Mục lục
QUỶ PHI TRỌNG SINH: AI DÁM ĐỤNG ĐẾN PHU QUÂN TA
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà bây giờ những nha hoàn này bất quá là xem thân phận sau này của nàng, hiện giờ mới thu liễm lại, nhưng cũng không chừng là chờ nhìn chuyện chê cười của nàng, một phế vật lại gả cho một thiên tài, kết cục thế nào mà tốt được?



Nhìn mình qua mặt kính, khuôn mặt nàng vốn là mặt trái xoan, đường nét tinh xảo, mũi cao thẳng, không cần trang điểm nhiều đã là tuyệt mỹ, nhưng một mực trang điểm đậm, vẻ tuyệt mỹ kia liền biến thành bình thường, ha ha, quả thực những thứ này cùng với kiếp trước giống nhau như đúc. Những vị tỷ muội kia của nàng cũng thật là đối với nàng quá tốt mà.



Nhưng cho dù biết là do những người này cố ý, nàng cũng không có ý định nói trắng ra. Kiếp trước bởi vì nàng không phải thật tâm muốn gả cho Mộ Hàn, bản thân không có phản kháng, đương nhiên, nàng bây giờ cũng không có tâm tình hao tốn sức lực ở những chuyện này.
truyện ngôn tình



Thời gian từng chút từng chút trôi qua, một tiểu nha hoàn vội vội vàng vàng từ bên ngoài chạy vào: "Vương bà, đã xong chưa! Cỗ kiệu đã chờ ở bên ngoài rồi!"



"Đến đây, đến đây! Nhanh, cầm khăn hỉ đến! Ngươi trước tiên nói cho Bắc Ảnh đại nhân, tân nương lập tức đến!"



"Vâng..." Tiểu nha hoàn đáp một tiếng lại vội vội vàng vàng chạy.



Rất nhanh, khăn hỉ liền che kín tầm mắt của Linh Thứu, Linh Thứu liền được người nâng đi ra ngoài, mỗi một bước đều có chút nặng nề, muốn đi nhanh, lại lo lắng kỳ vọng sẽ biến thành thất vọng mà lùi bước, thật sự so với lần đầu thành hôn còn muốn sốt ruột lo lắng hơn nhiều!



Vượt qua ngưỡng cửa, từng bước hướng về cửa lớn phủ đệ. "Đến rồi." Cửa lớn hiển nhiên đến đầy người, người nói chuyện, là phụ thân của nàng, Bắc Ảnh Trì Hoàn. "Gả đi sau cố gắng hầu hạ Thái tử điện hạ, không nên gây phiền toái cho ta."



Bắc Ảnh Trì Hoàn vừa nói xong, phụ nhân bên cạnh hắn liền mở miệng nói: "Linh Nhi, nếu có cơ hội nhớ cùng Thái tử điện hạ nói tốt cho Tinh Nguyệt muội muội ngươi, nàng bây giờ đấu khí cấp Chanh cũng đã đến gần trung cấp. Nếu nàng có tiến vào Thái tử phủ giúp ngươi, cũng miễn đi ngươi bị người khác bắt nạt, đúng không?"



Thanh âm này chính là mẫu thân của nàng Viên thị, buồn cười chính là, nàng với Tinh Nguyệt đều là nữ nhi ruột thịt của bà, nhưng bởi vì nàng là phế vật không có đấu khí, mà bị bà coi là sỉ nhục, bây giờ nói chuyện lại rất êm tai, thật giống như là vì tốt cho nàng vậy, nhưng kỳ thực, bất quá là vì đứa con gái khác của bà mà thôi.



"Ha ha, tỷ tỷ thực sự là gấp gáp, Tinh Nguyệt còn hai năm mới cập kê! Lại không phải không ai thèm lấy, cần gì liền lót đường cho Tinh Nguyệt quá sớm như thế, nhưng mà Tĩnh Nhu của ta nha, qua một tháng nữa liền mười bốn rồi. Linh Nhi a, tam di nương vẫn luôn khen con hiền lành thiện lương. Thái tử sớm muộn cũng phải nạp thêm thiếp thất, làm cho người khác gả tiến vào Thái Tử phủ cùng con đối địch, còn không bằng để Tĩnh Nhi cùng con làm tỷ muội đồng tâm có phải tốt hơn không?"



Vân thị một câu 'lại không phải không ai thèm lấy'. Làm cho mặt Viên thị lập tức xanh không ít, bà trầm mặc cũng không được, phản bác cũng không phải. Trầm mặc không phải đại biểu Tinh Nguyệt thật sự không ai thèm lấy sao? Nhưng một khi phản bác, cái kia không phải vừa vặn ý tứ của Vân thị kia sao. Mà bà cũng không có lý do lại để cho Tinh Nguyệt tiến vào Thái tử phủ?



Muốn nói hai đứa đều là nữ nhi của bà, nhưng lại khác nhau một trời một vực, bà là chính thê, không có nhi tử đã làm cho bản thân cả ngày lo lắng không ngớt, mà đứa con gái lớn này lại là phế vật song phế, làm cho bà không thể nào không hận?



Cũng may tiểu nữ nhi thông tuệ, đấu khí không những ở trong nữ tử thuộc loại tài ba còn được sự yêu thích của Lão gia, giúp bà lấy về không ít mặt mũi, tự nhiên là yêu đứa con gái nhỏ này hơn rồi. Dưới cái nhìn của bà, chỉ có Tinh Nguyệt mới xứng với Thái tử. Nói cách khác chỉ có Thái tử mới xứng với Tinh Nguyệt của bà, nhưng hôm nay đứa con gái lớn phế vật không được bà yêu thích này lại gả cho Thái tử, hôm nay phong quang, sau này có thể sẽ bị hưu, cái mặt này chỉ sợ lại muốn ném rác lần nữa! Cho nên bà mới muốn đứa nhỏ cũng gả đi qua. Như vậy đứa lớn bị hưu, nàng cũng còn có đứa nhỏ để chống được bộ mặt!...



—-O—-

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK