• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mặt trời ngã về chiều Tây, chiều muộn tới, khảng khái mà đưa ánh chiều tà cho sân bóng, mặt đất được đắp lên một tầng sáng lười biếng.

Cuồng nhiệt thi đấu còn chưa tan hết, một ít bạn học lôi kéo bạn cùng lớp đi hướng ngoài sân bóng, tốp năm tốp ba tụ tập bên nhau, còn thảo luận thời khắc xuất sắc vừa rồi.

Hạ Tang Tử không bước vào sự cuồng nhiệt này.

Khu nghỉ ngơi có mái che, che mưa tránh nắng, sau lưng Hạ Tang Tử là một mảnh vui vẻ, chiều hôm nồng đậm, Mạnh Hành Chu đứng ở bóng râm phía trước cô, tất cả ồn ào náo nhiệt như không có quan hệ với anh.

Hạ Tang Tử kinh ngạc bản thân mình thế nhưng lúc này vẫn còn sót lại lí trí, ở trong đầu, không ngừng lặp lại bốn chữ: Một vừa hai phải.

Hạ Tang Tử ngẩng đầu, nhìn đôi mắt của anh.

Mới vừa vận động xong, trên Thái Dương của anh đều là mồ hôi, theo hình dáng gương mặt rơi xuống trên đất, áo bóng rổ bị thấm ướt đẫm, kề sát ngực, theo hô hấp của anh mà phập phồng. Anh đứng ở chỗ tối, đồng tử sâu và đen, lại giống như đáy hồ nguyệt, thanh triệt sáng ngời.

Nhưng hoa trong gương, trăng trong nước (*), không trung lâu các tái mỹ diệu, chung quy cũng là một hồi mộng.

(*) những thứ tốt đẹp có thể ngắm nhìn và cảm nhận nhưng lại không thể chạm vào.

Hạ Tang Tử cầm cổ tay của Mjanh Hành Chu, rời khỏi lòng bàn tay của anh, vẫn là giọng điệu như chơi trò ve vãn vừa rồi với anh, "Ba tuổi, kĩ thuật diễn của anh còn khá tốt, học ở trường Quân đội đúng là nhân tài không được trọng dụng mà."

Lòng bàn tay của Mạnh Hành Chu vẫn còn mùi hương sữa tắm trên người cô.

Anh khom lưng, dùng một bàn tay khác, từ chỗ ngồi bên cạnh thùng giấy, lấy ra một bình nước.

"Đội bóng rổ buổi tối liên hoan, em tới không?"

Nếu là bình thường, Hạ Tang Tử khẳng định sẽ đi.

Nhưng hôm nay cô lại từ chối, còn thay đổi sắc mặt, vì chính mình tìm một cái cớ thích hợp, "Em hẹn với bạn học đi thư viện rồi."

Mạnh Hành Chu rũ mắt, vặn nắp bình uống hai ngụm nước, "Được, ngày mai anh đến tìm em."

Hạ Tang Tử nhìn thấy Chương Tư Hoán được hai đội viên nâng dậy, định đưa đi phòng y tế, đưa quần áo trên tay cho anh, "Anh đến xem sao, anh ấy giống như bị nặng lắm."

Mạnh Hành Chu đặt chai nước một bên, cầm lấy quần áo, "Ừ" một tiếng, mặc áo khoác vào trong ba giây, nhấc chân liền chạy đi.

Hạ Tang Tử thu hồi cảm xúc, ở sân bóng một hồi cũng không thấy Chung Tuệ đâu.

Thi thể dục xong lại chạy qua đây xem bóng, điện thoại cũng không mang theo, Hạ Tang Tử tìm không thấy người, chỉ có thể đi về trước.

Đi ra sân bóng, còn chưa đi đến đường cây xanh, lại giáp mặt cùng oan gia ngõ hẹp Sở Ninh.

Từ lần đầu gặp mặt, Sở Ninh bắt đầu có địch ý với cô, liền đối con người Hạ Tang Tử, không có bất kì hảo cảm nào.

Sau vài lần ăn Tết, tuy rằng chưa có cãi nhau, nhưng Sở Ninh và Hạ Tang Tử cũng coi như đã kết mối thâm thù.

Người ta thật sự đi tới, đứng thẳng trước mặt chắn, Hạ Tang Tử cũng không thể coi như không thấy, ý tứ của ngừoi này cực kì rõ ràng rồi.

Tôi, chính là đang chờ cô đấy.

Con này này từ cổng trường nhất định phải đi qua, Hạ Tang Tử không sợ Sở Ninh giở thủ đoạn nhỏ ra, cô từng bước đi qua, đứng trước mặt Sở Ninh, cười như không, "Huấn luyện viên Sở, đã lâu không gặp."

Sở Ninh cúi đầu cười ra tiếng, có chút châm chọc, "Cô mỗi lần đều có thể làm ra những việc tôi không thể tưởng tượng được, Hạ Tang Tử, cô rất lợi hại."

"Là do cô nghĩ quá ít thôi." Ý cười của Hạ Tang Tử không giảm, như đang nói chuyện với người bạn cũ, "Hoặc là nói, cô nghĩ mọi chuyện hơi đơn giản rồi."

Sở Ninh nhớ đến mấy việc lúc trước làm mình mất mặt, trên mặt hiện lên vẻ tức giận, "Cô đừng có đắc ý, không phải chuyện gì cũng theo ý cô đâu."

Hạ Tang Tử tiếp tục cười, "Tất nhiên rồi, tôi cũng chẳng phải thần tiên."

Sở Ninh tự biết nói không lại cô, không cùng nói về chuyện này nữa, vừa đổi đề tài, lại hỏi: "Cô và Mạnh Hành Chu chính là gặp dịp thì chơi?"

Hạ Tang Tử nói, "Tôi tuổi còn nhỏ, không hiểu gặp dịp thì chơi có nghĩa gì."

"Chính là chơi đùa với cô thôi." Sở Ninh cười nhạo một tiếng, "Hôm nay có thể là cô, ngày mai có thể là người khác."

Hạ Tang Tử khoa trương "Nga" một tiếng, làm ra bộ dáng như bừng tỉnh, trả lời: "Chúng ta vẫn là không giống nhau."

Sở Ninh nhìn cô, "Cái gì?"

Hạ Tang Tử cười đến vô hại, nhưng chữ nào cũng độc, "Giống như cô nói, hôm nay có thể là tôi, mai có thể là người khác, nhưng cho dù bao lâu, cũng không tới phiên huấn luyện Sở cô nha."

Lời này thành công chọc giận Sở Ninh, cô ta cắn răng gào tên cô, "Hạ Tang Tử, cô có giỏi thì lặp lại lần nữa xem."

"Tôi không rõ cô ở đây chờ riêng tôi làm gì, chờ tôi chế nhạo sao? Hay là muốn chờ tôi chọc cho bực, để xúc tiến tuần hoàn máu của cô." =)))))

Mồm mép Hạ Tang Tử nhanh nhẹn, căn bản không cho Sở Ninh cơ hội cãi lại, "Nhưng tôi nói với cô, tức giận hại thân thể, còn dễ dàng để nếp nhắn, huấn luyện Sở phải nên học bảo dưỡng bản thân mới đúng. Còn mấy chuyện khác, tôi cảm thấy cô cứ yên tâm, nếu không phải đồ vặt của cô, cả đời cũng không phải của cô, hà tất lại so đo với chính mình? Tôi nói có phải rất có đạo lí không?"

Sở Ninh nhìn chằm chằm cô, bị chọc tức không nhẹ.

"Tôi chống mắt lên xem cô và Mạnh Hành Chu có thể ở bên nhau bao lâu."

Hạ Tang Tử cười càng vui vẻ, không nói nữa, xoay người bỏ đi.

Chung Tuệ về ký túc xá sớm hơn Hạ Tang Tử, nghe thấy tiếng mở cửa, cô ấy cất chai thuốc sát trùng Povidone-idone (**) bỏ vào trong ngăn kéo, nói với Hạ Tang Tử, "Tớ tưởng cậu đi ăn cơm với Mạnh Hành Chu, nên về trước."

"Đội bóng rổ của họ liên hoan, tớ không nghĩ sẽ đi."

Hạ Tang Tử kéo ghế ra ngồi, hồi tưởng lại mấy lời lúc nãy nói với Sở Ninh, liền nhịn không được cười nhạt.

Ai nói chiếm tiện nghi ngoài miệng không có lời, rõ ràng là rất tốt, có thể làm cô vui vẻ cả tuần.

Chung Tuệ nhìn vẻ mặt của cô, không biết nghĩ tới cái gì, che miệng cười nhạt.

Hạ Tang Tử quay đầu nhìn cô, khó hiểu hỏi: "Cậu cười cái gì?"

Chung Tuệ không đầu không đuôi trả lời, "Cậu thích anh ấy."

Hạ Tang Tử ngẩn ra, hiểu ra Chung Tuệ đang nói ai, không có phủ nhận, thoải mái hào phóng thừa nhận, "Rõ ràng như vậy sao?"

"Người khác thì tớ không biết." Chung Tuệ đi tới, ngồi xuống bên người Hạ Tang Tử, chỉ vào 2 mắt của mình, "Từ trước mẹ tớ nhìn ánh mắt bố tớ, giống như cậu nhìn Mạnh Hành Chu vậy, bên trong đều là ấm áp."

Hạ Tang Tử che mặt lại, không quá tin tưởng, "Thật hay giả?"

"Thật, người khác không phải nói, giống như cảm mạo vậy, giấu cũng giấu không được."

Hạ Tang Tử dừng một chút, nhớ tới ở sân thể dục lúc nãy Mạnh Hành Chu từng nói, ma xui quỷ khiến lại hỏi, "Thế trong mắt ánh ấy có giống tớ không?"

Cái này Chung Tuệ đáp không được, chỉ có thể lắc đầu, "Tớ không hiểu anh ấy, không bằng cậu tự hỏi bản thân đi."

"Tớ nhìn không ra." Hạ Tang Tử buông tay, ghé vào bàn sách, vươn ngón tay chọc con rối gỗ mà Mạnh Hành Chu đưa cho cô (***), cô than nhẹ, "Tớ lớn lên cùng anh ấy, quen biết đã nhiều năm, quá quen thuộc."

(***) xem lại chương 14 nhé!!!

Chung Tuệ càng nghe càng hồ đồ, "Quen thuộc không tốt sao?"

"Càng quen thuộc, nhìn anh ấy sẽ giống như nhìn thấy bóng dáng mình vậy."

"Bóng dáng?"

"Cậu cảm thấy anh ấy thích cậu, vậy anh ấy chính là thích. Nhưng cái ý niệm này chỉ cần 0.01, nếu cậu nghĩ anh ấy không thích cậu, sẽ lập tức mất."

Chung Tuệ cái hiểu cái không, đầu óc không chạy vòng như thế, theo bản năng nói: "Vậy cậu tự hỏi anh ấy đi."

"Tớ cảm thấy anh ấy cũng không biết."

Hạ Tang Tử thu ngón tay về, thả con rốt laki, không thể nói là mất mát hay phiền muộn, "Con người anh ấy a, luôn cho người khác cái loại cảm giác vĩnh viễn không động tâm."

——

Kì nghĩ Tết Nguyên Đán qua đi, các chương trình học chuẩn bị kết khoá, cả trường bị sự khẩn trương của thi cuối kì bao trùm.

Thành tích của Hạ Tang Tử không tệ, nhưng nhân tài ở Quân Y Đại xuất hiện lớp lớp, cô cũng không dám thiếu cảnh giác, mỗi ngày cùng Chung Tuệ đi sớm về trễ, đến thư viện ôn tập.

Thời gian nghỉ ngơi của Quốc Phòng Đại trễ hơn mấy ngày so với Quân Y Đại, lúc Hạ Tang Tử mua vé máy bay có hỏi qua Mạnh Hành Chu, có muốn cô chờ anh rồi cùng về hay không.

Cô cho rằng Mạnh Hành Chu sẽ lạnh lùng bảo không, ai dè sau khi cúp máy, không đến 1 phút đã chuyển qua 2 ngàn, vênh váo như địa chủ nói, "Sao cũng được, anh bao."

Hạ Tang Tử: "....."

Anh sao cũng được cái gì chứ, tiền cũng đã gửi, cô còn từ chối rồi ôm khoản tiền chạy lấy người được sao!

Hạ Tang Tử bội phục sát đất Mạnh Hành Chu, rốt cuộc làm người như vậy, có thể cách xa đến trình độ này cũng coi như cực kì không dễ dàng.

Thi xong môn chuyên ngành cuối cùng, Hạ Tang Tử cuối cùng cũng thư giản được.

Chung Tuệ là người địa phương, trong nhà có mẹ và ông bà sức khoẻ đều không tốt lắm, cô ấy thi xong liền mua vé về quê trong ngày.

Triệu Nhiễm Nhiễm và Chu Xảo Tịch cũng không ở lâu, qua nửa ngày, ký túc xá cũng chỉ còn lại mình Hạ Tang Tử.

Cô nhàn đến chán, chỉ có thể gọi điện thoại hẹn Mạnh Hành Chu đi ăn cơm.

Hai người hẹn nhau trước cổng trường, Hạ Tang Tử thay quần áo rồi ra cửa, nửa đường lại nhận được điện thoại của Mạnh Hành Du, cô sợ đông lạnh tay, nên lấy tai nghe từ trong túi ra, mới nhận cuộc gọi.

"Du Du, chuyện gì thế?"

Mạnh Hành Du còn đang ở trường học tiết tự học buổi tối, chắc đang là giờ tan học, nghe có chút ồn, giọng nói của cô ấy lại hưng phấn, "Tang Điềm Điềm, tớ bấm ngón tay tính toán, hôm nay có phải cậu được nghỉ không?"

"Đúng vậy."

"Cậu xuống máy bay rồi sao? Chút nữa 9:30 cậu tới đón tớ tan học nha, chúng ta đi ăn BBQ đi, tớ mời."

Hạ Tang Tử lúc này mới nhớ mình đã quên nói với Mạnh Hành Du trở về trễ.

"Tớ chờ anh cậu thi xong rồi cùng về, chỉ còn mấy ngày thôi."

Mạnh Hành Du vừa nghe liền không vui, ở đầu bên kia nháo lên.

"Tang Điềm Điềm, sao cậu lại trọng sắc khinh bạn. Cậu mỗi ngày nhìn gương mặt của anh tớ còn không đủ sao? Cậu không nhớ tớ sao? Chúng ta đã thật lâu thật lâu chưa gặp nhau mà, cậu chẳng lẽ không nghĩ lập tức mua vé máy bay, bổ nhào vào lòng tớ sao?"

Hạ Tang Tử bị cô chọc cười, thình lình đã đến trước cổng trường, cô thấy Mạnh Hành Chu đi tới, chuẩn bị cúp điện thoại, "Được, tớ đi ăn cơm đây, trở về lại nói tiếp, tớ mời cậu ăn BBQ được không?"

"Không được, tớ có cảm xúc đấy." Mạnh Hành Du thở phì phò, hừ một tiếng, hỏi: "Lại ăn cơm với anh tớ?"

Hạ Tang Tử đi đến bên người Mạnh Hành Chu, cũng không kiêng dè, tiếp tục nói: "Đúng vậy, chúng tớ đi ăn lẩu, không phải cậu phải đi học sao?"

Mạnh Hành Du hận không thể chui vào điện thoại mà bắt Hạ Tang Tử đi: "Cậu thật quá đáng, không được cúp điện thoại, thế nhưng lại vì anh tớ mà vứt bỏ tớ, tình chị em của chúng ta chẳng lẽ còn kém một tên đàn ông thúi sao?"

Hạ Tang Tử giảm âm lượng tai nghe xuống, uyển chuyển nhắc nhở cô ấy, "Anh cậu đang bên cạnh đấy."

Mạnh Hành Du quả nhiên thành thật không ít, nhưng chưa có ý định từ bỏ, cô ấy nhìn 4 phía, không ai chú ý cô ấy đang gọi điện, thả nhẹ giọng, nói: "Tang Điềm Điềm, mai cậu trở về đi, anh tớ ngày nào cũng gặp được mà. Cậu về rồi tớ dẫn cậu đi xem mỹ nhân, cậu tuyệt đối tuyệt đối sẽ không hối hận."

Hạ Tang Tử ngửi được mùi bát quái, nhưng có Mạnh Hành Chu muội khống ở bên cạnh, cô cũng không thể trực tiếp hỏi, châm chước vài giây, chỉ nói: "Trễ mấy ngày không được sao?"

Mạnh Hành Du cự tuyệt, "Không được, ngày mốt chúng tớ được nghỉ rồi, cậu khai giảng lại sớm hơn tớ, ngày mai không nhìn thì khỏi thấy mỹ nhân."

Mạnh Hành Du tuy có nghịch ngợm, nhưng cứ giục cô về như vậy vẫn là lần đầu.

Hạ Tang Tử thật sự không thể nghĩ được lí do từ chối đứng đắn là gì, huống chi cô cũng muốn nhìn một chút, có thể làm Mạnh Hành Du khen không ngớt, không biết là ai, trông như thế nào, vì thế sửa miệng: "Vậy đựơc rồi, ngày mai tớ về."

"Yêu cậu, cực cưng của tớ, cậu muốn ánh trắng ngôi sao gì, Du gia cũng hái cho cậu."

"Được, mai gặp."

Hạ Tang Tử bật cười, cúp điện thoại xong, còn chưa nói gì, người bên cạnh đã có áp suất thấp, giống như đang bay hơi: "Em đây là muốn thả bồ câu của anh?" (****)

(****) ý kiểu cho leo cây á ~~

"Du Du kêu em trở về, không từ chối được." Hạ Tang Tử nắm hai tay lại, làm ra dáng vẻ năn nỉ, "Xin lỗi xin lỗi, ba tuổi anh đừng giận nhé."

Mạnh Hành Du liếc mắt, "Con bé kêu em về làm gì?"

Hạ Tang Tử đương nhiên không thể nói bởi vì Mạnh Hành Du xuân tâm manh động, muốn đưa cô đi xem mỹ nhân.

Nếu là vậy, ngày mai người đầu tiên trở về chính là Mạnh Hành Chu.

Trong đầu Hạ Tang Tử xoay chuyển mấy suy nghĩ, quyết định hy sinh cái tôi để đạt được thành tựu tập thể, cố nói dối, "Thừa dịp thanh xuân còn xanh tươi, trở về bắt lấy cái đuôi yêu sớm."

"....."

Vừa nói xong, Hạ Tang Tử cảm giác áp suất của người bên cạnh càng thấp, boom một tiếng nổ mạnh.

Mạnh Hành Chu lí giải cả câu nói của Hạ Tang Tử, cuối cùng cũng cho ra một đáp án trí mạng.

"Hoá ra em vì người đàn ông khác mà thả bồ câu của anh."

(**) Thuốc sát trùng Povidone-idone

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK