khỏi cửa hàng.

Giả Anh Kiệt vội chạy theo, đều do tên tiểu tử thúi Giang Lâm, chờ lúc khác sẽ cho tên kia biết lễ độ mới được.

“Anh à, thì ra anh lợi hại như vậy.


Giang Nguyệt xách theo quần áo mới Giang Lâm mua, trong lòng vô cùng vui mừng.

“Rất lợi hại sao?”
Giang Lâm nhàn nhạt nói.

“Đương nhiên, anh xem đi, đến trưởng cửa hàng GV cũng phải cung kính, còn mua được quần áo đáng giá như vậy.


Giang Nguyệt bộ dạng sùng bái Giang Lâm.

Nhưng Giang Lâm chỉ cười cũng không nói gì, so với người khác cung kính, anh chỉ muốn người nhà hạnh phúc là đủ.

“À quên, bộ này cũng chưa thử qua, không biết có vừa em không?”
Giang Nguyệt chợt nhớ ra.

“Yên tâm, sẽ vừa.


Giang Lâm sẵn tiện nói.

Anh có đôi mắt nhìn ra ***** ** cho nên kích cỡ này nọ cũng nhìn rõ, nhất là cơ thể ai đó, đương nhiên mấy chuyện này nhìn rõ là bình thường.

Giang Lâm đưa Giang Nguyệt tới cửa nhà, sau đó định đón xe rời đi, thì Giang Nguyệt chợt gọi to.

“Anh à, em có thể hỏi chuyện này được không?”
Giang Lâm hỏi: “Có chuyện gì?”
Giang Nguyệt bộ dạng có chút khẩn trương.

“Sao anh lại đối tốt với em như vậy?
Tuy rằng Giang Nguyệt biết Giang Lâm đối xử với cô như em gái, nhưng bọn họ chỉ gặp nhau hai lần.

Cứ như vậy mà Giang Lâm đối tốt với cô, cứu cô, dẫn cô đi ăn món ngon, còn mua quần áo đắt đỏ như vậy.

Một người chỉ mới gặp hai lần mà đối tốt mình như vậy, Giang Nguyệt cảm giác có chút mơ hồ, cho nên cô vẫn muốn hỏi rõ.

Giang Lâm cười nói.

“Đứa nhỏ ngốc này, anh đối với em tốt vì xem em là em gái của anh rồi.


“Nhưng chúng ta không phải anh em ruột.


Giang Nguyệt lại nói.


“Anh trai em có nói qua, nếu ai đó đối tốt với em thì có âm mưu hay có tính toán gì đó.


Giang Lâm nghe được lời này cũng cười, anh biết bản thân trước kia có nói như vậy với em gái.

Suy cho cùng do em gái quá mức xinh đẹp, mà ai thấy cũng sẽ nổi lên tâm tư không tốt, cho nên Giang Lâm nói lời này với Giang Nguyệt.

Ai ngờ giờ con bé lại dùng câu này với anh.

“Giang Nguyệt, thật ra anh đối với em tốt như vậy vì anh trai em từng nói với anh.

Cậu ta có em gái, mà người cậu ta để ý nhất là cô em gái này, mà người nhà cũng là tâm niệm của cậu ấy.


“Hiện tại cậu ta không còn nữa, đương nhiên anh muốn thay cậu ấy chăm sóc người nhà của cậu ấy thật tốt, cũng chăm sóc em gái yêu quý của cậu ấy, là em.


Giang Lâm đưa tay sờ sờ đầu Giang Nguyệt.

Nghe được lời này, Giang Nguyệt ánh mắt đỏ lên như sắp khóc, quả nhiên anh trai của mình vẫn quan tâm mình nhất.

Giang Nguyệt lập tức nhào vào lòng Giang Lâm, ôm chặt anh, cảm giác có chút ấm ức không thành lời.

“Em biết rồi, về sau nhất định em sẽ xem anh là anh trai của em.


“Có chuyện gì thì cứ gọi cho anh.


Giang Lâm để lại số điện thoại cho Giang Nguyệt rồi vỗ vỗ lưng cô.

“Được rồi, về đi, cũng trễ rời, cha mẹ ở nhà sẽ lo lắng đó.


Giang Nguyệt gật gật đầu, buông Giang Lâm ra, vẫy vẫy tay đi vào trong cánh cửa cũ kỹ.

Thấy Giang Nguyệt về nhà, Giang Lâm cười nhẹ, xoay người đi.

Trong nhà Hứa Vân.

“Giang Lâm, sao con trễ vậy mới về?”

Hứa Bắc Điền nhíu mày hỏi Giang Lâm.

Anh vừa bước vào nhà đã thấy Hứa Bắc Điền ngồi uống trà ở đó.

Hứa Bắc Điền phát hiện mấy ngày nay Giang Lâm có gì đó khác lúc trước, nếu là trước kia thì sẽ cùng Hứa Vân về nhà.

Hiện tại một mình đi ra ngoài, cũng một mình về, còn là về khuya như vậy.

Hứa Bắc Điền cũng biết Giang Lâm cùng con gái mình chưa có phát sinh gì cả, chỉ là vợ chồng danh nghĩa mà thôi, cho nên ông cũng muốn nói chuyện với Giang Lâm cho rõ một chút, không ngờ hôm nay anh về trễ như vậy.

“Cha, con có chuyện chút nên về trễ.


Giang Lâm cười trả lời định đi vào phòng.

Hứa Bắc Điền đặt ly trà xuống bàn, cũng rót cho Giang Lâm một ly.

“Tới đây, ngồi xuống nói chuyện một chút.


Giang Lâm tuy rằng có chút nghi ngờ nhưng vẫn ngồi xuống cạnh Hứa Bắc Điền.

“Cha… có gì sao ạ?”
Hứa Bắc Điền thở dài nhìn Giang Lâm.

“Giang Lâm à, nói thật với cha đi, có phải Vân nhi cản đường con, cho nên con mới đi ra ngoài tìm người khác?”
Giang Lâm nghe vậy thì cứng họng, thật không biết phải nói sao, người lớn tuổi đều nghĩ nhiều vậy sao, sao lại nghĩ bản thân tìm phụ nữ bên ngoài chứ?
“Cha à, sao lại nghĩ như thế, Hứa Vân xinh đẹp tài giỏi, con sao có thể tìm người nào chứ?”
Giang Lâm có chút không biết nói sao cho phải.

- ------------- tháng này và tháng sau bị dí việc một chút------------
Tuy nhiên sẽ cố gắng ra đều chương, cả nhà đừng giận tác mà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK