• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu là lúc này ở đây là người xa lạ, Hạ Tang Tử nhất định sẽ không sốt ruột đi giải thích.

Hiểu lầm thì hiểu lầm thôi, dù sao cũng không phải quen biết, muốn hiểu thế nào thì hiểu.

Nhưng người này lại không phải người xa lạ, đáng sợ nhất, đây lại là người của Mạnh gia.

Ở chỗ của Mạnh gia, bị người Mạnh gia thấy cô cùng Mạnh Hành Chu thật thật giả giả làm hành động thân mật, hơn nữa hành động này còn làm chú ấy hiểu lầm là tương lai của hai người còn phát sinh nhiều hành động thân mật hơn nữa, có thể giúp Mạnh gia có hậu.

Hiểu lầm này đúng là hơi quá, nếu không giải thích rõ ràng, cô sao mà về đại viện đối mặt với vợ chồng già Giang Đông được, nha không đúng, đối mặt với trưởng bối hai nhà, sau đó cô phải đối mặt với nhiều cái miệng như vậy, sợ là nhảy sông Hoàng Hà cũng tẩy không sạch.

Nghĩ đến đây, da đầu của Hạ Tang Tử tê dại, cô không kịp nghỉ nhiều, chỉ lo đuổi theo sau.

Nhưng vị chú này, giống như đang nghĩ về giấc mơ đẹp "Mạnh gia sắp có hậu" không thể tự kiềm chế được, ôm cái dĩa đầy đủ hải sản bữa ăn khuya đầy hương sắc vị, trên chân giống như gắn động cơ, bưới đi mà cứ như bay.

Sức của đôi bàn chân này, tốc độ này, thể năng này, chú à, chú chính là người đầy sức sống nhất trên thế giới này đấy.

Hạ Tang Tử dùng toàn sức lực, miễn cưỡng mới đuổi kịp vị đại thúc đang tiêm máu gà này ở cổng lớn.

Lại nói tiếp, cô cũng không biết xưng hô như thế nào, chỉ biết chú ấy là người phụ trách trại nuôi ngựa của Mạnh gia, cụ thể gọi là gì, ngay cả họ cô cũng không rõ ràng lắm.

Đuổi theo sau mà không nói gì thì có chút không lễ phép, Hạ Tang Tử dừng một chút, quy củ nói, "Vị tiên sinh này, ngài hiểu lầm rồi, chúng cháu kì thật là....."

Lão Trương quay đầu, vẫn nhiệt tình như cũ: "Đừng khách khí như vậy, chúng ta đều là người một nhà, cháu cứ theo Hành Chu gọi một tiếng Chú Trương là được rồi."

Đầu Hạ Tang Tử có chút khó tiêu, dừng lại, đầu óc hỗn loạn nên nói lắp: "Trương....Chú Trương, chúng cháu vừa rồi không phải như chú nghĩ đâu, chú thật sự hiểu lầm rồi, cháu nói với chú này, chúng cháu chỉ là....."

"Hừ-----, cô gái à, phải rụt rè chút."

Lão Trương cười đầy nếp nhăn, nếu lúc này đầu ông mà có cắm một đoá hoa mẫu đơn, trên má đỏ như đánh má hồng, môi tô son màu đỏ rực, lại đổi cái đĩa trên tay thành khăn tay nhỏ màu hồng nhạt, đích thật không khác một nam tú bà hiện đại sống sờ sờ chút nào.

Hạ Tang Tử: "....."

Đúng là tuyệt vọng mà.

Lão Trương nhìn Hạ Tang Tử lộ vẻ mặt xấu hổ, thu liễm vài phần, bày ra bộ dáng trầm ổn nhưng không quá ổn của ngày thường, ho nhẹ một tiếng, lời nói thấm thía: "Hai đứa chơi vui nhé, không cần sốt ruột, ở đây cái gì cũng có, hôm nay còn thừa một phòng tổng thống đấy, để chú giữ giúp hai đứa, chơi mệt rồi thì đi nghỉ. Đều là người nhà cả, người một nhà, cứ xem như nhà của mình, không cần câu nệ, hai đứa còn trẻ, muốn chơi thế nào thì chơi."

"......" Cứu mạng.

Lão Trương mấy năm trước cũng không phải người dễ dãi như vậy, ông có một người con gái, nhưng đứa con này không thích học, đi nơi khác làm công 2 năm, lần đầu về nhà, đã trực tiếp thông báo: Bố, bố sắp phải làm ông ngoại rồi.

Làm Lão Trương tức, thiếu chút nữa không phạm pháp mà đánh chết con gái với đứa cháu ngoại rồi.

Mặc dù tức muốn bốc khói, nhưng vẫn không xuống tay được.

Việc xảy ra thì cũng đã xảy ra, mấy năm Internet phát triển, vợ ông mỗi ngày cầm điện thoại lên mạng, coi mấy phim thần tượng này nọ, cái khác không học được, nhưng quan điểm cả người trẻ tuổi thì đúng là thuộc nằm lòng.

Đối với việc con gái chưa lập gia đình đã mang thai không chỉ không phản đối, ngược lại còn đưa hai tay tán thành.

Vợ ông còn vui vẻ, nói chính mình tuổi trẻ đã là bà ngoại, còn chưua có hoa tàn ít bướm, có thể đi theo con gái, một người làm mẹ đẹp, một người làm bà ngoại đẹp, chính là một nhà đều đẹp, về sau đẩy đứa bé đi ra ngoài tản bộ, cũng chính là người nổi bật nhất trong đám người.

Con và vợ cùng liên hợp khuyên lão Trương. Từ tình cảm cho tới sinh lý, bọn họ liệt kê cho lão Trương một đống thứ tốt của việc con gái mang thai, có đạo lý hay không thì dù sao lão Trương lúc đó cũng không còn gì để nói, tìm không thấy từ nào để phản bác cả.

Hai người phụ nữ trong gia đình đã thế, lão Trương có phẫn nộ cũng chỉ là lấy trứng chọi đá, sau đó cháu ngoại sinh ra, vừa đáng yêu vừa dễ thương, tim sắt thép gì cũng bị hoà tan cả.

Con gái sau đó cũng không ở cùng với bố của đứa vé, tìm một người ngoại quốc, người nước ngoài tư tưởng càng cởi mở hơn, căn bản không thèm để ý đứa bé có phải con của mình hay không, chỉ cần là vợ là của mình là được.

Con rể cũng đối xử với cháu ngoại rất tốt, đối với con gái còn tốt hơn, bây giờ nhìn hai người trẻ tuổi ôm đứa bé hạnh phúc mỹ mãn, tiếc nuối trong lòng của lão Trương cũng từ từ đựơc đền bù.

Có 3 cái tư tưởng kỳ ba trong nhà như vậy, lão Trương rốt cuộc không thể là ngoại lệ, mấy năm sau cũng trở thành một con kỳ ba luôn.

Cũng may lão Trương biết rõ cảnh giới của tư tưởng kỳ ba của mình, nếu thấy bản thân nói chuyện có chút chém gió hơi quá, thì sẽ nhanh chóng chuyển lại kênh bình thường.

Đĩa hải sản trong tay vẫn nóng hổi, chuyện tốt của người trẻ lại bị mình phá hỏng, hải sản cũng không thể lãng phí, rốt cuộc đầu bếp nghỉ việc vài ngày, sau này muốn ăn cũng không ăn được.

Lão Trương không biết là đang đau lòng đĩa hải sản này, hay đau lòng hai người trẻ tuổi trước mặt, ông không nhắc về phòng tổng thống nữa, đặt đĩa hải sản lên tay của Hạ Tang Tử, cười hiền lành: "Cái này ăn rất ngon, hai đứa nếm thử đi, có yêu cầu gì, cứ nói với phục vụ."

Hạ Tang Tử chưa từng gặp qua người nào có loại hình như lão Trương này, gió kỳ ba thổi tới vừa nhanh lại vừa mạnh, tuy đã ở chung nhiều năm với Mạnh Hành Du, nhưng sức chiến đấu của cô vẫn quá yếu, bị trận gió này thổi tới ngốc, đầu óc cơ bản tuyến bố chết máy.

Mạnh gia rốt cuộc làm thế nào mới xây được doanh nghiệp lớn thế này?

Vì cái gì chưa từng ai nghi ngờ? Nhóm hậu duệ quý tộc Nguyên Thành đều đang làm gì? Sao còn chưa mời được loại hình công nhân như lão Trương đây? Đây không lẽ là bí mật nhiều năm của Mạnh gia, không thể nào báo cho thương nghiệp?

Lão Trương kì thật chính là tuyển thủ buôn bán chủ bài của Mạnh gia rồi.

Cô chắc là đang nằm mơ, bằng không sao có thể gặp được một ông chú quái hồn như vậy.

Hạ Tang Tử ôm đĩa hải sản của đầu bếp năm sao, trơ mắt nhìn lão Trương hừ " Hôm nay tôi muốn gả cho anh", nện bước chân quyến rũ, càng đi càng xa, thật là muốn ngất luôn tại chỗ mà.

Cửa được đóng lại lần nữa, Hạ Tang Tử quản lí tốt biểu tình vặn vẹo của mình, xoay người đi về hướng "Hiện trường vụ án" vừa rồi.

Cô thấy Mạnh Hành Chu không biết từ khi nào đã ngồi lại trên ghế, thế nhưng lại còn rãnh rỗi ăn trái cây, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên.

Hạ Tang Tử đặt đĩa ăn trên bàn nhỏ, tựa như oán phụ ở cổ đại vô duyên vô cớ bị cướp đoạt trong sạch, chỉ vào mặt Mạnh Hành Chu, oán niệm sâu nặng, "Mạnh Hành Chu, em lệnh cho anh, bây giờ lập tức giải thích rõ với chú Trương rằng quan hệ giữa anh và em không phải là dạng quan hệ cẩu thả đó."

Mạnh Hành Chu nhàn nhã đưa miếng dưa hấu bỏ vào miệng, cắn nuốt hai lần, đánh trúng trọng tâm, "Hương vị không tồi, em ngồi xuống ăn thử đi, đây là ở nơi khác gửi tới đấy."

"Còn ăn dưa cái gì chứ."

Hạ Tang Tử đoạt lấy cái nĩa trên tay Mạnh Hành Chu, cướp đoạt quyền lợi ăn của anh, sốt ruột nóng lòng muốn bốc hoả, "Anh sao mà còn tâm tình ngồi đây ăn chứ, nhanh đi giải thích rõ ràng đi, nếu chú Trương nói với bố mẹ anh, chúng ta phải giải thích như thế nào chứ. Này đúng là mất mặt mà, em đã có thể tưởng tượng được cái trường hợp, anh bị ông nội của em một súng bắn chết, máu chảy đầy nhà rồi đấy."

Mạnh Hành Chu nghĩ một chút, cảm thấy có đạo lý, nhưng người lại bất động, chậm chạp nói: "Anh sắp chết cũng không gấp, em gấp cái gì chứ."

"......"

Oa, anh bạn nói rất có đạo lý nha, thật muốn cho anh một chưởng bay màu mà.

Mạnh Hành Chu duỗi tay lấy nĩa trên tay Hạ Tang Tử, đưa miếng ở giữa quả dưa hấu, nghe nói là chỗ ngọt nhất, đến bên miệng cô, "Nếm thử xem, chỗ này ngon nhất đấy."

Hạ Tang Tử bực đến không muốn nói chuyện, nói vài phút vậy cũng có chút mệt, đều là đương sự, Mạnh Hành Chu thảnh thơi như vậy, cô sốt ruột cũng vô dụng thôi.

Vì thế bất chấp tất cả mà ngồi xuống, ăn miếng dưa hấu, cảm thấy còn chưa đủ, Hạ Tang Tử đem mâm trái cây ôm hẳn lên đùi mình, một miếng cũng không cho Mạnh Hành Chu, một người độc hưởng cả mâm.

Hạ Tang Tử thở phì phò trừng mắt nhìn anh, cẩn thận nghe được thì còn có chút nghiến răng nghiến lợi, "Đúng vậy, ăn rất ngon, vậy anh đừng ăn, anh vẫn nên ngẫm lại thể diện như thế nào đi thôi."

"Trận bóng rổ lần trước, không phải cũng bị hiểu lầm một lần sao?"

Mạnh Hành Chu dựa lưng vào ghế, nghiêng người nói chuyện phiếm với cô, thoạt nhìn có chút lười biếng, việc gì cũng không thèm để ý.

Hạ Tang Tử ném cho anh một ánh mắt "Anh có phải ngốc hay không", "Lần đó không giống nha."

Mạnh Hành Chu gật đầu, tự hỏi vài giây, khoé miệng nhếch lên một nụ cười, "Là không giống nhau, lần trước em rất chủ động."

"Đúng vậy, chính là em chủ động, nhưng lần này....." Hạ Tang Tử thành công bị anh dẫn dắt vào tròng, nói một câu cảm thấy không thích hợp, lập tức sửa miệng, "Cái gì kêu là em chủ động, em lúc đó vì cảm tình 6 năm sớm chiều ở chung với nhau thôi, vì anh chắn đào hoa mà không tiếc mạng sống của mình. Em đều không keo kiệt trong sạch của chính mình, anh hẳn phải ôm tâm tình cảm kích với em mới đúng chứ, ba tuổi, cái loại ý tưởng này của anh, một chút cũng đều không xã hội chủ nghĩa gì hết."

Hạ Tang Tử không ý thức được, chính mình bởi vì chuyện này mà chột dạ, so với ngày thường, nói rất nhiều để che lấp chính mình.

Nhưng chuyện này còn chưa đủ, cô sợ Mạnh Hành Chu nghĩ nhiều, lại bổ sung, "Lần này không giống là bởi vì, người hiểu lầm là trưởng bối. Trưởng bối sao so sánh với bạn học được, bạn học nhìn xong thì thôi, còn trưởng bối sẽ vẫn luôn nhớ rõ, anh xem hai nhà chúng ta, sớm chiều gặp nhau, về sau rất xấu hổ, cho nên anh vẫn nên đi giải thích với chú Trương đi, em rất nghiêm túc đấy."

Mạnh Hành Chu hôm nay cũng nhiều vô nghĩa, thế nhưng còn triển khai thảo luận nhiệt tình cái đề tài này với Hạ Tang Tử, "Trưởng bối hiểu lầm cũng bớt được nhiều việc, qua mấy năm, em có tấm bi đỡ đạn là anh đây, không ai thúc gịuc em đi tìm đối tượng."

Hạ Tang Tử nhất thời nghèo từ, trầm mặc vài giây, sau đó mới nói, "Là không ai thúc giục em tìm đối tượng, nhưng thúc giục em kết hôn với anh, tiên sinh đỡ đạn ạ."

Mạnh Hành Chu cười khẽ, híp mắt lại, hai chân vắt lên nhau đặt trên bàn đạp ghế dựa, nhìn sao trời trên đỉnh đầu, ánh sáng lộng lẫy lọt vào trong tầm mắt, vài phần hư ảo, vài phần chân thật, không thấy rõ lắm.

"Thế nào. Em cảm thấy là quan hệ tình cảm của chúng ta, không đủ để anh cưới em sao?"

Hạ Tang Tử bóc một quả nho, nghe thấy Mạnh Hành Chu nói xong, ngay cả quả nho cũng bị doạ sợ.

Quả nho tránh thoát được sự trói buộc của cái nĩa, lựa chọn nhảy chén tự sát. Nằm trên mặt đất, 360 độ quay 5 vòng, cuối cùng đụng phải chân ghế, kết thúc này làm nó sợ cả đời.

Bây giờ đã qua 10 giờ rưỡi, trên trần nhà trong suốt là trời đêm đầy sao, vừa rộng vừa lớn, ánh đèn chiếu rọi xuống, sáng hệt như ban ngày.

Bây giờ rõ ràng chỉ có 2 người bọn họ, đang hưởng thụ một khoảng không gian rộng lớn, Hạ Tang Tử lại ghét bỏ quá nó quá lớn, làm người ta cảm thấy áp lực.

Hạ Tang Tử rõ ràng cảm nhận được bản thân đỏ lên, lấy mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Làn da của cô rất mỏng, tia máu đỏ ngày thường cũng có thể thấy rõ ràng, càng miễn bàn bây giờ là tình huống này.

Cô muốn nói chính mình phải bình tĩnh, đừng nói thêm gì nữa, đừng làm những hành động kì quái khác thường nữa.

Nếu bây giờ cô chỉ là một người, đối với Mạnh Hành Chu không có bất luận cái suy nghĩ bạn bè nào cả, vậy cô phải nói cái gì đây?

Hạ Tang Tử tự hỏi trong 1 phút, ăn luôn 10 quả nho, trong đó có quả cực kì chua, chua đến muốn rớt nước mắt, nhưng cũng làm cô thanh tỉnh hơn..

Hạ Tang Tử nuốt quả nho xuống, thả mâm trái cây lại trên bàn, cầm lấy ly nước bên cạnh, uống một hớp, thở dài một hơi: "Quả nho này chua quá, em không bao giờ muốn ăn nho nữa."

Mạnh Hành Chu không trả lời cô, ngước mắt lẳng lặng nhìn cô, không tiếng động chờ cô nói tiếp.

Hạ Tang Tử cũng không muốn dùng quả nho lừa gạt cho qua, cô đứng lên, nhảy hai ba cái tại chỗ hoạt động, nói: "Trở về thôi, đợi nữa sẽ mệt lắm."

Mạnh Hành Chu mở mắt ra, đồng tử đen nhánh như mực, Hạ Tang Tử không né tránh, nhìn thẳng vào mắt anh, vài giây sau, cô nhoẻn miệng cười, trên mặt không có chút không tự nhiên nào, chỉ có trêu ghẹo, "Anh không cảm thấy bàn chuyện cưới hỏi với trẻ vị thành niên có chút kích thích sao?"

"Là rất kích thích."

Sắc mặt của Mạnh Hành Chu không cảm xúc, lời nói cũng không lộ ra vui buồn, đứng lên, một tay cởi cà vạt của bộ đồ cữoi ngựa xuống, nắm trong tay, cổ áo mở rộng, lộ ra xương quai xanh, theo sự hô hấp mà phập phồng.

"Anh thế nhưng lại bị trẻ vị thành niên từ chối."

Hạ Tang Tử xoay người, cô biết rõ đề tài này không thể tiếp tục được nữa, nói một câu "Em đi thay quần áo", rồi chạy một mạch ra khỏi sân.

Đi vào phòng thay đồ, Hạ Tang Tử đóng cửa lại, hai chân nhũn ra, theo ván cửa ngã ngồi trên sàn nhà, cô vùi đầu vào gối, nghe tiếng tim đập thình thịch, trong đầu loạn thành một nùi.

Hạ Tang Tử không có tâm tình suy đoán lời nói thâm ý của Mạnh Hành Chu.

Bởi vì cô là một thế giới nhỏ chưa từng thấy ánh sáng, tốn nhiều năm xây lên một cái tường thành như vậy, chỉ vì một câu nói đơn giản bâng quơ của anh, thế nhưng bắt đầu từ từ sụp đổ.

Loại cảm giác này đúng là không ổn, làm cho cục diện không thể khống chế được, làm người ta không có cảm giác an toàn.

Hạ Tang Tử cảm thấy chính mình hôm nay thua hoàn toàn, có thể nói là quân lính tan rã.

___________

Đêm đó trở về đại viện đã qua 12 giờ.

Ông và bà nội đều đã đi ngủ, ở cửa và phòng khách vẫn để đèn cho cô.

Hạ Tang Tử sợ đánh thức hai người, động tác rất nhẹ nhàng, thân thể chỗ nào cũng không thoải mái, liền tính ở Quân Y Đại mỗi ngày đều phải sớm muốn quân huấn, nhưng những cái đó đều trong phạm vi của bản thân.

Hôm nay cảm xúc không đúng, bị Mạnh Hành Chu kích thích, vận động quá mức, ở trên ngựa điên lâu như vậy, chân cũng không còn cảm giác nữa.

Hạ Tang Tử ngồi trên sô pha không muốn cử động, không biết qua bao lâu, cơn buồn ngủ kéo đến, cô chống tinh thần đứng lên khỏi sô pha, đi đến góc tường tắt đèn, lúc này mới chú ý tới trên bàn cơm.

Đến gần mới thấy, là cháo chay và 2 món ăn nhẹ, Hạ Tang Tử duỗi tay sờ vách tường, đồ ăn vẫn còn chút nóng, nghĩ đến bà nội trước khi ngủ đã làm.

Về nhà trễ cũng có người để đèn cho, sợ cô buổi tối đói, trước khi ngủ còn chuẩn bị bữa khuya.

Hạ Tang Tử mấy năm nay ở nhà sinh hoạt rất có quy luật, lần đầu tiên về trễ như vậy, loại cảm giác này đúng là lần đầu.

Cô cực kì mệt mỏi, không muốn ăn uống gì, nhưng nhìn đồ ăn khuya này, cảm thấy trong lòng thật ấm áp.

Hạ Tang Tử rũ mắt, thấy bên cạnh chén đũa còn có một tờ giấy, cầm lấy xem, cô liếc mắt là nhận ra, đó là chữ của bà nội.

"Nhớ hâm nóng rồi ăn, đừng để lạnh kẻo đau dạ dày, bà và ông ngủ trước, bảo bối ngư ngon."

Hạ Tang Tử nắm tờ giấy trong tay, mũi cũng sụt sùi.

Ngồi vài phút, cô cầm cháo và đồ ăn vào phòng bếp để hâm nóng.

Dù cho không muốn ăn, nhưng là tâm ý bà nội, nên vẫn cho hết mới lên lầu ngủ.

Không biết do hôm nay thể lực tiêu hao quá nhiều, hay vẫn là chén cháo của bà nội có tác dụng ngủ ngon, Hạ Tang Tử khó có đêm không mộng mị, ngủ an ổn tới giữa trưa hôm sau.

Lúc Hạ Tang Tử tỉnh lại, ngồi dậy trên giường, cảm giác như bản thân ở trong mộng đã đánh một trăm hiệp, cả người không có chỗ nào là không đau.

Đặc biệt là hai chân, nặng đến có lẽ phải ngàn cân.

Quá độc ác, cái thể năng quái của Mạnh Hành Chu này đúng là độc ác.

Nơi nào chỉ có tối qua, độ vận động này, rõ ràng đủ cho cô phải nghỉ cả tuần mới đủ.

Hạ Tang Tử rửa mặt xong, biếng nhác xoa eo của chính mình, đi xuống dưới lầu.

Ông Hạ thấy cô xuống lầu, phân thần khỏi bàn cờ, nói chuyện với cô: "Tang Tử tỉnh rồi sao, đi ăn cơm trưa thôi, ông bà đã ăn rồi."

Hạ Tang Tử vâng dạ, xoa đôi mắt, lúc mở ra, mới phát hiện trong phòng khách có người khác.

Anh em Mạnh gia không biết đến từ lúc nào, Mạnh Hành Chu chơi cờ cùng ông nội, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên người anh, cả người thoạt nhìn nhu hoà hơn nhiều so với ngày thường.

Có thể do ông nội khí thế quá cường đại, nên tính tình kiệt ngạo của Mạnh Hành Chu này ở trước mặt ông, cũng chỉ có thể thuận theo.

Chuyện tối hôm qua Hạ Tang Tử còn nhớ rõ, cô cười nhẹ một cái, mắt nhìn Mạnh Hành Chu xem như chào hỏi.

Cô cũng không đói, đi một vòng không thấy bà nội và Mạnh Hành Du đâu, Mạnh Hành Chu thấy cô ở phòng khách lúc ẩn lúc hiện, lên tiếng nói: "Hai người đó ở vườn hoa nhỏ đấy."

"Nga."

Hạ Tang Tử không đựơc tự nhiên trả lời, vòng đến hậu viện, còn chưa thấy người đã nghe tiếng bà nội bị Mạnh Hành Du chọc cười.

Đi theo thanh âm, bà nội đang nói chuyện với Mạnh Hành Du trong vườn hoa, Hạ Tang Tử cười nhẹ, đi lên ôm cánh tay của bà, khó có khi làm nũng, "Bà nội."

Bà Hạ thấy Hạ Tang Tử ý cười càng đậm, gơ tay vuốt tóc cô, vẻ mặt từ ái, "Ngủ ngon không? Bà kêu dì hâm cơm trưa cho cháu nhé, bọn Du Du tới lúc 10 giờ rồi, thấy cháu ngủ ngon nên cũng không gọi."

"Cháu không đói ạ, tối hôm qua có ăn cháo vẫn còn no."

"Vậy đói thì nhớ ăn nhé."

"Vâng ạ."

Bà Hạ thấy hai cô bé nói chuyện, không muốn quấy rầy thế giới của người trẻ tuổi, nói chính mình phải qua nhà hàng xóm nên đi trước. Bà nội vừa đi, sự ngoan ngoãn của Mạnh Hành Du liền sụp đổ, bỗng chốc hiện nguyên hình, cô ấy nhìn tinh thần của Hạ Tang Tử không quá tốt, một bộ dáng như bị ép khô, tiến lên đè bả vai của cô lại, trước sau đong đưa, vô cùng trầm trọng hỏi: "Tang Điềm Điềm, cậu với anh tớ tối qua, có phải đã phát sinh chuyện gì không nên đúng không? Cậu nói cho tớ đi, nói cho tớ đi a."

Hạ Tang Tửu bị cô ấy làm hoảng đến chóang váng, "Không có, tớ chỉ là vận động quá độ....."

Mạnh Hành Du buông bả vai cô ra, dùng tay trái che khuất hai mắt của mình, đột nhiên nghiêng đầu, tóc đuôi ngựa lướt qua chóp mũi của Hạ Tang Tử, ngứa đến nỗi làm cô hắt xì một cái.

Không biết sao Mạnh Hành Du lại có thể diễn nhiều như vậy, rõ ràng không khóc, nhưng nghe thấy lại giống như thế.

"Anh tớ đúng là cầm thú mà, mặt người dạ thú, ngày thường nhìn nhân mô cẩu dạng (*), kỳ thật chính là tên cầm thú trẻ thành niên cũng không tha, trách không được tối qua trở về, biểu tình nhộn nhạo thế, tớ mắng anh ấy vô năng mà anh ấy cũng không hạ độc thủ với tớ nữa chứ. Mẹ nó, thì ra là được ăn thịt rồi, nơi nào còn tính là vô năng, hẳn là có quá có thể đi chứ. Tang Điềm Điềm của tớ ơi, lòng tớ đau quá."

(*) nhân mô cẩu dạng: là người hành vi giống như chó, ngắn gọn là không bằng cầm thú hay đồ súc vật.

"......."

Mạnh Hành Du với chú Trương hôm qua, có phải có quan hệ thân thích không nhỉ.

Mạnh Hành Du quay đầu, mở to hai mắt nhìn cô, "Hai người làm ở đâu thế?"

"Cậu suy nghĩ nhiều rồi." Hạ Tang Tử đứng mệt, liền kéo ghế dựa ngồi xuống, mới tiếp tục nói, "Chúng tớ đi trại đua ngựa, chạy năm vòng, vận động quá độ, tớ sắp phế luôn rồi."

Tin tức này tựa hồ so với chuyện Mạnh Hành Chu cầm thú, làm cho Mạnh Hành Du khó tiếp thu hơn nữa, cô ấy run run chân mày, "Tớ dùng tính mạng vì tranh thủ thế giới cho hai người, thế mà hai người lại đi trại nuôi ngựa để đua ngựa sao?"

"Du Du, tớ và anh cậu kì thật không phải loại quan hệ đó....."

"Bây giờ không phải, về sau còn không được sao?" Mạnh Hành Du hận sắt không thành thép, so với chính mình không theo đuổi được lão đại lớp chuyên văn còn đau lòng hơn, "Không động vào bạn thân là nữ, hai người đại khái chính là loại này, tớ mệt mỏi quá, tớ rõ ràng mới chỉ là học sinh cao trung, hai người vì cái gì mà đối xử với tớ như vậy?"

"......"

Hạ Tang Tử nói không nói Mạnh Hành Du, nghĩ rồi chuyển đề tài, "Cậu cùng Trì Nghiên kia tiến triển thế nào rồi?"

Quả nhiên, nhắc tới nam thần của chính mình, Mạnh Hành Du lập tức lên tinh thần, đôi mắt sáng choang, kích động lôi kéo tay của Hạ Tang Tử, "Cậu ấy mấy hôm trước chủ động tìm tớ nói chuyện phiếm trên WeChat đấy."

Hạ Tang Tử bị khơi dậy hứng thú, hỏi: "Cậu ta nói cái gì?"

Mạnh Hành Du che mặt lại, làm ra vẻ vặn vẹo hai ba lần, giả giọng nam sinh nói chuyện, cố ý hạ giọng trầm thâm tình, "Tuần đầu khai giảng có thí nghiệm, các bạn học nhớ chú ý thời gian ôn tập, đừng có chơi đùa."

Hạ Tang Tử nhớ rõ Mạnh Hành Du từng nói, Trì Nghiên là lớp trưởng, trước sau tưởng tượng, cô dở khóc dở cười, hỏi lại: "Này không phải là phát tin tức của chủ nhiệm lớp cho mọi người sao?"

Mạnh Hành Du lắc đầu, tỏ vẻ không nghe thấy, "Mặc kệ, đây là tin nhắn trò chuyện riêng, là lần đầu Trì Nghiên nói chuyện phiếm với tớ, là khúc nhạc dạo yêu tớ."

"......" Tình yêu đúng là làm người ta mù quáng mà.

Mạnh Hành Du đang cùng Hạ Tang Tử hô mưa gọi gió, không chú ý phía sau có người đi tới.

Hạ Tang Tử liều mạng nháy mắt với cô ấy, nề hà thuợng đế đã tấm màn lại trước mặt mình mà quên mở ra, Mạnh Hành Du đều không tiếp thu, một đường che chắn, nói đến mặt mày hớn hở.

Mạnh Hành Chu đứng sau Mạnh Hành Du đại khái nửa phút, đang nghe cô ấy lần thứ năm nhắc tới cái tên Trì Nghiên, rốt cuộc nhịn không được, ma trảo duỗi thẳng về phía đỉnh đầu của Mạnh Hành Du, một tay áp lại, cổ tay sử dụng lực, làm cô ấy ngửa đầu đối diện với chính mình.

Ý cười của Mạnh Hành Du đọng lại, cớ giảng hoà còn chưa nghĩ được, liền thấy Mạnh Hành Chu ngoài cười nhưng trong không cười, tung ra một câu hỏi chí mạng, "Trì Nghiên là ai?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang