• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc sau, cả buổi ăn cơm chiều, Hạ Tang Tử phải trích thời gian giải thích với Mạnh Hành Chu, câu nói kia chỉ là giỡn mà thôi.

Nhưng Mạnh Hành Chu là một nhân tài ưu tú tự tin, rất khó để bác bỏ phân tích và kết luận của chính mình.

Vì thế trận biện luận về "Hạ Tang Tử rốt cuộc có muốn yêu sớm", cuối cùng tuyển thủ Mạnh Hành Chu bỏ quyền, cả mặt đen thui, từ chối giải thích, phủi tay không mang theo khói bụi rời đi, tuyên bố kết thúc.

Hạ Tang Tử trở lại ký túc xa, mở máy tính để xem vé máy bay cho ngày mai, chỗ ngồi chỉ còn lại khoang hạng nhất, trúng ngay kì nghỉ, lại không mua vé trước, giá cả còn mắc hơn nữa.

Hạ Tang Tử trước tiên kiểm tra tài khoản, tiền còn chưa vào, thường thì tiền dư trong thẻ của cô được giữ ở mức cố định, có thể sẽ không đủ mua vé khoang hạng nhất.

Mắt thấy số vé máy bay không còn dư nhiều, Hạ Tang Tử nhìn màn hình lâm vào trầm tư.

Cô nên lựa chọn kéo dài thời gian về Nguyên Thành cho Mạnh Hành Chu leo cây, hay là mượn anh tiền để mua vé máy bay về Nguyên Thành xem mỹ nhân đây.

Một bên là tỉnh chị em cùng mỹ nhân trong lời đồn, một bên là tình hữu nghị đang bên bờ vực.

Đúng là lựa chọn khó khắn, nếu không thể lưỡng toàn, vậy.....

Vậy phá vỡ hết đi.

Lòng Hạ Tang Tử quyết định, gọi điện cho Mạnh Hành Chu, đáng thương vô cùng nói, "Ba tuổi, tiền trong tài khoản của em không xứng tên họ với khoang hạng nhất."

Mạnh Hành Chu hừ một tiếng, một chữ cũn chưa nói.

Hạ Tang Tử thấy chiêu này sử dụng không được, thay đổi cách khác: "Ba tuổi, anh nhfin ánh trắng đêm nay, có giống một tấm vé khoang hạng nhất không?"

"Giống bồ câu." Không biết có phải do tín hiệu không tốt không, giọng trong microphone lúc cao lúc thấp, nghe có chút nghiến răng nghiến lợi, "Còn mẹ nó là công (*) nữa."

(*) là đực í. Ý anh bảo chị cho anh leo cây, rồi còn đi với thằng khác =)))))

Vé máy bay trước mặt, tự tôn tự trọng đều là vật ngoài thân, Hạ Tang Tử cực kì phối hợp, chân thành nói: "Đúng vậy, giống bồ câu, ánh trăng đêm nay gọi là ánh trăng bồ câu công."

"......"

Người trong ký túc xá, không biết khi nào đã dừng đọc sách, một đám ngồi nghiêm chỉnh, vãnh tai lên, trên mặt viết hai chữ.

Tám, chuyện.

Mạnh Hành Chu mắng thầm một tiếng, buông bút, cầm điện thoại ra khỏi ký túc xá, đè giọng xuống: "Em không chỉ vì một người đàn ông mà thả bồ câu của anh, còn bắt anh bỏ tiền để đưa em đi?"

Giọng nói của Hạ Tang Tử, nghe có vẻ như có cảm giác tự hào, "Nhìn chung, vòng bạn bè của em, chỉ có mình anh có loại tài lực này."

Mạnh Hành Chu đại khái đã tức đến cảnh giới nhất định rồi, hiện tại lại muốn cười, "Anh có chỗ gì tốt?"

"Anh sẽ không mua cho em đâu."

Hạ Tang Tử trầm mặc vài giây, cũng không thật sự nghĩ ra được tốt cái gì, cuối cùng cẩn thận hỏi: "Nếu không, ngày mai em chụp hình và quay video, cho anh xem mỹ nhân?"

Chỉ nghe đầu bên kia an tĩnh không một tiếng thở, sau đó truyền đến một trận, "Tít tít tít....."

"....."

Thôi, xong đời, đi tong rồi.

Mạnh Hành Chu ôm nguyên khuôn mặt đen thui đi ra ngoài, sau khi nói chuyện điện thoại xong, lại ôm cái khuôn mặt đen đó trở lại.

Chương Tư Hoán là tráng sĩ duy nhất trong đám ở ký túc xá dám chạm vào lão hổ: "Hành Chu huynh, tớ nói cậu nghe, lúc này cậu cứ xin lỗi là được rồi, từ xưa đến nay....."

Chỉ thấy đối diện bay tới cuốn sách, Chương Tư Hoán lập tức trốn vào bên cạnh, sợ bóng sợ gió một hồi, lại che miệng mình, thức thời nói: "Quấy rầy rồi, bạn tốt Tư Hoán của cậu đã bế mạch rồi."

Mạnh Hành Chu nhìn sách cũng không đọc vào, anh nhìn điện thoại phát ngốc, cách vài giây liền mở khoá, nhìn xem Hạ Tang Tử có nhắn tin tới giải hoà không.

Còn chưa nhắn? Chẳng lẽ chờ anh nhắn sao? Rõ ràng là cô cho anh leo cây.

Leo cây thì thôi đi, còn lại vì một tên đàn ông thúi, một tên đàn ông thúi thì cũng thôi đi, còn muốn tiêu tiền của anh?

Thôi đi, trọng điểm đều con mẹ nó không phải mấy cái này.

Lại nói tiếp, anh cũng không có lí do gì để cản Hạ Tang Tử chạy về phía xuân tâm nảy mần của nhân sinh, nhưng mấy cái việc ngốc này có phải chạy trật đường rồi không.

Chạy nơi nào đấy, chạy về phía anh đây này.

Đại não rít gào của họ Mạnh truyền qua sóng âm của điện thoại, màn hình điện thoại sáng lên, sau đó lại tối đi, Mạnh Hành Chu như bị bản thân chọc điên, cuối cùng ném điện thoại một bên, đi vào phòng tắm.

Mới vừa đứng lên, điện thoại có tin nhắn mới.

Người trong ký túc xá chỉ thấy anh ngày thường, dù cho Thái Sơn có sập trước mặt cũng lãnh đạm như cũ, trong lúc điện thoại sáng lên trong nháy mắt, cơ hồ lấy vận tốc ánh sáng chạy đến mép giường, cầm điện thoại lên, trên mặt không lộ vui buồn, nhưng trong mắt lại phát sáng.

Giống như lúc còn nhỏ, một người tránh một chỗ hờn giỗi, lúc này rốt cuộc chờ được người khác tới dỗ, cái loại kiêu ngạo "Xem ra em vẫn tới dỗ anh, biết anh quan trọng rồi chứ, nhưng anh rất khó dỗ đấy".

Mạnh Hành Chu trong vài giây, đã nảy ra cả trăm loại phương thức giải hoà của Hạ Tang Tử trong đầu, trong nháy mắt mở tin nhắn, một chậu nước lạnh giội từ đầu xuống chân.

"Du Du giúp em mua vé rồi, ba tuổi anh không cần cho em vay tiền đâu, gặp ở Nguyên Thành nhé, thi tốt."

"....."

Làm tốt lắm.

Mạnh Hành Du, em thật sự làm rất tốt.

__________

Mạnh Hành Du không chỉ mua vé máy bay khoang hạng nhất, còn dùng xe chuyên đón đưa xa hoa đến sân bay phục vụ.

Nếu không phải buổi sáng cô ấy có buổi thi cuối kì, sợ là đã gây án ở lớp học để chơi điện thoại rồi, theo dõi thời gian của Tô Khả Tây sát sao, cả đường nhắn tin hỏi han, cho đến khi cô đặt chân đến đất Nguyên Thành.

Hạ Tang Tử vốn dĩ tính về nhà cất hành lí trước, nhưng tài xế nói Mạnh Hành Du đã an bài hết rồi.

Có người đem hành lí cô về, hơn nữa còn báo cho 2 người lớn trong nhà là giữa trưa cô không về ăn cơm, cô bây giờ cứ đi cao trung tìm Mạnh Hành Du là được.

Lúc đến cổng trường số Năm của Nguyên Thành, vừa lúc môn thi cuối cùng xong.

Hạ Tang Tử ở cổng trường đợi vài phút, liền thấy Mạnh Hành Du chạy từ khu dạy học ra, dang hai tay, nhiệt tình ôm lấy cô.

Tuy Hạ Tang Tử có chuẩn bị, cũng bị cái ôm mãnh liệt của Mạnh Hành Du phải lùi lại hai bước.

Mạnh Hành Du ôm lấy eo của Hạ Tang Tử, dùng sức làm nũng, "Tang Điềm Điềm, cậu chờ lâu chưa? Tớ bảo nộp bài trước mà giáo viên giám thị không cho, làm tớ nghẹn muốn chết."

Hạ Tang Tử sờ đầu cô ấy, "Không lâu, có vài phút, cậu thi thế nào?"

Mạnh Hành Du buông Hạ Tang Tử ra, cầm tay cô đi về phía nhà ăn, "Đừng nói nữa, đời này tớ không đội trời chung với sử địa, không thể nào chống đỡ được, đúng là không sống được mà."

Thành tích Mạnh Hành Du không tệ, nhưng vấn đề lớn từ nhỏ đến lớn chính là môn xã hội.

Một học sinh giỏi có thể thi được toàn phần, nhưng sử địa lại không bao giờ đạt tiêu chuẩn, viết văn 800 chữ môn Ngữ Văn thì cô ấy nghèo từ đến mức viết một đống công thức khoa học tự nhiên.

Thành tích đầu vào của Mạnh Hành Du, nếu Ngữ Văn đạt tiêu chuẩn đã có thể vào lớp chuẩn của trường số Năm, nhưng môn tự nhiên lại quá giỏi, cuối cùng chỉ có thể vào lớp thường.

Cũng may cao trung xem trọng khoa học tự nhiên, bằng không cái loại què môn xã hội như Mạnh Hành Du, sợ là cũng không đủ điểm thi Đại học.

Hạ Tang Tử dở khóc dở cười, cô cũng không thể cổ vũ Mạnh Hành Du bỏ môn xã hội, rốt cuộc chọn Văn hay chọn Lý thì cũng vẫn còn 1 môn Văn.

"Học kỳ sau chia ban, cậu phải học thêm môn Ngữ Văn nữa, bằng không sẽ kéo thành tích cậu xuống đấy."

Ngày thường nói đến môn xã hội là Mạnh Hành Du liền thay đổi sắc mặt, hôm nay lại khác, ngược lại có chút hưng phấn, "Tang Điềm Điềm, tớ nói cậu nghe, tớ mới phát hiện một lão đại môn xã hội, mấy thể loại viết Văn, cậu ta cũng có thể dùng văn ngôn (*) mà viết nữa."

(*) còn gọi là cổ văn là một loại ngôn ngữ viết dùng trong sách vở, kinh điển truyền thống đến thế kỷ 20. Loại ngôn ngữ viết này dùng ngữ pháp và từ vựng cổ xưa có thể thấy trong Tam giáo, nay đã bị đào thải.

Hạ Tang Tử cảm thấy kinh ngạc, đánh giá Mạnh Hành Du bằng hai mắt, chế nhạo nói, "Đây không phải chính là mỹ nhân cậu nói chứ."

Mạnh Hành Du nhắc tới người này liền kích dộng, cô ấy bắt tay Hạ Tang Tử, lại nói tiếp không có điểm dừng, "Chính là cậu ấy, chính là cậu ấy. Tớ nói cậu biết, tớ trước giờ chưa từng thấy nam sinh đẹp như vậy, mấy bức hoạ cổ đại đó cậu thấy rồi đúng không, con mẹ nó đẹp như trong tranh bước ra vậy đó! A aaaa, không được, mỗi lần gặp cậu ấy đều phải ngất xỉu, cậu ấy tuyệt đối là yêu nghiệt, tuyệt đối."

"Hơn nữa cậu có thể tưởng tượng sao? Cậu ấy thế nhưng còn mang gọng kính màu vàng nữa, đúng là xứng với danh tổng công bá đạo trong truyện đam mỹ mà, hoàn toàn đâm vào tớ. Tớ nói cậu nghe, chút nữa cậu có gặp cậu ấy thì đừng có mà động tâm, chúng ta là chị em tốt, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia, nhưng đàn ông của ai người đó ngủ nha."

"....."

Đây là thần tiên hạ phàm gì thế.

Có Mạnh Hành Du trải chăn phía trước, lòng hiếu kì của Hạ Tang Tử đối với vị lão đại môn xã hội này tăng lên đáng kể.

Lúc xếp hàng ở nhà ăn, Hạ Tang Tử mới nghĩ tới vấn đề đúng đắn, "Không phải cậu nói muốn dẫn tớ đi nhìn mặt sao? Người đâu?"

Mạnh Hành Du phản ứng lại, trả lời: "Không vội, cơm nước xong tớ dẫn cậu đi xem, cậu ấy vẫn luôn ở đó, không chạy được."

Là điêu khắc sao?

Trong lúc ăn cơm, Mạnh Hành Du cũng không quên thổi phồng mỹ mạo của vị lão đại này, Hạ Tang Tử càng nghe càng mê man, một bữa ăn trưa, hai người dùng tốc độ chưa từng có trước giờ mà giải quyết.

Từ nhà ăn đi ra, Mạnh Hành Du lôi kéo Hạ Tang Tử đi khu dạy học, mãi cho đến mục thông báo khu dạy học mới dừng.

Mạnh Hành Du chỉ vào giấy chứng nhận trên bản thông báo trắng, cười như hoá hướng dương, "Cậu xem, chính là cậu ấy, có phải siêu cấp đẹp không?"

Ánh mắt Hạ Tang Tử theo ngón tay cô ấy nhìn qua.

Nam sinh trên ảnh chụp đích thật như lời Mạnh Hành Du nói, đúng là tướng mạo ngàn năm mới tìm được. Trên mũi cậu ấy đeo gọng kính màu vàng, mặt có chút gầy, rất có cốt cảm, môi mỏng, mắt đào hoa, mặt mày làm cho người ta thấy vận khí nhàn nhạt, tốt cho một thiếu niên phong nhã lương bạc.

Ánh mắt Hạ Tang Tử dừng lại trên bảng giới thiệu......

Trì Nghiên cao một lớp 6, giải nhất cuộc thi viết văn.

Tên cũng cổ hương cổ sắc, không thể nghi ngờ chính là lão đại của văn khoa.

Hạ Tang Tử nhìn chằm chằm vài giây, đột nhiên có loại cảm giác chỉ số thông minh bị thụt lùi, cô quay đầy nhìn Mạnh Hành Du, nỗ lực làm lơ gương mặt hoa si của cô ấy, hỏi: "Cậu gọi tớ về chỉ để xem tờ giấy chứng nhận này?"

"Đúng vậy, chỉ treo 1 học kì thôi, ngày mai liền tháo rồi." Mạnh Hành Du thở dài, đứng ở bên cạnh bức hình của Trì Nghiên, "Tang Điềm Điềm, cậu xem, chúng tớ có phải có tướng phu thê hay không?"

Hạ Tang Tử có chút không theo được mạch não của Mạnh Hành Du, ý đồ xuất đầu nói lý, "Chân nhân, không thể gặp được sao?"

Mạnh Hành Du cười mỉa, chột dạ nói: "Có thể gặp, chỉ là có chút hiểu lầm, bây giờ tốt nhất không nên gặp."

"Hiểu lầm gì?"

Ánh mắt Mạnh Hành Du mơ hồ, có chút chột dạ, hàm hàm hồ hồ nói: "Mấy ngày hôm trước xảy ra chút việc, sau đó......Liền.....Cái đó......Cậu áy nói nếu tớ còn nói một chữ nữa.....Học kì sau liền chuyển trường.....Cho nên....Cho cậu xem ảnh chụp trước....Về sau.....Về sau lại tìm cơ hội....Nhìn xem người thật....."

Mày của Hạ Tang Tử run lên: "...."

Cô ấy rốt cuộc làm hành vi tàn bạo gì với người ta thế.

Buổi chiều Mạnh Hành Du thi xong, Hạ Tang Tử dẫn cô ấy đi bộ một vòng, sau đó gọi xe về đại viện.

Đội cảnh vệ trong đại viện đều biết cô, Hạ Tang Tử cả đường chào hỏi nhiệt tình với mọi người.

Tới cửa nhà, cô không lấy chìa khoá mở cửa, mà chọn ấn chuông cửa, giống như lúc trước, ở cửa gọi một tiếng, "Bà nội ơi, mở cửa, con về rồi."

Nhưng không có ai trả lời cô, qua một lát, mở cửa cho cô cũng không phải bà nội.

Mặt Hạ Tang Tử đầy ý cười, lúc nhìn thấy bố Hạ, lập tức ảm đảm hẳn.

Bố Hạ giống như biết hôm nay cô về, thấy cô xuất hiện ở cửa, không có chút kinh ngạc nào. Nghiêng người để cô vào nhà, lên tiếng quở trách hai câu, "Ồn ào cái gì, bà nội con đang ngủ trưa đấy."

Quan hệ của Hạ Tang Tử và bố Hạ không tốt, nếu không muốn nói là xa lạ. Năm nay cô 16 tuổi, có thể gặp bố mình không đếm được đến 16 lần.

Hạ Tang Tử đổi giày, theo bố Hạ vào nhà, không khí thật sự xấu hổ, cô nhàn nhạt hỏi, "Sao ngài lại trở về?"

Bố Hạ Tết âm lịch mỗi năm sẽ về nước mấy ngày, nhưng trên cơ bản phải chờ đến ngày trừ tịch, năm nay trở về sớm thật hiếm thấy.

Bố Hạ đi vào phòng khách, khom lưng ngồi trên sô pha, nói với Hạ Tang Tử: "Có chút việc, vừa lúc con ở đây, hiện tại nói cho con luôn."

Hạ Tang Tử đứng ở góc bàn ăn, cầm lấy ly gốm sứ, đổ chén nước trà nóng, đưa qua cho ông, "Chuyện gì ạ?"

Bố Hạ trầm mặc trong chớp mắt, mới nói: "Qua 2 ngày nữa sẽ dẫn con đi gặp một dì, chúng ta cùng ăn bữa cơm."

Trong nháy mắt, bước chân Hạ Tang Tử chợt dừng lại, hai mắt kinh ngạc, ngây ngốc nhìn ông.

Ly sứ trong tay cầm không chắc, rơi trên mặt đất, lại vỡ thành một đống vụn nhỏ, trà nóng bắn lên tay, nhưng Hạ Tang Tử lại không cảm nhận được cái nóng đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK