• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ngủ đi, ngày mai ta sẽ gọi ngươi dậy sớm, bắt đầu dạy cho ngươi một số thứ." Bạch Tinh nói xong thổi nến, bóng tối bao trùm căn phòng.

Kiến Nguyệt bĩu môi bất mãn, kéo chăn lên đầu, không thèm để tâm nàng.

Lúc nãy khi ăn xong, Kiến Nguyệt cảm thấy bản thân cũng đã chiếm giường của người ta cũng rất lâu rồi, nay bản thân cũng khỏe lại, vì thế liền bắt chuyện, "Bạch Tinh, tối nay ngươi vẫn là trở về giường nằm đi, ngươi để ta nằm ở trường kỷ hay tạm chỗ nào cũng được."

"Sao thế, thấy giường không thoải mái à?"

"Không, rất tốt. Nhưng ngươi đã chăm sóc ta bấy lâu nay rồi, bây giờ ta cũng đã khỏe lại, không nên làm phiền người nữa."

Bạch Tinh không nói gì, chỉ tiếp tục uống rượu. Tối hôm đó, cũng chỉ đưa nàng lá thơm để súc miệng, Kiến Nguyệt còn định nhắc lại lời vừa nãy, kết quả phát hiện cả người không động đậy được, ngay cả miệng cũng không mở ra được, trợn mắt nhìn Bạch Tinh, nàng là bị phong ấn.

Bạch Tinh mặc kệ nàng lườm đến rách cả mắt, bế người lên giường, lần này thì người cử động được, nhưng không rời khỏi giường được, đây là ỷ mạnh hiếp yếu. Câu chuyện giải quyết trong hòa bình nhưng không công bằng, một người bị ép thỏa hiệp.

Kiến Nguyệt thầm nghĩ, không biết Bạch Tinh mạnh cỡ nào, nhưng thầm hy vọng một ngày nào đó mình cũng sẽ đứng ngang nàng, cho nàng thử cảm giác của mình, hờ hờ.

Mang theo suy nghĩ xấu mà nở nụ cười, Kiến Nguyệt chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Bạch Tinh bên này lại đang ở phòng khách, là hang đá để tiếp khách, lấy ra một quyển sách, bên trong trống trơn không ghi chép thứ gì, nhắm mắt ngồi thiền, niệm chú gì đó, quyển sách bay lên, trang sách lật dở điên cuồng. Sau một lúc mới mở mắt lại, nhìn vào bên trong phòng ngủ, có lẽ là không kinh động đến người đang say giấc kia.

Sáng hôm sau, Kiến Nguyệt còn đang ngủ thì thấy có thứ gì đó lành lạnh để lên mặt mình, từ mát mẻ chuyển sang lạnh buốt, suýt nữa khiến nàng cảm thấy mình bị đông đá, vội vàng mở mắt, thấy có bóng người đang ở bên cạnh nhìn mình, khí tức trên nàng toả ra khiến người khác tự chủ mà rét run.

Kiến Nguyệt giật mình mở to mắt, "Ngươi hết cách gọi ta rồi hay sao?"

"Gà con dậy rồi à." Bạch Tinh híp mắt cười, hoàn toàn không để tâm đến lời của nàng, đưa nắm lá thơm đến trước mặt.

Chuẩn bị sau một lúc, Kiến Nguyệt cùng Bạch Tinh ra ngoài, nàng nhìn trời còn tờ mờ sáng, nói, "Hôm nay chúng ta ăn gì thế?"

"Bài học đầu tiên ta muốn dạy ngươi, ăn sương uống khí trời."

"?"



"Đùa ngươi đấy, nếu thế Hồ Vương sẽ đến tận đây cào loạn cửa nhà ta mất."

Kiến Nguyệt thở phào một cái, nãy nghe thấy nàng nói, suýt nữa thì muốn khóc lăn ra, bản thân cũng đâu có ý định tu tiên hay làm bụt, "Vậy trước tiên chúng ta làm gì?"

"Đương nhiên là vận động thân thể, cho đến khi lũ sói hay có con nào khác mang đồ ăn đến đây, nếu không, ngươi phải ăn sương hít khí rồi."

Kiến Nguyệt trong lòng sụp đổ, những ngày tháng gian nan đã bắt đầu rồi sao, thầm cầu nguyện, ai cũng được, đem đồ ăn đến đi mà.

"Tối qua ngươi ngủ ở đâu?" Trong lúc cùng Bạch Tinh đi dạo, Kiến Nguyệt không nhịn được mà bắt đầu nói chuyện phiếm, nàng không phát hiện ra, bản thân ngày càng nhiều lời.

"Ta không cần ngủ, nhắm mắt thiền một lúc là được." Bạch Tinh cũng ăn ngay nói thẳng trả lời.

"Kì diệu vậy sao, ta thấy ngươi cũng lợi hại thật đó. Cả khu rừng này đều một mình ngươi tiếp quản?"

"Ngươi cũng lợi hại không kém, có nhiều thứ không ai nói với ta thế này đâu."

"Ngươi không thích?"

"Không, vẫn tốt. Ngươi nói nhiều chút cũng được, bởi vì người đời sợ hãi ta, nên không dám kể cho ta nhiều thứ."

Kiến Nguyệt liền dừng lại, nghi hoặc nhìn nàng, "Sợ hãi? Vì sao lại sợ hãi."

Bạch Tinh cũng đứng lại, nhún nhún vai, "Sợ hãi những thứ lớn mạnh hơn ngươi cũng là chuyện bình thường, nhưng đôi khi không hẳn là thực sự sợ, mà là giả vờ kính nhường, trong lòng lại muốn đâm người một đao."

Kiến Nguyệt không nói gì, bất tri bất giác đến sự việc lần trước, ba người bọn họ đều là quần thần của Hồ Vương, nhưng chỉ giả vờ tôn kính hắn, hoàn toàn không ngờ lại sẵn sàng làm chuyện bỉ ổi. Kiến Nguyệt run sống lưng một cái, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Hai người đi quanh quanh một vòng, Bạch Tinh tiện nói cho nàng những thứ bên đường, Kiến Nguyệt lần nào cũng há hốc miệng, từ những thực vật cho đến động vật, tất cả đều mới lạ.

Lúc trở lại, Kiến Nguyệt nhìn thấy trước cửa động có một bóng đen, nhìn kĩ là một con báo đen đang nhìn về phía này, cả người run rẩy, sợ hãi trốn vào sau lưng Bạc Tinh.

"Nó chỉ là báo đen, ngươi nhưng là Cửu Vĩ. Theo lý mà nói, nó sợ ngươi mới phải." Bạch Tinh thấy bộ dạng lẩn trốn của nàng, nén cười nói, nhưng vẫn che chở cho người.

Con báo đen thấy Bạch Tinh về, liền vẫy vẫy đuôi, lao đến, Kiến Nguyệt dù nghe nàng nói thế, vẫn không tránh được sợ hãi, túm chặt vào vai áo của Bạch Tinh, ánh mắt cầu xin.

"Dừng lại, đứng yên đấy." Bạch Tinh thấy người sau lưng lôi kéo áo của mình, cười cười ra hiệu con báo dừng lại.

Báo đen thấy nàng bảo thế, cũng đứng yên, nghiêng nghiêng đầu nhìn.

Kiến Nguyệt ngược lại chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của động vật ăn thịt, có chút đáng yêu, nhìn nỗi sợ vẫn lớn hơn, nên cũng chỉ thả lỏng tay, không túm y phục của Bạch Tinh chặt như lúc trước nữa, thầm cảm ơn người trước mắt.

Ai dè còn vừa muốn viết câu đa tạ lên mặt, đã bị Bạch Tinh bắt lấy tay, kéo nàng đến trước con báo đen, "Tuyền, đây là bằng hữu của ta, Nguyệt nhi. Bộ dáng của ngươi vừa nãy đã dọa nàng rồi, ngươi mau đền tội đi."

Kiến Nguyệt kinh ngạc nhìn Bạch Tinh, lại nhìn con báo đen đang ngồi nghiêng đầu nhìn mình, nó còn được đặt tên cơ à, nhưng chuyện tiếp theo làm nàng muốn ngất xỉu hơn.

Con báo đen thấy Bạch Tinh nói thế, cũng nhìn về phía Kiến Nguyệt, đột nhiên mở miệng khó hiểu, "Tiểu thần đâu có làm gì? Nàng là Cửu Vĩ, tiểu thần ngược lại chưa thấy bọn Cửu Vĩ nào sợ hãi đến mức này." Một giọng nữ mềm mại cất lên, nhưng ngữ điệu lại có chút nghiêm túc.



"Ngươi biết nói?" Kiến Nguyệt còn tưởng thanh âm nào từ đâu phát ra, còn ngó quanh quanh một lúc, "Ngươi cũng là ma thần?"

"Nào có, tiểu thần chỉ là ma thú, là Bạch Tinh đại nhân dạy ta nói." Con báo tên Tuyền kia kiên nhẫn giải thích, "Tiểu thần đã làm như người dặn, săn một con gà rừng đem về."

"Gà?" Kiến Nguyệt kinh hỉ, vậy là có ăn rồi, bụng nàng đang réo lên cả đây. Vui mừng sang nhìn Bạch Tinh, "Lần này đều ta nấu."

"Ngươi biết nấu ăn sao?"

"Biết." Kiến Nguyệt đối với nấu ăn rất tự tin, nhất là chặt thịt, bởi vì nàng nhớ các bộ phận của gà, lợn, vịt... Còn coi chúng như đang giải phẫu.

Loay hoay một hồi, Kiến Nguyệt mới đầu thấy không đủ nguyên liệu để làm, lại được Bạch Tinh dắt đến vườn rau, còn có mấy thứ gì đó nhỏ nhỏ có cánh bay bay quanh, Bạch Tinh nói đó là tiên rừng, nàng để bọn họ chăm sóc vườn rau hộ mình. Vườn rau rất lớn, lại trồng đủ mọi củ quả, Kiến Nguyệt thầm nghĩ đây nhất định là một phú bà, cả khu rừng đều là nhân công, mình nên tạo dựng mối quan hệ tốt, có ngày được nhờ.

"Ngươi muốn dạy ta thứ gì thế?" Kiến Nguyệt ăn xong, định đi rửa bát, lại bị Bạch Tinh cản, sẽ có người làm cho.

"Ngươi có biết bây giờ Cửu Vĩ tộc đang bị săn lùng rất gắt gao không?"

"Có, một chút. Vì thế?"

Bạch Tinh chỉ chỉ cái tai nàng, "Cửu Vĩ tộc có mùi hương đặc trưng, người thường không ngửi thấy, nhưng những tộc khác có thể nhận ra. Ta muốn dạy ngươi giấu mùi hương và những thứ còn lại đi, ít nhất người khác không đoán ra được ngươi là ai."

Kiến Nguyệt không phản đối, nàng để ý ít nhiều các Cữu Vĩ có thể che giấu các bộ phận giống hồ ly đi, ngược lại trông giống người bình thường, nhưng mình lại không biết làm thế nào mà cái đuôi biến mất, cái tai thì không.

"Che cái tai cũng rất dễ, nhưng mùi hương thì không. Các ngươi bị truy lùng là bởi vì để lại mùi hương cho bọn hắn tìm được tung tích." Bạch Tinh có lòng làm một người thầy tốt.

"Ý, ngươi biết chuyện này? Nghĩa là ngươi gặp người của ta rồi?" Kiến Nguyệt đã thắc mắc cái này lâu rồi, nhưng thấy Bạch Tinh làm lơ, nên cũng không dám hỏi tiếp.

"Ta không thấy, ta được nghe kể lại."

Thấy Bạch Tinh sắc mặt thản nhiên, Kiến Nguyệt tự nhiên cũng tin, chỉ nói tiếp, "Vậy... ngươi có thể giúp ta tìm tung tích của bọn họ không, dù gì ta mất tích, sẽ có người lo."

Bạch Tinh mỉm cười, "Ta giúp ngươi tìm, nhưng sẽ không thông báo cho họ về ngươi."

"Vì sao?"

"Ngươi quên chuyện gì xảy ra rồi?"

Kiến Nguyệt ngớ người, chuyện này đã ám ảnh nàng những ngày nay rồi, chỉ là nàng không dám nói ra thôi. Đời trước quá mức bình yên, đây là lần đầu Kiến Nguyệt hiểu cái gì mà lòng dạ khó đoán.

Thấy Kiến Nguyệt không nói gì, Bạch Tinh vẫn kiên nhẫn nói tiếp, "Ta không rõ chuyện gì, nhưng ta đoán sẽ không phải chỉ có hai tên sắc lang kia, nếu người kia thấy ngươi đã chạy thoát, hắn sẽ đưa ra lựa chọn, một là chạy trốn mất tích, hai là thử dò xét xem ngươi có trở về không, nếu ngươi vẫn chưa trở về, hắn sẽ bịa ra là ngươi đột nhiên mất tích, sau đó tiếp tục nghĩ kế."

"Chọn phương án nào cũng thế thôi, ngươi làm sao biết được trong đám ngươi kia còn có ai khác ngoài bọn hắn không. Nếu để tung tích của ngươi bại lộ, chính là có lợi cho bọn chúng. Tóm lại, chúng ta không nên rút dây động rừng."

Kiến Nguyệt giật mình, đúng thế, nàng không chắc ngoài A Cẩm ra, sẽ còn ai có ý định hãm hại nàng. Ngộ nhỡ thấy nàng trở về, hắn liều chết cảm tử, lao ra giết người diệt khẩu.



Nàng chợp đến A Thúy, lúc nàng chạy đi, A Thúy vẫn một mực bảo vệ mình, mà mình lại một mình chạy đi mất. Lòng Kiến Nguyệt chợp đau nhói, nếu A Thúy ở lại với A Cẩm, khả năng là lành ít dữ nhiều, trong lòng bứt rứt, cắn cắn môi, "Bạch Tinh, ta sẽ kể cho ngươi toàn bộ."

"Ra là thế." Bạch Tinh nghe nàng nói xong, đặt chén trà xuống bàn, cười cười, "Vậy ngươi biết vì sao cô ta lại hận phụ vương người đến thế chưa."

"Vì sao?" Kiến Nguyệt làm sao mà biết được, còn chưa kịp nhận thức đây là đâu đã bị đẩy đi, nàng chỉ biết người ngồi trước mắt ở trong rừng mà chuyện gì cũng biết mà thôi.

"Không nói cho ngươi."

"..." Giờ là lúc trêu đùa sao, "Lẽ nào là bởi vì ngươi không biết?"

"Ta biết."

"Sao ngươi không nói cho ta biết?" Kiến Nguyệt lại có chút bực bội, kéo kéo tay áo của Bạch Tinh.

"Ngươi quá thiếu kiên nhẫn, hiển nhiên, là bởi vì ngươi không có tâm cơ. Nguyệt nhi, ngươi trước nói cho ta biết, vì sao ta phải nói cho ngươi biết? Ta được lợi gì?" Bạch Tinh không dao động, để mặc Kiến Nguyệt lôi kéo, chỉ lạnh lùng nhìn nàng.

"Vì..." Kiến Nguyệt ấp úng, suy nghĩ một lúc, cũng đúng, chuyện này có ảnh hưởng gì đến Bạch Tinh, người ta giúp nàng năm lần bảy lượt là tốt rồi, thậm chí còn không đòi hỏi nàng phải trả lại cái gì.

"Xin lỗi." Kiến Nguyệt đuối lý, cúi đầu xuống, giọng điệu áy náy không vui.

"Được rồi, có gì mà phải xin lỗi. Ta chỉ nói cho ngươi biết một câu tục ngữ, đời cha ăn mặn, đời con khát nước." Bạch Tinh cười nhạt nhìn người đang cúi đầu ủy khuất ở trước mắt, tiếp tục nói, "Có điều, chuyện liên quan đến ngươi, ngươi phải tự mình tìm hiểu, đừng gửi hy vọng lên bất kì ai khác."

"Ta biết mà, cảm ơn ngươi." Kiến Nguyệt nghe nàng nói, có chút đau đầu, nàng chỉ muốn mua căn nhà nho nhỏ, rồi bình yên sinh hoạt mà già đi thôi, chưa từng muốn dính líu đến sự đời thị phi, "Ngược lại ngươi ở trong rừng, sao chuyện gì cũng biết?"

"Gió nói cho ta nghe."

Kiến Nguyệt bĩu môi, lúc này còn làm thơ văn làm gì. Bạch Tinh thấy nàng bày ra vẻ mặt không tin, cũng chỉ cười cười, từ trước đến nay, mình chưa từng nói dối một câu nào với nàng a, "Hàn huyên đủ rồi, ngươi có muốn học không?"

"Có."

Ngoài kia, nắng vàng trời xanh, đám mây nhẹ nhàng trôi qua, tiếng nói xì xầm hoà vào trong gió, thổi bay vào khu rừng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK