Mục lục
Là Chưởng Môn Của Môn Phái Toàn Mỹ Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khúc Cửu Nhất bây giờ không thiếu tiền.
Nhưng nếu có tiền dâng tới cửa, y cũng không phải không thể cầm.

Nhưng thứ đồ như bản đồ kho báu, trong một trăm quyển võ hiệp cũng phải có 90 bản có giả thiết nó là giả, mười bản còn lại, báu vật đào được ra không phải bên trên nhuộm đầy độc thì cũng là sập hang lở núi.
Tóm lại, thứ như bản đồ kho báu không thể nào rơi vào trong tay người giang hồ được.
Trong đầu Khúc Cửu Nhất chợt lóe lên rất nhiều suy nghĩ.
Nhưng mặc kệ bản đồ kho báu là thật hay giả, y chỉ cần biết chuyến đi ra khỏi Toái Ngọc Cung lần này của bản thân không phải phí phạm.

Nếu như giang hồ phẳng lặng tựa mặt biển chết, y ra ngoài du lịch có gì vui để kể đâu chứ?
Tạ Tụ bên cạnh là người nắm rõ tình huống tài chính của Toái Ngọc Cung nhất, Tiêu Dao hoàn chính là một nguồn tiền dồi dào không dứt, lại thêm cả Khúc Cửu Nhất lắm mưu nhiều kế này nữa, đối với y mà nói, kiếm tiền vốn là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Người như vậy sẽ đánh mất lý trí vì một bản đồ kho báu sao?
Không thể nào?
Nếu không phải Tạ Tụ luôn ở bên cạnh Khúc Cửu Nhất, hắn suýt chút cũng cho rằng hiện trường náo nhiệt này là do Khúc Cửu Nhất gây ra, vì để khiến y xem được trò hay.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vì sao Khúc Cửu Nhất ngay từ đầu đã đoán được đại hội kim bồn tẩy thủ này sẽ xuất hiện vấn đề chứ?
Lẽ nào, Toái Ngọc Cung nắm được tin tức gì từ con đường nào khác?
Tạ Tụ rơi vào trầm tư.
Đối với hắn, đương nhiên không hiểu cái gọi là chiêu trò võ hiệp, càng không biết cái gì gọi là flag.
Quay trở lại chủ đề chính.
Bốn chữ bản đồ kho báu này, như thuốc nổ lập tức khơi dậy sự nhiệt tình bừng bừng của nhân sĩ giang hồ ở đây.
Mọi người ra ngoài lăn xả, sống những ngày tháng ăn bữa nay lo bữa mai, còn không phải vì hai chữ danh lợi sao? Nhưng nếu có bản đồ kho báu, bọn họ nào cần vất vả như vậy nữa? Nếu là trước đó không biết cũng đành nhưng bây giờ nghe được tin tức này rồi sao có thể giả vờ như không biết được.
Nhưng trong một số quan khách cũng không thiếu người có lý trí.
Những người này nói rõ rành ràng bốn chữ bản đồ kho báu này ra, có thể thấy bọn họ vốn không định để lại mạng người sống.

Vì mọi người đều biết, chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật được còn bọn họ trong mắt những người này đã chẳng còn được coi là người sống nữa rồi.
"Bản đồ kho báu, bản đồ nào chứ? Ta, ta không biết gì cả mà" Con trai của Lâm Thiên Đức cầu cứu, "Sư huynh, huynh có nhầm lẫn gì không? Trấn Nam võ quán của chúng ta nào có bản đồ kho báu nào, chúng ta mặc dù cũng có tích cóp nhưng cũng chỉ có từng ấy mà thôi"
Không thể không nói, con trai của Lâm Thiên Đức cũng có tí thông minh, ở lúc này công khai tình cảnh của Trấn Nam võ quán, vì để đánh vỡ tin đồn.
Trấn Nam võ quán nếu thực sự xuất hiện phản đồ nội đấu, bọn họ còn có khả năng giữ lại người sống.

Nhưng nếu dính líu tới bản đồ kho báu, cho dù có một trăm Trấn Nam võ quán cũng chẳng đủ để vào mắt.
Nếu như hắn thực sự chẳng có chỗ nào tốt, cũng sẽ không được chọn làm quán chủ đời tiếp theo.
"Ha, Lâm Thiên Đức trước kia ở trên giang hồ chẳng qua cũng là hạng tam lưu*, khi còn trẻ, ông ta ăn chơi đàng điếm quen rồi, lúc sáng lập Trấn Nam võ quán, tiền hối lộ quan viên từ đâu mà có chứ?" Khuôn mặt của Lý Tiểu Thanh âm trầm, "Là hắn giết người cướp bóc, cướp về đấy"
*Còn có cả nhất lưu và nhị lưu nữa, mọi người có thể hiểu đây như là các đẳng cấp giang hồ thôi nhé
Lâm Thiên Đức dường như nhớ ra cái gì, nhìn ánh mắt của Lý Tiểu Thanh dần dần trở nên kinh sợ, "Ngươi...!ngươi là..."
"Ban đầu, ta du ngoạn giang hồ, nghèo khó khốn cùng, lại bị kẻ thù đeo đuổi, trên đường gặp được một phú thân* tốt bụng cứu về.

Sau khi ta khỏe lại, vì để báo đáp người nọ, một mực đi theo bên cạnh ông ấy làm hộ vệ" Đao trong tay Lý Tiểu Thanh cứa vào cổ con trai của Lâm Thiên Đức rỉ ra một đường máu đỏ hẹp, chẳng hề để ý mà nói tiếp, "Ta theo bên cạnh người nọ hơn một năm, bao lần vào sinh ra tử mới có được tín nhiệm của người nọ"
*Phú thân là kiểu người giàu mà tính chất nó giống hương thân ấy, hai chữ thân này là một đó
"Đừng nói nữa!" Lâm Thiên Đức đã chẳng nghe được tiếp nữa rồi.
Nhưng đấy cũng đồng nghĩa với việc, Lý Tiểu Thanh nói là thật.
"Có một lần, phú thân nọ bị một đám người áo đen tập kích, ngươi bảo vệ hắn và vợ con hắn chạy thoát, trốn vào một nhà thợ săn trong núi sâu.

Ngươi cảm thấy rất kỳ quặc, vì sao một phú thân bình thường sẽ có kẻ thù lợi hại như vậy? Ngươi nhân lúc phú thân nọ bị thương thần trí mơ màng, len lén hỏi được ra.

Hóa ra phú thân nọ là hậu duệ tiền triều, trong nhà có một tấm bản đồ kho báu"
Khuôn mặt Lâm Thiên Đức đã trắng mét rồi.
Sắc mặt Tạ Tụ cũng không tốt lắm.
Lâm Thiên Đức sau khi sáng lập Trấn Nam võ quán luôn có danh tiếng rất tốt, nhiều năm như vậy cũng xây cầu dựng đường, có được lòng người, là một người đại thiện tiếng lành đồn xa.

Do đó, Tạ Tụ mới ra tay cứu chữa.

Nhưng bây giờ xem ra, Lâm Thiên Đức chẳng phải người nhân nghĩa như hắn nghĩ.
"Tạ thần y, ta dạy huynh một bí quyết.

Muốn phân biệt người giang hồ là nhân nghĩa thật hay không, ngươi đừng nhìn hắn làm được bao việc tốt, quyên được bao đấu gạo mà phải nhìn xem người đó có quyên tiền cho đền chùa, xây dựng tượng Phật vàng hay không, nghĩ xem bọn họ cầu xin thần Phật như vậy là vì cái gì?" Khúc Cửu Nhất sấn tới cạnh Tạ Tụ, khẽ giọng nói, "Nếu không phải liên quan tới lợi ích của bản thân, người không thiếu danh lợi sao cần cầu xin thần Phật làm gì? Đương nhiên rồi, nếu có bậc quân tử chẳng nhìn nổi mấy chuyện xấu thì không nằm trong danh sách này"
Sắc mặt Tạ Tụ khẽ biến.
Lâm Thiên Đức những năm này quyên không ít tiền hương dầu cho chùa miếu.
"Sau khi ngươi nghe được tin này, bèn nổi sát tâm, giết sạch phú thân và vợ con người ta.

Thậm chí vì giết người diệt khẩu, ngay cả một nhà thợ săn tốt bụng mời các ngươi ở lại cũng bị ngươi giết hết!" Lý Tiểu Thanh nói tới đây, mắt đã đỏ bừng lên, "Ta chỉ là lên núi bắt một con thỏ mà thôi, lúc về, cha nương của ta, còn có nhà của ta cũng bị ngươi hủy hết rồi, ta vĩnh viễn cũng chẳng quên được bóng lưng ngươi rời đi sau khi đã đốt sạch cả nhà ta.

Vì báo thù, ta nằm gai nếm mật, không biết phải chịu đựng biết bao vất vả, đổi tên họ ghi tên vào môn hạ của ngươi, ngươi cho rằng, ta đợi một ngày này đợi biết bao lâu chứ?"
Lâm Thiên Đức đã không thể phản bác được rồi.
Ánh mắt người xung quanh nhìn hắn đều thay đổi cả rồi.
Giết hết cả nhà ân nhân ngày trước, ngay cả bách tính vô tội cũng đều bị hắn giết sạch rồi.
Người như vậy lại là đại hiệp ai ai cũng khen ngợi?
Xằng bậy!
Nói xong, Lý Tiểu Thanh vẫy vẫy tay, thuộc hạ của hắn lập tức giết hết huynh đệ ruột thịt của hắn ta.
"Không...." Lâm Thiên Đức kích động hét lên, "Ngươi cứ nhằm vào ta đây này, nhằm vào mình ta là được rồi!"
"Ha ha, Lâm Thiên Đức, muộn rồi" Lý Tiểu Thanh cười lạnh.
"Ái chà chà, diệt cỏ nhưng chưa tận gốc, gió xuân thổi lại mọc lên rồi" Khúc Cửu Nhất truyền âm, "Tạ thần y, huynh có ra tay hỗ trợ không?"

"Ta trước giờ không can thiệp vào ân oán giang hồ" Tạ Tụ bình tĩnh ngoài dự đoán, cũng dùng nội lực truyền âm, "Trẻ tuổi xông pha giang hồ, già rồi cũng chôn tại giang hồ, đây là chuyện bình thường"
Hửm?
Khúc Cửu Nhất chớp chớp mắt, lại hơi kinh ngạc.
Tạ thần y này dường như không giống với những gì y nghĩ.
Y còn cho rằng Tạ Tụ sẽ cảm thấy thê nhi của Lâm Thiên Đức vô tội, sẽ ra tay tương trợ chứ?
Thực tế, Tạ Tụ lại biểu hiện khá lạnh nhạt.
Nhưng nghĩ nghĩ cũng đúng.
Tạ Tụ là thần y số một số hai trên thế gian này, chuyện sinh tử hắn thấy được sợ là còn nhiều hơn bất cứ ai.

Đặc biệt là người trong giang hồ, ngươi giết ta ta giết ngươi đều là chuyện thường, nếu Tạ Tụ ra tay cứu bất kỳ ai trong đó, vậy người còn lại bị thiếu nợ thì phải làm sao?
"Lâm Thiên Đức, giao bản đồ kho báu ra đây, ta còn có thể cho ngươi một cái kết thống khoái" Lý Tiểu Thanh tiếp tục hét, "Cả nhà ngươi trên dưới tám mươi mạng người, và một cái bản đồ kho báu, bên nặng bên nhẹ ngươi nên hiểu rõ"
"Lúc này mà giao bản đồ kho báu ra thật mới là ngu thật đấy..." Khúc Cửu Nhất nhịn không được nói với Tạ Tụ.
"Được, ta cho ngươi" Lâm Thiên Đức ngừng một chút, lại nói, "Bản đồ kho báu của ta chỉ là có một phần ba, đây cũng là lý do ta luôn cầm nó.

Năm ấy, số tiền ta dùng để sáng lập Trấn Nam võ quán là lấy từ nhà của lão gia"
"Đưa ra đây" Lý Tiểu Thành thấy Lâm Thiên Đức đồng ý, trong lòng đã có mấy phần vui mừng.
Lâm Thiên Được như có chủ đích.
Khúc Cửu Nhất ở bên cạnh xem, sốt ruột lắm.
Người giang hồ trong giới võ hiệp này, não úng nước hết rồi à? Chiêu trò này cũng dùng được? Có thể hiểu rằng thời khắc đứng trước tính mạng của người thân sẽ đánh mất sự bình tĩnh nhưng này thì ngu quá rồi.
Nếu như người giang hồ đều có trí thông minh kiểu này, Khúc Cửu Nhất cảm thấy bản thân chưa tới mấy năm có thể thống nhất võ lâm được rồi.
Nhưng nói thì nói vậy, nếu người giang hồ đều có trí thông minh kiểu này, việc y thống nhất giang hồ sợ là sẽ khiến họ tức chết.
Khúc Cửu Nhất không thể không dùng nội lực truyền âm, bắt đầu cho Lâm Thiên Đức một lời góp ý.
"Ngươi thả người thân của ta đi, cho bọn họ mấy con ngựa tốt, ta sẽ đưa cho ngươi" Lâm Thiên Đức khẽ cúi đầu, che đi nét dị thường trên mặt.
Ông đã nghe thấy rồi, người có nội lực thâm hậu truyền âm cho ông chính là vị Cửu công tử kia.
Lý Tiểu Thành nghe thấy lời của Lâm Thiên Đức, nét mặt trầm hẳn, "Ngươi đang đàm phán điều kiện sao?"
"Ta chỉ là không tin ngươi" Lâm Thiên Đức lúc này đã tìm về được chút lý trí, "Nếu người ngay cả chút yêu cầu này cũng không dám đồng ý, sao ta có thể tin lời ngươi nói được? Ít nhất ngươi cũng phải thả vài người đi, ta mới có thể nói cho ngươi manh mối của bản đồ kho báu được"
Mặt Lý Tiểu Thanh sa sầm hẳn nhưng đồng bọn của hắn lại giao lưu bằng ánh mắt với nhau, hiển nhiên hy vọng Lý Tiểu Thanh có thể nới lỏng tay mình.
Chỉ là thả vài người không quan trọng mà thôi, chỉ cần bản đồ kho báu tới tay, bọn họ đi mất rồi, vốn sẽ chẳng có ai phát hiện ra tung tích của họ.
"Được, nhưng ta chỉ có thể thả ba người" Lý Tiểu Thành không muốn để Lâm Thiên Đức đắc ý như vậy, ngược lại dặn dò người kéo toàn bộ người nhà của Lâm Thiên Đức lên.
Trong đó còn có cả gói quà chủ động gây ra động tĩnh kia dẫn tới việc bị bắt, Lâm Hữu Tuệ.
Trạng thái lúc này của Lâm Hữu Tuệ cũng không tốt lắm, hắn bị trói gô cổ với tay, miệng còn bị nhét giẻ, nếu không bây giờ chắc chắn hắn đang gào ầm lên rồi.
"Lâm lão gia tử, chọn đi, chọn ba người" Lý Tiểu Thành nhìn một hàng người nhà họ Lâm, nhìn khuôn mặt bọn họ lóe lên sự hy vọng rồi lại thất vọng, kích động tới mức có chút dữ tợn.
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Lâm Thiên Đức phải chọn ra trong số người nhà của mình, chọn thế nào đây?
"Cha, cứu con, cứu con với!" Lúc này, nam nhân trung niên bị Lý Tiểu Thanh áp giải lại mở mồm kêu cứu.
"Tiểu Thanh, là ta có lỗi với ngươi nhưng sư mẫu ngươi luôn coi ngươi như con ruột, tuổi nàng ấy đã cao, lại không biết võ công, sao cũng không phải đối thủ của ngươi: Lâm Thiên Đức như là dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lý Tiểu Thanh, "Còn có nữ nhi của ta, nó cũng đã gả đi rồi, cho dù triều đình giết người cũng chẳng dính tới nữ nhi đã gả đi"
"Còn có một người" Lý Tiểu Thành không trả lời ngay, ngược lại hỏi vặn lại.
Lâm Thiên Đức thấy người nhà ông dường như đều dùng ánh mắt kỳ vọng nhìn mình.
Trong này có con trai ông, có cháu ông, đương nhiên cũng có cháu trai, cháu gái vân vân.
Lâm Hữu Tuệ cũng mong chờ nhìn Lâm Thiên Đức.
Hắn là đứa cháu được Lâm Thiên Đức hết mực cưng chiều.
Khúc Cửu Nhất mới nãy cũng nhắc nhở Lâm Thiên Đức.
Trong tình huống này, nếu muốn bảo vệ huyết mạch của Lâm gia, nên chọn loại công tử ăn chơi trác táng như Lâm Hữu Tuệ.

Ba suất, hai cái trước là phụ nữ và trẻ con, cái cuối cùng là người không có năng lực báo thù.

Như vậy mới là lúc bảo vệ được huyết mạch ở trình độ cao nhất.
Hai lựa chọn trước đó của Lâm Thiên Đức cũng minh chứng rằng ông nghe lọt lời của Khúc Cửu Nhất.
Chỉ là cuối cùng Lâm Thiên Đức cũng chẳng tín nhiệm người ngoài như Khúc Cửu Nhất, đối phương có thực lực mạnh mẽ như vậy, lại không muốn ra tay, chưa biết chừng cũng là người thèm muốn bản đồ báu vật.
"Hữu Tri cũng là người ta nhìn từ nhỏ tới lớn" Lâm Thiên Đức nói run run, "Nó là một đứa trẻ tốt, nó sẽ chăm sóc tổ mẫu tới già, sẽ không đối đầu với ngươi"
Được lắm, phí cả công nói rồi.
Khúc Cửu Nhất âm thầm trợn trắng mắt, Lâm Hữu Tri là người xuất sắc nhất trong Lâm gia, Lý Tiểu Thanh chắc điên rồi mới thả hổ về rừng đấy.

Bản thân hắn không phải là ví dụ điển hình sao, Lâm Thiên Đức này vọng tưởng có thể giữ lại đứa cháu giỏi nhất ư?
Là kẻ địch quá nhân từ cho hắn ảo tưởng những thứ không thực tế hay là Lâm Thiên Đức cảm thấy mặt mũi bản thân quá lớn rồi?
Lý Tiểu Thanh cười vang, "Hóa ra ngươi lót đường lâu như vậy là vì Lâm Hữu Tri? Ta cũng nhìn nó lớn lên, trước đó nó cứ chạy theo ta gọi Lý thúc Lý thúc, muốn ta giết nó, ta đúng là không nỡ"
Trên mặt Lâm Thiên Đức dần dần có một tia ao ước.
"Cho nên, ta mới bắt buộc phải giết nó!" Ánh mắt Lý Tiểu Thanh hung tàn, kiếm quay một đường, Lâm Hữu Tri bị trói lại trực tiếp bị đâm một nhát.
Má của Lâm Hữu Tri bắn xoẹt lên mặt của Lâm Hữu Tuệ, dọa Lâm Hữu Tuệ không dám nhúc nhích gì.
"Người xuất chúng của võ lâm, đúng là lợi hại, trước đó vì bắt ta mà giết chết mấy huynh đệ tốt của ta, ta sao có thể thả nó đi được?" Lý Tiểu Thanh rút kiếm về, còn dùng quần áo của Lâm Hữu Tri lau máu trên kiếm, khẽ khàng nói, "Sư phụ, người nên đổi một đứa khác đi"
Nét mặt Lâm Thiên Đức trắng bệch, quay đầu cứng ngắc, lại chẳng nhìn về Lý Tiểu Thanh mà lại nhìn Khúc Cửu Nhất ở đằng sau.
"A Cửu công tử, ta sẽ dâng bản đồ kho báu cho ngươi"
Lâm Thiên Đức vừa nói vừa nhanh nhẹn lấy khí thế sét đánh không kịp che tai quăng chuôi kiếm của mình qua chỗ Khúc Cửu Nhất.
Ông vỗ tay một cái, chuôi kiếm nát thành bột, bên trong lộ ra một cuộn da dê đã ngả vàng.
"Ngươi giấu trong chuôi kiếm?!" Lý Tiểu Thanh vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ, trách sao hắn mai phục nhiều năm đều chẳng tìm thấy manh mối của bản đồ báu vật? Hóa ra là Lâm Thiên Đức gian trá như vậy, giấu bản đồ trong chuôi kiếm, kiếm ông lại chẳng bao giờ rời khỏi thân, sao có thể cầm tới tay được?
Đồng bọn của Lý Tiểu Thanh lập tức nhào về phía Khúc Cửu Nhất.
Cùng lúc ấy, Lâm Thiên Đức ném chuôi kiếm xong lao về bọn gia đinh, dùng tốc độ nhanh nhất đánh chết bọn địch, mưu đồ cứu người nhà mình ra.
Khách quan trong yến hội, ông vốn chẳng đặt trong mắt.
Mà ném bản đồ về phía Khúc Cửu Nhất là cách họa thủy đông dẫn nhanh nhất mà Lâm Thiên Đức có thể nghĩ ra!
A Cửu công tử này và Lý Tiểu Thanh hiển nhiên không cùng một giuộc, nếu không cũng chẳng dạy ông chọn như vậy? Chỉ là Lâm Thiên Đức sẽ không cảm kích Khúc Cửu Nhất, ngược lại còn oán hận y.
Hận y có thực lực mạnh mẽ nhưng lại bàng quan đứng nhìn, không ra tay cứu người.
Càng hận Khúc Cửu Nhất ra ý kiến cho bản thân nhưng không tốt bụng tới cùng.

Lòng người, có lúc vô vị lại xấu xí như thế đấy.
Lâm Thiên Đức này không hận Lý Tiểu Thanh nhưng lại hận một người chẳng hề có tí liên quan nào là Khúc Cửu Nhất.
Không thể không nói, đúng là nực cười.
Tấm bản đồ da dê này dưới ánh mắt của vô số người, khẽ khàng nằm gọn trong tay Khúc Cửu Nhất.
"Cẩn thận" Dù cho Tạ Tụ biết võ công của Khúc Cửu Nhất sâu không lường được nhưng lúc này cũng sinh ra chút lo lắng.
Khúc Cửu Nhất khẽ cười một tiếng, nội lực cường đại tản mát ra xung quanh, trực tiếp đánh bay mấy người đang xông tới.
"Bản đồ này có độc, các ngươi tốt xấu gì cũng cho ta nghỉ ngơi một chút" Khúc Cửu Nhất lười biếng nói.
Bàn tay mới nãy tiếp xúc với bản đồ của y đã có xu hướng đen đi rồi.
Chỉ là tốc độ biến đen này chỉ duy trì trong thời gian ngắn ngủi, vừa đủ để cho những người kia thấy rõ, cùng lúc ấy màu đen cũng biến mất chẳng còn tí gì.
Tạ Tụ kinh ngạc nhìn Khúc Cửu Nhất.
Bách độc bất xâm?
Đúng rồi, Toái Ngọc Cung ở sa mạc, xung quanh sa mạc có không ít vật có độc.

Toái Ngọc Cung có thể trầm mình ở sa mạc nhiều năm, sợ rằng từ lâu đã có kinh nghiệm chế độc phong phú rồi.

Lại còn có cả thực lực hùng mạnh, kỳ lạ của Khúc Cửu Nhất, chút độc này chắc y cũng chẳng coi ra gì.
Lâm Thiên Đức bên này chẳng tốt đẹp gì lắm.
Ông ta còn chưa đưa được nhưng người nhà bản thân coi trọng ra khỏi cửa đã nhìn thấy bên ngoài màn đêm kia có mấy đám người xông tới.
Ông ta chỉ có thể không ngừng lùi về sau.
"Lâm lão gia tử, đã lâu không gặp, trông vẫn khỏe mạnh đấy"
"Ta nói rồi Lý huynh đệ à, ngươi muốn báo thù thì báo thù nhưng đừng dính tới cả đệ tử của Liễu Diệp Bang ta đây nha"
"Ha ha, đừng nói, Phù Dương Sơn ta cũng có đệ tử ở đây này!"
Mấy đám người mặc y phục khác nhau lại vì chung một mục đích mà tề tựu.
Ba người vừa nói, lần lượt là chưởng môn của Kim Phong tiêu cục, Liễu Diệp Bang và Phù Dương Sơn.
Đi theo bọn họ đương nhiên là cao thủ trong môn họ tự đem theo rồi.
Trong yến hội có mấy quan khách bị tóm lại, gào hét không thôi:
"Bang chủ"
"Chưởng môn!"
"Đại đương gia!"
Tiếng gào liên tục không ngừng.
Trong phút chốc, cứ như đang khóc tang.
Khúc Cửu Nhất lạnh nhạt nghĩ.
Nếu không phải y không đưa đệ tử của Toái Ngọc Cung tới, bây giờ tiếng la của Toái Ngọc Cung bọn họ chắc chắn còn to hơn cả mấy người này.
Ghét quá, khí thế lùn đi nhiều rồi.
Lòng tự tôn của Khúc Cửu Nhất cao chót vót.
Kim Phong tiêu cục này không nằm trong một cung hai môn ba sơn bảy phái mười hai cang, không phải vì thực lực không mạnh mà vì bọn họ chỉ có thể coi là một nửa môn phái giang hồ, kinh doanh vận chuyển phần nhiều là phục vụ các đại quan quý tộc, coi như thế lực triều đình nâng đỡ rồi.

Do đó, cho dù thực lực có mạnh tới đâu cũng không được coi như bước vào giang hồ.
Thú vị đấy.
Khúc Cửu Nhất xoa xoa cằm, những năm này, Toái Ngọc Cung bọn họ đúng là trầm mình trong sa mạc quá lâu, đã cắt đứt liên lạc với bên ngoài rồi, lại thêm cả việc Sử Tĩnh cố ý chém đứt nguồn tin từ bên ngoài của Toái Ngọc Cung, loại tin tức như bản đồ kho báu này một chút cũng chẳng truyền tới Toái Ngọc Cung.
Cũng đúng, trước đó Toái Ngọc Cung nghèo rớt cả mùng tơi, Sử Tĩnh điên rồi mới để lộ tin tức về nguồn tài phú này.
Kiểu người nổi tiếng như Tạ Tụ nhưng không có môn phái để dựa vào cũng chẳng biết chuyện về tấm bản đồ này, có thể thấy được cho dù ở trong những môn phái giang hồ này, cũng chỉ có một có số ít người được biết chuyện.
"Lâm lão gia tử mấy năm này thực sự giấu quá tốt, không ngờ là tấm bản đồ này lại có một phần nằm trong tay ngươi" Bang chủ của Liễu Diệp Bang Kỳ Liễu Diệp bất giác cảm thán.
Liễu Diệp Bang bọn họ các đời đều dùng tên Liễu Diệp, hơn nữa còn cùng cung phụng một người tên gì là Liễu Thụ nương nương, có hơi xàm xí.

Nhưng bọn họ cũng coi như tạo ra hiệu ứng khá tốt.
Dù gì tên của mỗi chưởng môn của một môn phái cũng chẳng dễ nhớ cho cam, Liễu Diệp Bang quả thực nhìn tên là biết ngay, rất tiện.
Kỳ Liễu Diệp này trông cũng trắng trẻo, bây giờ mới 27, 28 tuổi, lại nổi tiếng bởi thủ đoạn tàn nhẫn độc ác.

Nghe đồn hắn mới đầu có mấy chục sư huynh đệ, đều bị hắn phế võ công đuổi khỏi bang phái, dùng thủ đoạn như sấm chớp leo lên chức bang chủ.
Đương nhiên, nếu không phải Liễu Diệp Bang ít nhiều gì cũng coi như chính đạo, e rằng sư huynh đệ bọn họ không chỉ bị phế võ công không đâu mà mạng này phải để lại đấy.
"Lâm huynh đệ, chúng ta cũng coi như quen biết nhiều năm, nay vốn là ngày lành kim bồn tẩy thủ của ngươi nhưng lại thành ra thế này, ta cũng không nỡ lòng nào.

Tấm bản đồ này nếu ngươi có thể giấu cả đời cũng đành thôi nhưng bây giờ thì không thể rồi" Phù Dương sơn chủ tiên phong đạo cốt, lúc này nói chuyện cũng có ít phong cách của thế ngoại cao nhân, chỉ thấy ông ta khẽ thở dài, "Ta mặc dù không muốn làm khó ngươi, chỉ là đệ tử Phù Dương sơn của ta bởi vì ngươi mà bị nhốt ở nơi này.

Chỉ cần tấm bản đồ không rơi vào tay kẻ gian, ta cũng không muốn đâu"
"Hờ, giả vờ cái gì?" Đại đương gia của Kim Phong tiêu cục cương trực ngay thẳng, lúc này chẳng khách khí vạch trần, "Chi tiêu mấy năm nay của Phù Dương Sơn các người sắp không ổn rồi, nghe nói đệ tử của các người không giao nổi tiền học nữa, phải tự mưu sinh kiếm sống.

Bản đồ kho báu này ngươi có thể không cần sao? Chỉ là sợ rằng bây giờ ngươi có cầm cũng chẳng giữ nổi, không muốn làm chim đầu cành thôi"
Phì Dương sơn chủ bị vạch trần cũng chẳng tức giận, "Mọi người lăn lộn trong giang hồ vì miếng cơm manh áo, Kim chưởng môn hà tất phải ép người gắt gao như thế?"
"Phắn, lão tử không phải họ Kim, lão tử họ Thiết!"
"Kim chưởng môn, với tuổi tác của ngươi, làm con ta cũng còn dư đấy, đừng nên tự tăng vai vế cho mình như thế thì tốt hơn" Phù Dương sơn chủ tiếp tục nói.
"Ta không đấu võ mồm với loại cáo già như ngươi" Thiết đương gia quay người nhìn Lâm Thiên Đức, "Lâm Thiên Đức, bây giờ chỉ có triều đình mới có thể cứu được ngươi thôi.

Nếu ngươi dâng bản đồ kho báu lên, ta chưa nói có thể cứu cả nhà ngươi tránh được kiếp nạn này, ít nhất cũng có thể cứu được một nửa.

Có triều đình trợ giúp, ngươi cũng không cần lo lắng bị bọn người này tìm tới báo thù"
Lâm Thiên Đức nghe được lời này, không phải không động lòng.

Chỉ là ông còn chưa trả lời đã bị Khúc Cửu Nhất bên kia cướp lời trước.
"Bản đồ kho báu ấy, ông ta mới ném cho ta, muốn họa thủy đông dẫn tới đây" Khúc Cửu Nhất nhìn nhộn nhịp không sợ chuyện chưa đủ lớn, lúc này nghênh ngang kéo Tạ Tụ đi ra, còn đưa cả Sử Vô Song và Cố Thiếu Bình ra theo, lắc lắc tấm bản đồ trong tay, "Bây giờ nó là của ta"
Sử Vô Song và Cố Thiếu Bình mới được Tạ Tụ giải độc, lúc này đang khôi phục khí lực, đương nhiên không dám hó hé gì.
Dù gì trước mặt cũng là những nhân vật nhấc chân một cái là lay động cả giang hồ, hai người tiểu bối bọn họ nào dám làm loạn lên tiếng ở đây?
Nhưng mà, địa vị ở Toái Ngọc Cung của vị Cửu công tử trước mắt này cũng không thấp nha.
Sử Vô Song cảm thấy phiền phức rồi đây.
Chuyện bản đồ kho báu nàng cũng nghe nương nàng nói qua nhưng vì bản đồ này chia thành ba phần, vốn cũng chẳng có nhiều tin tức, vô số thế lực to lớn nhìn chằm chằm nó, các nàng cũng chỉ có thể cố gắng che giấu không cho Toái Ngọc Cung biết mà thôi.
Nhưng bây giờ, bản đồ lại rơi vào trong tay Toái Ngọc Cung rồi?
Lẽ nào đây là ám hiệu của trời cao, mẫu nữ các nàng không thể nhúng chàm Toái Ngọc Cung được?
"Vị công tử này khá lạ mắt nhé"
"Thiếu hiệp không biết tới từ đâu?"
"Không ngờ được, thiếu hiệp tuổi còn trẻ như vậy mà nội lực đã sâu tới mức này rồi?"
"Tạ thần y, ngươi cũng ở đây?"
"Ta chỉ là ngang qua" Tạ Tụ không bằng lòng chen chân vào chuyện này, "Các vị yên tâm, ta không có hứng thú với bản đồ này"
Đây là chỗ tốt của mỹ nam số một giang hồ.
Người khác nói câu này, sợ là không có ai tin.

Nhưng Tạ Tụ nói lời này, Khúc Cửu Nhấy có thể cảm nhận được rõ ràng rằng mọi người đều tin rồi.
Đợi đã, các ngươi nhan khống quá rồi đấy.
Người càng đẹp thì càng không đáng tin đấy có được không!
"Tạ gia là thế gia đại tộc hàng đầu, đương nhiên không thiếu chút báu vật này rồi" Thiết đương gia lại khá khách khí với Tạ Tụ, "Tạ tiểu công tử nếu muốn đi, tại hạ tuyệt đối không ngăn cản.

Chỉ là phía sau còn có mấy thế lực đang trên đường đuổi tới, Tạ tiểu công tử không thì cứ ở lại đây nghỉ ngơi trước, đợi sóng gió qua rồi mới đi cũng không muộn"
"Không cần đâu" Tạ Tụ lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của Thiết đương gia, đợi lát nữa ta sẽ rời đi"
"Ài, Tạ đại ca, vội đi như vậy không tốt lắm đâu" Khúc Cửu Nhất đột nhiên bá vai Tạ Tụ, ra vẻ huynh đệ tốt, "Tốt xấu gì cũng phải ở lại bảo vệ ta chứ"
Bảo vệ ngươi?
Ta cảm thấy người ta cần bảo vệ là người khác.
Tạ Tụ cảm nhận được hơi nóng Khúc Cửu Nhất phả ra, muốn dịch chuyển cơ thể.
Nhưng Khúc Cửu Nhất giữ chặt eo của hắn, Tạ Tụ vốn chẳng thể động đậy được.
Mặc dù Khúc Cửu Nhất không phải nữ nhân nhưng sẽ sinh con, còn là người song tính, còn thích nam nhân.

Dẫu trước đó không phải Tạ Tụ chưa chuẩn bị sẵn sàng cho việc hiến thân mình nhưng đó chỉ đơn thuần là nghiên cứu y học mà thôi, bây giờ hắn và Khúc Cửu Nhất thân quen rồi ngược lại không có tâm tư ấy nữa.
"Tiểu huynh đệ, ngươi và Tạ tiểu công tử rất thân sao?" Thiết đương gia nhìn tấm bản đồ rõ ràng ở trong tay Khúc Cửu Nhất, ngược lại cười vang lên, "Tiểu huynh đệ, Lâm Thiên đức cũng chẳng giữ được thứ đồ này, ngươi còn trẻ, tiền đồ vô lượng, không nên phá hoại thì tốt hơn"
"Kim đương gia nói cũng có lý" Khúc Cửu Nhất gật gật đầu, bày ra dáng vẻ ôn hòa vô hại nói, "Mới nãy ngươi nói đằng sau còn có thế lực khác đúng không?"
"Không sai, bọn họ chưa chắc đã dễ nói chuyện như ta" Thiết đương gia lúc này chẳng để ý việc Khúc Cửu Nhất gọi sai tên của mình nữa, chỉ cần y giao tấm bản đồ ra tất cả đều nói được.
"Tiểu huynh đệ, Phù Dương Sơn ta có rất nhiều bí tịch, ta thấy nội lực ngươi thâm hậu nhưng bước đi không quá linh hoạt, nghĩ ắt hẳn sư trưởng của ngươi chỉ truyền nội lực nhưng không dạy ngươi ngoại chiêu" Phù Dương sơn chủ vuốt bộ râu dài của mình cười nói, "Nếu người tới Phù Dương Sơn của ta, chưa tới nửa năm thì có thể trở thành cao thủ hàng đầu"
"Võ công của Phù Dương Sơn sợ là sớm đã suy tàn rồi, nếu người đưa tấm bản đồ cho Liễu Diệp Bang ta, càng là đại công thần của bang phái bọn ta, ta có thể cho ngươi chức bang chủ.

Liễu Diệp Bang xây gần sông nước, những người này đừng hòng chiến đấu được với bọn ta ở trên sông nước, ngươi cũng không cần lo các vấn đề sau đó" Kỳ Liễu Diệp cũng chẳng chịu thiệt thòi đâu.
Khúc Cửu Nhất nhìn bọn họ, lại nhìn Tạ Tụ ở bên cạnh, cảm thấy thú vị chết đi được.
Y cố ý che giấu thực lực của bản thân nhưng ba chưởng môn này không ai phát hiện bởi vì võ công của bọn họ không bằng bản thân.
Phù Dương sơn chủ có thực lực mạnh hơn chút nhưng dù gì tuổi của ông ta cũng lớn rồi, đấm ra cũng tốn hơi, ánh mắt của ông ta đương nhiên cũng chẳng tốt lắm.

Nếu đương lúc ông tráng niên, người kế nhiệm đủ xuất chúng, nào cần phải liều cái mạng già này tới tìm cái bản đồ này chứ?
Nhưng xét cho cùng, bọn họ khách khí như vậy với mình cũng là vì Tạ Tụ.
Không chỉ vì Tạ Tụ là đại phu tốt nhất thiên hạ mà còn vì gia thế của hắn.
Xem ra Tạ Tụ không phải con cháu chi thứ của Tạ gia, kém nhất cũng là dòng chính.
Nhưng càng là như vậy, bộ phận tình báo trong Toái Ngọc Cung thực sự sơ sót quá rồi.
Tạ gia khổng lồ to lớn, các nàng cho rằng Tạ gia sẽ không vì một chi thứ mà làm gì với Toái Ngọc Cung cho nên mới bắt Tạ Tụ về đây.

Nhưng nếu Tạ Tụ xuất thân dòng chính, lại bị Toái Ngọc Cung bắt về làm nam sủng, cho dù vì thể diện, Tạ gia cũng sẽ ra tay với Toái Ngọc Cung.
Chẹp.
Hình như vô hình trung tránh được một pha nguy hiểm cực độ rồi.
Khúc Cửu Nhất có hơi hối hận.
Nghe nói Tạ gia rất có tiền đó, còn có thế lực nữa, nếu có thể trói bọn họ lại, nam thì thưởng cho cả cung, nữ thu về làm đệ tử, tiện tay tiếp nhận sản nghiệp của nhà họ, lại để triều đình khai thông giao thương biên giới, Toái Ngọc Cung nhất thống thiên hạ luôn cũng được!
Tới thế giới này rồi, đi theo con đường cả nhà thống trị thế giới cũng không phải không được nha.
"Như vậy sao" Khúc Cửu Nhất chợt dịu dàng nhìn Tạ Tụ, "Tạ đại ca, huynh cảm thấy bản đồ này ta nên cho ai thì được nhỉ?"
Tạ Tụ cứng đờ mặt, "Ngươi muốn cho ai thì cho người nấy"
Thịt đến miệng Khúc Cửu Nhất còn nhả ra? Đùa vui ghê.
Tạ Tụ tuyệt đối không tin được.
Lời này so với lời Khúc Cửu Nhất nói bản thân là nam nhân còn vớ vẩn hơn.
Đợi đã, bản thân sao lại học Khúc Cửu Nhất nói lời bậy bạ rồi?
Tạ Tụ bất giác lại rơi vào trầm tư.
Hắn cảm thấy bản thân cũng không được bình thường rồi.

Trước đó, hắn học đạo làm quân tử không phải như vậy, hắn phải phản tỉnh lại cho tốt! (ý gốc, tam tỉnh ngộ thân, một câu trong Luận ngữ, ý nói con người một ngày phải phản tỉnh bản thân, tự vấn nhiều lần, nguồn baidu)
"Lời này của Tạ đại ca thực sự làm ta đau lòng đấy" Khúc Cửu Nhất giả vờ đau lòng thở dài như là thực sự bị tổn thương, "Mới nãy ta thật lòng thật dạ hỏi ý kiến của huynh, nếu huynh bằng lòng cho ý kiến, ta bảo đảm không nói hai lời, trừ phi giờ này phút này, huynh vẫn không tin ta?"
Tạ Tụ hờ hờ hai tiếng, không tin.
Ba chưởng môn nhìn hai người họ liếc mắt đưa tình, nghi ngờ ra mặt.
Trước giờ đều biết Tạ Tụ không ham mê sắc đẹp, bây giờ thấy hắn và một thiếu niên trẻ tuổi thân mật như vậy, hơn nữa thiếu niên còn nói bằng lòng vì hắn giao cả tấm bản đồ ra...
Hóa ra là thế.
Bảo sao.
Chỉ là các nữ hiệp trên giang hồ ái mộ Tạ Tụ đều phải dùng nước mắt rửa mặt rồi.
Ánh mắt mọi người nhìn Tạ Tụ chợt có đôi chút kỳ lạ.
Trong lòng Khúc Cửu Nhất cười toác miệng.
Ôi chao, không thể cười, cười ra thì vở kịch đang diễn hỏng mất.
Người giang hồ hiểu nhầm thì hiểu nhầm đi, bị hiểu nhầm thì Tạ Tụ càng chẳng thể rời khỏi Toái Ngọc Cung được mà.

Lại nói, nữ tử của Toái Ngọc Cung mạnh hơn bên ngoài nhiều, Tạ Tụ thích ai y cướp giúp về là được.
Ai bảo Tạ Tụ là thần tài cơ?
"Ài, ngại quá nha, ba vị chưởng môn, Tạ đại ca dường như không muốn tham gia vào chuyện này" Khúc Cửu Nhất giả đò thở dài một hơi như thể rất đau lòng, "Không thì như này, ta cũng không muốn tấm bản đồ này, như các ngươi thấy, ta chỉ có hai nha đầu thối này thôi, vốn chẳng phải là đối thủ của các người, ta cũng không muốn Tạ đại ca vì ta mà đối đầu với các ngươi"
Nha đầu thối Sử Vô Song và Cố Thiếu Bình không muốn nói chuyện.
Vờ vịt!

Thằng ranh này tuyệt đối đang vờ vịt!
Mặc dù bọn họ chỉ thấy Khúc Cửu Nhất ra tay hai lần nhưng y tuyệt đối không vô hại như y tỏ vẻ.

Chưa nói tới cái khác, Lý Tiểu Thanh bọn họ còn nằm trên đất...
"Công tử, bọn Lý Tiểu Thanh không thấy rồi!" Sử Vô Song vội vàng nói.
Thực lực của nàng còn chưa mạnh tới độ dùng nội lực để truyền âm, bây giờ nói không tránh ai cả.
Người của những thế lực này tới rồi, Lý Tiểu Thanh sao không hiểu được ra rằng bản thân làm bia đỡ cho người khác?
Hắn biết bản thân không phải đối thủ của những người này, tấm bản đồ lại bị người có võ công thâm sâu như Khúc Cửu Nhất lấy được, hắn thậm chí không biết tại sao bị Khúc Cửu Nhất đánh bại.

Do đó, hắn cũng chỉ có thể đưa huynh đệ của mình đi trốn.
Xét từ góc này, Lý Tiểu Thanh cũng là một nhân vật.
Nằm gai nếm mật nhiều năm, phát hiện chuyện không đúng bèn dứt khoát rời đi ngay.
Bản lĩnh như này mạnh hơn Lâm Thiên Đức rất nhiều rồi.
À, trước khi Lý Tiểu Thanh đi còn giết chết con trai của Lâm Thiên Đức, thuộc hạ của hắn cũng giết người của Lâm phủ.
Bây giờ, ngoài Lâm Hữu Tuệ và một vài nam đinh được Lâm Thiên Đức cứu về, những người khác hầu như bị diệt hết rồi.
Bao gồm cả thê tử và nhi nữ mà trước đó Lâm Thiên Đức nhắc tới.
Đối với người như Lâm Thiên Đức, cho dù ông giả vờ làm người tốt nhiều năm, trong xương trong cốt vẫn là tay giết cả nhà ân nhân của mình, cướp đoạt tấm bản đồ kho báu, hơn nữa còn giết cả một hộ nhà săn vô tội.
Lâm Hữu Tuệ được Lâm Thiên Đức cứu về xong, dường như có hơi ngơ ngác, lại bất giác cách Lâm Thiên Đức một khoảng.
Hình như hắn chẳng quen biết vị tổ phụ này.
Lúc tổ phụ cứu người, chỉ là vì hắn ở gần đó mà thôi.

Có thể nói, người ông muốn cứu không phải hắn mà là những huyết mạch dù xa nhưng ưu tú ấy.
Cho dù biết Lâm Thiên Đức cân nhắc cả về lợi ích và thực tế nhưng Lâm Hữu Tuệ vẫn cảm thấy rét lạnh.
Đường đệ xuất sắc chói mắt của hắn, vốn không cần phải chết.
Chỉ cần đợi thêm một chút, đợi người của những môn phái khác tới, đường đệ của hắn chắc chắn sẽ giữ được một mạng.
Nhưng Lâm Thiên Đức lại lại tự tay dâng cơ hội bóp chết Lâm Hữu Tri cho Lý Tiểu Thanh.
Lẽ nào ông thực không biết bản thân nói ra những người được chọn sẽ hại chết Lâm Hữu Tri sao? Lâm Thiên Đức sao không biết cho được, chỉ là ông muốn cược một phen mà thôi.
Nhưng lại chưa hề nghĩ tới, Lâm Hữu Tri có từng bằng lòng đưa mạng của mình cho tổ phụ làm tiền cược chưa?
"Các vị chưởng môn, các ngươi cũng thấy rồi, Lý Tiểu Thanh kia không phải vật trong ao" Khúc Cửu Nhất cười nói, "Lâm gia chắc bị các ngươi bao vây rồi nhưng bọn họ vẫn có thể chạy, có thể thấy thực lực phi phàm, hắn tận mắt nhìn thấy bản đồ rơi vào tay ta, ta không thể mạo hiểm được"
Các chưởng môn sao lại không phát hiện Lý Tiểu Thanh trốn thoát?
Chỉ là so với tấm bản đồ, Lý Tiểu Thanh vốn chẳng đáng là cái gì.

Người cũng nói rồi, Lý Tiểu Thanh cũng là báo thù của phụ mẫu, về tình về lý, bọn họ không nên chen ngang vào.
"Ồ?" Phù Dương sơn chủ hiền lành nhìn Khúc Cửu Nhất, "Xem ra tiểu huynh đệ đã có quyết định rồi?"
"Đương nhiên" Khúc Cửu Nhất đã nghe được tiếng xe ngựa bên ngoài rồi.
"Lại đợi thêm chút là được"
Qua một lúc, Phù Dương sơn chủ cũng nghe thấy thanh âm bên ngoài, lúc này ánh mắt ông nhìn Khúc Cửu Nhất thay đổi rồi.
Vị thiếu niên này phát hiện bên ngoài có người tới còn nhanh hơn cả ông sao?
Không thể nào, y mới bao nhiêu tuổi chứ?!
Phù Dương sơn chủ lúc này mới nhìn thẳng vào mặt của Khúc Cửu Nhất.
Bởi vì trời tối, bọn họ chỉ có thể nương theo ánh lửa sáng lập lòe để nhìn người.
Lúc này Phù Dương sơn chủ cẩn thận nhìn Khúc Cửu Nhất, càng nhìn càng thấy vị thiếu niên này có chút quen mắt.
Chỉ là tuổi ông quá lớn rồi, nhất thời cũng chẳng nhớ ra cái gì.
Rất mau, bên ngoài Trấn Nam võ quán đã có mấy đám người.
Thúy Phong Sơn, Thương Hải Bang, Phái Lạc Anh, Phái Trường Phong nô nức tới hết rồi, hơn nữa còn có vài nữ tử ăn mặc hoa lệ vây quanh một mỹ phụ nhân chậm rãi đi tới.
Khuôn mặt của Cố Thiếu Bình và Sử Vô Song lập tức sáng lên.
"Chưởng môn sư phụ!"
"Nương!"
Khúc Cửu Nhất cũng thuận theo nhìn ra ngoài cửa.
Tầng trong tầng ngoài của Trấn Nam võ quán đều đầy người.
Chẹp chẹp, xem ra tin tức truyền đi khá rộng đấy.
Cũng đúng.
Bình thường, trong giới võ hiệp, nếu thực sự có bản đồ kho báu, chắc chắn sẽ ầm ĩ tới mức cả giang hồ đều biết.

Những môn phái lớn có thể nhanh chóng đuổi tới như vậy, chắc chắn cũng có nguồn tin của riêng mình.
Nhưng bọn họ tới quá nhanh, cũng quá nhiều.

Điều này không hợp lý, bởi vì tin tức Lý Tiểu Thanh ra tay không thể nào bị lộ nhanh như vậy cho nên bọn họ chỉ có thể là nhất thời biết được, nếu biết sớm, bọn họ sẽ trà trộn trong đại hội kim bồn tẩy thủ này từ lâu rồi.
Xét theo lẽ thường, đằng sau còn có một cánh tay nữa, mượn chuyện tấm bản đồ để hô mưa gọi gió trên giang hồ, ví dụ như một hơi nói hết cho tất cả các môn phái lớn tin tức về tấm bảo đồ ở Trấn Nam võ quán gì đó.
Khúc Cửu Nhất tìm ra chân tướng rồi.
Đây mới là tác phong chính hiệu của phản diện nè, Khúc Cửu Nhất cảm thấy bản thân rất hứng thú muốn được gặp đối phương.
"Xem ra người tới cũng kha khá rồi" Khúc Cửu Nhất dựa đầu vào vai Tạ Tụ, nhìn ra quan hệ gần gũi khăng khít với Tạ Tụ, lại dường như là bị những người này dọa sợ, không thể không cầu cứu Tạ Tụ vậy.
Những chưởng môn của những môn phái tới lúc sau, người có thể nhìn ra Khúc Cửu Nhất đang ngụy trang thực sự không có mấy ai.
Dù gì Khúc Cửu Nhất còn trẻ, cũng lạ mặt.
Chỉ có Tạ Tụ biết, Khúc Cửu Nhất này hoàn toàn là một con hung thú bị xổ lồng.
Thấy dáng vẻ đang xem trò hay của Khúc Cửu Nhất là biết y chẳng có ý tốt gì rồi.
Những người tới sau có không ít nữ hiệp giang hồ, lúc này ánh mắt nhìn Khúc Cửu Nhất đã giống hệt với ánh mắt nhìn người chết rồi.
Sử Vô Song chú ý tới nương nhà mình nhìn chằm chằm Tạ Tụ và Khúc Cửu Nhất.
Hầy, chỉ có thể nói, nữ tử của Toái Ngọc Cung, bất luận tuổi lớn hay nhỏ, thẩm mĩ đều na ná nhau.
Nương à, ánh mắt của người phải tốt hơn xíu nhé.
Sử Vô Song không dám nói lời gì, nếu không Khúc Cửu Nhất chắc chắn sẽ chẳng tha cho cả nương lẫn nàng.

Dẫu sao, theo nàng thấy, Khúc Cửu Nhất chắc chắn là một trưởng lão của Toái Ngọc Cung rồi không còn gì để nghi ngờ nữa.
Khúc Cửu Nhất không giống người trong giang hồ, ngược lại càng giống công tử trong nhà thế gia quý tộc như Tạ Tụ hơn.
Rất dễ khiến người khác buông bỏ sự phòng bị.
"Ta chẳng hề có hứng thú với tấm bản đồ này, chỉ là ta muốn được du lịch thiên hạ tự do tự tại với Tạ đại ca mà thôi, cho nên ta rất thiếu tiền" Khúc Cửu Nhất ngừng một lúc, sau đó dùng giọng điệu vô cùng cương trực nói, "Cho nên ấy, tấm bản đồ này ta định bán đấu giá, các người ai tới đặt giá đi, giá cao thì được!"
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Tụ: Danh tiếng của ta bị ngươi hại hết rồi, bây giờ mọi người đều cho rằng ta thích nam nhân.
Khúc Cửu Nhất: Không sao cả, huynh đang trong lúc phân chia mà, huynh chỉ có thể thích nam nhân.
Tạ Tụ: Thực ra nếu là song tính thì ta cũng không phải không thể.
Khúc Cửu Nhất: Không, huynh không thể!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK