• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit + Beta: Vịt

Hình tượng này đối với một đám thiếu niên chưa khai trai mà nói kích thích quá lớn.

Đâu chỉ là vấn đề khẩu vị nặng, đều trực tiếp nghiêng về một thế giới khác rồi!

Phương Tuấn Kỳ ngay cả khoai tây chiên cũng không ngoàm nổi nữa, học bá Mập kể từ khi lên cấp 2 chưa từng vung lời thô tục, giờ phút này cũng không nhịn được: "Minh tử cậu con mẹ nó làm cái gì?" Đêm hôm, 4 tên đàn ông, mở phim gay?

Hứa Tiểu Minh cũng là vẻ mặt lúng túng, hắn lắp bắp nói: "Tớ, tớ cũng không biết mà, lần trước tớ xem không phải như vậy, là 1 nam 1 nữ......" Vừa nói hắn cầm CD tới, chìa cho mọi người nhìn, "Các cậu xem, bên trên rõ ràng là phụ nữ, ngực lớn như vậy."

Người phụ nữ tóc vàng trên bìa gãi tay tạo tư thế, mặc giống như không mặc. Nhưng bên trong lại không phải nữ nhân này, mà là hai chuẩn đàn ông hàng thật giá thật chỗ nào cũng không thiếu.

Tề Mộ thật lâu mới hồi phục lại, sắc mặt cậu phức tạp: "Cái này đều là thứ linh tinh gì?"

Hứa Tiểu Minh cũng không giả bộ nữa, giải thích: "Phim phổ cập giáo dục á, Đổng Quý Sinh ở Mỹ đó, mang về cho tới không ít, nhưng lúc trước đều là đại mỹ nữ ngực lớn eo mảnh chân dài, lần này cái này......" Sao lại thành 2 tên đàn ông? Hơn nữa tới mức đơn giản thô bạo như vậy, chăn đệm cũng không có đã trực tiếp xếp đánh?

Phương Tuấn Kỳ và Tề Mộ mỗi người một đôi mắt cá chết lườm hắn.

Hứa Tiểu Minh ủy khuất vô cùng: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi mà các anh!" Tiếng anh này kêu tới bất khuất, hắn xác thực nhỏ nhất trong 4 người.

Vừa như vậy, thật sự khẩu vị hoàn toàn không còn, Phương Tiểu Mập ăn không vô nữa, y nói: "Giờ không còn sớm, chúng ta về thôi."

Tề Mộ sớm có ý định, cậu khoát tay nói: "Các cậu đi thôi, tớ tối nay ở chỗ này." Doãn Tu Trúc không dễ dàng trải qua sinh nhật, một mình ở trong căn nhà trống rỗng như vậy cũng quá quạnh quẽ. Cậu đã sớm tính toán xong, hôm nay là thứ sáu, ở lại ngủ một giấc cũng không bất tiện, ba mẹ cậu cũng không quản cậu mấy thứ này, sớm đánh tiếng là thỏa đáng.

Ai ngờ lời này của cậu vừa ra, ba người đồng loạt quay đầu nhìn cậu - kinh ngạc.

Tề Mộ chớp chớp mắt: "Sao, các cậu cũng muốn ở đây?"

Phương Tuấn Kỳ và Hứa Tiểu Minh lắc đầu nguầy nguậy.

Doãn Tu Trúc vẫn luôn không nói chuyện, lúc này mới rốt cục mở miệng: "Cậu tối nay muốn ở lại?"

Tề Mộ: "Ừa, không đi, tớ đã nói với mẹ tớ rồi, bà ấy đồng ý, dù sao ngày mai cũng không có lớp." Vừa nói cậu nhìn về phía hai người Hứa Tiểu Minh, "Các cậu cũng ở nhé? Thời gian cũng không còn sớm, hành hạ qua lại cái gì."

Đầu bọn họ lắc như trống bỏi, một người nói: "Tớ sáng mai có lớp học thêm, sợ tới muộn." Một người nói: "Mẹ tớ không cho tớ ở bên ngoài, sợ tớ làm chuyện xấu."

Tề Mộ không giữ bọn họ nữa: "Vậy các cậu đi đi, thứ 2 gặp."

Doãn Tu Trúc hồi phục tinh thần: "Tớ đi tìm tài xế."

Hứa Tiểu Minh: "Không cần không cần, tài xế nhà tớ đến rồi, chúng tớ tự đi là được."

Doãn Tu Trúc lại khăng khăng nói: "Vậy tớ tiễn các cậu ra ngoài."

Anh vừa bước, Tề Mộ vội vàng đi theo - Đùa gì chứ, để mình cậu ở trong căn phòng từng xem phim ma này, là muốn dọa chết Tề bá chủ của các người sao!

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Tháng 11, bên ngoài đã rất lạnh, nhất là nhiệt độ buổi tối đã chỉ còn mười mấy độ. Mặc dù mặc chỉnh tề vẫn không tới mức khiến người cảm thấy lạnh lẽo, nhưng một trận gió thổi qua, cũng khiến người không nhịn được run rẩy.

Gió lạnh xông thẳng vào gáy, máu sôi trào cả người Doãn Tu Trúc mới từ từ lạnh xuống.

Tề Mộ cũng rụt cổ lại, vườn hoa tối như mực này cực kỳ dọa người, làm sao cảm thấy giống cảnh trong phim ma chứ?

Phương Tuấn Kỳ và Hứa Tiểu Minh sau khi lên xe cùng nhau ngồi phía sau.

Hai người bọn họ trầm mặc một lát, Hứa Tiểu Minh nhỏ giọng nói: "Anh Mộ của mình thật cừ, xem phim đó còn có thể bình thản ung dung mà ở lại."

Phương Tuấn Kỳ: "Có cái gì không thoải mái."

Hứa Tiểu Minh huyên thuyên nói: "Thì...... hai người, một phòng, đêm lại khuya, người lại tĩnh, kêu rách cổ cũng......"

Phương Tuấn Kỳ liếc hắn một cái: "Tớ thấy cậu không phải mở nhầm phim, là thường xuyên xem cái này nhỉ."

Hứa Tiểu Minh mặt khiếp sợ: "Sao có thể? Tớ thích em gái lượn sóng cup D, nam nhân nhạt nhẽo có ý nghĩa gì?"

Phương Tuấn Kỳ: "Ha."

Hứa Tiểu Minh không phục: "Phương Mập cậu nói chuyện cẩn thận cho tới, ha cái gì mà ha!"

Phương Tuấn Kỳ quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Hứa Tiểu Minh nóng lòng giải thích: "Tiên sư, cậu đừng hiểu lầm mà, tớ đối với đàn ông không có hứng thú, tớ nếu có hứng thú......" Đầu nhỏ của hắn xoay chuyển, nói, "Tớ nếu thích đàn ông, tớ từ lâu đã theo đuổi Tề Mộ rồi!" Cái dáng vẻ môi hồng răng trắng mắt to kia của Tề Mộ, hoa khôi trường hạng 1 hạng 2 cũng so ra kém.

Phương Tuấn Kỳ tặng hắn ba chữ: "Bệnh thần kinh."

Hứa Tiểu Minh: "......" Hắn nói xong cũng hối hận, anh Mộ của hắn lớn lên đẹp hơn nữa cũng là anh Mộ của hắn, theo so sánh của hắn, thật sự thì da căng nên thả lỏng rồi!

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Hai người bọn họ vừa đi, Tề Mộ không nhịn được, ở nơi gió lạnh vèo vèo này, đen kịt như sơn, tùy thời sẽ có ma nữ xông ra nơi quỷ quái, trong lòng cậu sợ lắm!

"Chúng ta vào nhà đi, đừng bị cảm." Tề Mộ nhẹ giọng nhỏ lời, sợ dọa ma.

Doãn Tu Trúc nhưng có chút không bước chân được, vừa nghĩ tới đi vào trong nhà cùng một chỗ với Tề Mộ, trong lòng anh vừa ngọt vừa nóng, rất cần không khí lạnh bên ngoài hạ nhiệt độ cho anh.

Tề Mộ: "Ắt xì." Cậu làm bộ.

Doãn Tu Trúc lập tức nói. "Đi, về nhà, đừng cảm lạnh."

Tề Mộ thở phào nhẹ nhõm, chặt chẽ ghé sát anh, nếu không phải ngại mất mặt, cậu cũng muốn nắm tay anh.

Vườn hoa này của Doãn gia xây thật đẹp, cây tùng bách sửa sang gọn gàng, mặt cỏ cũng thật đẹp, còn có một chỗ suối phun, mặc dù lúc này ngừng, nhưng chắc chắn sau khi mở lên cực kỳ đẹp.

Trên đường rải đá cuội, giày thể thao rơi vào bên trên không có âm thanh, hai thiếu niên vai kề vai đi, giẫm lên ánh trăng, giống như bức họa.

Đáng tiếc tâm tình hai người hoàn toàn khác nhau: Doãn Tu Trúc hận không thể đường này lan dài tới cuối thế giới, như vậy anh có thể đi thẳng tiếp với Tề Mộ; Tề Mộ lại cảm thấy đường này quá dài, dài như cầu Nại Hà vậy, giống như bụi cây bên Hoàng Tuyền, tùy thời khả năng nhào lên một con ma treo cổ!

Đột nhiên, một bóng đen hiện lên.

Tề Mộ trong chớp mắt, triệt để sụp đổ: "Ma...... Maaa!!!" Cậu ôm cổ Doãn Tu Trúc.

Doãn Tu Trúc: "!" Không phải bị ma dọa, là bị cái ôm đột nhiên xuất hiện này kích thích.

Tề Mộ gắt gao ôm lấy anh, cả người đều dán vào trên người anh, mặc dù cách đồng phục học sinh, nhưng từng đợt nhiệt quỷ dị giống như có thể xuyên thấu qua tường đồng vách sắt thẳng tắp nhào về phía Doãn Tu Trúc.

"Đừng, đừng sợ." Âm thanh Doãn Tu Trúc khàn khàn tới ngay cả bản thân anh cũng không nghe rõ, anh giơ tay lên, có nặng ngàn cân, lúc rơi vào sau lưng Tề Mộ giống như chày nặng đập vào trên tấm sắt, rầm, tia lửa bắn ra bốn phía.

Tề Mộ đâu biết những thứ này, cậu sợ chết rồi, hồn cũng sắp bị dọa không còn!

"Meoww ~"

Một tiếng kêu tội nghiệp vang lên, rụt rè.

Âm thanh Doãn Tu Trúc hơi run: "Không sao đâu, là mèo con."

Tề Mộ vẫn gắt gao ôm lấy Doãn Tu Trúc, chỉ dịch dịch đầu. Cả người cậu treo trên người Doãn Tu Trúc, vóc dáng hai người không chênh nhiều lắm, cậu vừa xoay như vậy, tóc khô ráo trêu ghẹo trên mũi Doãn Tu Trúc, khiến anh càng thêm đầu váng mắt hoa.

"Mèo?" Tề Mộ nương ánh sáng đèn sàn yếu ớt thấy rõ bóng đen kia.

Đích xác là mèo, một con mèo con cả người màu đen, chỉ có bốn móng vuốt nhỏ là màu trắng.

Nó nhìn cũng là dáng vẻ vừa dứt sữa, vừa nhỏ vừa đáng thương, một đôi mắt ướt nhẹp, có chút sợ hãi lại có chút giống như lấy lòng mà nhìn hai người quấn vào nhau.

Tề Mộ thở ra, nhưng không buông Doãn Tu Trúc ra, cậu nhỏ giọng nói: "Thật sự là mèo?" Chẳng lẽ là cái quỷ quái gì biến thành, vừa đến gần liền mở ra miệng lớn đỏ lòm gì đó......

Doãn Tu Trúc không thể động đậy, cũng không dám nhúc nhích, anh nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, là mèo con, cậu nếu ghét, tớ đuổi nó đi."

Mèo con hẳn là đói rồi, lại meoww một tiếng, dịu dàng yếu ớt đáng thương lại đáng yêu.

Tề Mộ hán tử xương sắt leng keng, không chịu nổi loại "Nhiễu chỉ nhu" này nhất, cậu cũng không để ý ma nữa, rốt cục buông Doãn Tu Trúc ra, khom người đụng vào nó: "Mày tên nhóc này, từ đâu lòi ra?"

Mèo con không sợ cậu, còn ủn đầu nhỏ vào lòng bàn tay cậu, thuận tiện lại lấy lòng meow một tiếng.

Lòng bàn tay Tề Mộ hơi ngứa, thần kinh căng thẳng rốt cục buông lỏng: "Xem ra nói đói rồi."

Doãn Tu Trúc nhìn chằm chằm con mèo đen.

Mèo con hết sức nhạy cảm, cảm giác được bất thiện sắp xảy ra, lập tức rụt về phía Tề Mộ.

Tề Mộ một tay vớt nó dậy, hỏi Doãn Tu Trúc: "Trong nhà có sữa tươi không?" Nói xong lại lẩm bẩm, "Mèo có thể uống sữa tươi sao?"

Doãn Tu Trúc ngừng chút.

Tề Mộ suy nghĩ: "Hình như mèo không thể uống sữa tươi, sẽ tiêu chảy, vậy cho nó ăn cái gì? Ừm...... Tớ đi siêu thị mua thức ăn cho mèo cho nó!"

Lúc này mấy giờ rồi, đi siêu thị, cả tối đều ngâm nước nóng. Doãn Tu Trúc chỉ có thể nói: "Tớ nấu cho nó chút thịt ức gà, không bỏ muối và gia vị, nó hẳn có thể ăn."

Tề Mộ đặc biệt tâng bốc: "Vẫn là cậu biết nhiều!"

Doãn Tu Trúc: "......" Mặc dù không thích vật nhỏ đen thùi này, nhưng chỉ có thể như vậy.

Tề Mộ ôn nó sau đó không tiếp tục theo sát Doãn Tu Trúc nữa, cậu nói: "Nghe nói mèo đen trừ tà, nhóc con này không chừng là tới trừ tà cho chúng ta."

Doãn Tu Trúc liếc nó, mèo con đen dục cầu sinh rất mạnh, vội vàng ở trên người Tề Mộ cọ một cái, meoww một tiếng.

Tề Mộ cười nói: "Cậu xem, còn biết làm nũng, thật dính người."

Doãn Tu Trúc ghét con mèo này.

Có nhóc con chen vào này, Tề Mộ không sợ ma nữa, cùng Doãn Tu Trúc nấu thịt ức gà cho nó, nhìn nó ăn tới rất hài lòng, còn rất hiếm lạ.

"Vật nhỏ này, đáng yêu quá đi."

Doãn Tu Trúc thấp giọng nói: "Bình thường."

Tề Mộ nhìn ra anh không hứng thú lắm, hỏi: "Cậu không thích mèo?"

Doãn Tu Trúc không lên tiếng.

Tề Mộ lại nói: "Tớ thích nó lắm, tớ đoán nó sau khi cai sữa không ai cần, tự mình lưu lạc tới đây. Đáng tiếc mẹ tớ dị ứng với lông mèo lông chó, nếu không tớ đã mang nó về nhà."

Nghe nửa câu đầu của cậu, Doãn Tu Trúc từ đáy lòng ghét con mèo này, chân tình thực cảm.

Ai ngờ Tề Mộ tiếp tục nói: "Tớ còn nghĩ để cậu thu nhận nó đấy, như vậy tớ ngày ngày tới nhà cậu, coi như là tớ nuôi!"

Doãn Tu Trúc: "......"

Tề Mộ: "Đương nhiên nếu cậu không thích mèo thì thôi, tớ hỏi Hứa Tiểu Minh chút......"

"Không ghét." Doãn Tu Trúc chân tình thực cảm nói, "Tớ rất thích nó."

Tề Mộ vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá! Để nó ở đây đi, buổi tối lúc tớ không có ở đây, nó cũng có thể làm bạn với cậu."

Lời đến đây, Doãn Tu Trúc hiểu rõ, một dòng nhiệt lưu tràn vào trái tim, trong nháy mắt ném sạch sẽ chút vị chua xông đến.

Tề Mộ nói: "Vốn tớ muốn cùng cậu nhận nuôi con chó, bất quá nó tới thật trùng hợp, cậu nếu không ghét, chúng ta giữ lại nó đi."

Căn nhà này quá trống trải, Tề Mộ không có cách nào ngày ngày bên cạnh anh, nếu có thú cưng nhỏ ở đây, lúc đêm khuya người tĩnh, Doãn Tu Trúc cũng sẽ thoải mái chút.

Âm thanh Doãn Tu Trúc lại hơi khàn: "Được." Không cự tuyệt được, hết thảy ấm áp Tề Mộ cho anh, anh đều không có chút sức chống cự nào.

Tề Mộ đùa với mèo con, nói: "Vậy chúng ta cho nó cái tên?"

Doãn Tu Trúc nói: "Cậu đặt."

Tề Mộ thật sự có suy nghĩ, cậu nói: "Vậy gọi Quỷ Quỷ đi, nguyệt hắc phong cao dạ, Quỷ Quỷ trảo quỷ thì (*), ổn không."

((*) bản gốc tạm dịch của nó là: đêm trăng mờ gió lộng, là lúc giết người phóng hỏa; ở đây Mộ Mộ đổi thành Quỷ Quỷ bắt ma)

Khóe miệng Doãn Tu Trúc mang theo cười: "Cũng được, trong nhà có con quỷ này, những cái khác sẽ không tới nữa."

Tề Mộ ngẩng đầu nhìn cậu, cười hì hì nói: "Vẫn là cậu hiểu tớ!" Nói xong cậu lại hơi lúng túng nói, "Cái đó, tớ, tớ không phải sợ ma đâu, chủ yếu là cậu ở nhà một mình, là vì tốt cho cậu......"

Ôn nhu trong mắt Doãn Tu Trúc đều sắp tràn ra, anh đáp: "Cám ơn cậu."

Nếu anh trêu ghẹo cậu, Tề Mộ còn dễ chịu chút, vậy mà nói cám ơn, Tề Mộ lúc này có chút xấu hổ vô cùng, cậu nói: "Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta ngủ sớm chút đi."

Doãn Tu Trúc lúc này mới nhớ tới: "Tớ đi thu dọn phòng cho cậu."

Doãn Tu Trúc ngừng bước lại, suýt nữa cùng tay cùng chân, anh nuốt nuốt cổ họng nói: "Giường tớ...... Nhỏ, vẫn là thu dọn phòng khách cho cậu đi."

Nhỏ tốt mà, nhỏ là có thể ngủ kề sát mà! Đáng thương Tề Mộ nói không nên lời, chỉ có thể kiên trì nói: "Không sao đâu mà, tớ chiếm diện tích không lớn, tư thế ngủ rất tốt, sẽ không đạp cậu xuống giường."

Doãn Tu Trúc nói: "Tớ thế ngủ của tớ không tốt."

Tề Mộ: "......" Xong rồi xong rồi, tối nay thật sự không cần ngủ nữa!

Doãn Tu Trúc thu dọn phòng khách cho cậu, giúp cậu đổi drap giường và chăn đệm mới, lại chỉnh điều hòa, cố định nhiệt độ ở nhiệt độ thoải mái.

Tề Mộ mắt trông mong mà nhìn anh, Doãn Tu Trúc quay đầu nhìn lại, suýt nữa cậu nói cái gì là cái đó.

Mèo con đáng yêu? Nó đâu bì được một phần ngàn vạn người trước mắt.

Doãn Tu Trúc tận lực tránh tầm mắt, mạnh mẽ quyết tâm nói: "Ngủ ngon."

Tề Mộ thấy giường đã xong, tự biết không có đường quay lại nữa, chỉ có thể tâm không cam tình không nguyện nói: "Ngủ ngon." Ngon cái quỷ, cậu tối nay nếu có thể ngủ, cậu liền đổi họ Doãn, từ đó gọi là Doãn Tề Mộ!

Môi mỏng của Doãn Tu Trúc động đậy, rốt cục vẫn nhịn được, anh đóng cửa lại, lui ra ngoài.

Tề Mộ nhanh chóng ở trong căn phòng sáng sủa rộng rãi thoải mái xinh đẹp dọa chính mình thành chó!

Doãn Tu Trúc thở dài khẽ, quay về phòng mình.

Thời gian không sớm nữa, đã 10 rưỡi, bình thường Doãn Tu Trúc đều là 11h ngủ, lúc này cũng không khác nhiều.

Anh đi xối nước lạnh, ra ngoài sau đó liền ngã xuống giường.

Tề Mộ ở cách vách. Tề Mộ ở trong mười bước chân anh. Sáng mai có thể nhìn thấy cậu.

Doãn Tu Trúc khoát cánh tay lên mắt, khóe miệng giương lên được ánh đèn dịu dàng vẽ ra độ cong ngọt ngào.

Rất vui, vui tới không biết nên hình dung thế nào - Trái tim anh tràn đầy, căng ra, còn hơi ngứa.

Doãn Tu Trúc thở khẽ, trở mình nằm nhoài trên gối đâu, mong đợi ngày mai đến, mong đợi vừa mở mắt là có thể nhìn thấy Tề Mộ.

Buổi sáng làm cái gì cho cậu ấy ăn đây? Tề Mộ thích ăn socola nhất, nhưng buổi sáng ăn ngọt không tốt, ừm...... Trước tiên pha cho cậu ấy một chén cacao nóng......

Doãn Tu Trúc càng nghĩ càng tinh thần, vậy mà ghét bỏ thời gian trôi qua quá chậm, ngại trăng sáng quá chướng mắt, càng ngại mặt trời quá lười, sao còn chưa ra, sao còn chưa treo tới chân trời? Sao còn chưa đánh thức Tề Mộ?

Trằn trọc trở mình 20 phút, Doãn Tu Trúc ngồi dậy.

Anh xuống giường mở tủ quần áo ra, từ trong góc bên trong nhất lấy ra cái áo màu lam cổ trắng.

Đây là chiếc áo kia của Tề Mộ, mặc dù nó đã sớm được Doãn Tu Trúc giặt, đã sớm không có hơi thở của Tề Mộ, nhưng chỉ cần nhìn thấy nó, trái tim xao động của Doãn Tu Trúc có thể tìm lại một tia bình tĩnh.

Doãn Tu Trúc cẩn thận ôm nó, trở về trong chăn.

Trong mơ mơ màng màng anh ngủ thiếp đi, dường như đang nằm mơ, lại dường như sa vào trong hồi ức trước kia.

Trong giấc mơ của anh, chỉ cần có Tề Mộ, đó chính là một giấc mơ đẹp.

Mà giấc mơ tối nay, tựa như còn đẹp hơn giấc mơ đẹp một chút. Anh thế nhưng mơ thấy cùng Tề Mộ một mình tới bờ biển.

Anh không xuống nước, Tề Mộ cũng không xuống nước.

Tề Mộ lười biếng nằm nhoài trên ghế bãi cát, giục anh: "Giúp tớ bôi sau lưng, phải bôi đều chút, nếu không sẽ phơi nắng rất khó coi.

Anh bôi cho cậu, rất rõ nên bôi thế nào: "Được."

Nhưng lúc tầm mắt anh rơi vào trên lưng cậu, một dòng điện quỷ dị trong nháy mắt ở trong cơ thể anh vọt mạnh, khiến anh có chút không biết làm sao.

Tề Mộ có thân thể vô cùng xinh đẹp, xương bả vai hơi có vẻ nhỏ gầy, giống như cánh bướm nho nhỏ mở ra, xương sống ở eo lõm xuống, ưu mỹ tới giống như lông đuôi khổng tước xòe ra.

Tay Doãn Tu Trúc rơi xuống, túm lấy eo anh, đợi đến lúc ý thức được mình làm cái gì, nụ hôn chi chít đã rơi xuống.

Tề Mộ hơi kinh ngạc, cũng không tức giận, ngược lại hừ cười nói: "Ngứa quá." Âm cuối nhẹ nhàng giương lên, quen thuộc lại xa lạ quấn quanh tai anh.

Doãn Tu Trúc chỉ cảm thấy đầu ong một tiếng, nhiệt độ điên cuồng mãnh liệt bị đè nén chôn giấu vô số ngày đêm rốt cuộc tìm được cách phát tiết.

Anh vác cậu lên, uốn cong thân thể cậu tới một độ cong mê người, sau đó......

Đột nhiên từ trong mộng thức tỉnh, Doãn Tu Trúc lúc này đã là một mảnh hỗn độn.

Khoái cảm khổng lồ vẫn quanh quẩn trong đầu, cả người Doãn Tu Trúc vẫn chưa từng trong giấc mơ đỏ tươi kia tỉnh lại.

"Tề Mộ......" Vừa mở miệng, anh mới ý thức được âm thanh của mình khó nghe cỡ nào.

Doãn Tu Trúc nhắm mắt lại, giống như tìm về một tia trấn tĩnh. Nhưng bóng tối trước mắt cổ vũ tùy ý trong đầu, dáng vẻ Tề Mộ ý loạn tình mê giống như hạt giống đâm vào đầu tim anh.

Anh thích Tề Mộ......

Lúc lần đầu tiên nhìn thấy cậu, đã thích cậu.

Nhưng loại thích này nhiều hơn là quyến luyến và ỷ lại, là ánh sáng khát vọng duy nhất trong sinh mệnh, là cây cỏ cứu mạng chấp nhất, là đem tất cả tình cảm mình thiếu thốn đều đặt trên người cậu.

Từ lúc nào bắt đầu thay đổi.

Doãn Tu Trúc không biết. Nhưng ôm cậu, chiếm hữu cậu, để cậu gọi tên mình, để cho trong mắt cậu chứa đầy anh...... Loại tâm tình này giống như đậu ma bị nguyền rủa, quơ dây leo điên cuồng, quấn lấy trái tim anh.

Nếu như vậy, bọn họ có phải vĩnh viễn ở chung một chỗ hay không.

Trước khi ngủ ôm lấy cậu, dậy sớm hôn cậu, vô luận là đêm lạnh vắng hay là triều dương xinh đẹp, ở bên cạnh anh thời khắc đều có cậu.

Đây đối với Doãn Tu Trúc mà nói hấp dẫn quá lớn.

Giống như một hành khách cô độc đi lại vô số ngày đêm trong sa mạc, rốt cục gặp được ốc đảo. Là sự hấp dẫn khổng lồ ngọn nguồn từ sinh mạng, bắt đầu từ linh hồn, không có cách nào chống cự.

Doãn Tu Trúc thở khẽ, đi thay bộ quần áo, xối lạnh.

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Anh vừa từ phòng tắm đi ra, bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa.

Âm thanh Tề Mộ trầm thấp vang lên: "Doãn Tu Trúc, cậu ngủ chưa?" Âm thanh đáng thương ở đêm khuya an tĩnh càng đáng thương, giống như mèo con bị ném ở ven đường kia khó chịu meow một tiếng.

Thân thể lạnh xuống của Doãn Tu Trúc trong nháy mắt lại là một cỗ khô nóng, trong thoáng chốc cho rằng mình vẫn ở trong giấc mơ.

Tề Mộ không nghe thấy đáp lại, vẫn chưa hết hi vọng: "Cậu nếu tỉnh lại, thì mở cửa đi, tớ không phải sợ ma đâu, chỉ là nhóc thối Quỷ Quỷ kia cứ cào tớ, khiến tớ không ngủ được......" Cái cớ này của cậu tìm phải là muốn bao nhiêu kém bản lĩnh thì có bấy nhiêu kém bản lĩnh, đáng tiếc Tề bá chủ đã chẳng quan tâm, cậu mở to mắt tương thân tương ái với trần nhà 3-4 tiếng, tiếp tục chịu đựng như vậy, tâm cậu muốn chết đều đã có!

Doãn Tu Trúc mềm lòng tới rối tinh rối mù, thân thể anh hành động nhanh hơn đầu, chờ mở cửa nhìn thấy Tề Mộ tóc lộn xộn, mắt mở to, quấn mình ở trong chăn nhưng lộ ra xương quai xanh xinh đẹp......

Oành một tiếng, hình ảnh trong mơ tất cả ở trong đầu nổ tung.

Doãn Tu Trúc trở tay đóng cửa lại.

Tề Mộ: "......"

Bay giây sau, Doãn Tu Trúc lần nữa mở cửa, nhìn cậu không chớp mắt.

Anh thần thái bình tĩnh, dường như vừa rồi cái gì cũng không xảy ra, dường như người vừa nãy bang một cái suýt chút nữa vung cửa tới trên mặt Tề Mộ không phải anh vậy!

Tề Mộ vẻ mặt mông lung: "Cậu...... đang mộng du sao?"

Doãn Tu Trúc: "......"

Tề Mộ thấy anh không lên tiếng, còn tưởng mình đã đoán đúng, nhất thời trong lòng vui mừng: Mộng du tốt lắm, cậu có thể thuận thế chuồn vào phòng cậu ấy, leo lên giường cậu ấy, dụ cậu ấy cùng ngủ......

"Tớ vừa tỉnh." Một câu của Doãn Tu Trúc tiêu tan suy nghĩ của Tề Mộ.

Tề Mộ hơi lúng túng: "Sao lại tỉnh? Không phải tớ đánh thức cậu chứ, ha ha ha."

Doãn Tu Trúc đầy trong đầu đều là cái có cái không: "Nằm mơ."

"Nằm mơ?" Tề Mộ ngầm hiểu, "Có phải bởi vì bộ phim tối nay?"

Con ngươi Doãn Tu Trúc co rút mãnh liệt, cho rằng tâm tư của mình bị cậu nhìn thấu.

Tề Mộ vội vàng dỗ anh nói: "Cậu nếu sợ thì nói đi, tớ đã sớm nói muốn ngủ với cậu, cậu lại không muốn, khách khí với tớ cái gì? Tớ còn có thể che cười cậu sao? Yên tâm, tớ tới đây rồi, có tớ ở đây, ma quỷ gì cũng không dám tới gần cậu!"

Doãn Tu Trúc đích xác là bởi vì bộ phim tối nay, bất quá không phải bởi vì bộ phim kinh dị Tề Mộ nói.

Anh đương nhiên sẽ không giải thích.

Tề Mộ đã muốn chen vào: "Thời gian không còn sớm, hai bọn mình ngủ đi."

Doãn Tu Trúc vừa cùng cậu cánh tay dán cánh tay, liền bị "nóng" mà dịch ra chút, Tề Mộ thuận thế vào phòng, buồn bực nói: "Cậu vừa xối nước lạnh?"

Đèn phòng tắm ở phòng Doãn Tu Trúc vẫn bật, hơi nước bên trong sương mù.

Tề Mộ lẩm bẩm: "Bị ác mộng làm tỉnh, cho nên tắm rửa tỉnh táo chút?" Đây là ham mê đặc biệt gì? Tề Mộ Mộ không hiểu.

Doãn Tu Trúc lúc này mới phục hồi tinh thần lại, nhớ tới trên giường mình vẫn một mảnh hỗn độn - Trong chăn không chỉ dinh dính, còn có bộ quần áo kia của Tề Mộ, càng không có cách nào nhìn.

Cho dù Tề Mộ không rành thế sự, nhìn thấy cũng sẽ hiểu.

Mắt thấy Tề Mộ muốn vén chăn lên, tiến vào chăn của anh.

Doãn Tu Trúc một cái ngăn cản cánh tay cậu: "Đừng......"

Tề Mộ không có chút phòng bị nào mà đụng vào trong ngực anh, chớp mắt nhìn anh: "Sao thế?" Người anh em à, thương xót tớ đi, chứa chấp tớ một đêm đi, cậu bá chủ tớ thật sự sắp bị bản thân dọa chết rồi!

Doãn Tu Trúc: "......"

Trong nháy mắt này, anh chỉ muốn hôn cậu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK