• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mạnh Hành Chu thấy Hạ Tang Tử nhìn chằm chằm màn hình điện thoại không nói, cho rằng Mạnh Hành Du có chuyện gì, tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn thường ngày: "Con bé nói gì với em thế?"

Tin nhắn này của Mạnh Hành Du khẳng định không thể cho Mạnh Hành Chu thấy, Hạ Tang Tử đè lại khung thoại, xoá tin nhắn, trên mặt làm ra vẻ trấn định, vân đạm phong vân nói: "Cậu ấy có hẹn bạn rồi, nên tự mình về trước."

Thoạt nhìn lý do có vẻ đột ngột, nhưng từ trong miệng Hạ Tang Tử nói ra, Mạnh Hành Chu liền không nghi ngờ tính chân thật.

Không phải câu nói của Mạnh Hành Du có tác dụng hay không, Hạ Tang Tử cảm thấy không khí đều trở nên kì quái.

Tóm lại không thể để tự phát triển, cô cất điện thoại đi, nhìn thấy biểu diễn sắp bắt đầu, mới đi hai bước, cảm giác phía sau có người cầm cổ tay của cô, chỉ là vài giây sau, cái tay ấm áp đó dần dần trượt xuống, nhẹ nhàng bao bọc lấy 4 đốt ngón tay của cô.

Khoan đã.

Dắt cái gì mà dắt, làm sao đột nhiên như vậy.

Vì cái gì mà muốn dắt tay cô lúc này, chẳng lẽ anh muốn ám chỉ gì sao?

Cô muốn nói gì, không đúng, nhiều lời sai nhiều, cô hẳn là tránh thoát mới đúng.

Có thẻ quan hệ bạn bè dắt tay cxng không có gì, khi còn nhỏ cô còn thường xuyên ôm anh nữa, bây giờ làm ra vẻ một chút, không phải kì quái đúng không?

Trời ạ, Hạ Tang Tử, bình tĩnh, mày phải bình tĩnh một chút.

Mau nhớ lại, mau nhớ lại, trước kia làm như thế nào.

Có lẽ đứng lâu trong gió, tay của tiểu cô nương có chút lạnh, nhưng nắm vẫn có cảm giác mềm mại.

Mạnh Hành Chu tăng thêm vài phần lực, muốn chia độ nóng trên tay với cô, động tác như nắm tay bạn nhỏ, biểu tình bằng phẳng nói, "Em rất dễ đi lạc."

"....."

Mặt cô hiện lên 3 vạch đen.

Làm người ta kích động, phấn khởi một hồi.

May mắn chưa làm chuyện gì ngu xuẩn, bằng không hôm nay chắc chết.

Thái độ của Mạnh Hành Chu đứng đắn đến không thể đứng đắn hơn, ngược lại Hạ Tang Tử vừa rồi không biết làm sao, cứ như làm điều thừa vậy.

Hạ Tang Tử giơ tay giật nhẹ mũ beret, gục đầu nhỏ giọng, "À, được."

Hai người nắm tay, đi vào trong đám đông, vài giây sau, trước toà nhà kiến trúc bắn lên một chùm pháo hoa, âm nhạc cũng vang lên, đêm tối như được thắp sáng.

Có lẽ mỗi nữ sinh, hoặc ít hoặc nhiều đều có giấc mộng thiếu nữ, lâu đài, đài phun nước và pháo hoa, Hạ Tang Tử nhìn đến mê mẩn, không thể dời mắt.

Mạnh Hành Chu không có hứng thú, bối cảnh âm thành và tiếng pháo hoa ồn ào làm anh không chịu được, anh nghiêng đầu, nhìn Hạ Tang Tử bên người, trên mặt khó có được tính trẻ con, ánh mắt dừng lại.

Tâm tình Hạ Tang Tử rất tốt, sớm đã vứt mấy suy nghĩ miên man lúc nãy ra sau đầu, lúc này, trên đỉnh đầu là một chùm pháo hoa, nở rộ xuất hiện nhân vật trong phim hoạt hình, sinh động lại hoạt bát.

Hạ Tang Tử lôi kéo tay áo của Mạnh Hành chu, dùng ngón tay chỉ anh nhìn: "Ba tuổi, anh nhìn kìa, quà sinh nhật lần đầu anh tặng em chính là con búp bê trong phim hoạt hình đó, còn nhớ hay không?"

Làn da của tiểu cô nương trắng nõn, giống như một mảnh ngọc bích, lộ ra đôi má hồng, chùm pháo hoa đi vào trong ánh mắt cô mà phát sáng, lúc nói chuyện khoé môi giơ lên, cười rộ lên liền hiện ra lúm đồng tiền, điềm đạm lại đáng yêu.

Ánh mắt Mạnh Hành Chu rơi xuống cánh tay đang nắm của hai người, anh cười khẽ một chút, thanh âm lại mạnh mẽ trong cảnh ồn ào náo động, còn ôn nhu hơn cả ánh trăng.

"Nhớ rõ."

Hạ Tang Tử cảm giác hơi thở thiếu niên bên tai của mình, cô hơi quay đầu lại, phát hiện không biết từ khi nào, Mạnh Hành Chu đã cong lưng, đầu cơ hồ dựa vào vai cô, lấy loại tư thế cực kì gần nói chuyện với cô.

Cô tỉnh táo lại, cũng không có nhiều tâm tư xem pháo hoa nữa, xung quanh toàn người là người, cho dù cô có muốn bảo trì khoảng cách cũng không được.

Hai người giữ tư thế như vậy, xem xong một màn biểu diễn, đoạn sau Hạ Tang Tử cũng chưa nói gì, ngược lại Mạnh Hành Chu lại có rất nhiều điều muốn nói.

Ở giữa gặp phải nhân viên bán bóng bay và kẹo, Mạnh Hành Chu khó có khi hứng thú, mua cho Hạ Tang Tử cái bóng bay nhân vật phim hoạt hình, còn có một hộp kẹo đóng gói tinh xảo.

Hạ Tang Tử đã quên nhìn thấy ở đâu, cũng không nhớ rõ nguyên câu, chỉ nhớ ý tứ đại khái.

Câu nói là, sau khi lớn lên, tất cả mọi người xung quanh nói với bạn, phải nhanh trở nên thành thục hơn. Nhưng chỉ có công viên giải trí, ngày qua ngày sau khi bạn lớn lên, vẫn còn giữ tính trẻ con khi còn nhỏ của bạn.

Ở công viên giải trí chơi nguyên ngày, Hạ Tang Tử có thể cảm nhận được tâm tình hình cũng tốt hơn. Không biết có phải công viên giải trí có ma lực như vậy không, hay bởi vì người đi cùng cô tương đối đặc biệt.

Bên trong bóng có khí hidro, nếu không giữ chặt sẽ bay, Mạnh Hành Chu đưa kẹo cho Hạ Tang Tử ôm, cột dây bóng trên cổ tay của Hạ Tang Tử.

Hạ Tang Tử giơ tay, bóng bay cũng chuyển động theo. Cô nhìn vòng quấn trên tay mình, còn có hộp kẹo trong lòng ngực, cười lên tiếng, không biết là nói bản thân hay là với Mạnh Hành Chu, "Tớ cũng không phải con nít."

Hôm nay anh mặc áo khoác nỉ màu nâu nhạt, dài tới đầu gối, bên trong là áo lông cổ cao, vốn là mặc vào nhìn sẽ hơi mập, nhưng ở trên người anh, lại đẹp vừa chuẩn.

Nửa năm nay, lúc Hạ Tang Tử gặp anh, nếu không phải quân trang, huấn phục thì chính là đồng phục vận trang, hôm nay cẩn thận đánh giá, cô hình như có thể hiểu được vì sao mấy nữ sinh cứ liên tục quay đầu lại nhìn.

Trời sinh ra đẹp rồi, mặc cái gì cũng đẹp thôi.

Mạnh Hành Chu chống lan can, không xem pháo hoa, không xem biểu diễn, chỉ nhìn cô cười, "Em cũng có thể."

Em có thể không cần lớn lên, có thể tuỳ hứng, có thể có tính trẻ con.

Em có thể làm hết những việc mà nữ sinh 16 tuổi nên làm, em có thể không cần phải hiểu chuyện và ẩn nhẫn.

Mạnh Hành Chu cái gì cũng không nói, nhưng trong ánh mắt, giống như đã nói lên hết thảy.

Hạ Tang Tử ngẩn ra, vài giây sau, cô lựa chọn quay đâu đi chỗ khác, làm bộ xem biểu diễn để che dấu nội tâm hoảng loạn.

Phần cuối biểu diễn là một đợt pháo hoa sáng cả bầu trời, nương theo ánh lửa, trước khi kết thúc, Hạ Tang Tử mới chú ý tới, hai người đứng trong chỗ mấy cặp đôi đứng, xung quanh toàn những bong bóng màu hồng.

Kết thúc biểu diễn, xung quanh sáng đèn lên, không ít cặp đôi đứng tại chỗ tình chàng ý thiếp, trong lòng của Hạ Tang Tử đột nhiên xấu hổ, làm cô muốn trốn thoát, mang theo Mạnh Hành Chu chạy.

Loại bầu không khí ái muội này, ở nhiều thêm một giây nữa, cô sợ mình sẽ mất đi lý trí.

Nhân viên công tác đang ở quảng trường tuyên bố kết thúc, khoảng cách đóng cửa còn hơn nửa tiếng, mời các vị du khách từ từ ra khỏi khuôn viên,

Hạ Tang Tử như được đại xá, cô yên lặng rút tay của mình ra, quấn khăn quàng cổ thêm mấy vòng, mũ cũng kéo thấp, cả khuôn mặt chỉ có thể thấy được đôi mắt.

"Chúng ta về đi." Hạ Tang Tử cúi đầu nói chuyện, miệng bị khăn che lại, thanh âm cũng nghe thấy sự rầu rĩ.

Mạnh Hành Chu "Ừ" một tiếng, cùng cô sóng vai đi về phía trước.

Càng đến cổng càng đông người, Hạ Tang Tử vài lần bị đám người xô đẩy, đều được Mạnh Hành Chu kéo lại, về sau anh trực tiếp ôm bả vai của Hạ Tang Tử, cho đến khi ra khỏi công viên giải trí mới bỏ tay ra.

Đi đến bãi đổ xe, người đã về hơn nửa, Mạnh Hành Chu kêu Hạ Tang Tử chờ bên ngoài, anh một mình chạy vào lấy xe.

Sau khi Mạnh Hành Chu rời đi, Hạ Tang Tử cực kì không có tiền đồ, cởi khăn quàng cổ ra, cầm ở trong tay, hít sâu ba lần, khí lạnh xâm nhập vào mũi, cũng không thể xua đi cái nóng trên mặt cô.

Bình tĩnh một chút, Hạ Tang Tử.

Cái gì cũng không xảy ra, không phải sao? Trong đầu mày chứa gì thế hả, đừng có biểu hiện rõ như thế chứ.

Vừa rồi nhiều người như vậy, bằng không anh ấy cũng sẽ không nắm tay lại không ôm mày đâu, mày chỉ là hưởng ké của quần chúng nhân dân mà thôi.

Làm ơn dừng trí tưởng tượng của mày lại đi, đừng có nghĩ mình đang yêu đương. Bộ dáng bây giờ của mày rất giống người yêu đương si tình lắm đấy.

Mau dừng lại hành vi ngu xuẩn của mày đi.

Hạ Tang Tử vỗ mặt của chính mình, làm cho bản thân tỉnh táo lại.

Cô âm thầm thề, không bao giờ tới chỗ đầy mấy cặp yêu nhau này nữa, chỗ nào cũng có thể kích thích hormone cả.

Cho dù muốn tới, cũng thể đơn độc ở bên Mạnh Hành Chu được, quá kích thích.

Hạ Tang Tử bên này não bộ đang tự biên tự diễn, Mạnh Hành Chu đã lái xe ra, dừng bên người của Hạ Tang Tử vài giây, cũng không thấy cô phản ứng gì, vẫn luôn cúi đầu, không biết đang niệm chú gì.

Mạnh Hành Chu ấn kèn, lại mở cửa sổ xuống, "Hạ Tang, lên xe."

Hạ Tang Tử phục hồi tinh thần lại, có chút vô thố đóng cửa lại, cô duỗi tay muốn thắt dây an toàn, mới phản ứng lại trên tay có cột bóng bay, mà giờ bóng bay vẫn ở bên ngoài xe.

Mạnh Hành Chu bị bộ dáng vụng về của cô chọc cười, nhịn không được nói, "Hôm nay ra cửa em quên não ở nhà rồi sao?"

Hạ Tang Tử trừng mắt nhìn anh, đáy mắt loé lên ngọn lửa, mặt lại càng hồng, "Anh mới không có não."

Nói xong, cô ngồi dậy, dùng tay trái để tháo cái vòng cột, nhưng tay phải lại bị trói, áo lông vũ thì dày, càng sốt ruột càng với không tới, Hạ Tang Tử thật muốn cho chính mình một cú đấm mà.

Mạnh Hành Chu cởi dây an toàn, cúi người qua, một bàn tay chống ở ghế phụ, kéo dây đai của Hạ Tang Tử qua, cúi đầu trong nháy mắt cằm đụng vào gương mặt bên phải của cô, anh cảm thấy tiểu cô nương cả người cứng đờ, ý cười càng sâu.

Thắt dây an toàn xong, Mạnh Hành Chu ngồi lại vị trí, kéo cửa xe của chính mình ra, đi qua ghế phụ, mở cửa xe, khom lưng nói với Hạ Tang Tử, "Đưa tay cho anh."

Trong vòng mấy phút thôi, mấy chuyện ngu ngốc liên tục xảy ra, Hạ Tang Tử không biết dùng biểu tình gì để nhìn anh, chỉ đưa tay mình qua, xa cách nói: "Đều tại anh mua bóng bay đấy."

Mạnh Hành Chu cởi vòng trên tay cô, cầm bóng bay, nghe thấy cô nói như vậy, "Nga" một tiếng, làm bộ muốn buông tay thả bóng bay đi.

Hạ Tang Tử lập tức nổi giận, cô đè tay Mạnh Hành Chu lại, ngăn lại: "Không được, anh để đằng sau đi."

Mặt của Mạnh Hành Chu mang ý cười, âm cuối cao giọng hơn, "Làm sao, có một quả bóng bay mà thích như vậy?"

Hạ Tang Tử không nói lại anh, đẩy người ra, đóng cửa xe trước, nói không được, hung dữ ném lại một câu, "Em sợ anh làm ô nhiễm không khí."

Cách chiếc áo lông vũ, Hạ Tang Tử đặt tay ở ngực, đều có thể cảm nhận được tim mình đập nhanh thế nào.

Cửa sau mở ra, nhìn qua kính chiếu hậu, Hạ Tang Tử thấy Mạnh Hành Chu nhét quả bóng bay vào, trong thời gian ngắn, không thể nói là may mắn hay là chột dạ.

Sau khi Mạnh Hành Chu lên xe, không nói lời dư thừa nữa, khởi động xe chạy.

Hạ Tang Tử sợ mình lại làm điều ngốc nghếch nữa, lúc nói chuyện phiếm với anh, liền tiện tay mở radio lên.

Trong xe có thanh âm khác, không khí rốt cuộc cũng nhẹ nhàng hơn.

Hạ Tang Tử lấy điện thoại ra, thấy cả chục tin nhắn Mạnh Hành Du đã nhắn, cô liền mở ra đọc.

"Thế nào, cậu có thổ lộ hay không?"

"Tang Điềm Điềm, cậu nếu nói không nên lời, thì trực tiếp làm nha, nhanh làm anh tớ yêu chết cậu đi."

"Tớ đã lên mạng tra rồi, biểu diễn pháo hoa có xác suất hôn nhau cực cao, cậu đừng trở thành ngoại lệ."

"Biểu diễn xong rồi, sao cậu còn chưa trả lời, hai người kịch liệt vậy sao?"

"Mẹ nó, hai người đi mướn phòng sao? Hạ Tang Tử, tớ cảnh cáo cậu, đàn ông có thể trêu chọc, nhưng phòng thì không thể thuê nha, đây là điểm mấu chốt."

"Mẹ nó mẹ nó mẹ nó, cậu mà còn không trả lời nữa, bà đây sẽ đi báo cảnh sát ngay."

......

Hạ Tang Tử xem xong, không biết nói gì, hợp ý gửi trả lại ba dấu chấm.

Mạnh Hành Du bên kia không đầy mấy giây đã trả lời lại, gửi hình động phẫn nộ không dưới 10 cái, lại thêm một câu, "Nói tớ biết, cậu vẫn còn hoàn chỉnh chứ?"

Hạ Tang mặt đen như than, không biết một tiểu nữ sinh, trong đầu sao có nhiều ý nghĩ nhan sắc đến vậy.

"Chúng tớ đang trên đường về, cậu về nhà chưa?"

Mạnh Hành Du lúc này mới an phận, "Đã sớm về rồi, hai người thế nào? Tớ bây giờ có phải nên gọi cậu là chị dâu không?"

"Cái gì cũng không xảy ra."

"!!!!!!!"

"A a a a a a a a a a a, hai người có phải muốn bức chết bà hay không!!!"

"Tớ muốn khóc quá đi, tớ vắt hết óc, cậu biết gọi xe cũng không dễ dàng không? Tớ phải ngồi xe đen (*) về không, với loại sắc đẹp như tớ này, là dung mạo kích thích người ta phạm tội đấy, tớ vì hai người mà ngồi xe đen, đây là gì? Đây là tớ mạo hiểm sinh mạng để tạo cơ hội cho hai người đấy."

(*) xe taxi đen: xe taxi không bấm km mà tự định giá tiền trước.

Một tin nhắn không đủ, Mạnh Hành Du lại nhắn thêm tin thứ hai, "Hai người thế nhưng đối xử với tớ như vậy! Như thế nào còn chưa xuống tay! Lương tâm hai người không cắn rứt sao? Còn anh tớ nữa, có phải hay không bị lãnh đạm rồi, tớ thật sự mẹ nó, Hành cẩu đúng là không biết cố gắng, một chút cũng không học được tinh tuý của tớ. Tức chết Du gia rồi, đừng nói chuyện với tớ nữa, tớ sợ tớ bùng nổ mất."

Hạ Tang Tử sau khi xem xong toàn bộ tin nhắn, "......"

Tuy rằng cô không cảm thấy mình làm sai việc gì, nhưng nhìn Mạnh Hành Du oán khí nặng như vậy, cô tất nhiên sẽ có một loại cảm giác áy náy/

Hạ Tang Tử đang tự hỏi làm sao để trấn an cái thùng lửa này, cô ngẩng đầu nhìn ngoài xe, lại phát hiện không phải đường về nhà, ngơ ngác hỏi: "Ba tuổi, anh có phải sai đường không, càng đi càng xa nhà mà."

Sắc mặt Mạnh Hành Chu không thay đổi, liếc nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Về nhà cái gì, đi chỗ khác."

Hạ Tang Tử không hiểu ra sao: "Đi đâu?"

Mạnh Hành Chu đổi tay cầm lái, nghe không ra là vui đùa hay là thật, không chút để ý nói: "Đi cùng em một ngày rồi, phải thu chút lãi lại chứ."

"....."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK