• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mạnh Hành Du ở Lan Thị một tuần, chiều chủ nhật Mạnh Hành Chu cùng Hạ Tang Tử đưa cô ấy ra sân bay.

Trước khi qua cổng an ninh, Mạnh Hành Du tránh Mạnh Hành Chu, kéo Hạ Tang Tử vào một góc nhỏ nói.

"Tang Điềm Điềm, cậu làm sao hay thế? Anh tớ tự nhiên lại nhắn tin cho bố mẹ tớ, hôm qua mẹ tớ gọi, vừa khóc vừa cười đấy."

Hạ Tang Tử cười lắc đầu, "Tớ gì cũng chưa làm, đây là anh cậu chọn."

Mạnh Hành Du không tin, nhưng cô ấy cũng không nghĩ quá nhiều, cũng không hỏi, nhìn thấy ánh mắt cô đều phát sáng, tràn ngập sùng bái, "Tớ cảm thấy cậu và anh tớ đúng tuyệt phối, đúng rồi, tớ nói cho cậu một bí mật."

"Bí mật gì?"

"Khi còn nhỏ, bà ngoại tớ mê tín, cầm bát tự của hai anh em tớ đi thành phố xa nghèo nào đó tìm bà thầy bói đoán mệnh, cậu đoán xem mệnh của anh tớ thế nào?"

Hạ Tang Tử không phân biệt được là thật hay giả, nhưng nhìn biểu tình của cô ấy thú vị, cũng phối hợp hỏi, "Thầy bói nói gì?"

Mạnh Hành Du thanh giọng nói, học cách nói chuyện cường điệu của bà ngoại, "Người này mệnh khắc khổ, sự nghiệp đời này sẽ có một đường ranh giới, sự lựa chọn không đi cùng với kết quả, đến nỗi nhân duyên, khó tìm lương xứng, sợ là phải cô độc cả đời."

Hạ Tang Tử chỉ nghe như chuyện đùa, không để trong lòng, "Bà thầy bói còn nói gì?"

"Cậu vẫn không hiểu lời ẩn ý của tớ sao?" Mạnh Hành Du dừng vài giây, nhìn Hạ Tang Tử vẫn không có phản ứng gì, bổ sung, "Cậu với anh tớ sinh cùng ngày, mệnh của anh ấy khổ thì cậu cũng khổ, hai người dính lại, không phải là đúng lúc, mà kêu là lấy độc trị độc."

"......"

"Chỉ là khả năng của anh tớ không tốt lắm, nhưng mọi việc đã có tớ, tớ vĩnh viễn là hậu phương vững chắc của cậu."

Thấy cô ấy càng nói càng quá, Hạ Tang Tử dở khóc dở cười, đẩy cô ấy vào cổng an ninh, "Được rồi được rồi, cậu nói nữa là trễ giờ đấy."

Chân Mạnh Hành Du động, miệng cũng không dừng, "Cậu đừng có hoảng hốt, bà thầy bói cũng không nói đúng đâu, nói không chừng anh tớ một cái hôn là bắt được rồi. Đúng rồi, cậu biết bà ấy nói tớ sao không?"

Hạ Tang Tử không trả lời, Mạnh Hành Du nói đến cao hứng, cũng không dừng được, "Bà ấy nói tớ, trời sinh phú quý, không lo ăn mặc, chỉ có gặp khó khăn ở chuyện tình cảm."

Mạnh Hành Du dừng lại, quay đầu nhìn Hạ Tang Tử, vẻ mặt khinh thường, "Cậu xem tớ người gặp người thích, tớ nói cậu nghe, nam sinh ở trường thích tớ hơi bị nhiều, thứ sáu rồi, tớ thu được 3 bức thư tình, có tên lớn lên như soái ca, không kém anh tớ tí nào."

"Cậu nói tớ có nên thử không, yêu sớm tuổi này rất do dự a, ai, tuy rằng tớ tương đối thích hình tượng nho nhã, nhưng là cuồng dã tí cũng không tồi, thật đúng là rối rắm, Tang Điềm Điềm, cậu nói tớ....."

Mạnh Hành Du còn chưa kịp thổi phồng xong, cổ áo đã bị kéo về sau.

Mạnh Hành Chu xách cổ áo cô ấy đến trước mặt mình, đôi mắt híp lại, "Lặp lại lần nữa, mấy bức thư tình?"

Mạnh Hành Du nghe xong cũng bị doạ, cười lả đáp, "Nào có thư tình gì, anh nghe nhầm rồi, anh nhìn em có tiền như vậy, nam sinh đều tự ti hết, ai còn dám theo đuổi nữa chứ?"

Mạnh Hành Chu buông tay ra, miễn cưỡng tin tưởng, hừ lạnh một tiếng, "Tốt nhất là không có."

Mạnh Hành Du cầm lấy vé lên máy bay từ trong tay anh, do dự một chút, nhỏ giọng hỏi, "Nếu yêu sớm...thì thế nào?"

Mạnh Hành Chu liếc mắt, tự mang vẻ uy hiếp, mở miệng: "Đánh gãy chân."

Mạnh Hành Du: "...."

Yêu sớm....Thật....Quá đáng sợ.

Tiễn Mạnh Hành Du xong, trên đường trở về, Hạ Tang Tử nhớ lại đoạn đối thoại của hai anh em, nhịn không được cười ra tiếng.

Mạnh Hành Chu vốn dĩ đang cúi đầu chơi điện thoại, nghe thấy cô cười, ngẩng đầu lên hỏi, "Cười cái gì?"

Hạ Tang Tử chớp mắt, ý vị thâm trường mà nói, "Mọi người đều nói, lúc con gái kết hôn, bố là người khóc nhiều nhất. Nhưng em thấy, về sau Du Du mà lấy chồng, anh còn khó tiếp thư hơn so với chú nữa?"

Mạnh Hành Chu "hừ" một tiếng trong mũi, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại, "Sao có thể."

Hạ Tang Tử gật đầu, mặt ngoài tin tưởng, ngoài miệng lại trêu chọc, "Ba tuổi, em mới phát hiện, trên người anh có một quy luật, lần nào cũng đúng."

"Là gì?"

"Nếu anh nói thích nói tốt, thì chính là không thích, còn không thích thì không tỏ thái độ gì."

"...."

Hạ Tang Tử vui vẻ, "Anh xem, có phải bị em nói trúng rồi không?"

Mạnh Hành Chu nhíu mày, môi nhấp nháy nói, "Không có."

Hạ Tang Tử cười như được mùa, "Anh không nói, em hiểu mà."

"...."

Được thôi.

Cô vui là được.

——

Chương trình học đã bước vào giữa kì, không ít giáo sư chuyên ngành cho làm bài trắc nghiệm, thành tích cộng vào tổng thành tích cuối kì, không có ngừoi nào dám xem thường.

Toàn bộ Quân Y Đại đều khẩn trương học tập, bầu không khí căng thẳng đột nhiên bị phá tan vào ngày thứ Tư.

Chiều thứ Tư, tai nạn súng xảy ra ở trường cao đẳng Lan Thị, làm hai sinh viên tử vong, ba người bị thương.

Tội phạm là một người có nhân cách phản xã hội, làm nhân viên dọn vệ sinh trong trường cao đẳng.

Tình tiết cực kì ác liệt, cùng ngày còn lên mấy trang báo lớn, đứng trong hot search ở Weibo rất lâu, nháy mắt đẩy toàn bộ bảo an và công an ở Lan Thị lên đầu sóng gió.

Mà toàn thành thị, bởi vì sự việc này, lâm này sợ hãi.

Trong trường học nghị luận sôi nổi, đồn đãi gì cũng có.

Thứ Năm, trường học thông báo, chiều ngày mai đi Quốc Phòng Đại nghe buổi toạ đàm về an toàn, nghỉ học nửa ngày, làm chuyện này mơ hồ lại nổi sóng lần nữa.

Sau khi kết thúc huấn luyện tối, trên đường trở về kí túc xa, có mấy nữ sinh không biết do ai bắt đầu, đột nhiên kêu lên.

"Tớ nói cho các cậu nghe, tớ hiện tại thấy người làm vệ sinh trong trường thì theo bản năng là đi đường vòng."

"Nghe ý của cậu, mọi người không chừng đều có khả năng có nhân cách phản xã hội sao."

"Nào có khoa trương như vậy, ở đây là trường quân dội, cũng an toàn hơn so với mấy trường học khác."

"Sao cậu không nghĩ tới trường chúng ta kế bên có Quốc Phòng Đại, dụng cụ quản chế nào là dao súng ống gì mà không có, muốn phạm tội, công cụ cũng đỡ phải đi tìm."

"Có phải các cậu xem phim gián điệp nhiều quá rồi không, nói như ai cũng đều giống nhau vậy, cậu sẽ nổ súng sao?"

......

Chung Tuệ nhìn Hạ Tang Tử, từ lúc xem tin tức ngày hôm qua xong, liền trầm mặc khác thường, nghe thấy mấy nữ sinh này nghị luận, cô đột nhiên bước đi nhanh hơn, cuối cùng còn chạy nhanh.

Chung Tuệ không hiểu ra sao, nhấc chân đuổi theo.

Tâm lý đề phòng của Hạ Tang Tử, nghe thấy có tiếng bước chân phía sau, theo bản năng nỏi, "Ai?"

Chung Tuệ ngẩn ra, giọng nhẹ nhàng trả lời, "Là tớ, Tang Tử."

Hạ Tang Tử gỡ bỏ phòng bị, dựa vào cây, sắc mặt thoạt nhìn không tốt lắm: "Xin lỗi."

"Cậu làm sao vậy? Có phải không khoẻ chỗ nào không?"

Chung Tuệ đi qua, đứng ở bên người cô, vươn tay sờ trán cô, cũng không bị phát sốt.

Hạ Tang Tử thoạt nhìn rất mệt mỏi, nói cũng không muốn nói.

"Không có gì, chúng ta về đi."

Sự lo lắng của Chung Tụệ vẫn không giảm, nhưng cũng không hỏi lại, cầm chắc tay cô lại về kí túc xá.

Sau khi về kí túc xá, tắm rửa xong cô liền ngủ.

Có thể quanh người cô toả ra áp suất thấp, nên cảm nhiễm cả ba người trong kí túc xá, Chu Xảo Tịch vốn muốn nói về vụ xả súng với Triệu Nhiễm Nhiễm, thấy vậy, cũng đem lời nói nuốt vào.

Hạ Tang Tử gặp ác mộng liên tục, cơ hồ là cả đêm không ngủ được,

Giữa trưa cơm nước xong, mấy chính trị viên hướng dẫn sinh viên đi qua Quốc Phòng Đại. Hạ Tang Tử làm lớp trưởng, tổ chức mọi người tập hợp, kiểm kê nhân số.

Nhưng Hạ Tang Tử rõ ràng thất thần, gọi tên của vài sinh viên mấy lần, cô cũng như là không nghe thấy.

Liêu Phi Hàm nhìn trạng thái của cô, cầm lấy danh sách, nói: "Cậu về đơn vị đi, hôm nay để tớ."

Hạ Tang Tử nói câu xin lỗi, công đạo nói, "Tí nữa vào lễ đường, chúng ta ở vị trí khu A-9, bên trái sân khấu."

Liêu Phi Hàm nghe đến hồ đồ, "Không phải là C-9 sao? Ở phía giữa sân khấu."

Hạ Tang Tử phản ứng lại, "Tớ nhớ nhầm là C-9, ngại quá."

"Cậu làm sao vậy? Hôm nay cứ liên tục mắc lỗi, thật không giống cậu."

Hạ Tang Tử không trả lời, chỉ nói, "Hôm nay phiền cậu.", rồi cúi đầu quay về hàng ngũ.

Lễ đường ở Quốc Phòng Đại được bố trí đơn giản, cửa dán đầy poster, có hai bức hình tương đối máu me, dư quang Hạ Tang Tử liếc qua, cảm giác da đầu căng lên, cô không dám nhìn nhiều nữa, vẫn cúi đầu, cho đến khi ngồi xuống.

"Hắc, Tang muội muội, trùng hợp vậy."

Hạ Tang Tử cảm giác có người phía sau chụp bả vai cô, quay đầu lại thì thấy là Chương Tư Hoán, còn bên cạnh là Mạnh Hành Chu, không sức lực cười một cái, "Thật trùng hợp, chúng ta ngồi gần vậy sao."

"Đây là duyên phận nha." Chương Tư Hoán nhướng mày, ý vị thâm trường liếc nhìn vị ngồi kế bên, nói: "Anh đây làm việc tốt, Tang muội muội, anh đây đổi chỗ cho em."

Hạ Tang Tử xua tay từ chối, "Không cần, không tiện lắm đâu."

"Có gì mà không tiện, có việc gì lớn đâu, đến đây, anh để em ngồi."

Mạnh Hành Chu vẫn luôn không nói chuyện, thấy tinh thần của Hạ Tang Tử không yên, trong lòng càng bất an hơn, người ở đây nhiều nên anh không tiện hỏi, đành phải nói với Chương Tư Hoán, "Được rồi, cậu con mẹ nó thật ồn ào."

Chương Tư Hoán nhỏ giọng nói, "Ông đây đang giúp cậu đấy."

Mạnh Hành Chu trong lòng có việc, tính tình càng tệ, "Cậu giúp cái rắm, câm miệng."

Chương Tư Hoán: "...."

Thật đúng là uỷ khuất.

Vài phút sau, toạ đàm bắt đầu, hôm nay có không ít lãnh đạo tới dự, Hạ Tang Tử gặp lại Hướng Thiên Khoát lần trước.

Ngay cả lãnh đạo quân khu cũng tới, xem ra chuyện này rất hệ trọng.

Trước buổi toạ đàm, giáo viên ở Quốc Phòng Đại đứng lên phổ cập kiến thức an toàn cơ bản cho mọi người, là những cái thường ngày đều nghe giảng, nên mọi người cũng không mấy hứng thú.

Phần sau đó, có người đặc cảnh từ quân đội đứng lên phân tích cho mọi người ví dụ thực tế.

Cho đến khi đặc cảnh nói chính mình lúc trước công tác ở Nguyên Thành, cũng từng tham gia vụ việc một tên nhân cách phản xã hội tấn công người khác, cô như cảm nhận được gì, sắc mặt trắng bệch.

".....Bốn năm trước, ở trường học khu Nguyên Thành, đã từng xảy ra một vụ tai nạn thương tâm ở ngay ngã tư đường. Tội phạm không cầm súng, trên người tên đó mang theo dao găm, trước khi phạm tội đã lái xe tông nhằm vào phía người đi bộ, làm một học sinh trung học chết tại chỗ."

Vừa nói, người đặc cảnh vừa nhấp vào còn chuột, màn hình lớn hiện ra hình ảnh ở sân bay lúc đó.

Thấy một vũng máu mơ hồ, cả hội trường liền xôn xao.

"Học sinh trung học chết sau khi cấp cứu không thành công. Mặt khác, người học sinh này lúc đó đứng cạnh một bạn học nữ, bị tên tội phạm bắt cóc, sau đó lấy làm con tin, áp chế bắt cảnh sát phải thả hắn đi, trường hợp hết sức giằng co."

"May mà sự việc này không gây nên nhiều thương vong, tên tội phạm cuối cùng bị một người lính bắn tỉa hạ gục ngay tại hiện trường."

Nói xong, người đặc cảnh mở một đoạn video, là cảnh CCTV hiện trường phạm tội lúc đó, từ hung thủ lái xe cho đến người dân, sau đó bị tay súng bắn tỉa hạ gục, quá trình rõ ràng rành mạch, Vì để bảo vệ sự riêng tư, gương mặt của người bị hại và người chết được che mờ."

Hình ảnh có thể thấy rõ ràng, nữ sinh bị bắt cóc lúc đó, chính mắt nhìn thấy bạn học bị đâm chết, máu chảy đầy đầu. Lúc sau lại bị tên tội phạm bắt cóc, rồi bị bắn chết, máu của tên đó bắn đầy người của nữ sinh đó, không quá vài giây, nữ sinh đó liền ngất đi.

Đặc cảnh sau đó nói cái gì, Hạ Tang Tử hoàn toàn không nghe thấy.

Cô giống như đang bị nhốt trong phòng tối toàn là máu, bên tai toàn là lời nói ma quỷ đó.

"Đi tìm chết đi, mấy người chết đi cho tao."

"Còn không phải là xuống địa ngục sao? Tao lôi nó xuống chung."

"Không cho tao đi, tao liền giết chết nó."

"Nhìn đứa nhỏ này xe, trắng trắng mềm mềm, đúng là thanh xuân, lát nữa chết chắc chắn sẽ đẹp lắm đây."

Máu tươi, khuôn mặt dữ tợn, hô hấp hít thở không thông, sợ hãi, tiếng hét, tiếng súng....

Toàn bộ đều là hình ảnh tái hiện trong cản phòng này.

Hạ Tang Tử đứng ở giữa, trốn đi không được, cô khóc, cô kêu, nhưng vẫn không ai cứu.

Cả người cô đều là máu, cũng không ai tới cứu cô.

Hạ Tang Tử cảm thấy chính mình sắp chịu không nổi, nếu làm trò trước nhiều người ở lễ đường này vậy thì không ổn, nên dần sinh ra cả giác tuyệt vọng.

Cứ như vậy đi.

Dù sao....Cô cũng là đứa bệnh tâm thần.

Sợ máu còn muốn học y, cô có khả năng sẽ trở thành trò cười ở Quân Y Đại.

Ngay cả cứu mình còn không được, thế mà cô còn vọng tưởng đi cứu người khác.

Lúc này, đột nhiên có một đôi tay ấm áp, nhẹ nhàng bưng kín đôi mắt của cô, cả người Hạ Tang Tử cứng đờ, hô hấp cũng ngưng lại.

Mạnh Hành Chương và Chương Tư Hoán lén đổi chỗ, anh nửa ngồi xổm sau ghế của Hạ Tang Tử, đưa lỗ tai qua, sườn mặt cọ cọ lỗ tai của cô, không tiếng động trấn an.

Toạ đàm vẫn còn tiếp tục, chỗ ngồi của hai người gần tường, góc nhỏ không mấy người chú ý.

Mạnh Hành Chu hiểu rõ, Hạ Tang Tử không muốn ai biết bí mật này, như vậy anh sẽ nỗ lực mà giấu cho cô.

Anh mơ hồ cảm nhận được cô đã bình phục cảm xúc, hạ giọng, nhẹ nhàng nói ba câu, lặp đi lặp lại, cho đến khi kéo được cô từ vực sâu trở về.

"Tang Tang, em quay đầu lại xem."

"Anh ở cửa này, em từ từ đến đây, đưa tay cho anh."

"Chúng ta về nhà, không sợ, đều qua rồi."

Cả người Hạ Tang Tử khó nén run rẩy, cô không dám khóc thành tiếng, nước mắt chảy dọc theo lòng bàn tay của Mạnh Hành Chu.

Nước mắt ấm áp, nhưng lại làm tim của Mạnh Hành Chu đau đớn đến thấu xương.

Hạ Tang Tử giơ tay cầm cổ tay anh, chậm rãi buộc chặt, như là bắt được tia sáng duy nhất, trong căn phòng tối tắm bẩn thỉu kia.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK